Chương 1C: Lớp Mặt Nạ Giới Thượng Lưu

17/04/2026  ·  phuongle

Tiếng thét của người phụ nữ bị bóp nghẹt đứt đoạn giữa chừng, tựa như một dải lụa mỏng manh vừa bị một lưỡi dao sắc lẹm phạt ngang. Âm thanh ấy dội vào những bức vách bằng gỗ gụ bóng loáng của hành lang toa hạng nhất, khuếch đại lên thành một thứ thanh âm ma quái, rợn người.

Một kẻ bình thường sẽ khựng lại vì sợ hãi. Một kẻ tò mò sẽ dừng lại để nhìn trộm. Nhưng bạn không thuộc về cả hai loại người đó. Cơn phẫn nộ bị đè nén suốt ba năm ròng rã, sự uất ức khi bị tước đoạt đi người em gái duy nhất, cộng hưởng với bản năng săn mồi nhạy bén của thân xác Arthur Pendelton, đã biến bạn thành một con thú săn mồi thực thụ.

Đại não bạn loại bỏ mọi suy nghĩ thừa thãi trong chưa đầy một phần mười giây. Cánh cửa Toa số 3 đóng kín? Mặc kệ nó. Nạn nhân bên trong sống hay chết? Không quan trọng bằng việc tóm gọn kẻ vừa gây ra chuyện này.

Không một chút chần chừ, tay phải bạn luồn nhanh vào túi áo khoác tút ra khẩu súng lục ổ quay nòng ngắn lạnh ngắt. Ngón tay cái thành thục kéo búa súng đánh “cạch” một tiếng chết chóc. Đôi giày da lộn đắt tiền đạp mạnh xuống tấm thảm lông cừu, tạo thành sức bật đẩy toàn bộ cơ thể to lớn của bạn lao vút đi dọc theo hành lang hẹp, hướng thẳng về phía bóng đen khoác áo choàng lùng thùng vừa khuất sau cánh cửa nối toa.

“Đứng lại!” Bạn gầm lên, giọng nói trầm khàn, đầy uy lực uy hiếp cả tiếng xình xịch cuồng nộ của bánh xe sắt.

Bóng đen không hề ngoái đầu lại. Hắn di chuyển với một tốc độ và sự uyển chuyển đáng kinh ngạc, tựa như một con báo đen đang lướt đi trên mặt băng. Lớp áo choàng dài tung bay trong không khí, nuốt chửng mọi ánh sáng vàng vọt hắt ra từ những ngọn đèn tường.

Khoảng cách giữa hai người đang thu hẹp lại khi cả hai lao vào khu vực lối nối giữa Toa khách số 3 và Toa Nhà hàng.

Không gian ở đây hoàn toàn khác biệt. Nó không được lót thảm êm ái hay bọc gỗ gụ ấm áp. Nền sàn là những tấm thép nhám lạnh lẽo. Gió bão từ dãy Alpine rít gào luồn qua những khe hở của lớp rèm bạt nối hai toa tàu, mang theo vô số hạt tuyết sắc như dao lam tạt thẳng vào mặt. Nhiệt độ tụt dốc không phanh, cắt vào da thịt như kim châm. Khung cảnh lắc lư dữ dội theo từng nhịp chuyển động của con tàu tốc hành.

Kẻ áo choàng vừa chạm tay vào tay nắm cửa bằng đồng đúc của Toa Nhà hàng thì bạn lao đến. Bằng một cú lăng người ngoạn mục, bạn dùng báng súng nện thẳng vào gáy hắn.

Nhưng sát thủ dường như có con mắt thứ ba phía sau gáy. Hắn đột ngột cúi thấp người, một động tác lặn tránh gọn gàng và chuẩn xác đến khó tin. Cú nện của bạn trượt mục tiêu, đập sầm vào vách thép tạo ra một tia lửa chói lóa. Lực quán tính khổng lồ khiến bạn mất đà, lao tới trước.

Ngay lập tức, bóng đen xoay trụ. Một cú đá quét gầm trời giáng thẳng vào khớp gối phải của bạn. Cơn đau điếng người bùng nổ, ép bạn phải khuỵu một chân xuống sàn thép lạnh buốt. Hắn không bỏ lỡ cơ hội, vung tay lên. Một tia sáng bạc lạnh lẽo lóe lên trong bóng tối — một lưỡi dao găm sắc lẹm đang lao thẳng về phía cuống họng bạn.

“Mơ đi thằng khốn!” Bạn rít lên. Bản năng sinh tồn từ những ngày tháng lang bạt tìm em gái đã dạy bạn cách chiến đấu đường phố. Bạn bỏ qua việc dùng súng, giơ cánh tay trái lên đỡ gạt lưỡi dao, đồng thời dùng tay phải tóm chặt lấy vạt áo choàng của hắn, kéo gập hắn về phía mình và húc mạnh trán bạn vào sống mũi hắn.

BỐP!

