Chương 2: Sự xuất hiện của cô ấy:

11/04/2026  ·  quang duong

Chương 2: Sự xuất hiện của cô ấy:

Minh không phải kiểu người hay nghĩ ngợi nhiều sau khi về nhà.

Anh có thói quen để mọi thứ lại ở đúng chỗ của nó — việc công ty ở công ty, chuyện ngoài đường ở ngoài đường, và những cuộc gặp gỡ không thuộc về lịch trình thường ngày thì cũng sẽ tự tan biến sau một giấc ngủ. Đó là cách anh vận hành suốt nhiều năm nay, và nó hoạt động tốt, cho đến khi nó không còn hoạt động tốt nữa mà anh không kịp nhận ra.

Buổi sáng sau mùng ba tết, anh dậy đúng giờ như thường lệ, pha cà phê, ngồi ban công. Bầu trời quê sáng sớm khác với Sài Gòn — rộng hơn, xanh hơn, không có tòa nhà nào cắt ngang tầm nhìn. Anh nhấp cà phê, nhìn ra khoảng sân trước nhà còn vương mấy cánh mai vàng rụng từ hôm qua, và cố tập trung vào việc nghĩ đến đống hồ sơ đang chờ anh trên Sài Gòn.

Mọi thứ bình thường. Hoàn toàn bình thường.

Ngoại trừ việc không hiểu sao anh cứ nghĩ đến cái cách cô gái đó đứng bật dậy nhận phong bì lì xì — không hề vồ vập, không hề khách sáo quá mức, chỉ là đón lấy một cách tự nhiên rồi nói câu cảm ơn làm anh không biết nhìn đi đâu cho phải. Và cái ánh mắt lấp lánh đó, kiểu lấp lánh anh không kịp chuẩn bị để không bị ảnh hưởng.

“Mong là ‘bùa may mắn’ của anh sẽ giúp em cả năm suôn sẻ.”

Anh nhấp thêm một ngụm cà phê. Đặt ly xuống. Nhìn ra sân.

Thôi. Anh tự nhủ. Không liên quan gì.

“…Nhưng tay anh lại lén mở màn hình điện thoại lên, nhìn vào cái tên vừa được lưu vào danh bạ tối qua — Linh — rồi đóng màn hình lại. Mở lại. Đóng lại.

Ngay cái khoảnh khắc ngón tay cái của anh đang lơ lửng, lưỡng lự xem có nên gõ một chữ “Chào” hay không, thì một tiếng lạch cạch của chốt cửa sắt vang lên từ dưới nhà.

“Dạ, năm mới gia đình em sang chúc tết anh chị ạ.”

Tiếng ông Hải vọng vào, rõ mồn một trong không khí tĩnh lặng của buổi sáng mùng bốn. Minh khựng lại. Ngón tay đang lơ lửng trên không vô tình ấn mạnh xuống, làm màn hình điện thoại tắt ngấm. Anh vội vàng rướn người, ló đầu qua lan can ban công nhìn xuống.

Đúng là nhà chú Hải. Và đi phía sau lưng hai người lớn, là Linh.

Hôm nay cô không mặc đồ trang trọng như hôm qua, chỉ là một chiếc váy đơn giản, tóc xõa tự nhiên chứ không kẹp gọn. Giữa cái nắng sớm còn chưa gắt, trông cô mang một vẻ rạng rỡ rất nhẹ nhàng.

Minh đang tính lùi lại để chạy xuống nhà thay đồ thì dường như cảm nhận được có ánh nhìn, Linh ngước mắt lên.

Ánh mắt hai người chạm nhau. Một người đứng dưới sân, một người trên ban công lầu một.

Minh thề là lúc đó anh trông cực kỳ lếch thếch với cái ly cà phê cầm hờ trên tay và bộ đồ thun mặc ở nhà. Linh hơi chớp mắt, ngạc nhiên trong một tích tắc, rồi khóe môi cô khẽ nhếch lên thành một nụ cười mỉm. Cứ như cô biết tỏng việc anh đang lén nhìn vậy.

“Minh ơi! Xuống đón khách con!” Tiếng mẹ anh gọi vói lên.

“Dạ… con xuống ngay!”

