Chương 3: Phút tỏa sáng

10/07/2026  ·  phuongle

Phân xưởng số 2 rộng chừng năm trăm mét vuông, trần cao, máy móc san sát nhau. Không khí nóng hầm hập, mùi dầu nhớt hòa với mùi kim loại bốc lên từ các khối máy đang vận hành.

Giữa phân xưởng, cụm máy nén khí trung tâm đang phát ra âm thanh bất thường. Tiếng rít chói tai, không đều, như có thứ gì đó đang cố thoát ra khỏi lồng sắt.

Kỹ sư trưởng — một người đàn ông gần năm mươi, mặt mày đỏ gay — đang đứng bên tủ điều khiển, tay cầm đồng hồ đo, mồ hôi nhễ nhại.

— Thế nào rồi? — Trưởng phòng Tuấn chạy đến, giọng hổn hển.

— Không ổn. — Kỹ sư trưởng lắc đầu — Van xả áp bị kẹt, không thể mở bằng tay. Áp suất đang tăng dần, nếu không xả kịp…

Ông ta không nói hết. Nhưng ai cũng hiểu hậu quả.

Minh bước tới gần cụm máy nén khí. Anh quan sát từ xa, mắt lướt nhanh qua hệ thống đường ống, van, đồng hồ đo áp suất. Tai anh lắng nghe âm thanh phát ra từ lòng máy.

Những âm thanh ấy, anh đã nghe suốt tám năm kiếp trước. Trong đầu anh, hình ảnh người kỹ sư già hiện ra rõ mồn một: ông ta đặt tay lên thân van, gõ nhẹ hai cái, rồi xoay nhẹ trục van theo chiều kim đồng hồ trước khi mở ngược lại.

Minh bước tới.

— Để em xem.

Kỹ sư trưởng nhìn anh, mắt đầy hoài nghi.

— Cậu là…?

— Nhân viên mới phòng kỹ thuật.

— Nhân viên mới? — Kỹ sư trưởng cười khẩy — Mới vào có hai ngày mà đòi xử lý cái này? Tránh ra, đừng có làm phiền.

— Các anh đã xử lý được chưa? — Minh hỏi thẳng, giọng bình thản.

Kỹ sư trưởng sững lại. Ông ta mở miệng định nói gì đó, rồi im bặt.

— Chưa. — Cuối cùng ông ta nói, giọng nhát gừng.

— Vậy để em xem. Có gì thì các anh sửa sau.

Kỹ sư trưởng nhìn trưởng phòng. Trưởng phòng Tuấn cắn răng, gật đầu.

— Để nó xem.

Minh bước đến gần cụm van áp suất. Đường ống dẫn dầu bôi trơn chạy dọc theo thân máy, đổ vào cụm bơm thủy lực. Van áp suất nằm ở vị trí cao ngang ngực, thân van bằng thép không gỉ, tay vặn đã bị bám dầu mỡ đen kịt.

Anh không vội động vào van. Thay vào đó, anh quan sát đường ống dẫn dầu. Một lớp cặn bẩn màu nâu đen đóng dọc theo thành ống, nơi dầu bôi trơn chảy qua.

Đúng như anh nhớ.

Vấn đề không nằm ở van. Vấn đề nằm ở đường ống dẫn dầu. Cặn bẩn tích tụ lâu ngày, kết hợp với nhiệt độ cao, tạo thành một lớp màng cứng bám vào thành ống. Khi dầu chảy qua, lớp màng này bong ra, trôi theo dòng, và mắc kẹt trong lòng van áp suất, khiến van không thể đóng mở bình thường.

Người kỹ sư già kiếp trước đã phát hiện ra điều này chỉ bằng cách gõ nhẹ lên thân van và lắng nghe âm thanh.

Minh làm y hệt.

Anh đặt tay lên thân van, gõ nhẹ ba cái. Tiếng gõ vang lên — đục, không vang.

