Sau chuyến công tác ở Bình An về, Minh thấy không khí công ty có gì đó khác lạ.
Không phải điều gì rõ ràng — chỉ là những cái nhìn dài hơn bình thường từ phía trưởng phòng, những cuộc điện thoại kín đáo trong phòng giám đốc kỹ thuật, và cách Lân nhìn anh đầy ẩn ý mỗi khi có người lạ mặt xuất hiện ở hành lang.
Sáng thứ Năm, Minh vừa mở máy tính thì thấy một phong bì màu nâu nằm dưới bàn phím. Bên trong là tờ giấy ghi chép tay — nét chữ của Lân.
*”Coi chừng. Hôm qua tao thấy trưởng phòng vào phòng giám đốc gần tiếng đồng hồ. Lúc ra mặt hắn cười đểu.”*
Minh gấp tờ giấy, bỏ vào túi áo. Mặt không biểu cảm.
Kiếp trước, cũng vào khoảng thời gian này, trưởng phòng và giám đốc kỹ thuật đã giăng một cái bẫy khiến Minh mất hết uy tín. Họ làm sai lệch số liệu trong báo cáo tiến độ dự án, rồi đổ tội cho anh. Kiếp trước, Minh không kịp phát hiện, bị sếp tổng khiển trách nặng nề, mất luôn cơ hội thăng tiến.
Lần này, Minh đã chờ sẵn.
Anh mở ngăn kéo bàn, lấy ra cuốn sổ tay. Trong đó, anh đã ghi chép tỉ mỉ từng số liệu thực tế của dự án — thông số máy, khối lượng công việc đã hoàn thành, tiến độ từng hạng mục. Tất cả đều có chữ ký xác nhận của kỹ sư Hùng và nhóm thi công.
Minh nhìn cuốn sổ, khẽ mỉm cười.
*Cứ việc giăng bẫy. Ta đây đã có kế hoạch của riêng mình.*
Mười giờ sáng, trưởng phòng gọi Minh vào phòng riêng.
— Minh, em ngồi xuống. — Trưởng phòng chỉ vào ghế, giọng niềm nở bất thường — Anh có việc cần nói với em.
Minh ngồi xuống, mặt tỉnh bơ.
— Dạ, anh nói ạ.
— Tuần sau có báo cáo tiến độ dự án với sếp tổng. — Trưởng phòng nói, tay lật một tập tài liệu — Anh muốn em tổng hợp số liệu và viết báo cáo. Phần kỹ thuật em nắm rõ nhất, nên em viết sẽ chính xác hơn.
— Dạ, được ạ. — Minh gật đầu — Anh gửi em tài liệu tham khảo đi ạ.
— Ừ, anh sẽ gửi. — Trưởng phòng cười — Nhưng mà này, báo cáo lần này quan trọng lắm đấy. Sếp tổng đang rất để ý đến tiến độ. Em phải cẩn thận, đừng để xảy ra sai sót.
— Vâng, em hiểu.
Minh ra khỏi phòng, lòng đã hiểu rõ. Kiếp trước, trưởng phòng cũng giao cho anh viết báo cáo, rồi âm thầm sửa số liệu trước khi nộp. Kết quả là Minh bị đổ tội viết sai, mất điểm trước sếp tổng.
Lần này, Minh sẽ không để chuyện đó xảy ra.
Chiều hôm đó, trưởng phòng gửi email cho Minh với tệp tài liệu đính kèm. Minh mở ra, lướt qua — số liệu có vẻ bình thường. Nhưng anh biết, trưởng phòng sẽ không ra tay ở giai đoạn này. Hắn sẽ đợi đến khi Minh nộp báo cáo xong, rồi mới âm thầm sửa.
Minh đóng email lại, không vội vàng.
Anh dành cả buổi tối hôm đó để tự viết báo cáo từ đầu, dựa trên số liệu thực tế anh đã ghi chép. Con số nào cũng có nguồn gốc, có chữ ký xác nhận. Anh scan toàn bộ tài liệu gốc, lưu vào USB và email cho chính mình.
Xong xuôi, anh ngồi dựa lưng vào ghế, nhìn màn hình máy tính.
*Kiếp trước, mày đã thắng vì tao không đề phòng. Lần này, tao sẽ để mày tự đào hố chôn mình.*
Sáng thứ Hai, Minh nộp báo cáo cho trưởng phòng.