Anh vội vàng lùi sâu vào trong, đặt cạch ly cà phê xuống bàn, luống cuống quay vào phòng. Chộp lấy chiếc áo sơ mi khoác vội ra ngoài áo thun, đưa tay vuốt lại mái tóc side part cho vào nếp đàng hoàng, Minh hít một hơi thật sâu.

Vừa mới mười phút trước anh còn tự nhủ mọi thứ đều bình thường, anh nắm quyền kiểm soát và mọi cuộc gặp gỡ đều có lịch trình. Vậy mà bây giờ, cái “sự cố” ngoài lịch trình này lại đường hoàng gõ cửa, bước thẳng vào nhà anh.

Minh bước xuống cầu thang, cố điều chỉnh lại nhịp thở và giữ vẻ mặt điềm tĩnh nhất có thể. Nhưng cái áo sơ mi khoác vội vẫn còn nếp gấp ở cổ áo và mái tóc side part hơi lệch đã “tố cáo” sự luống cuống của anh.

“Dạ, cháu chào cô chú ạ,” Minh cất giọng khi bước vào phòng khách, tiện tay kéo ghế mời nước.

Linh đang ngồi trên chiếc ghế gỗ gần đó. Nghe tiếng anh, cô ngẩng lên. Ánh mắt lướt qua chiếc áo sơ mi khoác vội vẫn còn nếp gấp ở cổ áo của anh, nụ cười mỉm ban nãy dưới sân lại xuất hiện, nhưng lần này gần hơn, và trong trẻo hơn.

“Chào anh Minh.” Cô nói, giọng tĩnh bơ nhưng lại có gì đó như đang trêu chọc sự bối rối mà anh đang cố giấu

Cô nói, giọng tỉnh bơ nhưng lại có gì đó như đang trêu chọc sự bối rối mà anh đang cố giấu. Minh ngồi xuống chiếc ghế đơn cạnh ba mình, cảm giác như mọi kỹ năng giao tiếp tích lũy suốt 4 năm ở Sài Gòn đều bay biến sạch.

Ông Hải cười khà khà, vỗ vai ba Minh: “Đấy, mới nhắc nó xong là nó xuống ngay”

Ba anh cười đáp lễ, rồi quay sang nhìn anh với ánh mắt đầy ẩn ý:

“Minh, hôm nay nhà chú Hải sang chơi, con xem có bánh trái gì ngon mang ra mời cô chú với Linh nhé.”

Anh vội vàng đứng dậy, cảm giác như được giải thoát khỏi cái nhìn của Linh trong giây lát. Anh đi vào bếp, mở tủ lấy đĩa bánh mứt nhưng tay chân vẫn cứ lóng ngóng thế nào ấy. Trong đầu anh lúc này chỉ còn đọng lại đúng một hình ảnh: Linh ngồi đó, váy hoa giản dị, tóc xõa ngang vai và cái nhìn như thấu thị hết mọi sự bối rối của anh.

Khi anh bưng đĩa bánh trở lại, tiếng ông Hải lại vang lên sảng khoái: “Thôi, để tụi nhỏ ngồi đây nói chuyện. Ông với tôi ra sau vườn xem mấy cây mai, nghe nói năm nay mai nhà ông nở đẹp lắm.”

Thế là hai ông bố đứng dậy, bà Hải và mẹ anh cũng rục rịch đi vào trong xem mấy xấp vải mới mua. Phút chốc, phòng khách chỉ còn lại tiếng quạt trần quay đều đều và sự im lặng giữa hai người.

Linh cầm ly trà lên, khẽ nhấp một ngụm rồi đặt xuống. Cô không nhìn đi chỗ khác nữa mà nhìn thẳng vào anh, lên tiếng trước: “Anh Minh sáng sớm đã bận rộn ‘nghiên cứu’ gì trên ban công mà em gọi mãi không nghe vậy?”

Minh khựng lại, tay đang cầm miếng mứt gừng lơ lửng giữa chừng. Hóa ra lúc nãy cô đã gọi, còn anh thì mải đóng mở màn hình điện thoại nên chẳng nghe thấy gì ngoài tiếng tim mình đập.

