Tiếng chuông điện thoại xé toạc màn đêm.
Minh giật mình ngồi bật dậy, tay quờ quạng tìm chiếc smartphone trên tủ đầu giường. Ngón tay chạm phải lớp kính mát lạnh. Anh đưa điện thoại lên, mắt vẫn còn nhòe vì giấc ngủ.
Màn hình sáng.
Thứ Hai, 01/06/2018.
Minh chớp mắt. Nhìn lại lần nữa. Con số vẫn ở đó, không hề thay đổi. 01/06/2018.
Tim anh bắt đầu đập nhanh. Cổ họng khô khốc.
— Không thể nào…
Giọng anh khàn đặc, lạc đi như thể vừa chạy một quãng đường dài. Minh đưa tay lên nhìn. Bàn tay trẻ trung, làn da căng bóng, không có vết chai sần ở ngón trỏ và ngón giữa — thứ đã theo anh suốt ba năm cuối ở công ty Hoàng Gia vì phải gõ báo cáo thâu đêm.
Anh vén chăn, lao vào nhà tắm. Bóng mình trong gương khiến anh đứng sững.
Khuôn mặt hai mươi hai tuổi. Mắt sáng, da không một nếp nhăn. Mái tóc hơi rối vì vừa ngủ dậy, nhưng vẫn dày và khỏe. Annh đưa tay sờ lên má, lên cằm — không có vết sẹo nhỏ bên trái mà kiếp trước anh có được sau vụ tai nạn năm thứ ba đi làm.
— Trẻ thật rồi…
Minh thì thào, rồi bật cười. Tiếng cười khô khốc, nhưng mắt anh đỏ lên.
Anh nhắm mắt, và ký ức ùa về.
Kiếp trước.
Tám năm ở công ty Hoàng Gia. Tám năm làm lụng, cống hiến, nhẫn nhịn. Tám năm bị trưởng phòng chèn ép, bị giám đốc kỹ thuật phớt lờ, bị cướp công, bị đẩy vào những việc vặt vãnh không tên tuổi.
Anh nhớ cái ngày cuối cùng. Trời mưa tầm tã. Trưởng phòng bảo anh đi giao hồ sơ cho đối tác ở đầu thành phố. Hồ sơ gấp, phải có mặt trước năm giờ. Anh vừa lái xe vừa nghĩ về đứa em gái sắp thi đại học, về mẹ già đang đau ốm ở quê, về cuộc sống tù túng không lối thoát.
Rồi đèn đỏ. Một chiếc xe tải vượt ẩu. Tiếng còi xé tai. Và rồi — không còn gì nữa.
Minh mở mắt. Nước mắt đã lăn dài trên má. Anh lau vội, hít một hơi thật sâu.
— Lần này… tao sẽ không để mày chết như thế nữa.
Anh nói với bóng mình trong gương. Giọng không to, nhưng chắc như đinh đóng cột.
Điện thoại reo lần nữa. Mẹ gọi.
— A lô, Minh à? Dậy chưa con? Hôm nay đi làm ngày đầu tiên đấy, nhớ ăn sáng đầy đủ…
Giọng mẹ ấm áp, trẻ hơn anh nhớ rất nhiều. Kiếp trước, mẹ anh đã già đi nhanh chóng sau khi anh mất. Nhưng bây giờ, bà vẫn khỏe, vẫn lo lắng cho đứa con trai vừa tốt nghiệp đại học.
— Vâng, con dậy rồi mẹ ạ. Mẹ yên tâm.
— Hôm qua con có gọi điện cho em gái chưa? Nó sắp thi rồi, con nhắc nó ôn bài…
— Dạ rồi ạ. Con đi làm đây, mẹ ở nhà giữ sức khỏe nhé.
Minh cúp máy, nhìn chiếc điện thoại một lúc lâu. Giọng mẹ. Em gái. Tất cả vẫn còn nguyên vẹn. Anh còn cơ hội.
Lần này, anh sẽ sống khác.
Công ty Hoàng Gia tọa lạc trong một tòa nhà sáu tầng ở khu trung tâm thành phố Hưng Thịnh. Mặt tiền ốp kính xanh, sảnh rộng với quầy lễ tân bằng đá granite trắng.
Minh đứng trước cửa kính, ngước nhìn tấm biển hiệu. Cảm giác quen thuộc ùa đến. Anh đã đứng ở chính xác vị trí này tám năm trước — kiếp trước — với tâm trạng hồi hộp, lo lắng của một sinh viên mới ra trường.
Lần này, anh chỉ thấy bình thản.
Anh đẩy cửa bước vào.
— Chào anh, anh có hẹn trước ạ?
Cô lễ tân khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, răng đều, cười tươi. Minh nhận ra cô ngay — chị Thảo, người đã làm ở công ty suốt tám năm, hiền lành, tốt bụng. Kiếp trước, chị là một trong số ít người đối xử tử tế với anh.
