Sáu giờ bốn mươi lăm phút sáng, Minh đã đứng trước cửa phòng phó giám đốc kỹ thuật.
Cánh cửa gỗ màu nâu sẫm, tấm biển nhỏ bên cạnh đề chữ: “Phó Giám Đốc Kỹ Thuật”. Căn phòng này, kiếp trước anh chưa từng bước vào dù chỉ một lần. Nó thuộc về giám đốc kỹ thuật — người đã ngồi đó suốt tám năm, lướt web, uống trà, thỉnh thoảng ký vài tờ giấy rồi về sớm.
Giờ nó thuộc về anh.
Minh đưa chìa khóa — cái chìa khóa thư ký Hà đưa chiều qua, sau khi cuộc họp kết thúc — tra vào ổ. Tiếng lách cách khô khốc vang lên trong hành lang vắng. Anh đẩy cửa.
Phòng làm việc rộng chừng hai mươi mét vuông. Bàn làm việc bằng gỗ xoan đặt sát cửa sổ, trên bàn còn một cây đèn bàn cũ và mấy tập hồ sơ để lại. Tủ tài liệu ba ngăn kéo kê sát tường. Ghế xoay da màu đen — hơi cũ, nhưng vẫn còn tốt. Một chiếc điều hòa treo tường phía trên cửa ra vào.
Minh đặt cặp xuống bàn, kéo ghế ra ngồi. Ghế hơi thấp — anh phải với tay chỉnh lại. Tiếng pít-tông xì hơi kêu một tiếng, ghế nhích lên vài phân. Đúng tầm.
Anh nhìn quanh phòng. Mọi thứ còn nguyên như chủ cũ để lại. Mấy tờ lịch treo tường vẫn ở tháng trước. Một cốc trà khô cong queo trên bàn — chắc giám đốc cũ uống dở rồi vội vã ra về hôm bị bắt quả tang.
Minh lắc đầu, cúi xuống ngăn kéo bàn.
Ngăn thứ nhất: toàn giấy tờ linh tinh — hóa đơn, phiếu thu, mấy tờ danh thiếp cũ. Ngăn thứ hai: sổ sách kế toán dự án, bút, kẹp giấy. Ngăn thứ ba — khóa.
Minh nhíu mày. Ngăn kéo cuối cùng bị khóa. Anh thử kéo — không được. Chắc giám đốc cũ đã lấy chìa khóa đi.
Không quan trọng. Minh gạt chuyện đó sang một bên, mở cặp lấy tập tài liệu của mình. Anh bắt đầu sắp xếp lại bàn làm việc — bỏ cốc trà cũ vào thùng rác, lau bụi trên mặt bàn bằng khăn giấy, chỉnh lại mấy tập hồ sơ cho ngay ngắn.
Khi đồng hồ điểm bảy giờ rưỡi, hành lang bắt đầu có tiếng người. Minh nghe thấy tiếng mở cửa phòng kỹ thuật, tiếng Lân cười nói với ai đó. Rồi tiếng gõ cửa phòng anh.
— Mời vào.
Cánh cửa hé mở. Lân thò đầu vào, cười toe:
— Phó giám đốc ơi, đi họp giao ban thôi.
Phòng họp tầng hai sáng nay khác hẳn hôm qua.
Hôm qua là không khí phán quyết, căng thẳng, nước mắt và vỗ tay. Hôm nay là không khí của một ngày làm việc bình thường — nhưng có chút dò xét, chút quan sát.
Minh bước vào, cả phòng đã gần đủ người. Các trưởng bộ phận — kế toán, kinh doanh, hành chính, nhân sự — ngồi quanh bàn họp. Phía cuối bàn, kỹ sư Hùng và vài người trong nhóm dự án cũ ngồi dọc theo tường.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Minh khi anh kéo ghế ngồi xuống — chiếc ghế từng thuộc về giám đốc kỹ thuật cũ.
— Chào mọi người. — Minh gật đầu, cố giữ giọng bình thản — Mình mới lên vị trí này, còn nhiều điều chưa biết. Mong mọi người chỉ bảo thêm.
Im lặng.
Trưởng phòng kế toán — một người đàn ông ngoài bốn mươi, đeo kính dày cộp — lên tiếng trước:
— Chúc mừng anh… Minh nhỉ? Trẻ thế mà đã làm phó giám đốc rồi. Tài thật.
Câu nói nghe như khen, nhưng giọng có pha chút mỉa. Minh không phản ứng:
— Cảm ơn anh. Nhờ mọi người giúp đỡ hết.
— Thế anh định làm gì với đám dự án tồn đọng? — Trưởng phòng kế toán hỏi tiếp — Mấy cái dự án mà giám đốc cũ để lại ấy. Hạn nộp báo cáo tài chính sắp tới rồi.