“ Anh đang nghiên cứu tâm lý của chị em phụ nữ lứa tuổi 20 á” Minh đáp

Ngay khi vừa dứt lời, Minh tự thấy chính mình cũng hơi kinh ngạc. Đây không phải là kiểu trả lời nằm trong bộ quy tắc ứng xử an toàn của anh. Thường thì anh sẽ im lặng, hoặc trả lời một câu cụt ngủn kiểu “Anh ngồi chơi thôi”. Nhưng cái nhìn của Linh lúc dưới sân, cái nụ cười mỉm “tỉnh bơ” của cô đang phá hỏng bộ lọc ngôn ngữ thường ngày của anh. Anh đang thử làm một việc mà anh vốn rất tệ: nói một câu đùa để khỏa lấp sự lúng túng.

Linh khựng lại một chút, có vẻ cô cũng không ngờ anh chàng trông có vẻ “nghiêm túc” này lại dám tung một cú đáp trả trực diện như thế. Cô đặt ly trà xuống, đôi mắt nheo lại đầy vẻ tinh nghịch:

— “Thế kết quả nghiên cứu của chuyên gia đến đâu rồi ạ? Có rút ra được kết luận gì đặc sắc không?”

Minh khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi mà chính anh cũng thấy lạ lẫm. Cái cảm giác căng thẳng, phòng bị lúc nãy tự nhiên tan biến hẳn. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt đang mong chờ câu trả lời kia, thong thả đáp bằng cái giọng trầm ổn nhưng chứa đầy sự thú nhận:

— “Anh thấy là… họ có khả năng làm người khác ‘đứng hình’ mà không cần dùng đến bùa chú gì cả. Chỉ cần một cái ngước mắt lên ban công lúc người ta đang lếch thếch là đủ rồi.”

Linh nghe xong thì bật cười, tiếng cười trong trẻo vang nhẹ trong phòng khách. Cô hơi cúi đầu, để những sợi tóc xõa xuống che bớt cái tai lại bắt đầu đỏ nhẹ:

— “Hóa ra anh bận nghiên cứu là vì bị em làm cho ‘đứng hình’ sao? Em lại cứ tưởng anh bận lưu số điện thoại nên quên cả lối về chứ.”

Minh hớp một ngụm trà, vị đắng của trà xanh quê nhà hòa với vị ngọt bở của miếng bánh in hôm qua bỗng dưng trở nên dễ chịu lạ lùng. Anh nhận ra, cái “lịch trình” thường ngày của mình thực ra cũng chẳng quan trọng đến thế. Đôi khi, những sự cố ngoài dự kiến như thế này lại mang đến một cảm giác sống động hơn nhiều so với đống hồ sơ khô khan trên Sài Gòn

Đôi khi, những sự cố ngoài dự kiến — như việc cô gái này xuất hiện dưới nắng sớm mùng Ba — lại mang đến một cảm giác sống động và chân thực hơn nhiều so với những bản vẽ khô khan đang chờ anh trên Sài Gòn. Anh biết, cái cửa đã khóa từ lâu trong lòng mình không chỉ đơn giản là cựa mình nữa, mà dường như nó đã bắt đầu hé mở vì một cái tên: Linh

Hai người trò chuyện thật lâu, đến khi có tiếng của ba Linh cất lên:

“Hai mẹ con tâm sự dc nhiều chưa ấy, mình còn về sửa soạn lại rồi qua nhà khác chúc tết nữa nào “

Tiếng chú Hải vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Minh. Anh đặt ly trà xuống, khẽ hít một hơi sâu để lấy lại cái vẻ điềm tĩnh vốn có.

cô Hải đứng dậy, chỉnh lại tà áo, cười đôn hậu: — “Thôi, nhà tôi xin phép anh chị mình về để còn kịp đi mấy nhà nữa. Hẹn khi nào cháu Minh có dịp lại sang nhà tôi chơi nhé.”

Minh đứng bật dậy, gương mặt vẫn giữ vẻ đàng hoàng, mực thước. Anh bước ra tiễn khách cùng ba mẹ, tay chân không còn lóng ngóng như lúc mới xuống lầu, nhưng ánh mắt thì cứ vô thức tìm kiếm bóng hình của cô gái đứng cạnh bà Hải.

Linh đi ngang qua anh, thoảng một mùi hương nhẹ nhàng làm Minh thấy lòng mình xao động. Ngay cái khoảnh khắc hai người đứng gần nhau nhất ở cổng, Linh khẽ nghiêng đầu, nói nhỏ chỉ đủ hai người nghe: — “Anh Minh nhớ check mã ‘Zép’ nhé, không là mất bùa may mắn đó.”

