Chương 1A: Hiện Trường Đẫm Máu

17/04/2026  ·  phuongle

BÍ ẨN

Tiếng thét của người phụ nữ bị bóp nghẹt đứt đoạn giữa chừng, tựa như một dải lụa mỏng manh vừa bị lưỡi dao cùn cưa đứt. Âm thanh ấy dội vào những bức vách bằng gỗ gụ bóng loáng của hành lang toa hạng nhất, khuếch đại lên thành một thứ thanh âm ma quái, rợn người, lấn át cả tiếng xình xịch cuồng nộ của bánh xe sắt nghiến trên đường ray.

Trong khoảnh khắc sinh tử ngàn cân treo sợi tóc ấy, đại não của bạn — hay đúng hơn là phần ý thức kỹ sư từ thế giới thực đang mượn tạm thể xác của thám tử Arthur Pendelton — bắt đầu gào thét. Mọi cuốn cẩm nang điều tra, mọi nguyên tắc bảo vệ hiện trường án mạng đều khuyên người ta nên chậm lại, quan sát, và tìm kiếm sự hỗ trợ. Nhưng hệ thống vô cảm trong đầu bạn vừa nhắc nhở về cái chết và sự “xóa sổ”. Nếu mục tiêu bảo vệ của bạn, Ngài Nam tước William, chết ngay trong những phút đầu tiên, liệu bạn có bị kết án ngay lập tức?

Bạn không thể chờ đợi. Khát khao cứu người, xen lẫn nỗi sợ hãi tột độ về việc đánh mất cơ hội cuối cùng để tìm lại Minh, đã biến bạn thành một con thú bị dồn vào chân tường.

Bạn lùi lại nửa bước trên tấm thảm lông cừu dày đặc. Đôi giày da lộn đắt tiền miết chặt xuống sàn tàu để lấy trụ. Bạn hít một hơi thật sâu, nhốt căng buồng phổi bằng thứ không khí sực nức mùi oải hương ngột ngạt, rồi dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể to lớn của Arthur Pendelton vào vai phải. Bạn gầm lên một tiếng trầm đục từ đáy cuống họng và lao mình về phía trước như một cỗ xe tăng.

RẦM!!!

Cú va chạm tàn khốc giữa xương thịt và phiến gỗ gụ đặc nguyên khối dội ngược lại một cơn đau điếng người, chạy dọc từ khớp vai xuống tận các đầu ngón tay như một luồng điện giật. Nhưng cánh cửa không suy suyển. Ổ khóa bằng đồng thau được chế tác quá tinh xảo và chắc chắn.

“Chết tiệt!” Bạn rít lên qua kẽ răng.

Bản năng sinh tồn bơm một lượng lớn adrenaline vào huyết quản, che lấp đi cảm giác đau đớn. Bạn lùi lại xa hơn một chút, nghiến chặt hàm, căn chỉnh lại góc độ. Lần này, bạn không chỉ dùng sức mạnh cơ bắp, mà dùng cả động năng của con tàu đang lắc lư. Bạn canh đúng nhịp con tàu nghiêng về phía bên trái, mượn lực ly tâm, và lao sầm vào cánh cửa lần thứ hai.

RẮC… RẦM!!!

Lần này, phần mộng gỗ quanh ổ khóa bật tung với một âm thanh vỡ vụn chát chúa. Bản lề thép rít lên những tiếng thảm thiết trước khi cánh cửa đập mạnh vào bức tường bên trong buồng, dội ngược lại. Lực quán tính quá lớn khiến bạn mất đà, loạng choạng lao thẳng qua ngưỡng cửa và suýt vấp ngã.

Ngay khoảnh khắc bước chân vào bên trong Toa số 3, dạ dày bạn lập tức quặn thắt lại. Một cơn buồn nôn cuộn trào lên tận cổ họng.