— Nhanh thế? — Trưởng phòng nhận tệp, hơi ngạc nhiên — Em làm việc hiệu quả quá.
— Dạ, em cố gắng ạ. — Minh nói, giọng khiêm tốn — Anh xem có chỗ nào cần sửa không, em sửa lại ạ.
— Ừ, để anh xem. — Trưởng phòng gật đầu, mắt đã nhìn vào màn hình — Em về phòng đi.
Minh quay ra, nhưng trước khi đóng cửa, anh liếc nhanh thấy trưởng phòng đã mở tệp báo cáo, ngón tay lướt trên bàn phím.
*Hắn bắt đầu rồi.*
Minh về phòng, ngồi xuống bàn làm việc. Anh lấy điện thoại, nhắn cho Lân:
*”Chuẩn bị sẵn sàng nhé. Kịch sắp bắt đầu.”*
Lân trả lời ngay: *”Tao sẵn sàng rồi. Mày cần gì cứ nói.”*
Hai ngày sau, giám đốc kỹ thuật chủ động gọi điện cho đối tác Thiên Phát — ngay trước mặt Minh, trong phòng họp chung.
— Ừ, tôi xin lỗi ông, bên tôi có chút sai sót trong số liệu báo cáo. — Giám đốc nói, giọng đủ to để mọi người trong phòng nghe thấy — Thằng nhân viên mới viết báo cáo, sơ suất một tí. Tôi sẽ cho kiểm tra lại ngay.
Mặt Minh vẫn bình thản, nhưng trong lòng đã hiểu: chiêu cũ. Giám đốc kỹ thuật cố tình “vô tình” để lộ thông tin sai cho đối tác, tạo tiền đề cho việc đổ tội cho Minh sau này.
Cuộc điện thoại kết thúc. Giám đốc kỹ thuật nhìn Minh, giọng đầy ẩn ý:
— Minh này, em kiểm tra lại báo cáo nhé. Đừng để sai sót ảnh hưởng đến uy tín công ty.
— Dạ, em đã kiểm tra kỹ rồi ạ. — Minh đáp — Số liệu em đưa ra đều dựa trên thực tế thi công, có xác nhận của kỹ sư Hùng.
— Ừ, tốt. — Giám đốc gật đầu, nhưng mắt vẫn không rời màn hình — Cứ cẩn thận vẫn hơn.
Minh biết giám đốc đang đợi — đợi đến khi sự việc vỡ lở, đợi đến khi sếp tổng triệu tập, đợi đến lúc Minh bị đổ tội. Cả trưởng phòng và giám đốc đều tưởng họ đã nắm chắc phần thắng.
Nhưng họ không biết rằng, Minh đã thay thế toàn bộ số liệu giả bằng số liệu thật từ ba ngày trước.
Chiều thứ Tư, sếp tổng triệu tập cuộc họp khẩn.
— Cả phòng kỹ thuật lên phòng họp tầng hai. — Giọng thư ký vang lên từ loa — Sếp tổng có việc quan trọng cần thông báo.
Minh đứng dậy, lấy cuốn sổ tay và tập tài liệu gốc. Lân nhìn anh, mắt đầy lo lắng. Minh khẽ gật đầu — ra hiệu mọi chuyện đã ổn.
Phòng họp tầng hai rộng, bàn dài, ghế da đen. Sếp tổng đã ngồi ở đầu bàn, mặt nghiêm trọng. Bên cạnh ông là Hoàng Lan — cô nhìn Minh, ánh mắt có chút lo âu.
Trưởng phòng ngồi bên trái, mặt tươi tỉnh lạ thường. Giám đốc kỹ thuật ngồi bên phải, tay cầm một tập tài liệu, vẻ mặt đầy tự tin.
Minh ngồi xuống cuối bàn, cạnh Lân. Kỹ sư Hùng cũng có mặt — ông nhìn Minh, khẽ gật đầu.
Sếp tổng ho một tiếng, bắt đầu:
— Hôm nay tôi gọi mọi người lên đây vì có một việc rất quan trọng. — Giọng ông trầm, nặng — Sáng nay, tôi nhận được email từ đối tác Thiên Phát. Họ phản ánh rằng số liệu trong báo cáo tiến độ dự án của chúng ta có sai lệch nghiêm trọng.
