Sáng hôm sau, Minh đến công ty sớm hơn thường lệ. Đồng hồ điểm bảy giờ mười lăm, phòng kỹ thuật mới chỉ lác đác vài người.
Anh vừa pha cà phê vừa nghĩ về hôm qua. Sự cố van áp suất, sếp tổng xuất hiện, Hoàng Lan đứng bên cạnh — mọi chuyện diễn ra quá nhanh. Anh đã ghi điểm, nhưng cũng vừa đặt mình vào tầm ngắm của trưởng phòng.
Cánh cửa phòng họp mở ra. Thư ký của sếp tổng — chị Hà, khoảng ba mươi tuổi, tóc búi cao, đeo kính gọng đen — bước ra, nhìn quanh phòng một lượt rồi dừng lại ở Minh.
— Quang Minh? Sếp tổng triệu tập cậu lên phòng họp tầng ba. Có mặt lúc tám giờ.
Cả phòng im phăng phắc. Mấy đồng nghiệp quay sang nhìn Minh. Lân ngừng tay gõ bàn phím, nhướng mày.
— Vâng ạ. — Minh đặt cốc cà phê xuống — Em lên ngay.
Khi Minh bước ra khỏi phòng, hắn nghe thấy tiếng xì xào sau lưng. Và cả tiếng cửa phòng trưởng phòng mở ra — một tiếng động khô khốc, như ai đó vừa kéo mạnh cánh cửa.
Phòng họp tầng ba rộng hơn Minh tưởng. Một chiếc bàn dài đủ cho mười lăm người, mặt bàn gỗ óc chó đánh bóng. Trên tường là một tấm bảng trắng lớn, bên cạnh là màn hình LCD treo tường.
Trong phòng đã có năm người.
Sếp tổng ông Hoàng ngồi ở đầu bàn, áo sơ mi trắng, tay cầm một tập tài liệu. Bên trái ông là giám đốc kỹ thuật — người đàn ông bốn mươi lăm tuổi, mặt chữ điền, đeo kính gọng vàng, đang cắm cúi đọc gì đó. Bên phải ông là trưởng phòng Tuấn — mặt hắn căng cứng, hai tay đặt trên bàn, các ngón tay đan vào nhau.
Hai người còn lại là một kỹ sư già Minh chưa gặp bao giờ — khoảng năm mươi tuổi, tóc muối tiêu — và Hoàng Lan.
Cô ngồi ở cuối bàn, trước mặt là một cuốn sổ tay màu xám và một cây bút máy. Cô mặc áo sơ mi trắng, khoác ngoài vest đen, tóc buông xõa ngang vai. Trông cô chuyên nghiệp hơn hôm qua rất nhiều — và cũng lạnh lùng hơn.
Minh gõ cửa nhẹ rồi bước vào.
— Chào chú, chào các anh chị. — Anh cúi đầu nhẹ.
— Vào đi Minh. — Ông Hoàng chỉ tay vào chiếc ghế trống gần cuối bàn — Ngồi xuống đây.
Minh ngồi xuống. Vị trí của anh đối diện với Hoàng Lan, cách nhau một khoảng bàn hẹp. Cô nhìn anh một cái, gật đầu xã giao, rồi lại cắm cúi vào cuốn sổ tay.
— Được rồi, đủ người cả rồi. — Ông Hoàng đặt tập tài liệu xuống bàn, giọng trầm ấm nhưng dứt khoát — Hôm nay tôi triệu tập mọi người để thông báo về dự án cải tiến hệ thống điện của nhà máy.
Ông Hoàng nói về dự án trong năm phút. Đó là một dự án lớn: nâng cấp toàn bộ hệ thống điện của ba nhà xưởng, thay thế các tủ điện cũ bằng hệ thống mới, tích hợp cảm biến và hệ thống giám sát tự động. Dự án kéo dài ba tháng, ngân sách dự kiến hai tỷ đồng.
— Đây là dự án quan trọng nhất trong năm của công ty. — Ông Hoàng kết luận — Tôi muốn thành lập một nhóm dự án riêng, bao gồm: chú Hùng — ông quay sang người kỹ sư già — phụ trách kỹ thuật tổng thể. Cô Lan — phụ trách mảng hành chính, đối tác và tiến độ. Và…
Ông Hoàng dừng lại, nhìn quanh phòng một lượt.