Minh khựng lại, chưa kịp đáp lời thì cô đã bước lên xe, chỉ kịp để lại một cái vẫy tay nhẹ và nụ cười rạng rỡ qua khung cửa kính.

Chiếc xe lăn bánh, để lại một khoảng sân trống trải và tiếng cười nói của người lớn vẫn còn vang vọng. Minh đứng nhìn theo bóng xe cho đến khi nó mất hút sau rặng tre đầu ngõ. Chú Năm lại được đà, đi ngang qua huých vai anh: — ” Gớm, nhìn theo đến tận ngõ cơ à! Thế đã xin được cái hẹn nào chưa hay chỉ đứng đó ‘nghiên cứu’ bụi đường? “

Minh chỉ biết cười trừ, lẳng lặng quay vào nhà. Anh đi thẳng lên phòng, nằm vật xuống giường, tay cầm điện thoại. Căn phòng vốn dĩ là nơi anh thấy yên bình nhất vì không có ai làm phiền, nay bỗng dưng thấy nó im lặng đến lạ kỳ.

Anh mở màn hình lên. Thông báo Zalo hiện một dòng: “Linh đã chấp nhận lời mời kết bạn”.

Minh nhìn dòng chữ đó mất năm phút. Anh không nhắn tin ngay. Theo đúng cái tính cách cẩn trọng và có phần “khô” của mình, anh đang tính toán xem nên mở lời thế nào để không trở nên quá vồ vập, nhưng cũng không quá xa cách.

Thôi, để lên Sài Gòn đã, Minh tự nhủ. Anh muốn cái cuộc trò chuyện đầu tiên này phải thật đàng hoàng, chứ không phải là vài câu hỏi thăm xã giao lúc đang bận rộn chúc Tết. Sài Gòn sẽ là nơi anh bắt đầu một lịch trình mới — một lịch trình mà anh biết chắc chắn sẽ không còn cô độc như năm năm qua nữa.

 

Tết kết thúc. Minh trở lại Sài Gòn vào mùng bốn, mang theo vài hộp bánh má nhét vào túi và một câu hỏi nhỏ nằm vẩn vơ trong đầu mà anh chưa tìm được lý do chính đáng để trả lời: bao lâu thì nhắn tin là hợp lý?

Câu hỏi đó, anh xấu hổ khi nhận ra mình đã nghĩ đến nó. Anh không phải đứa mười tám tuổi lần đầu lấy được số điện thoại của người mình thích. Anh ba mươi tuổi, đã đi làm năm năm, đã từng thất bại đủ lần để biết rằng kiểu hồi hộp này không dẫn đến đâu tốt đẹp.

Anh đặt điện thoại xuống bàn. Mở máy tính lên. Làm việc.

Đến tối, anh nấu cơm, ăn xong rửa chén, ngồi đọc sách. Đến mười một giờ tắt đèn đi ngủ. Không nhắn tin cho ai.

Vậy là được. Anh nghĩ trước khi nhắm mắt. Cứ bình thường.

Anh ngủ được khoảng hai tiếng thì tỉnh giấc không rõ lý do, nhìn lên trần nhà tối, rồi với tay lấy điện thoại trên đầu giường — không phải để nhắn tin, chỉ là xem giờ.

Hai giờ mười bảy sáng.

Anh đặt điện thoại xuống, nằm nhìn trần nhà thêm một lúc, rồi ngủ lại.

Sáng hôm sau, Minh nhìn vào màn hình, ngón tay chần chừ một chút rồi bắt đầu gõ từng chữ một cách cẩn trọng. Với một người luôn coi trọng sự chính xác như anh, đây là dòng tin nhắn quan trọng nhất trong suốt năm năm qua.

“Chào Linh, anh Minh nè. Đầu tiên anh muốn cảm ơn em và cô chú đã ghé thăm nhà anh dịp Tết vừa rồi. Hôm đó anh hơi bất ngờ nên nếu có gì tiếp đón chưa được chu đáo, em bỏ qua cho anh nha.”

Anh đọc đi đọc lại dòng tin nhắn đó ba lần. Thấy hơi trịnh trọng quá, nhưng lại đúng là những gì anh đang nghĩ. Không màu mè, không bùa chú, chỉ là sự tử tế của một người anh dành cho một người em, và một người đàn ông dành cho “ngoại lệ” của mình.

Minh nhấn nút gửi.

