Chương 7: Bước Đầu Trên Bàn Cờ

07/07/2026  ·  phuongle

Ba ngày sau khi học kiếm với Al, Priscilla gọi Subaru lên phòng khách.

— Hôm nay là hội nghị Vương Tuyển đầu tiên ngươi được tham dự. Ta sẽ đưa ngươi đi, để lũ phàm phu thấy ngay cả trò tiêu khiển của ta cũng hơn chúng nó. Al ở lại. Đi theo ta.

Cỗ xe lăn qua Vương đô. Subaru ngồi đối diện Priscilla, mùi hoa cam thoang thoảng.

— Ngươi chưa từng thấy thành phố này?, Nàng hỏi, mắt vẫn nhìn ra cửa sổ.

— Vâng.

— Hãy nhìn kỹ. Đây là nơi ngươi sẽ sống, nếu ngươi sống đủ lâu.

Hội trường Vương Tuyển, đá trắng, cột chạm rồng. Bên trong, bàn tròn ở trung tâm.

Đã có người đến trước, một phụ nữ tóc bạch kim, mắt tím nhạt. Bên cạnh, người đàn ông tóc vàng áo choàng đỏ.

Lồng ngực Subaru co thắt. Cậu chưa từng gặp nàng, nhưng khi mắt chạm vào nàng, một cảm giác kỳ lạ trào dâng, quen thuộc. Mất mát.

*Tại sao?*

— Emilia – Priscilla lạnh nhạt – Ngươi đến sớm.

Emilia mỉm cười – Priscilla. Ta nghe nói nàng có người mới.

— Món đồ chơi. Không đáng chú ý.

Subaru cúi đầu. Nỗi đau âm ỉ vẫn còn đó.

Các ứng viên lần lượt đến. Crusch Karsten, tóc xanh bạc, mắt sắc như kiếm. Anastasia Hoshin, nhỏ nhắn, cười tươi. Felt, tóc vàng cắt ngắn, dáng ngông nghênh, bên cạnh Reinhard van Astrea.

Subaru nuốt nước bọt.

Năm ứng viên ngồi quanh bàn. Subaru đứng sau ghế Priscilla. Emilia ngồi đối diện.

*Mình đã gặp nàng ở đâu?*

Không có ký ức nào. Cậu mới đến thế giới này chưa đầy một tuần.

— Hôm nay, trưởng lão trên ban công, Cá Voi Trắng xuất hiện gần lãnh địa Karsten.

Crusch gật đầu – Lãnh địa ta đang chuẩn bị đối phó.

— Đối phó?, Priscilla cười khẩy.

— Hơn là ngồi nói lời vô dụng.

Cuộc đối đầu leo thang. Subaru quan sát: Priscilla không có đồng minh. Emilia lặng thinh. Anastasia đứng ngoài. Felt không quan tâm.

— Ngươi không thể đơn độc đối phó Cá Voi Trắng – Crusch nói.

— Ồ? Ngươi nghi ngờ ta?

— Ta nghi ngờ sự kiêu ngạo của ngươi.

— Ta chỉ biết sự thật: ta mạnh hơn ngươi.

— Vậy hãy chứng minh.

— Được thôi – Priscilla đứng dậy.

Subaru thì thầm, giọng chỉ đủ nàng nghe.

— Gì?

— Ngài không cần chứng minh – Cậu cúi thấp – Để nàng tự lao vào Cá Voi Trắng. Khi nàng thất bại, ngài xuất hiện, cứu vãn tình thế. Đó mới là chiến thắng thuyết phục.

Priscilla nhìn cậu. Đôi mắt đỏ thẫm không chớp. Rồi nàng mỉm cười.

— Thú vị đấy.

Nàng quay lại.

— Ta đổi ý rồi. Ngươi muốn đối phó Cá Voi Trắng? Cứ tự nhiên.

Crusch chớp mắt – Ngươi… nhường?

— Không phải nhường – Priscilla ngồi xuống – Ta vừa nhận ra: có thứ không cần giành ngay lúc này.

Crusch nheo mắt, rồi quay đi – Lần đầu ngươi nói điều khôn ngoan. Cả hội trường rơi vào khoảng lặng. Subaru đứng sau Priscilla, tim đập mạnh.

Hội nghị kết thúc. Khi đi ngang Emilia, Subaru cảm thấy ai đó nhìn mình. Cậu quay lại.

Emilia đang nhìn cậu. Một khoảnh khắc. Rồi nàng quay đi, bước theo Puck.

Subaru đứng đó, lồng ngực đau nhói.

— Ngươi đang nhìn gì?, Priscilla ở cửa.

— Không có gì – Subaru bước theo nàng.

Trên xe ngựa, Priscilla không nói gì một lúc lâu.

— Ngươi có tài đấy. Chiến thuật đó, nước cờ thông minh. Đừng khiêm tốn, khiêm tốn là thói xấu của kẻ yếu. Nhưng bàn cờ Vương Tuyển còn dài.

Subaru gật đầu – Tôi hiểu.

Đêm đó, cậu nằm trên giường, nhắm mắt, hình ảnh Emilia hiện ra.

*Mình chưa từng gặp nàng. Vậy tại sao…*

Cậu mở mắt. Căn phòng tối đen. Ánh trăng vẽ vệt sáng trên sàn.

— Emilia.. – Cậu thì thầm, lồng ngực lại đau nhói.

Cậu không biết tại sao. Nhưng cậu biết, đây chỉ là sự khởi đầu.

← Quay lại bài viết