Cả phòng im phăng phắc.
— Tôi đã kiểm tra lại báo cáo. — Sếp tổng nói tiếp, mắt nhìn quanh — Và đúng là có sai lệch. Số liệu về khối lượng công việc đã hoàn thành không khớp với thực tế. Chênh lệch đến gần 15%.
— Cái gì? — Giám đốc kỹ thuật giả vờ ngạc nhiên, quay sang nhìn Minh — Minh, báo cáo là em viết phải không?
— Dạ, là em viết ạ. — Minh đáp, giọng bình thản.
— Sao lại có sai sót như vậy? — Giám đốc kỹ thuật lắc đầu, giọng đầy thất vọng — Tôi đã dặn em phải cẩn thận. Số liệu sai lệch 15% là rất nghiêm trọng, ảnh hưởng đến uy tín của công ty với đối tác.
Trưởng phòng ngồi bên cạnh, thở dài:
— Tôi cũng có lỗi, không kiểm tra kỹ trước khi nộp. Nhưng mà… — Hắn nhìn Minh, giọng đầy ẩn ý — Tôi không ngờ Minh lại sơ suất đến vậy.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Minh. Hoàng Lan nhìn anh, môi mím chặt. Lân ngồi bên cạnh, tay nắm chặt dưới gầm bàn.
Minh từ từ đứng dậy.
— Thưa anh, em xin phép được trình bày.
Sếp tổng gật đầu:
— Em nói đi.
Minh mở cuốn sổ tay, lấy ra tập tài liệu đã chuẩn bị sẵn.
— Thưa anh, báo cáo em nộp hôm thứ Hai đúng là có sai lệch. — Minh nói, giọng đều đều — Nhưng đó không phải báo cáo em viết.
— Ý em là sao? — Sếp tổng nhíu mày.
— Em xin phép trình chiếu. — Minh cắm USB vào máy tính, mở file.
Trên màn hình hiện ra hai bảng số liệu. Một bên là báo cáo Minh nộp — với những con số sai lệch. Một bên là bản gốc — với số liệu thực tế, có chữ ký xác nhận của kỹ sư Hùng và nhóm thi công.
— Đây là bản báo cáo em nộp cho trưởng phòng hôm thứ Hai. — Minh chỉ vào cột bên trái — Và đây là bản số liệu thực tế em đã ghi chép trong suốt quá trình thi công, có xác nhận của kỹ sư Hùng.
Minh chuyển sang slide tiếp theo:
— Và đây là lịch sử chỉnh sửa file. — Trên màn hình hiện ra một bảng thời gian — Theo đó, sau khi em nộp báo cáo, file đã được mở và chỉnh sửa hai lần. Một lần vào chiều thứ Hai, lúc 14 giờ 23 phút — là lúc trưởng phòng mở file sau khi em nộp. Một lần vào sáng thứ Ba, lúc 8 giờ 47 phút — từ máy tính của phòng giám đốc kỹ thuật.
Cả phòng lặng đi.
Trưởng phòng đứng bật dậy:
— Mày… mày nói bậy! — Hắn chỉ vào Minh, mặt đỏ gay — Mày cố tình đổ tội cho tao!
— Tôi không đổ tội cho ai cả. — Minh nói, giọng vẫn bình thản — Tôi chỉ trình bày sự thật. File báo cáo có lịch sử chỉnh sửa, ai chỉnh sửa, lúc nào, đều có ghi lại. Anh có thể kiểm tra.
— Còn đây là bản số liệu gốc. — Minh đưa tập tài liệu lên — Có chữ ký của kỹ sư Hùng, chữ ký của đội trưởng đội thi công, và tem xác nhận của phòng kỹ thuật. Tất cả đều khớp với số liệu em đã ghi chép từ đầu.
Kỹ sư Hùng đứng dậy:
— Thưa anh, tôi xác nhận. — Ông nói, giọng chắc — Số liệu trong tay Minh là số liệu thực tế. Tôi đã ký xác nhận từ hôm thứ Sáu tuần trước. Còn số liệu trong báo cáo nộp lên anh — tôi chưa từng thấy bao giờ.
Không khí trong phòng họp như đặc lại.
Sếp tổng ngồi im, mắt nhìn từ trưởng phòng sang giám đốc kỹ thuật, rồi lại nhìn Minh. Gân xanh trên thái dương ông nổi lên.