Cái cảm giác sau khi nhấn nút “Send” thật lạ. Nó giống như lúc anh nhấn nút “Submit” một bản vẽ quan trọng cho khách hàng, vừa có chút nhẹ nhõm vì đã hoàn thành, vừa có chút hồi hộp không biết “kết quả thẩm định” sẽ ra sao.

Anh đặt điện thoại xuống bàn, cầm ly cà phê lên nhấp một ngụm. Thành phố bên dưới vẫn ồn ào như thế, nhưng căn ban công tầng mười hai lúc này dường như không còn nhạt nhẽo như mọi ngày.

Minh không biết đã từ bao giờ anh mới lại có dc cảm giác hồi hộp và căng thẳng như hiện tại,. Anh từng là người đứng đầu các dự án lớn, từng một mình cân cả bản kế hoạch kinh doanh trước mặt những vị sếp khó tính nhất mà giọng vẫn không hề run. Vậy mà giờ đây, trước một ô chat im lìm, anh thấy mình như một gã học việc lóng ngóng.

Từng giây, từng phút trôi qua chậm chạp như từng tháng, từng năm. 10 phút… rồi 30 phút… cái vòng tròn trạng thái “Đã gửi” vẫn nằm đó, trơ trọi. Cuối cùng, khi đồng hồ điểm một tiếng trôi qua mà không có hồi âm, Minh thở dài, ném điện thoại sang một góc giường. Anh cố ép mình vùi đầu vào đống bản vẽ dang dở, tự nhủ rằng có lẽ mình lại thất bại thêm lần nữa, hoặc đơn giản là cô gái 22 tuổi ấy có những ưu tiên khác thú vị hơn một ông anh kỹ sư khô khan.

Nhưng cuộc đời luôn thích trêu đùa những kẻ lên lịch trình quá kỹ.

Đúng 8 giờ tối, khi Minh đang ngồi bên mâm cơm đơn chiếc, màn hình điện thoại bỗng sáng bừng lên. Cái tên “Linh” hiện ra trên hộp thư thoại cùng tiếng “tưng” nhẹ nhàng mà anh đã mong ngóng suốt cả ngày dài.

Linh: “Em xin lỗi anh Minh nha! Nay mùng năm em bận dọn dẹp với đi chúc tết nốt mấy nhà họ hàng nên giờ mới cầm tới máy. Anh nhắn tin trịnh trọng quá làm em tưởng đâu sếp em gửi mail nhắc việc không đó (cười). Em cảm ơn anh và hai bác nhiều vì bữa mứt gừng ngon lắm luôn!”

Tim Minh khẽ thắt lại một cái, rồi ngay lập tức đập nhanh hơn bình thường. Cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa, nhưng cùng lúc đó, cái bản năng “quyết đoán” của một người làm dự án trỗi dậy. Anh biết mình không thể để cuộc đối thoại này rơi vào im lặng thêm một lần nào nữa.

Minh đặt bát cơm xuống, ngón tay gõ trên bàn phím nhưng lần này không còn sự do dự của buổi sáng:

Minh: “Không sao đâu, anh cũng đoán là em bận. Mà Linh nè, nếu em không chê anh ‘trịnh trọng’ quá, thì cuối tuần này khi em lên lại Sài Gòn, anh mời em một ly cà phê nhé? Xem như là để anh ‘tạ lỗi’ vì buổi sáng mùng bốn tiếp đón không được chu đáo.”

Anh nhấn gửi. Lần này, anh không quăng điện thoại đi nữa mà cầm chặt nó trong tay.

Chỉ hai phút sau, điện thoại rung lên.

Linh: “Duyệt nha! Nhưng mà anh hứa là đi cà phê đừng có dùng phong cách ‘bàn kế hoạch kinh doanh’ với em là được. Thứ Bảy này em lên tới, có gì em nhắn anh nha chuyên gia nghiên cứu tâm lý.”

Minh nhìn dòng tin nhắn, một nụ cười thực sự thoải mái nở trên môi. Anh đứng dậy, bước ra ban công nhìn xuống dòng người lấp lánh ánh đèn bên dưới. Sài Gòn đêm nay dường như không còn quá ồn ào hay xa lạ. Bản nhạc đời thường của anh có lẽ sắp được bổ sung một giai điệu hoàn toàn mới, một giai điệu mang tên “biến số mùng bốn

← Quay lại bài viết