— Tôi là Quang Minh, hôm nay đến nhận việc ở phòng kỹ thuật.
— À vâng, anh chờ em một chút.
Chị Thảo lật cuốn sổ, gọi điện lên phòng nhân sự. Năm phút sau, một người phụ nữ trung niên bước xuống, dẫn Minh lên tầng ba làm thủ tục.
Ký hợp đồng, nhận thẻ nhân viên, được giới thiệu sơ qua nội quy công ty. Tất cả giống hệt kiếp trước. Minh trả lời từng câu hỏi một cách chính xác, không thiếu một chi tiết nào — nhưng trong đầu anh đang tính toán một chuyện khác.
— Bây giờ tôi đưa anh lên gặp trưởng phòng nhé.
Người phụ nữ nhân sự dẫn anh lên tầng bốn. Minh đi sau, tay siết nhẹ cặp tài liệu. Tim anh bắt đầu đập nhanh hơn.
Sắp gặp hắn rồi.
Trưởng phòng kỹ thuật tên Tuấn. Ba mươi lăm tuổi, cao gầy, đeo kính gọng đen, tóc vuốt keo bóng loáng. Hắn ngồi trong phòng riêng, màn hình máy tính hiện một bảng excel đầy số liệu.
— Chào anh, tôi là Quang Minh, nhân viên mới của phòng mình.
Minh nói, giọng đều đều. Trong lòng anh, một cơn sóng đang cuộn lên. Khuôn mặt này. Giọng nói này. Cái cách hắn ngả người ra ghế, đưa mắt nhìn anh từ đầu đến chân như đang xem một món hàng.
Kiếp trước, hắn đã dùng vẻ ngoài lịch thiệp đó để che giấu sự thủ đoạn suốt tám năm.
— Ừ, chào em. Anh là Tuấn, trưởng phòng. Chào mừng em đến với Hoàng Gia.
Trưởng phòng đứng dậy, bắt tay Minh. Cái bắt tay nhanh, lạnh, hời hợt.
— Em tốt nghiệp trường nào nhỉ?
— Đại học Kỹ thuật Công nghiệp ạ.
— À… trường đó à.
Một thoáng khinh thường lướt qua mắt hắn, rất nhanh, nhưng Minh bắt được. Kiếp trước, anh đã không nhìn thấy cái nhìn đó. Hoặc có thấy, nhưng không dám tin.
— Ừ, trường nào cũng được, quan trọng là năng lực. Em ngồi bàn cuối dãy kia, cạnh anh Lân. Để anh giao việc cho.
Minh gật đầu, đi ra ngoài. Khi quay lưng, anh hít một hơi thật sâu.
Hắn vẫn thế. Vẫn cái giọng trịch thượng, vẫn cái nhìn coi thường. Vẫn sẽ giao cho anh những việc vặt vãnh, sẽ cướp công, sẽ đẩy anh vào những tình huống khó xử.
Nhưng lần này, anh đã biết trước.
— Này, Minh — trưởng phòng gọi với ra từ cửa phòng — em đi photo giúp anh xấp tài liệu này, ba bản. Xong rồi pha giúp anh cốc cà phê, đen không đường nhé.
Giọng hắn bình thản, như thể đó là chuyện hiển nhiên. Một nhân viên kỹ thuật mới vào, việc đầu tiên được giao là đi photo và pha cà phê.
Minh nhìn xấp tài liệu dày cộp trên bàn. Kiếp trước, anh đã từng làm việc này suốt ba tháng đầu. Photo tài liệu, pha cà phê, đi mua cơm, gửi bưu phẩm. Những việc mà bất kỳ sinh viên thực tập nào cũng có thể làm. Trong khi đó, những nhân viên mới tốt nghiệp từ trường top đầu được giao việc kỹ thuật ngay từ tuần đầu tiên.
— Vâng, em làm ngay.
Minh cầm xấp tài liệu, bước ra máy photo cuối hành lang.
Anh bắt đầu photo từng trang, từng trang một. Máy chạy rì rầm, giấy nóng bỏng dưới tay. Kiếp trước, anh đã đứng đây hàng giờ, tự hỏi tại sao mình lại phải làm những việc này, tự hỏi liệu mình có đang ở đúng nơi không.
Lần này, anh không hỏi nữa.
Anh biết chính xác mình đang ở đâu. Và anh biết chính xác mình cần làm gì.
Hai mươi phút sau, Minh đặt xấp tài liệu đã photo lên bàn trưởng phòng, cùng một cốc cà phê đen không đường.
— Của anh đây ạ.
— Ừ, để đấy.
Trưởng phòng không ngước lên. Mắt hắn vẫn dán vào màn hình, tay lướt chuột liên tục.
Minh quay về bàn mình. Anh ngồi xuống, mở máy tính, đăng nhập vào hệ thống. Bên cạnh, anh Lân — người đồng nghiệp kiếp trước từng bị chèn ép không kém gì anh — đang cắm cúi vào bản vẽ kỹ thuật.