Một tiếng vỡ đục ngầu vang lên. Cú “thiết đầu công” trúng đích. Máu tươi bắn ra, văng lấm tấm lên cổ cồn trắng của bạn. Kẻ áo choàng kêu lên một tiếng đau đớn bị nghẹn lại trong cổ họng. Lưỡi dao của hắn chệch hướng, rạch một đường dài làm toạc lớp vai áo vest dạ của bạn, sượt qua da rướm máu.

Cả hai vật lộn trên sàn thép lạnh lẽo, lăn lộn giữa tiếng gió bão rít gào và tiếng nghiến tráng kiện của bánh xe tàu hỏa. Sức mạnh thể chất của Arthur Pendelton rất đáng gờm, nhưng kẻ thù của bạn lại sở hữu những kỹ năng CQC (chiến đấu giáp lá cà) ở đẳng cấp sát thủ chuyên nghiệp. Mọi đòn siết, khóa khớp của bạn đều bị hắn hóa giải bằng những động tác vặn người trơn tuột như rắn.

Trong một khoảnh khắc giằng co quyết liệt, bạn luồn tay, tóm chặt lấy cổ áo và phần ngực chiếc áo dạ bên trong của hắn, định dùng sức mạnh cơ bắp để quật ngã hắn ra phía sau. Bàn tay bạn miết chặt vào lớp vải dày cộm.

Hắn gầm lên, đạp cả hai chân vào bụng bạn. Một lực đẩy kinh hoàng hất văng cơ thể to lớn của bạn ra xa.

XỌT… ROẠCH!

Bạn văng đập lưng vào cánh cửa thông toa phía sau. Cú va đập khiến không khí bị tống sạch khỏi buồng phổi. Bạn há miệng thở dốc, tầm nhìn nhòe đi. Trước khi bạn kịp lấy lại thăng bằng để chĩa súng, bóng đen đã mượn lực đẩy đó, lộn một vòng hoàn hảo ra phía sau, bật dậy, đạp bung cánh cửa Toa Nhà hàng và lẩn khuất vào bóng tối đặc quánh bên trong.

Tiếng chốt cửa bằng thép sập lại đánh “Cạch” một tiếng khô khốc. Hắn đã khóa trái cửa từ bên trong.

Bạn chửi thề một câu thô tục, đấm mạnh tay xuống sàn thép. Ngực bạn phập phồng dữ dội, mồ hôi túa ra hòa lẫn với vài giọt máu từ vết rách trên vai. Cuộc đụng độ diễn ra chưa đầy ba mươi giây, nhưng nó đã rút cạn sinh lực của bạn. Kẻ thù này không phải là một tên lưu manh bình thường, hắn là một “Đao phủ” thực thụ, một cỗ máy giết người được huấn luyện bài bản.

Nhưng bạn không hoàn toàn thất bại.

Bạn lật ngửa bàn tay phải đang nắm chặt của mình ra. Lòng bàn tay bạn truyền đến cảm giác đau rát vì ma sát, nhưng nằm gọn lỏn giữa những ngón tay đeo găng da lộn là một mẩu vải rách tơi tả, thứ mà bạn vừa cật lực giật đứt khỏi ngực áo của sát thủ trong lúc vật lộn.

Đính trên mẩu vải đó là một vật thể bằng kim loại đen tuyền, lạnh lẽo.

[NHAT:KHUY_AO_QUA] Khuy áo hình quạ [/NHAT]

Bạn nhíu mày đưa nó lên sát tầm mắt dưới ánh sáng lờ mờ của lối nối toa. Đây không phải là loại khuy áo thông thường được sản xuất hàng loạt cho áo dạ mùa đông. Nó được đúc bằng hợp kim đen, chạm trổ vô cùng sắc nét và tinh xảo hình ảnh một con quạ đang sải cánh, với đôi mắt được khảm bằng hai viên đá đỏ rực như máu. Xung quanh viền khuy áo là những ký tự cổ kỳ lạ, đan xen vào nhau như một mật mã.

Kiểu chỉ khâu dính lại trên lớp vải rách cũng rất đặc biệt: chỉ tơ đen bện kép, loại chỉ thường chỉ dùng trong quân đội hoặc các tổ chức ngầm để đảm bảo độ bền tuyệt đối.

Bạn khẽ nhếch mép, nụ cười của một con sói già vừa bắt được mùi máu. Một kẻ giết người hoàn hảo sẽ không bao giờ để lại dấu vết. Nhưng chiếc khuy áo này chứng tỏ hắn không hành động một mình. Hắn thuộc về một tổ chức. Một hội kín. Và chiếc khuy áo này chính là chìa khóa để khoanh vùng những kẻ tình nghi đang khoác lên mình bộ đồng phục giả mạo trên chuyến tàu này.

Bạn cẩn thận cất chiếc khuy áo hình quạ vào túi áo gi-lê bên trong, sát với lồng ngực mình. Bí mật này sẽ là vũ khí chí mạng khi thời cơ đến.