Mùi khói xì gà Cuba và gỗ gụ đánh bóng ban nãy ngoài hành lang giờ đây đã bị đè bẹp hoàn toàn. Thay vào đó là một thứ mùi đặc trưng, tàn khốc và nguyên thủy nhất của nhân loại: mùi tanh tưởi, rỉ sét của máu tươi quyện với mùi mồ hôi chua loét của sự hoảng loạn tột độ.

Cảnh tượng mở ra trước mắt bạn không phải là một buồng khách hạng nhất sang trọng, mà là một bức tranh tĩnh vật của địa ngục. Sự phá hủy vội vã của bạn dường như đã vô tình đóng góp thêm vào mớ hỗn độn khủng khiếp này.

Những chiếc vali da thuộc đắt tiền bị rạch nát bươm, quần áo, giấy tờ và tư trang vứt tung tóe khắp sàn. Chiếc giường ngủ bằng gỗ sồi bị lật tung. Hàng ngàn sợi lông ngỗng trắng muốt từ những chiếc gối bị xé rách bay lơ lửng trong không trung, cuộn xoáy theo từng đợt gió lạnh buốt thốc vào từ ô cửa kính đã bị đập vỡ vụn. Gió đêm từ dãy Alpine rít gào, mang theo những bông tuyết sắc như dao lam cứa vào mặt bạn, làm nhiệt độ trong phòng giảm xuống đột ngột.

Và ở ngay giữa trung tâm của sự tàn phá đó, trên tấm thảm Ba Tư dệt thủ công vô giá, là Ngài Nam tước William.

Ông ta nằm ngửa, tấm thân béo phệ bọc trong bộ đồ ngủ bằng lụa thượng hạng giờ đã bị nhuộm thành một màu đỏ thẫm đen ngòm. Một thanh đoản kiếm chuôi bạc, loại vũ khí trang trí thường thấy của giới quý tộc, cắm ngập cán vào ngực trái, xuyên qua lồng ngực và ghim chặt ông ta xuống sàn. Đôi mắt nạn nhân trợn ngược, trắng dã, những tia máu li ti vỡ ra bao trùm lấy tròng mắt, đông cứng trong một biểu cảm kinh hoàng tột độ. Hai bàn tay ông ta co quắp lại như móng vuốt chim ưng, cào những vệt xước dài tuyệt vọng trên mặt thảm. Máu vẫn đang rỉ ra từ khóe miệng đang há hốc của ông ta, sủi bọt.

Giọng nói vô cảm của Hệ Thống lập tức vang lên trong đầu bạn, đập tan chút hy vọng mỏng manh cuối cùng, lạnh lùng như một nhát búa nện xuống mặt đe:

[THÔNG BÁO TÌNH TRẠNG]

Bạn đứng chôn chân tại chỗ. Bằng cách tông cửa xông vào mà không quan sát trước, bạn đã giẫm đạp lên hiện trường. Những dấu giày trượt dài của bạn đã đè lên những vết máu loang lổ trên thảm, làm xáo trộn hoàn toàn các dấu vết di chuyển ban đầu của hung thủ. Sự bốc đồng đã bắt bạn phải trả giá bằng việc đánh mất cơ hội tái tạo lại hiện trường một cách chính xác.

Nhưng bạn không ở trong căn phòng này một mình.

Từ góc tối tăm nhất của căn phòng, lọt thỏm giữa khe hở chật hẹp của chiếc giường nệm và chiếc tủ quần áo bằng gỗ sồi, một âm thanh nức nở vang lên. Ban đầu nó chỉ là những tiếng thút thít nghẹn ngào, sau đó lớn dần thành tiếng răng đánh bò cạp vào nhau bần bật.