— Minh, cháu sẽ tham gia nhóm dự án này với vai trò kỹ thuật viên chính.
Cả phòng im lặng.
Giám đốc kỹ thuật ngẩng đầu lên, đẩy gọng kính vàng, nhìn Minh từ đầu đến chân. Cái nhìn không có thiện cảm. Ông ta mở miệng định nói gì, nhưng trưởng phòng Tuấn đã lên tiếng trước:
— Sếp… — Giọng hắn nhẹ nhàng, như đang cân nhắc từng chữ — Có khi nên để một người có kinh nghiệm hơn… Minh mới vào công ty có hai ngày. Chưa rõ quy trình, chưa nắm được hệ thống…
— Chính vì thế. — Ông Hoàng ngắt lời, giọng vẫn điềm tĩnh — Người mới có cái nhìn mới. Cậu ấy vừa xử lý một sự cố mà kỹ sư trưởng không làm được. Tôi tin cậu ấy có năng lực.
Trưởng phòng Tuấn im bặt. Môi hắn mấp máy như muốn nói gì đó, nhưng không dám. Hắn cúi xuống, hai bàn tay siết chặt.
Giám đốc kỹ thuật nhìn trưởng phòng một cái, rồi quay sang ông Hoàng:
— Sếp, tôi cũng nghĩ nên thận trọng. Dự án này quan trọng, nếu giao cho người chưa có kinh nghiệm…
— Tôi đã quyết định rồi. — Ông Hoàng phẩy tay — Các anh cứ để Minh làm việc. Có gì thì báo cáo lại.
Giám đốc kỹ thuật khẽ nhíu mày, nhưng không nói thêm. Ông ta ngả người ra ghế, hai tay khoanh trước ngực, nhìn Minh với vẻ nghi ngờ không che giấu.
Cuộc họp kết thúc. Mọi người đứng dậy, thu dọn tài liệu.
— Minh, cháu ở lại một lát. — Ông Hoàng nói.
Minh ngồi lại. Khi phòng họp chỉ còn hai người, ông Hoàng nói:
— Cháu có biết tại sao chú chọn cháu không?
— Dạ, cháu không rõ ạ.
— Hôm qua cháu xử lý sự cố van áp suất. — Ông Hoàng nhìn Minh thẳng vào mắt — Chú đã hỏi kỹ sư trưởng về cháu. Ông ấy nói cháu làm việc rất chuyên nghiệp, không giống người mới ra trường.
Minh im lặng.
— Chú không quan tâm cháu học trường nào. — Ông Hoàng tiếp tục, giọng chậm rãi — Chú chỉ quan tâm cháu làm được gì. Dự án này là cơ hội để cháu chứng minh năng lực. Hãy tận dụng nó.
— Dạ, cháu sẽ cố gắng ạ.
Ông Hoàng gật đầu, xua tay ra hiệu Minh có thể về.
Minh đứng dậy. Khi anh gần ra tới cửa, ông Hoàng nói thêm:
— À, Lan nó mới về nước, chưa quen việc. Cháu giúp nó tìm hiểu về hệ thống điện nhé.
— Dạ vâng ạ.
Minh bước ra khỏi phòng họp. Trong đầu anh, một nút báo động vừa bật lên.
*Sếp tổng vừa giao con gái cho mình kèm cặp. Đây vừa là cơ hội, vừa là cạm bẫy.*
Buổi họp nhóm dự án được tổ chức ngay sau đó, tại một phòng làm việc nhỏ ở cuối hành lang tầng hai.
Phòng rộng chừng ba mươi mét vuông, có ba bàn làm việc ghép lại thành hình chữ U. Trên bàn là một bộ hồ sơ dày cộp về hệ thống điện hiện tại của nhà máy.
Kỹ sư Hùng — người đàn ông tóc muối tiêu — ngồi ở bàn chính, đang lật giở từng trang hồ sơ. Ông ta làm việc chậm rãi, tỉ mỉ, thỉnh thoảng ghi chú vài dòng vào một cuốn sổ tay cũ kỹ.