— Van bị kẹt do cặn bẩn từ đường ống dẫn dầu. — Minh nói, giọng chắc chắn — Không phải lỗi cơ khí.

— Làm sao cậu biết? — Kỹ sư trưởng hỏi, giọng vẫn đầy nghi ngờ.

— Âm thanh. Khi van bị kẹt do lỗi cơ khí, tiếng gõ sẽ vang hơn. Còn đây là tiếng đục — do cặn bẩn chèn giữa các bộ phận.

Minh không đợi phản hồi. Anh với tay lên thân van, nắm lấy tay vặn.

— Khoan đã! — Kỹ sư trưởng hét lên — Cậu định làm gì? Nếu mở van sai cách, áp suất sẽ…

— Tôi biết.

Minh vặn nhẹ tay van theo chiều kim đồng hồ. Một tiếng rít nhẹ phát ra từ lòng van. Anh dừng lại, lắng nghe. Không có tiếng xì hơi bất thường. Anh tiếp tục vặn, chậm rãi, đều đặn.

Mồ hôi lấm tấm trên trán anh. Tay anh giữ nguyên lực, không nhanh, không chậm.

Mười giây. Hai mươi giây. Ba mươi giây.

Đột nhiên, van kêu *cạch* một tiếng. Tay vặn trở nên nhẹ bẫng.

Minh thở ra. Anh vặn ngược tay van lại, mở van xả áp.

Hơi khí nén xì ra từ van xả, tiếng rít chói tai dần nhỏ lại. Kim đồng hồ đo áp suất từ từ hạ xuống: từ mức báo động đỏ, xuống cam, xuống vàng, rồi về xanh.

— Được rồi. — Minh nói, lau mồ hôi trên trán — Áp suất đã ổn định. Nhưng các anh cần vệ sinh đường ống dẫn dầu, nếu không một tuần nữa sẽ bị lại.

Kỹ sư trưởng nhìn đồng hồ đo, nhìn Minh, rồi nhìn lại đồng hồ. Miệng ông ta mở ra, đóng vào, không nói được lời nào.

Trưởng phòng Tuấn đứng đằng sau, mặt xanh như tàu lá.

— Cháu làm tốt lắm.

Giọng nói trầm ấm vang lên từ phía cửa phân xưởng. Tất cả quay lại.

Một người đàn ông chừng năm mươi lăm tuổi đang đứng đó. Ông ta mặc áo sơ mi trắng, quần tây đen, bên ngoài khoác áo blouse trắng của công ty. Dáng người cao, vai rộng, mái tóc húi cua điểm bạc. Gương mặt ông ta toát lên vẻ uy nghiêm, nhưng nụ cười trên môi lại rất hiền hậu.

Bên cạnh ông là một cô gái trẻ.

Cô gái chừng hai mươi ba, hai mươi bốn tuổi. Mặc áo sơ mi trắng phối với chân váy đen, đơn giản nhưng thanh lịch. Tóc cô buộc cao, để lộ gương mặt trái xoan thanh tú. Đôi mắt cô to, sáng, có chút tò mò nhìn về phía Minh.

Minh nhận ra cả hai ngay lập tức.

Người đàn ông — sếp tổng, ông Hoàng — tổng giám đốc công ty Hoàng Gia. Kiếp trước, Minh chỉ gặp ông ta vài lần, toàn trong các buổi họp toàn công ty, từ xa.

Còn cô gái — Hoàng Lan, con gái duy nhất của ông Hoàng. Kiếp trước, cô là người Minh không dám mơ tới. Con gái sếp, tốt nghiệp đại học nước ngoài, xinh đẹp, tài giỏi. Còn anh chỉ là thằng nhân viên quèn.

Nhưng kiếp này…

— Cháu tên gì? — Ông Hoàng bước tới, giọng thân thiện.

— Dạ, cháu là Quang Minh, nhân viên mới phòng kỹ thuật ạ.