Đó là một người phụ nữ trẻ, có lẽ chưa đến ba mươi. Cô ta mặc một chiếc váy dạ hội lụa màu xanh lục bích, thiết kế ôm sát khoe những đường cong tuyệt mỹ, nhưng phần gấu váy đã rách bươm và dính đầy những vệt máu khô khốc. Tóc tai cô rũ rượi, che khuất một nửa khuôn mặt trắng bệch không còn giọt máu. Đôi bàn tay thanh mảnh được điểm xuyết bằng những chiếc nhẫn kim cương đắt giá đang run rẩy ôm chặt lấy đầu gối, cả thân hình co rúm lại như một con chim non đang đối diện với họng súng của thợ săn.

Đó chính là Phu nhân Nam tước — góa phụ vừa mới thành hình của chuyến tàu tốc hành này.

Khi thấy bóng dáng to lớn, sừng sững của bạn xông vào cùng với cánh cửa vỡ nát, cô ta giật nảy mình. Lăng kính hoảng loạn khiến cô ta không thể phân biệt được đâu là thám tử đến cứu viện, đâu là ác quỷ quay lại hiện trường. Cô ta nhắm tịt mắt lại, giơ hai tay lên che đầu và thét lên thảm thiết:

“Không! Đừng! Xin đừng giết tôi! Tiền ở trong vali, lấy đi! Hắn ta… hắn ta nhảy ra ngoài rồi!”

Vừa la hét, cô ta vừa run rẩy chỉ tay về phía ô cửa sổ vỡ nát, nơi những cơn bão tuyết đang gào thét điên cuồng.

Đại não của một kỹ sư lập tức phân tích thông tin. Bạn cau mày. Nhảy ra ngoài cửa sổ? Giữa lúc con tàu đang chạy với vận tốc gần một trăm cây số một giờ qua địa hình đồi núi dốc đứng và bão tuyết âm độ? Bất cứ kẻ nào nhảy ra khỏi đó, dù có là một vận động viên nhào lộn chuyên nghiệp, cũng sẽ bị nghiền nát thành cám hoặc chết cóng trong vòng chưa đầy mười phút. Hơn nữa, bạn vừa tận mắt nhìn thấy một bóng đen chạy trốn dọc hành lang về phía toa nhà hàng kia mà.

Tại sao cô ta lại nói dối? Hay tâm trí cô ta đã bị sự hoảng sợ tột độ làm cho méo mó, sinh ra ảo giác? Hoặc tệ hơn, cô ta chính là kẻ tòng phạm, đang cố gắng đánh lạc hướng điều tra ngay từ giây phút đầu tiên?

Bạn không thể lãng phí thời gian quý giá để đưa ra những giả thuyết vô căn cứ. Bỏ qua cái xác đang dần lạnh đi của Nam tước, bạn bước những bước dài, cẩn thận tránh vũng máu, tiến về phía người phụ nữ.

“Nghe này, phu nhân!” Bạn gằn giọng. Âm sắc trầm khàn, uy lực của Arthur Pendelton vang lên, đủ sức đè bẹp tiếng gió rít ngoài cửa sổ. Bạn quỳ một chân xuống sàn, giơ hai tay lên ngang ngực để chứng minh mình không mang theo vũ khí. “Bình tĩnh lại! Tôi không phải là kẻ giết người. Hãy nhìn vào mắt tôi đi!”

Người phụ nữ từ từ mở hé đôi mắt ngấn lệ. Lớp trang điểm nhòe nhoẹt khiến cô ta trông tiều tụy và đáng thương tột cùng. Cô ta nhìn chằm chằm vào tấm thẻ căn cước bằng da mà bạn đã khéo léo để lộ ra khỏi túi áo ngực. Dòng chữ “Arthur Pendelton – Thám tử tư” dường như đã tác động một chút lên hệ thần kinh đang căng như dây đàn của cô ta. Tiếng nấc cụt giảm dần.

“Tôi… tôi…” Cô ta lắp bắp, đôi môi run rẩy không thành tiếng.

“Cô vừa thấy cái gì? Kẻ đó là ai? Hắn trông như thế nào?” Bạn dồn dập hỏi, áp sát hơn một chút, dùng khí thế áp đảo để ép cô ta phải moi móc lại những ký ức kinh hoàng vừa trải qua. “Một chi tiết thôi. Bất cứ thứ gì!”