Bạn chống tay lên vách thép, lảo đảo đứng dậy. Cơn đau từ đầu gối và bả vai nhắc nhở bạn rằng cái chết trên chuyến tàu này là rất thực. Bạn vừa định xoay người quay lại Toa số 3 để kiểm tra tình hình nạn nhân, thì một biến cố khác ập đến.

“TUÝT!!! TUÝT!!!”

Tiếng còi huýt chói tai đặc trưng của cảnh sát đường sắt rít lên từ phía hành lang bạn vừa chạy qua. Tiếng bước chân rầm rập của những đôi giày đinh nện xuống sàn gỗ mỗi lúc một gần.

Cánh cửa nối toa bật mở. Ánh sáng chói lòa từ ba chiếc đèn pin cường độ cao đồng loạt chiếu thẳng vào mặt bạn, khiến bạn phải giơ tay lên che mắt.

“Đứng im tại chỗ! Bỏ súng xuống! Kẻ nào nhúc nhích sẽ bị bắn bỏ!”

Đứng trước mặt bạn là ba gã đàn ông mặc đồng phục đường sắt màu xanh sẫm đính khuy đồng. Gã đi đầu, với thân hình hộ pháp to như một con gấu ngựa và bộ ria mép rậm rạp, lăm lăm khẩu súng trường chĩa thẳng vào giữa trán bạn. Ánh mắt hắn tràn ngập sự căng thẳng, sợ hãi và sát khí. Hai gã phía sau rút dùi cui cao su ra, sẵn sàng đập nát hộp sọ của bất cứ ai dám phản kháng.

Tâm trí bạn chùng xuống. Bạn chớp mắt, cố gắng làm quen với ánh sáng chói lóa, và chợt nhận ra tình thế hiện tại của mình tồi tệ và trớ trêu đến mức nào.

Dưới con mắt của đội an ninh đường sắt, họ đang nhìn thấy gì? Họ nghe thấy một tiếng thét từ Toa số 3. Họ chạy đến hiện trường, và bắt gặp một gã đàn ông cao lớn, xa lạ, đang đứng lù lù ở lối nối toa vắng vẻ. Gã đàn ông đó đang thở hồng hộc, quần áo xộc xệch, vai áo rách bươm rỉ máu, và quan trọng nhất: tay phải gã đang nắm chặt một khẩu súng lục ổ quay đã lên cò.

Nói cách khác, bạn đã đuổi theo sát thủ, nhưng cuối cùng, bạn lại tự đóng khung chính mình vào hình bóng hoàn hảo của một kẻ thủ ác đang tìm cách bỏ trốn khỏi hiện trường.

“Tôi nói bỏ súng xuống! Ngay lập tức!” Gã đội trưởng gầm lên, ngón tay trỏ đã siết nhẹ vào cò súng trường.

Bạn khẽ thở dài, từ từ thả lỏng những ngón tay. Khẩu súng lục rơi xuống sàn thép, phát ra một tiếng “xoảng” vô hại. Bạn giơ hai tay lên quá đầu, chấp nhận đầu hàng. Chống trả ba họng súng trong một không gian chật hẹp không có chỗ nấp là một quyết định ngu xuẩn mà Arthur Pendelton không bao giờ mắc phải. Hơn nữa, việc giữ lại mạng sống là ưu tiên hàng đầu.

Hai gã bảo vệ lập tức lao tới, một tên đá văng khẩu súng của bạn ra xa, tên còn lại thô bạo bẻ quặt hai tay bạn ra sau lưng. Tiếng khóa còng số tám bằng kim loại lạnh buốt vang lên lách cách, siết chặt lấy cổ tay bạn, hằn sâu vào da thịt.

“Trói chặt hắn lại! Lục soát người hắn!” Gã đội trưởng ra lệnh, tiến lại gần và nhìn bạn bằng ánh mắt khinh bỉ. “Nam tước William đã bị sát hại trong phòng. Và mày, thằng khốn, mày đã bị bắt quả tang. Đưa nó đến Toa Quản lý ngay lập tức!”

Bị xốc nách lôi đi xềnh xệch dọc hành lang, đi ngang qua Toa số 3 đang được bảo vệ nghiêm ngặt bởi những vệt máu loang lổ trên thảm, bạn vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, vô cảm. Sự bốc đồng đã cướp đi tự do của bạn, nhưng cái chạm lạnh lẽo của chiếc khuy áo hình quạ trong túi ngực lại là thứ đang tiếp thêm sức mạnh cho bạn.

Con tàu Alpine Express vẫn đang lao đi trong đêm tối mù mịt, nghiến nát những đụn tuyết cuồng nộ. Trò chơi sinh tử để vạch trần kẻ thủ ác, và để giành lại sự sống cho Minh, giờ đây mới thực sự bắt đầu từ phía sau song sắt.

[CHON:398] Chương 2: Toa Quản Lý — Chấp nhận bị áp giải để bắt đầu cuộc đấu trí với Trưởng tàu. [/CHON]

← Quay lại bài viết