— Nhân viên mới? — Ông Hoàng nhướng mày, nhìn Minh từ đầu đến chân — Mới vào bao lâu rồi?

— Dạ, hôm nay là ngày thứ hai ạ.

Ông Hoàng quay sang nhìn trưởng phòng Tuấn. Trưởng phòng đang đứng nép sang một bên, mặt cười gượng gạo.

— Tuấn, đây là nhân viên của anh à?

— Dạ… vâng ạ. — Trưởng phòng lắp bắp — Nhân viên mới tuyển đợt này.

— Mới vào ngày thứ hai mà đã xử lý được sự cố mà kỹ sư trưởng không làm được? — Ông Hoàng cười, giọng có chút hài hước — Anh tuyển người giỏi đấy.

Trưởng phòng cười, nhưng nụ cười đó không chạm tới mắt. Hắn nghiến răng, nhưng vẫn phải gật đầu:

— Dạ, em cũng… bất ngờ.

Hoàng Lan đứng bên cạnh bố, mắt vẫn dán vào Minh.

Cô đã chứng kiến toàn bộ sự việc từ đầu. Khi bố cô dẫn cô đi thăm nhà máy, họ tình cờ nghe thấy tiếng chuông báo cháy và đi theo hướng phân xưởng số 2. Đến nơi, họ thấy cảnh tượng hỗn loạn: kỹ sư trưởng đứng bất lực, trưởng phòng mặt tái mét, và một chàng trai trẻ mặc áo sơ mi trắng đang bình tĩnh xử lý sự cố.

Cô đã nhìn thấy cách anh quan sát, cách anh gõ nhẹ lên thân van, cách anh vặn tay van với một sự tự tin kỳ lạ. Không hề do dự, không hề lúng túng. Cứ như anh đã làm việc này hàng trăm lần.

Điều đó khiến cô tò mò.

— Anh học ở đâu thế? — Hoàng Lan bất ngờ lên tiếng.

Minh quay sang nhìn cô. Đây là lần đầu tiên anh nhìn thẳng vào mặt cô ở cự ly gần. Kiếp trước, anh chỉ dám nhìn trộm từ xa.

— Dạ, em tốt nghiệp Đại học Kỹ thuật Công nghiệp ạ.

Hoàng Lan hơi ngạc nhiên. Cô chưa từng nghe đến trường đó. Nhưng cô không hỏi thêm. Thay vào đó, cô nói:

— Anh xử lý rất nhanh. Có vẻ như anh có nhiều kinh nghiệm với mấy cái máy này nhỉ?

Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng ẩn chứa một sự tinh tường. Minh có linh cảm cô đang thử mình.

— Em học nhiều về hệ thống khí nén và thủy lực ở trường. — Minh nói, giọng tự nhiên nhất có thể — Hôm nay may quá, gặp đúng cái em biết.

— May thật đấy. — Hoàng Lan cười, một nụ cười nhẹ, không rõ là tin hay không tin.

Ông Hoàng vỗ vai Minh, cười hào sảng:

— Tốt! Tốt lắm! Công ty mình cần những người trẻ như cháu. Có năng lực, dám nghĩ dám làm. — Ông quay sang trưởng phòng Tuấn — Tuấn này, chú ý đến nhân viên mới này của anh đấy. Có tiềm năng.

— Dạ… vâng ạ. — Trưởng phòng cúi đầu, giọng nghèn nghẹn.

— Mà này, cháu tên Minh à? — Ông Hoàng quay lại hỏi.

— Dạ, Quang Minh ạ.

— Minh, tốt. Nếu có khó khăn gì trong công việc, cứ lên gặp chú. Chú luôn sẵn sàng lắng nghe nhân viên trẻ.

Câu nói ấy như một nhát dao đâm thẳng vào lòng trưởng phòng Tuấn. Hắn đứng im, mặt cười cứng đờ, nhưng trong mắt đã có tia máu.