— Mới vào à? — Lân ngẩng lên, cười — Tôi là Lân, ngồi cạnh cậu từ giờ.
— Chào anh, em là Minh.
— Trưởng phòng giao việc gì chưa?
— Photo tài liệu với pha cà phê.
Lân cười, lắc đầu. Cái cười ấy, Minh biết rõ ý nghĩa. Kiếp trước, Lân cũng từng cười như thế với anh — một nụ cười đồng cảm của kẻ từng trải.
— Từ từ rồi quen. Mấy hôm đầu toàn việc vặt thôi.
— Vâng, em hiểu.
Minh mở bản vẽ mẫu trên máy tính. Anh lướt qua các thông số, kiểm tra sơ đồ nguyên lý. Tay anh di chuyển nhanh, chính xác — kết quả của tám năm kinh nghiệm kiếp trước.
Kiếp trước, anh mất ba tháng để được động vào bản vẽ thật.
Lần này, anh sẽ không đợi lâu như thế.
Buổi trưa, Minh xuống căn tin ăn cơm. Anh chọn một góc khuất, vừa ăn vừa quan sát.
Căn tin công ty Hoàng Gia vẫn thế. Những dãy bàn ghế nhựa trắng xanh. Mùi thức ăn công nghiệp thoang thoảng. Tiếng nói chuyện rôm rả của nhân viên các phòng ban.
Kiếp trước, anh thường ăn một mình, không có ai để nói chuyện. Những nhân viên kỹ thuật khác — phần lớn tốt nghiệp từ các trường top đầu — coi anh như người ngoài cuộc. Họ nói chuyện với nhau về những dự án, những công nghệ mới, những chuyến công tác. Còn anh chỉ ngồi nghe, không có gì để chia sẻ.
Lần này, anh vẫn ngồi một mình. Nhưng không phải vì không có gì để nói. Mà vì anh đang nghĩ.
Anh đang nhớ lại từng sự kiện trong tám năm tới. Dự án nào thành công, dự án nào thất bại. Ai là người tốt, ai là kẻ xấu. Những cái bẫy nào trưởng phòng đã giăng ra, và anh đã mắc phải ra sao.
Lần này, anh sẽ tránh tất cả.
Ăn xong, Minh lên phòng làm việc. Trưởng phòng lại gọi:
— Minh, chiều nay em xuống kho lấy giúp anh mấy cuộn cáp điện, số lượng ghi trong giấy này. Xong rồi sắp xếp lại giá để tài liệu trong phòng họp giúp anh.
— Vâng.
Minh nhận tờ giấy, không nói thêm lời nào.
Anh đi xuống kho, lấy cáp, sắp xếp giá tài liệu. Những việc tay chân, không liên quan gì đến chuyên môn kỹ thuật điện mà anh đã học bốn năm đại học.
Kiếp trước, anh đã từng ấm ức, từng tự hỏi liệu mình có sai khi chọn công ty này không. Anh đã từng muốn bỏ việc, nhưng rồi lại nghĩ đến mẹ già, em gái còn đi học, đến khoản nợ vay sinh viên chưa trả hết. Và anh ở lại.
Tám năm.
Lần này, anh cũng sẽ ở lại. Nhưng không phải để bị chèn ép. Mà để thay đổi mọi thứ.
Năm giờ chiều, Minh thu dọn bàn làm việc. Anh Lân cũng chuẩn bị về.
— Hôm đầu thế nào? — Lân hỏi.
— Cũng ổn ạ.
— Ổn là tốt. Có gì thắc mắc thì hỏi tôi nhé.
— Cảm ơn anh.
Minh ra về, đi bộ ra bến xe buýt. Hoàng hôn thành phố Hưng Thịnh nhuộm đỏ cả một góc trời. Gió chiều mát rượi.
Anh đứng đợi xe, nhìn dòng người tấp nập. Họ đi làm về, ai cũng vội vã, ai cũng mệt mỏi. Giống hệt kiếp trước.
Nhưng anh không còn là người trong số họ nữa.
Minh lấy điện thoại ra, nhìn lại ngày tháng trên màn hình. 01/06/2018.
Anh còn cả một chặng đường dài phía trước. Một chặng đường mà anh đã từng đi qua, đã từng vấp ngã, đã từng thất bại thảm hại.
Nhưng lần này, anh đã có bản đồ.
Xe buýt đến. Minh bước lên, tìm chỗ ngồi cạnh cửa sổ. Thành phố lướt qua ô kính, những ánh đèn vàng bắt đầu lên.
Anh mỉm cười.
Cuộc chiến mới chỉ bắt đầu. Nhưng lần này, anh đã sẵn sàng.
Và anh biết chính xác mình sẽ làm gì vào ngày mai.
PHUONG NAM
Technology Solutions