Chương 13: Quân bài tẩy

10/07/2026  ·  phuongle

Thứ Hai, tám giờ sáng. Phòng họp hội đồng quản trị.

Minh mở bản trình chiếu. Ông Trường phòng kế toán khoanh tay, hai thành viên hội đồng im lặng, đầu bàn là ông Hoàng. Chỗ trưởng phòng kinh doanh để trống.

— Tôi không nói về tương lai xa. Tôi nói về thị trường sẽ bùng nổ trong hai năm tới. — Minh chuyển slide — Hợp đồng tiềm năng từ khu công nghiệp tỉnh bên. 500 kWp, ba nhà xưởng áp mái. Đối tác đã có mặt bằng, chỉ chờ bản vẽ để ký.

Ông Trường nhìn con số, im lặng.

Minh đưa từng xấp tài liệu xuống: — Bảng phân tích chi phí, thời gian hoàn vốn, lợi nhuận dự kiến năm năm.

Tiếng lật giấy lan ra. Một thành viên hỏi: — Đảm bảo tiến độ?

— Tôi có đội ngũ sẵn sàng. Kỹ sư Hùng làm cố vấn. Còn trưởng nhóm trực tiếp… — Minh nhìn xuống cuối bàn — Tôi đề cử Lân.

Lân giật mình.

— Cậu ta mới làm được mấy năm? — Ông Trường cau mày.

— Bốn năm. Hiểu rõ nhất quy trình thiết kế thi công. — Minh nói — Tôi giám sát kỹ thuật, Lân phụ trách triển khai. Có vấn đề tôi chịu trách nhiệm.

Ông Hoàng gõ ngón tay: — Cho tôi xem bản vẽ sơ bộ.

Minh mở slide cuối. Bản phác thảo hệ thống áp mái — ba nhà xưởng, hướng nam, góc nghiêng tối ưu.

— Tôi sẽ hoàn thiện trong ba ngày.

Ông Hoàng nhìn quanh bàn. Ông Trường lật tài liệu lần cuối: — Số liệu khả quan. Nhưng rủi ro cao.

— Anh có phương án nào khác để công ty tăng trưởng? — Minh hỏi thẳng.

Ông Trường không trả lời.

— Biểu quyết. — Ông Hoàng giơ tay.

Bốn trên năm phiếu thuận. Ông Trường bỏ phiếu trắng.

— Đề án được thông qua. — Ông Hoàng vỗ vai Minh — Làm tốt lắm.

Lân níu tay Minh lại khi mọi người ra về: — Anh ơi, em chưa làm trưởng nhóm bao giờ.

— Thì bây giờ làm.

— Em sợ…

— Tao cũng sợ. — Minh cười — Nhưng có sợ mới phải làm. Tao tin mày.

Ba ngày sau, Huy báo chủ đầu tư duyệt bản vẽ. Tuần sau ký hợp đồng.

Năm ngày sau, giọng Huy khác lạ qua điện thoại: — Có công ty khác chào giá thấp hơn mười lăm phần trăm. Phương Nam. Giám đốc kỹ thuật của họ biết chi tiết thiết kế của cậu.

Minh ngồi thẳng dậy. Phương Nam — đối thủ trực tiếp của Hoàng Gia.

— Cậu nói với ai?

— Chỉ chủ đầu tư và người của cậu.

Minh cúp máy. Cảm giác quen thuộc — kiếp trước cũng từng có lần đề án bị rò rỉ. Lần này anh biết: không phải sơ suất.

Tối hôm đó, Minh gặp thư ký Hà ở quán cà phê.

— Tôi muốn biết tối qua trưởng phòng kinh doanh đi đâu, gặp ai.

— Anh nghi ngờ ông Quốc?

— Trong công ty chỉ vài người biết chi tiết. Ông Quốc là người duy nhất không có lý do để giữ im lặng.

Sáng hôm sau, thư ký Hà đặt một tờ giấy lên bàn Minh: — Tối qua ông Quốc đến nhà hàng Hoa Sen. Gặp giám đốc kỹ thuật của Phương Nam.

Minh nhìn tấm ảnh chụp từ xa — hai người đàn ông ngồi trong góc nhà hàng.

— Anh định làm gì?

Minh gấp tờ giấy, cất vào ngăn kéo: — Chưa làm gì cả.

Thư ký Hà gật đầu ra về.

Minh ngồi một mình. Anh có thể vạch trần ông Quốc ngay — đưa bằng chứng cho ông Hoàng, kết thúc. Nhưng làm thế thì quá dễ.

Kiếp trước dạy anh: kẻ thù không bao giờ chỉ có một. Ông Quốc dám làm thế này, hắn có đồng bọn. Vạch trần hắn bây giờ, đồng bọn sẽ rút vào bóng tối.

Minh mở sổ tay, viết vài dòng. Cần một cái bẫy. Một cái bẫy để tất cả lộ diện cùng lúc.

Anh nhấc điện thoại gọi Lân: — Ngày mai qua phòng tao, có việc cần bàn.

— Chuyện gì thế anh?

— Bắt chuột.

← Quay lại bài viết