Góa phụ nhắm nghiền mắt lại, như thể việc nhớ lại khoảnh khắc đó gây ra một nỗi đau thể xác thực sự. Cô ta nuốt nước bọt cái ực, giọng nói thều thào, vỡ vụn:

“Tôi đang ở trong phòng tắm… thì nghe tiếng động mạnh. Khi tôi bước ra… ngài Nam tước đã ngã gục. Kẻ đó… hắn đè lên người chồng tôi. Hắn mặc một chiếc áo choàng đen rất dày, đội mũ phớt sụp kín mặt… Tôi không thể thấy mặt hắn… Bóng tối che khuất tất cả…”

Bạn tặc lưỡi thất vọng. Áo choàng đen và mũ phớt là thứ trang phục phổ biến nhất của đàn ông trên những chuyến tàu mùa đông. Mô tả này chẳng khác nào mò kim đáy bể. “Cố nhớ lại đi! Chiều cao? Giọng nói? Hay một mùi hương đặc trưng?”

“Không… không có gì cả…” Cô ta bật khóc, lấy hai tay ôm mặt. “Nhưng… đợi đã…”

Đột nhiên, cô ta ngẩng phắt đầu lên. Đôi đồng tử giãn nở hết cỡ khi một hình ảnh cực kỳ sắc nét vừa lóe lên trong não bộ.

“Tay của hắn!” Cô ta thốt lên, giọng nói bỗng trở nên rành rọt một cách kỳ lạ. “Khi hắn rút con dao ra khỏi ngực chồng tôi… tia chớp từ ngoài cửa sổ lóe lên, kết hợp với ánh đèn tường… đã chiếu sáng trọn vẹn cổ tay và mu bàn tay phải của hắn. Lớp găng tay của hắn bị rách…”

Bạn nín thở, chồm người về phía trước: “Cô đã thấy gì trên tay hắn?”

“Một hình xăm,” Cô ta thì thầm, ánh mắt đờ đẫn nhìn vào khoảng không vô định, như thể hình ảnh đó đang bị đốt cháy vào võng mạc. “Nó không phải là một hình xăm bình thường. Nó là một con rắn màu xanh đen, há hốc mõm, đang quấn chặt lấy một chiếc mỏ neo. Nó nằm ngay trên mu bàn tay phải, vắt ngang qua cổ tay hắn. Rất rõ ràng… rất đáng sợ…”

[HỆ THỐNG GHI NHẬN MANH MỐI]

Một mảnh ghép hoàn hảo. Bất kể kẻ đó có thể thay đổi quần áo, giả giọng nói hay che giấu mùi hương, hắn không thể dễ dàng tẩy xóa một hình xăm lớn ở ngay vị trí dễ nhận biết như vậy. Sự bốc đồng của bạn khi tông cửa xông vào đã vô tình ép nhân chứng duy nhất nhả ra một thông tin quý giá trước khi cô ta có thời gian để định thần và có thể… nói dối.

Bạn vừa định cất tiếng hỏi thêm về mối quan hệ của cô ta với nạn nhân, hoặc vì sao Nam tước lại mang theo một lượng lớn tiền mặt trong vali như lời cô ta vừa buột miệng thét lên lúc nãy, thì một biến cố khác ập đến.

“TUÝT!!! TUÝT!!!”

Tiếng còi huýt chói tai đặc trưng của cảnh sát đường sắt rít lên xé toạc bầu không khí tĩnh lặng của hành lang, đi kèm với tiếng bước chân rầm rập của những đôi giày đinh nện xuống sàn gỗ. Tiếng phá cửa động trời ban nãy của bạn cuối cùng cũng đã đánh thức lực lượng an ninh của con tàu.

“Đứng im tại chỗ! Tất cả giơ tay lên trời!”

