CHƯƠNG 1: CHUYẾN TÀU TỐC HÀNH ĐI VÀO CÕI CHẾT

17/04/2026  ·  phuongle

[SETUP_HUD: Hệ thống=on | Thành tựu=ON | Cửa hàng=ON | Nhiệm vụ=ON | Chỉ số=ON | Hảo cảm=ON | Túi đồ=ON | Kỹ năng=ON]

[KHOI_TAO_CHISO: Tiền=0 | Máu=100 | mana=100 | dame=100 | thủ =100 ]

[TIM: Tên_Nhân_Vật | +5]

[HIEN_HUD]

[HINH_NEN: https://hoiquanphidung.com/uploadpics/hqpd1017/1515038787-tau%20dem.jpg]

Căn phòng trọ mười mét vuông của bạn ngập trong thứ ánh sáng màu xám xịt, bệnh tật của một buổi chiều mưa dầm dề cuối tháng Mười Một. Nó không phải là một cơn mưa rào mùa hạ chợt đến chợt đi, mà là một bức màn nước dày đặc, lạnh lẽo, nuốt chửng mọi sắc màu của thành phố ngoài kia, chỉ để lại những mảng tối tăm vô tận. Tiếng mưa đập vào ô cửa kính nứt nẻ nghe như hàng ngàn ngón tay gầy guộc đang cố cào cấu để được trườn vào bên trong. Một dòng nước nhỏ, kiên nhẫn, đã tìm được đường qua vết nứt và đang từ từ nhỏ giọt xuống sàn nhà, tạo nên một vũng nước đục ngòm.

Bạn ngồi đó, trên một chiếc ghế gỗ đã lung lay tột độ, trước một chiếc bàn xếp chất đầy những tập hồ sơ ố vàng. Khói từ cốc cà phê đã nguội ngắt từ hai tiếng trước quyện vào không khí ẩm mốc, tạo nên một mùi hương đặc trưng của sự bế tắc và kiệt quệ. Đôi mắt bạn, đỏ ngầu vì thiếu ngủ suốt nhiều ngày đêm, dán chặt vào tấm ảnh duy nhất được ghim ở vị trí trung tâm trên bảng bần. Đó là một bức ảnh cũ, màu sắc đã phai nhạt theo thời gian: một cô gái trẻ với nụ cười rạng rỡ, đôi mắt cong cong như trăng khuyết, mái tóc buộc đuôi ngựa bay trong gió.

Em gái bạn. Minh.

[TIEN: +50]

Đã ba năm, ba tháng và mười hai ngày kể từ khi Minh đột ngột bốc hơi khỏi thế giới này mà không để lại bất kỳ một dấu vết nào. Đối với cảnh sát, cô chỉ là một con số thống kê, một hồ sơ đã bị đóng bụi với dòng chữ vô tình: “Thiếu bằng chứng, tạm đình chỉ điều tra”. Nhưng đối với bạn, cô là tất cả những gì còn lại của thế giới này, là mỏ neo cuối cùng giữ bạn lại với nhân tính. Bạn đã dành từng giây phút của cuộc đời để biến căn phòng tồi tàn này thành một trung tâm điều tra tư nhân, mổ xẻ mọi giả thuyết trong tuyệt vọng.

Cái lạnh từ vũng nước nhỏ giọt xuống sàn nhà dường như đã lẩn khuất, ngấm sâu vào tận xương tủy. Bạn nhắm mắt lại, xoa bóp thái dương đang giật từng cơn đau nhức. Tâm trí gào thét đòi nghỉ ngơi, nhưng hình ảnh của Minh không cho phép bạn dừng lại. Và rồi, ngay trong khoảnh khắc sự tuyệt vọng dâng lên cao nhất, mọi thứ thay đổi.

Nó bắt đầu bằng một tiếng rít, một âm thanh cao vút xé toạc bầu không khí tĩnh lặng. Bóng đèn nê-ông trên trần nhà bỗng chớp tắt liên hồi rồi nổ tung với một tiếng “PẠCH” chát chúa. Mảnh thủy tinh văng tung tóe. Căn phòng chìm vào bóng tối. Nhưng đó không phải là một bóng tối bình thường. Đó là một thứ bóng tối đặc quánh, sống động, cảm giác như một thực thể đang trườn lên da thịt bạn, vuốt ve sự sợ hãi của bạn. Cảm giác trọng lực đột ngột biến mất. Bạn thấy dạ dày mình quặn lên như đang rơi tự do từ độ cao hàng ngàn mét. Cơ thể bạn như bị kéo căng ra vô tận, bị xé vụn thành từng mảnh nhỏ và ép chặt lại trong cùng một tích tắc.