Hoàng Lan ngồi ở bàn bên cạnh, laptop mở sẵn, tay gõ bàn phím nhanh thoăn thoắt. Cô đang lập danh sách đối tác cần liên hệ, thỉnh thoảng dừng lại suy nghĩ rồi gõ tiếp.
Minh ngồi đối diện cô, bắt đầu đọc hồ sơ hệ thống điện.
Im lặng kéo dài khoảng mười phút. Chỉ có tiếng lật giấy và tiếng gõ bàn phím.
Cuối cùng, kỹ sư Hùng lên tiếng trước:
— Tôi đã xem qua hồ sơ. Hệ thống điện hiện tại của nhà máy được lắp đặt từ năm 2010, đã qua bảy năm sử dụng. Phần lớn các tủ điện đã xuống cấp, đặc biệt là hệ thống tủ phân phối ở nhà xưởng số 1 và số 3.
Ông ta lật sang trang tiếp theo:
— Vấn đề lớn nhất là hệ thống dây dẫn. Dây cũ, tiết diện nhỏ, không đáp ứng được tải hiện tại. Có một số vị trí đã xuất hiện hiện tượng quá tải cục bộ.
Hoàng Lan ngừng gõ, ngước lên:
— Vậy kế hoạch thay thế toàn bộ hay chỉ nâng cấp từng phần?
— Theo tôi, nên thay toàn bộ. — Kỹ sư Hùng nói — Vừa đồng bộ, vừa đảm bảo an toàn.
— Nhưng chi phí sẽ cao hơn nhiều. — Hoàng Lan nói, tay gõ nhanh vài phép tính — Nếu thay toàn bộ, ngân sách hai tỷ có thể không đủ.
— Đó là vấn đề của cô. — Kỹ sư Hùng cười khô — Tôi chỉ lo phần kỹ thuật.
Hoàng Lan khẽ nhíu mày, nhưng không nói gì. Cô cắm cúi gõ tiếp.
Minh im lặng nãy giờ. Anh đã đọc xong phần tổng quan hồ sơ, và trong đầu anh, một ý nghĩ đang hình thành.
— Em có ý kiến một chút.
Kỹ sư Hùng và Hoàng Lan cùng quay sang nhìn Minh.
— Theo em, không cần thay toàn bộ. — Minh nói, giọng bình thản — Chúng ta có thể giữ lại hệ thống tủ điện chính, chỉ thay thế các tủ phụ và nâng cấp dây dẫn ở những đoạn quá tải.
Kỹ sư Hùng nhướng mày:
— Cậu nói nghe dễ nhỉ? Làm sao cậu biết đoạn nào quá tải, đoạn nào không?
Minh bước tới bàn, chỉ vào bản vẽ mặt bằng nhà xưởng:
— Ở đây, nhà xưởng số 1 có ba cụm máy chính: máy nén khí, máy bơm thủy lực và băng tải. Dây dẫn từ tủ chính đến ba cụm máy này đã được thiết kế riêng từ đầu, tiết diện dây đủ lớn. Chỉ có các nhánh phụ — hệ thống đèn, quạt, máy lạnh — là dùng chung một đường dây. Đó là nơi quá tải.
Anh chỉ sang bản vẽ nhà xưởng số 3:
— Ở nhà xưởng số 3, tình trạng khác. Tủ phân phối chính đã cũ, rơ-le và cầu dao không còn đạt chuẩn. Cần thay toàn bộ tủ, nhưng dây dẫn vẫn dùng được, chỉ cần kiểm tra và vệ sinh mối nối.
Kỹ sư Hùng nhìn Minh, mắt mở to. Ông ta cúi xuống nhìn bản vẽ, rồi ngẩng lên nhìn Minh, rồi lại cúi xuống nhìn bản vẽ.
— Cậu… vừa đọc hồ sơ xong mà đã nắm được chi tiết như vậy?
— Em có trí nhớ tốt ạ. — Minh cười — Với lại, mấy cái này em đã học ở trường.
Kỹ sư Hùng lắc đầu, không nói gì. Nhưng trong mắt ông ta, sự nghi ngờ ban đầu đã pha lẫn chút ngạc nhiên.