— Tôi sẽ xem xét trong hôm nay. — Minh nói — Anh có thể gửi tôi danh sách các dự án cần ưu tiên không?
— Được thôi. — Trưởng phòng kế toán gật đầu, không nói thêm.
Cuộc họp giao ban diễn ra nhanh. Minh chủ yếu lắng nghe — từng bộ phận báo cáo tình hình tuần qua, những vấn đề tồn đọng, những việc cần giải quyết. Anh ghi chép cẩn thận, thỉnh thoảng gật đầu.
Khi mọi người lục tục ra về, kỹ sư Hùng lại gần:
— Cậu làm tốt lắm. — Ông nói nhỏ — Mấy người kia đang thử cậu đấy. Đừng để ý.
Minh gật đầu:
— Cảm ơn bác Hùng. Cháu biết mà.
Cả buổi sáng, Minh ngồi trong phòng, lật từng tập hồ sơ.
Đống tài liệu tồn đọng nhiều hơn anh tưởng. Hơn chục dự án đang dang dở — một số đã quá hạn từ hai, ba tháng trước. Báo cáo tài chính không được cập nhật. Hợp đồng với đối tác chưa được gia hạn. Mấy bản vẽ kỹ thuật nằm chờ phê duyệt từ tuần trước.
Càng xem, Minh càng hiểu tại sao công ty đang ì ạch.
Giám đốc kỹ thuật cũ — tám năm kiếp trước anh đã thấy — là một kẻ lười biếng, chỉ biết ký giấy và nhận lương. Hắn không quản lý gì cả. Còn trưởng phòng thì chỉ lo chèn ép người khác, không quan tâm đến tiến độ công việc.
Hai kẻ đó đã kìm hãm công ty suốt nhiều năm.
Minh gấp tập hồ sơ cuối cùng, xoa thái dương. Đầu anh hơi nhức — không phải vì mệt, mà vì lượng thông tin quá lớn.
Có tiếng gõ cửa.
— Mời vào.
Cánh cửa mở ra. Hoàng Lan bước vào, tay cầm hai cốc cà phê và một hộp giấy nhỏ.
— Làm việc hăng say quá nhỉ? — Cô nói, đặt cốc cà phê lên bàn anh — Em mua thừa một cốc.
Minh nhìn đồng hồ — mười một giờ trưa. Anh không để ý thời gian trôi nhanh thế.
— Cảm ơn em. — Anh nhận lấy cốc cà phê, hơi ấm lan ra đầu ngón tay.
Hoàng Lan kéo ghế ngồi xuống đối diện, mở hộp giấy — bên trong là mấy cái bánh flan nhỏ xinh:
— Em làm tối qua. Không biết anh có thích ngọt không.
Minh nhìn cô, nhìn hộp bánh. Một cảm giác ấm áp lan ra trong lồng ngực.
— Em làm bánh cho anh à?
— Thử tay nghề thôi. — Hoàng Lan nhún vai, cố tỏ ra tự nhiên — Ăn thử đi, không ngon thì đừng chê.
Minh cầm thìa, múc một miếng bánh bỏ vào miệng. Vị béo của trứng, vị ngọt của caramel tan dần trên đầu lưỡi.
— Ngon lắm. — Anh nói thật.
Hoàng Lan cười — nụ cười nhẹ, nhưng mắt cô sáng lên:
— Thế thì tốt.
Họ ngồi im một lúc. Minh uống cà phê, Hoàng Lan nhìn quanh phòng làm việc.
— Phòng này… hồi xưa em ghét vào lắm. — Cô nói — Mỗi lần vào gặp ông giám đốc cũ là y như rằng ổng kể lể, than vãn đủ thứ. Hoặc là nhìn em với ánh mắt… em không thích.
— Giờ thì sao? — Minh hỏi.
— Giờ thì khác. — Hoàng Lan nhìn anh — Phòng có vẻ sáng hơn.
Minh không biết nói gì, đưa cốc cà phê lên uống một ngụm.
— Có áp lực không? — Hoàng Lan hỏi — Vị trí mới ấy?
Minh im lặng một lúc, rồi gật đầu:
— Có. Nhưng không phải cái áp lực sợ làm không nổi. Mà là áp lực phải chứng minh — mình xứng đáng với cái ghế này.
— Anh xứng đáng mà. — Hoàng Lan nói, giọng chắc nịch — Em biết điều đó. Bố em biết điều đó. Chỉ có mấy người kia là chưa biết thôi.
Cô nhìn anh, mắt không chớp:
— Nhưng họ sẽ biết. Em tin anh.
