Ba tuần sau lễ cầu hôn.
Khách sạn Hoàng Gia — sảnh tiệc tầng năm ngập trong hoa tươi và đèn vàng ấm. Ruy băng trắng đỏ kết vòng cung trên trần.
Minh đứng trước gương, kéo thẳng cà vạt. Bộ vest xám than vừa vặn. Anh nhìn mình — khác hẳn ngày đầu bước vào công ty với bộ đồ sinh viên xuề xòa.
— Lo lắng à?
Hoàng Lan bước ra, váy trắng, cổ đeo chuỗi ngọc trai. Cô chỉnh lại cổ áo vest cho anh.
— Không lo. Chỉ sợ làm hỏng chuyện.
— Đính hôn thôi mà. — Cô cười — Đi thôi.
—
Khoảng sáu mươi người đã có mặt. Lân chạy đến:
— Ôi giời, cuối cùng cũng tới ngày này! Từ thằng nhân viên mới bị sai vặt, giờ thành con rể sếp tổng.
Thư ký Hà đến, tay cầm hộp quà. Kỹ sư Hùng bắt tay Minh. Tiếng cười nói rôm rả.
—
Giữa tiệc, Hoàng Lan kéo tay Minh:
— Ra đây em giới thiệu một người.
Một chàng trai trẻ đứng ở cửa — cao ráo, mặt sáng sủa, áo sơ mi kẻ caro.
— Hoàng Nam. — Chàng trai chìa tay, cười tươi — Em họ Lan. Vừa từ Úc về.
— Quang Minh. Rất vui.
— Em biết. — Nam cười — Chị Lan kể suốt. Nghe phát ngán.
—
Lễ đính hôn diễn ra đơn giản. Ông Hoàng cầm micro:
— Tôi có một cô con gái — thông minh, xinh đẹp, bướng bỉnh. Và một cậu con rể mà tôi không ngờ lại gặp ở cái công ty bé nhỏ này.
Mọi người cười.
— Quang Minh có năng lực, có trách nhiệm, và quan trọng nhất — nó yêu thương con gái tôi thật lòng.
Ông giơ ly:
— Chúc mừng hai đứa.
Cả sảnh vỗ tay.
—
Khi mọi người đang dùng bữa, Nam đến bên Minh:
— Ra ban công nói chuyện tí.
Mắt Nam không còn vẻ đùa cợt.
Ngoài ban công, gió đêm mát lạnh. Thành phố bên dưới lên đèn.
Nam dựa lan can:
— Anh biết chú Hoàng từng suýt phá sản hồi mười năm trước không?
Minh sững lại.
— Chưa từng nghe.
— Có người tên Hải. Bạn làm ăn cũ của chú Hoàng. Hai người từng là anh em — cùng gây dựng công ty từ hai bàn tay trắng. Nhưng Hải làm ăn gian dối — rút tiền, vay nặng lãi. Khi vỡ lở, hắn đổ hết tội cho chú Hoàng.
Minh siết nhẹ lan can.
— Chú Hoàng thoát nhờ bằng chứng. Hải lĩnh án mười năm tù. Vừa mãn hạn tháng trước.
— Em có bạn trong ngành tư pháp. — Nam dừng lại — Em nghĩ anh nên biết. Đề phòng.
— Cảm ơn em.
— Đừng nói với chị Lan hôm nay.
— Anh biết.
—
Cánh cửa ban công mở ra. Hoàng Lan bước ra:
— Hai anh nói gì thế?
Minh quay lại, cười:
— Chuyện công việc.
Nam cười xòa:
— Em hỏi anh Minh về mấy cái máy móc.
Hoàng Lan lắc đầu:
— Vào ăn tiếp đi.
—
Bữa tiệc kết thúc lúc mười giờ. Khách lần lượt ra về.
Ông Hoàng đến bên Minh:
— Mệt không con?
— Cũng hơi. Nhưng vui.
Ông quay đi. Minh chợt gọi:
— Bố ơi.
Ông Hoàng quay lại.
Minh ngập ngừng, rồi lắc đầu:
— Không có gì. Chúc bố ngủ ngon.
Ông Hoàng nhìn anh một lúc, gật đầu, bước đi.
—
Một giờ sáng.
Minh đứng bên cửa sổ phòng khách sạn. Ly rượu vang còn đầy trong tay. Hoàng Lan đã ngủ say.
Anh nhìn ra màn đêm, lục tìm ký ức kiếp trước. Mười năm — anh chỉ là nhân viên quèn. Nhưng có một lần…
Sếp tổng nhận một cuộc điện thoại. Minh tình cờ thấy qua khe cửa. Sếp tổng nghe máy, mặt tái mét, tay run run. Ông nói vài câu rồi cúp máy, ngồi thụp xuống ghế, nhìn ra cửa sổ rất lâu.
Lúc đó Minh nghĩ: chắc chuyện kinh doanh.
Nhưng bây giờ, đứng trước cửa sổ khách sạn, nhìn ra màn đêm vô tận — anh bắt đầu hiểu.
Có thể, lúc đó, Hải đã gọi điện.
Có thể, mối đe dọa đã đến từ rất lâu trước khi anh bước vào cuộc đời này.
Anh đưa ly rượu lên ngang mắt, nhìn ánh đèn đường xuyên qua lớp thủy tinh đỏ sẫm.
— Hải… — Anh lẩm bẩm — Mày là ai?
Không ai trả lời.
Chỉ có gió đêm thổi vào, lay nhẹ tấm rèm.
PHUONG NAM
Technology Solutions