Mùi cà phê mốc và gạch ẩm tan biến hoàn toàn. Chui vào khoang mũi bạn giờ đây là một sự pha trộn ngột ngạt nhưng đắt tiền: khói xì gà Cuba thượng hạng, gỗ gụ đánh bóng, và một mùi hương nước hoa oải hương nồng nặc đến mức làm người ta váng vất. Tiếng mưa rơi ngoài hiên cũng biến mất, thay vào đó là một âm thanh đều đặn, mạnh mẽ và tràn đầy cơ khí: tiếng xình xịch, xình xịch của những bánh xe sắt khổng lồ đang nghiến cuồng nộ trên đường ray. Bạn choàng mở mắt, há miệng thở dốc, và sự tương phản của thế giới mới khiến bạn choáng váng.

Bạn không còn ngồi trên chiếc ghế gỗ cọt kẹt nữa. Cảm giác dưới lưng là sự mềm mại êm ái của nhung đỏ tía. Bao quanh bạn không phải là những bức tường ố vàng dán đầy giấy tờ, mà là vách gỗ gụ bóng loáng của một toa tàu hạng nhất xa hoa. Đây là một chuyến tàu tốc hành sang trọng, mang đậm phong cách Châu Âu những năm đầu thế kỷ 20. Bạn đang khoác lên mình một bộ vest dạ sẫm màu, cắt may tỉ mỉ. Trong túi áo ngực là một tấm thẻ căn cước bọc da: “Arthur Pendelton – Thám tử tư”.

Bên cạnh đó, trong túi áo khoác bên kia, tay bạn chạm vào một khối kim loại lạnh ngắt và nặng trịch: một khẩu súng lục ổ quay nòng ngắn. Một giọng nói máy móc, vô cảm vang vọng trực tiếp bên trong đại não:

[HỆ THỐNG GIAO LỘ ĐA VŨ TRỤ – KÍCH HOẠT]

“Đảo ngược một sự kiện trong quá khứ?” Trái tim bạn đập loạn nhịp. Điều đó có nghĩa là bạn có thể cứu được Minh. Khao khát ấy đè bẹp sự sợ hãi. Bạn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu mùi oải hương. Khi mở mắt ra, ánh nhìn đã không còn hoang mang. Bạn đã trở thành Arthur Pendelton. Kim đồng hồ quả quýt chỉ đúng 8 giờ tối. Cuộc đếm ngược sinh tử đã bắt đầu.

Bạn xoay tay nắm cửa bằng đồng, bước ra ngoài hành lang chật hẹp. Hành lang vắng lặng như một nấm mồ, lớp thảm lông cừu dày đặc hút trọn mọi tiếng bước chân. Bạn đứng ở cửa Toa số 2. Trước mặt bạn là Toa số 3, cửa đóng kín bưng. Đúng lúc đó, biến cố ập đến.

“RẦM!!!”

Một âm thanh khô khốc, dữ dội vang lên từ bên trong Toa số 3. Đó là tiếng của một sự va đập cực mạnh, giống như xương thịt nện xuống mặt sàn gỗ. Kế tiếp là một tiếng thét ngắn ngủi đầy kinh hoàng của một người phụ nữ, bị bóp nghẹt ngang chừng tựa như có bàn tay ai đó vừa thít chặt lấy cổ họng cô ta.

Máu trong huyết quản bạn sôi lên. Qua khóe mắt nhạy bén, bạn lờ mờ phát hiện một bóng đen mặc áo choàng lùng thùng vừa lách ra từ cuối hành lang, lao thục mạng về phía toa nhà hàng. Đại não bạn nháy đỏ dòng chữ máu: [Thời gian còn lại: 3 giờ 59 phút 45 giây]. Bạn đang đứng trước hiện trường vụ án lúc nó vừa xảy ra. Thời khắc sinh tử đầu tiên đã gõ cửa. Ba lựa chọn mở ra ba luồng thông tin hoàn toàn khác nhau.

[CHON:382] 1A — Phá cửa xông vào: Hành động trực tiếp, không chần chừ. Tông vỡ cánh cửa Toa số 3 nhằm cứu người bên trong. [/CHON]

[CHON:386] 1B — Nhìn trộm qua khe cửa: Kiên nhẫn quan sát trước khi hành động. Quỳ xuống nhìn qua lỗ khóa để an toàn đánh giá tình hình bên trong. [/CHON]

[CHON:388] 1C — Truy đuổi bóng đen: Phản ứng nhanh bằng bản năng. Rút súng lao dọc hành lang để đuổi theo bóng đen áo choàng sang toa nhà hàng.[/CHON]

← Quay lại bài viết