Ba gã đàn ông mặc đồng phục đường sắt màu xanh sẫm đính khuy đồng ập vào cửa buồng. Gã đi đầu, với thân hình hộ pháp to như một con gấu ngựa và bộ ria mép rậm rạp, lăm lăm khẩu súng trường chĩa thẳng vào lồng ngực bạn. Ánh mắt hắn tràn ngập sự căng thẳng và sát khí. Hai gã phía sau rút dùi cui cao su ra, sẵn sàng đập nát hộp sọ của bất cứ ai dám phản kháng.

Bạn từ từ đứng thẳng dậy, hai tay giơ cao ngang đầu. Với tư duy logic nhạy bén, bạn thừa hiểu tình thế hiện tại của mình tồi tệ đến mức nào.

Dưới con mắt nghiệp vụ thiển cận của những gã bảo vệ tàu hỏa này, hiện trường hoàn toàn chống lại bạn. Bọn họ thấy một gã đàn ông xa lạ, to lớn, vừa dùng vũ lực đập nát cửa phòng của một nhà tài phiệt quyền lực. Gã đàn ông đó đang đứng sừng sững ngay bên cạnh cái xác còn chưa kịp lạnh của nạn nhân, đôi găng tay da dính đầy những vệt máu tươi do vô tình chạm vào cửa, trong khi phu nhân của nạn nhân đang khóc lóc, co rúm lại trong góc phòng.

Nói cách khác, bạn chính là hiện thân hoàn hảo của kẻ sát nhân bị bắt quả tang tại trận.

“Tôi là một thám tử tư,” Bạn cất giọng, cố gắng giữ âm sắc bình tĩnh, lạnh lùng nhất có thể để không kích động ngón tay đang đặt trên cò súng của gã đội trưởng. “Tôi nghe thấy tiếng hét và vừa phá cửa xông vào để cứu người. Sát thủ thực sự đã chạy thoát sang toa nhà hàng.”

“Mày có thể kể câu chuyện rẻ tiền, thối tha đó cho ngài Trưởng tàu,” Gã đội trưởng an ninh nhếch mép, nhổ toẹt một bãi bọt nước xuống mặt thảm đắt tiền. Hắn vung tay ra hiệu cho hai gã cấp dưới. “Còng tay thằng khốn này lại! Nhanh!”

Hai gã bảo vệ lao tới. Dù bạn sở hữu kỹ năng cận chiến của Arthur Pendelton, nhưng chống lại ba kẻ có vũ trang vũ khí nóng trong một không gian chật hẹp là một hành động tự sát ngu xuẩn. Bạn ngoan ngoãn chắp hai tay ra sau lưng. Tiếng khóa còng kim loại lạnh buốt vang lên lách cách, siết chặt lấy cổ tay bạn.

“Khóa chặt căn phòng này lại! Dẫn cả tên này và phu nhân đến Toa Quản lý ngay lập tức!” Gã đội trưởng gầm lên, thô bạo dùng báng súng đẩy mạnh vào lưng bạn.

Bị xốc nách lôi đi xềnh xệch dọc hành lang, bạn liếc nhìn lại hiện trường đẫm máu lần cuối trước khi cánh cửa hỏng bị kéo sập lại. Bạn đã có được một nhận dạng vật lý quan trọng, nhưng cái giá phải trả là sự tự do và cơ hội khám nghiệm thi thể.

Bão tuyết ngoài kia vẫn đang gào thét. Con tàu Alpine Express vẫn đang lao đi trong đêm tối mù mịt. Bạn khẽ mỉm cười cay đắng. Trò chơi sinh tử để tìm ra kẻ thủ ác, và để giành lại sự sống cho cô em gái bé nhỏ của bạn, giờ đây mới thực sự bắt đầu.

[CHON:398] Chấp nhận bị áp giải đến Toa Quản lý (Đi tiếp đến Chương 2) [/CHON]

← Quay lại bài viết