Minh nhìn lại cô. Một lúc lâu, anh không nói gì. Chỉ cảm thấy cốc cà phê trong tay ấm dần lên — hoặc có thể là tay anh ấm lên, anh cũng không rõ.
— Tối nay rảnh không? — Hoàng Lan bất ngờ hỏi, giọng bình thản như hỏi thời tiết.
— Có việc gì à?
— Bố muốn mời anh ăn tối. — Cô nói — Ở nhà em. Ổng bảo muốn nói chuyện với anh về… kế hoạch phát triển công ty.
Minh hơi sững lại. Bữa tối tại nhà sếp tổng — không phải nhà hàng, không phải quán ăn, mà là nhà riêng. Điều đó có nghĩa gì đó.
— Được. — Anh gật đầu — Mấy giờ?
— Bảy giờ tối. Em gửi địa chỉ cho anh sau.
Hoàng Lan đứng dậy, cầm cốc cà phê của mình. Trước khi ra cửa, cô quay lại:
— À, mẹ em nấu ăn ngon lắm. Nhớ để bụng đấy.
Cô cười, rồi biến mất sau cánh cửa.
Sáu giờ tối, Minh đứng trước một căn nhà nhỏ trong khu đô thị phía Tây thành phố.
Không phải biệt thự sang trọng như anh tưởng. Một ngôi nhà ba tầng kiểu truyền thống, sân trước trồng mấy chậu cảnh, cổng sắt đơn giản. Giản dị hơn nhiều so với tưởng tượng của anh về nhà tổng giám đốc.
Minh hít một hơi, bấm chuông.
Tiếng chân chạy từ trong nhà ra. Hoàng Lan mở cổng, mặc áo ở nhà, tóc búi gọn:
— Vào đi. Bố đợi anh ở phòng khách.
Minh theo cô vào nhà. Phòng khách bài trí đơn giản — bộ bàn ghế gỗ, tủ kính bày mấy kỷ niệm, một bức ảnh gia đình treo trên tường. Ảnh chụp ba người — ông Hoàng, vợ và Hoàng Lan lúc còn nhỏ.
— Cháu chào bác. — Minh cúi đầu khi thấy sếp tổng ngồi trên ghế, đọc báo.
— Ừ, ngồi đi. — Ông Hoàng gấp báo lại, chỉ vào ghế đối diện — Lan, con pha ấm trà đi.
Hoàng Lan lui vào bếp. Minh ngồi xuống, hơi căng thẳng. Ông Hoàng nhìn anh một lúc, rồi nói:
— Ngày đầu làm phó giám đốc thế nào?
— Cũng… ổn ạ. — Minh nói — Nhiều hồ sơ tồn đọng quá. Chắc phải mất vài tuần mới xử lý hết.
— Ừ, tôi biết. — Ông Hoàng gật đầu — Thằng Long để lại một đống hỗn độn. Tôi cũng có lỗi — không để ý đến mảng kỹ thuật từ lâu, giao hết cho nó.
— Không phải lỗi của bác. — Minh nói — Giám đốc kỹ thuật được bác tin tưởng, nhưng ổng đã lợi dụng lòng tin đó.
Ông Hoàng nhìn Minh, mắt hơi nheo lại:
— Cháu nói chuyện khéo thật. Nhưng tôi không cần khéo. Tôi cần thẳng thắn.
Ông ngả người ra ghế:
— Tôi hỏi cháu một câu: theo cháu, công ty mình đang ở đâu và nên đi về đâu?
Minh im lặng một lúc. Câu hỏi của ông Hoàng rộng quá, nhưng anh biết ông không hỏi xã giao.
— Theo cháu… — Minh chậm rãi nói — Công ty mình đang ở giai đoạn bão hòa. Mảng kỹ thuật điện truyền thống — thiết kế hệ thống điện cho nhà xưởng, tòa nhà — đã có quá nhiều đối thủ cạnh tranh. Giá bị ép xuống. Lợi nhuận mỏng dần.
Ông Hoàng không nói gì, chỉ gật nhẹ.
— Nếu cứ tiếp tục như hiện tại, một hai năm nữa công ty sẽ tụt lại phía sau. — Minh nói tiếp — Mình không có lợi thế cạnh tranh đặc biệt. Bằng cấp của nhân viên không bằng mấy công ty top đầu. Công nghệ cũng không mới hơn.
— Thế cháu đề xuất gì?
Minh hít một hơi:
— Năng lượng tái tạo.
Ông Hoàng nhướn mày:
— Nói rõ hơn.
— Điện mặt trời. — Minh nói — Thị trường này mới bắt đầu ở Việt Nam. Mấy năm nữa, chính sách ưu đãi cho năng lượng sạch sẽ được ban hành. Công ty nào đi trước sẽ chiếm lợi thế.