Minh cúi đầu:

— Dạ, cháu cảm ơn chú.

Ông Hoàng gật đầu, rồi quay sang Hoàng Lan:

— Lan, đi tiếp nào. Bố còn cho con xem khu vực kiểm định chất lượng.

— Vâng ạ.

Hoàng Lan nhìn Minh một lần nữa trước khi quay đi. Đôi mắt cô — không phải kiểu si mê của một cô gái mới gặp đã yêu, mà là sự tò mò của một người vừa phát hiện ra một điều thú vị, và muốn khám phá thêm.

Minh nhìn theo hai bố con họ khuất sau cánh cửa. Anh thở ra một hơi dài.

*Được rồi. Bước hai, hoàn thành.*

Khi ông Hoàng và Hoàng Lan đã đi khuất, không khí trong phân xưởng lập tức thay đổi.

Kỹ sư trưởng nhìn Minh, nét mặt thay đổi liên tục — thoáng ngạc nhiên, rồi e dè, cuối cùng là ngưỡng mộ. Ông ta bước tới, nói:

— Cậu… làm tốt lắm. Tôi không ngờ…

— Em chỉ làm theo những gì đã học thôi ạ.

Kỹ sư trưởng gật đầu, không nói thêm. Ông ta quay đi, ra hiệu cho công nhân vệ sinh đường ống dẫn dầu.

Trưởng phòng Tuấn vẫn đứng yên ở góc tường. Hắn nhìn Minh, mắt hắn tối sầm lại. Cả người hắn như đóng băng.

Minh bước tới gần:

— Trưởng phòng, em xong việc rồi ạ. Em lên phòng đây.

— Ừ. — Giọng hắn khàn đặc — Lên đi.

Minh quay người bước đi. Anh không vội, không chậm. Từng bước chân đều đặn, bình thản.

Nhưng trong lòng, anh biết: trưởng phòng vừa nhận ra con mồi của mình không còn ngoan ngoãn như hắn tưởng.

Và cuộc chiến thực sự — cuộc chiến giữa kẻ từng thua và kẻ từng thắng — mới chỉ bắt đầu.

Minh lên tới phòng kỹ thuật, ngồi xuống bàn làm việc. Mấy đồng nghiệp quay sang nhìn anh — vừa tò mò, vừa dò xét.

Lân bước tới, đặt lên bàn anh một cốc nước:

— Làm tốt lắm.

— Cảm ơn anh.

— Mà này… — Lân hạ giọng — Cậu vừa làm một việc khiến trưởng phòng để mắt đến đấy. Cẩn thận.

— Em biết.

Lân gật đầu, không nói thêm. Anh quay về bàn mình.

Minh nhấp một ngụm nước. Vị nước mát lạnh làm anh tỉnh táo hơn.

Anh nhìn ra cửa sổ. Bầu trời bên ngoài xanh, nắng chiều vàng rực.

Trong đầu anh, những hình ảnh kiếp trước hiện ra: những ngày tháng bị chèn ép, những đêm thức trắng làm báo cáo cho người khác lấy công, những lần đứng nhìn người khác được thăng chức còn mình thì không.

Nhưng lần này, mọi chuyện đã khác.

Lần này, anh đã ghi điểm trước sếp tổng. Anh đã khiến trưởng phòng phải tái mặt. Và quan trọng hơn — Hoàng Lan, con gái duy nhất của tổng giám đốc, đã để mắt tới anh.

Minh mỉm cười.

*Còn xa mới kết thúc. Nhưng ít nhất, tao đã bắt đầu đúng hướng.*

Anh cầm cốc nước, uống thêm một ngụm. Vị nước ngọt lành, mát rượi.

Bên ngoài, nắng chiều vẫn vàng, vẫn ấm.

Và cuộc chiến — cuộc chiến mà anh đã thua kiếp trước — giờ đây, đang ở thế tay đôi.

← Quay lại bài viết