— Tuấn. — Sếp tổng gọi tên trưởng phòng, giọng lạnh tanh — Anh giải thích đi.
Trưởng phòng tái mặt. Hắn nhìn sang giám đốc kỹ thuật — nhưng giám đốc cũng đang tái mét, mồ hôi lấm tấm trên trán.
— Tôi… tôi không biết. — Trưởng phòng lắp bắp — Có thể… có thể Minh tự chỉnh sửa rồi đổ tội cho tôi!
— Lịch sử chỉnh sửa file ghi rõ là từ máy tính của anh. — Minh nói, giọng vẫn đều — Máy tính của tôi không có quyền truy cập vào file sau khi đã nộp. Chỉ có anh và giám đốc kỹ thuật mới mở được.
— Mày… — Trưởng phòng nghiến răng, mắt long lên.
— Đủ rồi! — Sếp tổng đập bàn, giọng như sấm.
Cả phòng im phăng phắc.
Sếp tổng đứng dậy, hai tay chống lên bàn, mắt nhìn thẳng vào trưởng phòng và giám đốc kỹ thuật:
— Tôi đã cho hai người cơ hội. — Giọng ông run lên vì giận — Nhiều cơ hội. Nhưng các người không biết điều.
— Anh… anh Hoàng… — Giám đốc kỹ thuật lắp bắp — Tôi xin lỗi, tôi…
— Câm! — Sếp tổng gầm lên — Tôi không muốn nghe giải thích. Hai người về phòng thu dọn đồ đạc. Sáng mai, tôi sẽ có quyết định chính thức.
Trưởng phòng và giám đốc kỹ thuật nhìn nhau. Mặt họ trắng bệch, mắt hoảng loạn. Cái bẫy họ giăng ra — tưởng sẽ hại được Minh — cuối cùng lại giăng vào chính họ.
Họ đứng dậy, lặng lẽ bước ra khỏi phòng họp. Trưởng phòng đi trước, đầu cúi thấp. Giám đốc kỹ thuật đi sau, tay run run cầm tập tài liệu.
Cánh cửa phòng họp đóng lại sau lưng họ.
Phòng họp im lặng một lúc lâu.
Sếp tổng ngồi xuống ghế, thở dài. Ông nhìn Minh, mắt có gì đó vừa mệt mỏi, vừa biết ơn:
— Cảm ơn em, Minh. — Giọng ông khàn — Nếu không có em, tôi không biết mình còn bị chúng nó lừa bao lâu nữa.
— Em chỉ làm việc của mình thôi ạ. — Minh nói khiêm tốn — Em không thể để những người như họ phá hoại công ty.
— Ừ. — Sếp tổng gật đầu, mắt nhìn xa xăm — Tôi đã tin chúng nó quá lâu. Cảm ơn em đã cho tôi thấy sự thật.
Ông đứng dậy, vỗ vai Minh:
— Mai tôi sẽ có quyết định. Em về làm việc tiếp đi.
Minh gật đầu, thu dọn tài liệu. Lân tiến lại gần, thì thầm:
— Mày làm được rồi.
— Chưa xong đâu. — Minh nói khẽ — Mai mới là ngày quyết định.
Hoàng Lan bước lại gần. Cô nhìn Minh, mắt long lanh:
— Anh giỏi quá.
— Cảm ơn Lan. — Minh cười nhẹ — Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu.
Cô gật đầu, không nói gì thêm. Nhưng trong mắt cô, Minh thấy một thứ gì đó — không chỉ là sự ngưỡng mộ, mà còn hơn thế.
Minh bước ra khỏi phòng họp. Hành lang công ty vắng lặng, ánh đèn huỳnh quang trắng xóa.
Anh dừng lại trước cửa phòng kỹ thuật, nhìn qua ô kính thấy bàn của trưởng phòng trống trơn. Trên bàn chỉ còn vài tờ giấy lộn xộn và chiếc máy tính tắt nguồn.
Cái bẫy đã giăng xong.
Và kẻ sập bẫy — không phải anh.
Minh hít một hơi sâu, đẩy cửa bước vào phòng. Ngày mai sẽ là một ngày dài.
Nhưng tối nay, anh có quyền được thở phào một chút.
PHUONG NAM
Technology Solutions