Hoàng Lan ngồi im quan sát toàn bộ. Cô không nói gì, nhưng tay đã ngừng gõ bàn phím. Cô nhìn Minh — không phải kiểu nhìn xã giao, mà là kiểu nhìn của một người đang đánh giá.
Cuộc họp kéo dài thêm một tiếng nữa. Kỹ sư Hùng phân công công việc: ông ta phụ trách khảo sát thực tế nhà xưởng, Minh phụ trách phân tích hồ sơ kỹ thuật và đề xuất phương án, Hoàng Lan phụ trách đối tác và ngân sách.
Khi mọi người đứng dậy, Hoàng Lan gọi Minh lại:
— Anh Minh, cho tôi hỏi chút.
Minh quay lại. Cô đứng cạnh bàn, tay cầm cây bút máy, gương mặt không cảm xúc.
— Anh tốt nghiệp trường nào nhỉ?
— Đại học Kỹ thuật Công nghiệp.
Hoàng Lan khựng lại một nhịp. Cô chưa từng nghe đến trường đó. Trong danh sách các trường đại học mà cô biết — những trường top đầu, những trường danh tiếng — không có cái tên này.
— Tôi chưa nghe đến trường đó. — Cô nói thẳng, giọng không hề có ý xúc phạm, chỉ đơn thuần là tò mò.
Minh cười:
— Trường em không nổi tiếng lắm. Ở tỉnh lẻ, đào tạo kỹ thuật công nghiệp là chính.
— Nhưng kiến thức của anh thì…
— Trường không quyết định năng lực đâu chị.
Câu nói buông ra tự nhiên, không kiêu ngạo, không khiêm tốn. Chỉ là một nhận định thực tế.
Hoàng Lan nhìn Minh một lúc. Đôi môi cô khẽ mím lại, như đang suy nghĩ điều gì đó.
— Ừ. — Cuối cùng cô nói — Có lẽ anh nói đúng.
Cô cất bút vào túi áo vest, xoay người bước ra cửa. Nhưng trước khi đi, cô nói thêm:
— Mà này, anh nói đúng về chuyện tủ điện nhà xưởng số 3. Tôi vừa kiểm tra lại hồ sơ bảo trì, đúng là tủ đó đã được lắp từ năm 2008, cũ hơn phần còn lại.
— Cảm ơn chị.
— Không có gì. — Cô không quay lại, nhưng giọng cô có chút thay đổi — Chỉ là… tôi thích làm việc với người biết mình đang nói gì.
Cánh cửa đóng lại sau lưng cô.
Minh đứng im trong phòng, tay vẫn cầm tập hồ sơ. Anh thở ra một hơi nhẹ.
*Được rồi. Bước đầu tiên với Hoàng Lan — hoàn thành.*
Buổi trưa, Minh xuống căn-tin ăn cơm. Anh vừa xúc cơm vừa nghĩ về buổi sáng.
Mọi chuyện diễn ra tốt hơn anh tưởng. Sếp tổng đã giao cho anh một vị trí trong dự án quan trọng. Kỹ sư Hùng, dù nghi ngờ ban đầu, đã bắt đầu coi trọng ý kiến của anh. Và Hoàng Lan — cô đã chủ động hỏi chuyện anh, dù chỉ là chuyện công việc.
Nhưng anh cũng biết: trưởng phòng Tuấn và giám đốc kỹ thuật sẽ không ngồi yên. Họ vừa mất một con tốt trong tay. Và họ sẽ tìm cách lấy lại thế chủ động.
Minh cắn một miếng thịt kho, nhai chậm rãi.
*Chiến tranh vừa bắt đầu. Nhưng lần này, tao không ở thế yếu nữa.*
Điện thoại anh rung lên. Một tin nhắn từ số lạ:
*”Hồ sơ tủ điện nhà xưởng số 1 có vấn đề. Chiều anh qua phòng tôi xem nhé. – Hoàng Lan”*
Minh nhìn màn hình, khẽ cười.
*Cô ấy chủ động trước rồi.*
Anh cất điện thoại, ăn nốt bát cơm. Bên ngoài, nắng trưa chói chang, rực rỡ.
Và cuộc chơi — cuộc chơi mà anh đã thua kiếp trước — giờ đây, đang dần nghiêng về phía anh.
PHUONG NAM
Technology Solutions