— Cháu chắc? — Ông Hoàng hỏi, giọng không giấu vẻ nghi ngờ — Đầu tư vào mảng này tốn kém lắm. Rủi ro cao.
— Cháu biết. — Minh gật đầu — Nhưng nếu không đi, mình sẽ bị bỏ lại. Còn nếu đi, mình phải đi ngay bây giờ — khi thị trường chưa ai chiếm lĩnh.
Anh nhìn thẳng vào mắt ông Hoàng:
— Cháu không nói suông. Cháu sẽ lập một đề án chi tiết — số liệu thị trường, chi phí đầu tư, dự kiến lợi nhuận, rủi ro và phương án giảm thiểu. Cho bác thấy con số cụ thể.
Ông Hoàng im lặng hồi lâu. Tay ông xoay xoay chiếc bút trên bàn, mắt nhìn vào khoảng không trước mặt.
Hoàng Lan bưng ấm trà ra, đặt lên bàn. Cô nhìn thấy không khí im lặng giữa hai người, không nói gì, chỉ rót trà rồi ngồi xuống bên cạnh.
Một phút. Hai phút.
Rồi ông Hoàng ngẩng lên, nhìn Minh:
— Được. Tôi cho cháu ba tháng để lập đề án. — Giọng ông chậm, nhưng chắc — Ba tháng, cháu phải đưa ra được một bản kế hoạch hoàn chỉnh. Có số liệu, có đối tác, có lộ trình thực hiện.
— Cháu cảm ơn bác. — Minh cúi đầu.
— Đừng vội cảm ơn. — Ông Hoàng giơ tay — Tôi cho cháu cơ hội, nhưng tôi cũng cho cháu áp lực. Ba tháng — không làm được thì đừng trách tôi không tin tưởng.
— Cháu hiểu.
Ông Hoàng nhìn Minh một lúc, rồi khóe môi ông hơi giãn ra — một nụ cười hiếm hoi:
— Nhưng tôi nghĩ… cháu sẽ làm được.
Ông đứng dậy:
— Thôi, ăn cơm đã. Vợ tôi nấu cả buổi chiều rồi.
Bữa tối diễn ra trong không khí ấm cúng.
Mẹ Hoàng Lan — một người phụ nữ nhẹ nhàng, ít nói — nấu một bàn đồ ăn đơn giản: canh chua, cá kho tộ, thịt rang cháy cạnh, rau luộc. Minh ăn ngon miệng hơn mọi khi.
Ông Hoàng hỏi thêm vài chuyện về gia đình Minh. Minh kể về mẹ ở quê, về những ngày tháng học đại học vất vả. Ông lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu.
Hoàng Lan ngồi bên cạnh, thi thoảng gắp thức ăn cho anh — một hành động nhỏ, nhưng khiến Minh hơi ngượng.
Ăn xong, Minh giúp dọn bát đũa. Mẹ Hoàng Lan nói:
— Để cô, cháu cứ ngồi chơi với bác.
Nhưng Minh vẫn xắn tay áo, bê mấy cái bát xuống bếp. Ông Hoàng nhìn theo, không nói gì, nhưng mắt có vẻ hài lòng.
Chín giờ tối, Minh ra về. Hoàng Lan tiễn anh ra cổng.
Đèn đường vàng vọt chiếu xuống con phố vắng. Gió đêm hè hơi mát.
— Cảm ơn em. — Minh nói — Vì đã mời anh.
— Đâu có. — Hoàng Lan khoác tay sau lưng, nhìn xuống đất — Bố muốn gặp anh mà.
Im lặng.
— Hồi nãy anh nói chuyện với bố… — Hoàng Lan ngập ngừng — Anh nói thật hay nói để bố tin?
Minh nhìn cô:
— Nói thật. Hoàn toàn thật.
Cô ngẩng lên, nhìn anh:
— Thế thì tốt. Vì em cũng muốn tin anh.
Minh mỉm cười. Anh không nói gì thêm, chỉ gật đầu rồi quay người bước đi.
Hoàng Lan đứng ở cổng, nhìn theo bóng anh khuất dần dưới ánh đèn đường.
Trong đầu Minh, hàng ngàn con số, bản vẽ, kế hoạch đang xoay vòng. Ba tháng. Anh có ba tháng để thuyết phục cả công ty — và để chứng minh rằng kiến thức kiếp trước của mình không chỉ dùng để hạ bệ kẻ thù.
Nó còn dùng để xây dựng một thứ gì đó lớn hơn.
Một tương lai.
PHUONG NAM
Technology Solutions