CHƯƠNG 2: TOA QUẢN LÝ VÀ NHỮNG LỜI NÓI DỐI

17/04/2026  ·  phuongle

Hai gã bảo vệ thô bạo áp giải bạn đi dọc theo chiều dài của con tàu Alpine Express. Cặp còng số tám bằng thép lạnh buốt siết chặt lấy cổ tay, hằn lên những vệt đỏ tấy mỗi khi con tàu xóc nảy chao đảo. Qua những ô cửa kính dày, bạn có thể thấy cơn bão tuyết ngoài kia đã chuyển sang giai đoạn cuồng nộ nhất. Những luồng gió rít lên từng hồi thê lương, quất những nắm tuyết sắc như mảnh thủy tinh vào thành tàu. Bóng đêm đặc quánh bủa vây bốn bề, biến đoàn tàu thành một hòn đảo trôi dạt giữa một đại dương trắng xóa và chết chóc.

Khi bước qua những toa khách hạng hai và hạng ba, không khí thay đổi rõ rệt. Không còn mùi xì gà Cuba hay nước hoa đắt tiền, thay vào đó là mùi ẩm mốc của nỉ cũ, mùi than đá và hơi người ngột ngạt. Những hành khách đang thò đầu ra khỏi khoang kính, xì xầm to nhỏ khi thấy một quý ông mặc vest sang trọng bị còng tay áp giải đi như một tên tội phạm. Ánh mắt họ ném về phía bạn đầy sự phán xét và sợ hãi. Bạn giữ khuôn mặt lạnh như băng, không bận tâm đến những ánh nhìn đó. Tâm trí bạn đang bận rộn tính toán và chắp vá lại những mảnh vỡ của vụ án.

Cuối cùng, đám lính gác đẩy bạn vào Toa Quản lý, nằm sát rạt với khoang đầu kéo. Không gian ở đây chật hẹp, ngập ngụa mùi dầu mỡ máy móc và khói thuốc lá rẻ tiền. Tiếng động cơ ầm ĩ rung lên bần bật dưới sàn thép, gầm gừ như một con thú đang kiệt sức.

Ngồi sau chiếc bàn làm việc lộn xộn những giấy tờ là Trưởng tàu Leduc. Ông ta là một gã đàn ông ngoài năm mươi, vóc dáng béo lùn, mặc bộ đồng phục đã phai màu sờn chỉ. Khuôn mặt ông ta bóng nhẫy mồ hôi, liên tục dùng một chiếc khăn tay cáu bẩn lau vầng trán hói. Khi thấy bạn bị dẫn vào, Leduc đập mạnh nắm đấm xuống mặt bàn, đứng phắt dậy.

“Bắt quả tang tại trận! Giỏi lắm, các cậu!” Leduc gầm lên, giọng nói khàn đục rung lên vì tức giận, hoặc có thể là vì một nỗi sợ hãi đang cố che giấu. Ông ta tiến đến, dí sát khuôn mặt sặc sụa mùi rượu cognac rẻ tiền vào mặt bạn. “Mày có biết mày vừa làm cái quái gì không hả? Giết Nam tước William ngay trên chuyến tàu của tao! Mày định hủy hoại sự nghiệp của tao sao?”

“Tôi là Arthur Pendelton, một thám tử tư,” Bạn điềm tĩnh đáp trả, vóc dáng cao lớn của bạn hoàn toàn áp đảo gã trưởng tàu béo lùn. Ánh mắt xám lạnh lẽo của bạn nhìn thẳng vào đáy mắt đang dao động của ông ta. “Tôi được ngài Nam tước bí mật thuê để bảo vệ ông ấy. Khi nghe tiếng hét, tôi xông vào thì mọi chuyện đã quá muộn. Nếu ông có chút não nào, ông sẽ nhận ra việc bắt giam tôi lúc này là đang tạo cơ hội vàng cho sát thủ thực sự xóa sạch dấu vết.”

“Thám tử tư? Khỉ thật!” Leduc cười khẩy, lùi lại và rút một điếu xì gà ra châm lửa. Đôi bàn tay ông ta run rẩy thấy rõ khi quẹt diêm. “Tao không quan tâm mày là thám tử hay cảnh sát. Những gì tao thấy là một cái xác đẫm máu và một gã đàn ông lạ mặt đứng lù lù ở hiện trường.”

Leduc đi vòng quanh bàn, rít một hơi thuốc dài, nhả khói vào không trung để lấy lại bình tĩnh. “Nghe cho rõ đây, tên khốn. Tình hình đang cực kỳ tồi tệ. Vô tuyến điện của tàu đã bị phá hỏng hoàn toàn từ nửa tiếng trước. Không thể liên lạc với trạm kiểm soát dưới chân núi. Tệ hơn nữa, bão tuyết đang gây ra những trận lở tuyết nhỏ phía trước. Chúng ta đang bị kẹt lại trong cái ống sắt này, hoàn toàn bị cô lập khỏi thế giới bên ngoài.”

Thông tin này như một gáo nước lạnh dội thẳng vào não bộ của bạn. Vô tuyến hỏng. Tàu bị cô lập. Điều này có nghĩa là màn kịch này đã được dàn dựng cực kỳ tỉ mỉ. Hung thủ đã tính toán để không có sự can thiệp của cảnh sát bên ngoài. Trò chơi sinh tử này chỉ có bạn, kẻ sát nhân đang ẩn nấp, và những hành khách đang hoảng loạn. Một mô hình “án mạng phòng kín” khổng lồ và hoàn hảo.

“Chính vì chúng ta bị cô lập, ông mới cần tôi,” Bạn nhấn mạnh, tiến lên một bước khiến hai gã bảo vệ phía sau phải giật mạnh còng tay bạn lại. “Sát thủ vẫn đang đi lại nhởn nhơ ngoài kia. Hắn có thể giết thêm bất cứ ai. Tháo còng cho tôi. Giao chìa khóa khu vực buồng máy cho tôi để tôi kiểm tra hệ thống an toàn của tàu. Hãy để tôi làm công việc của mình.”

“Không đời nào!” Leduc quát lên, mặt đỏ gay. “Tao sẽ nhốt mày vào khoang đông lạnh dưới hầm hàng. Ở đó, mày sẽ không thể làm hại ai cho đến khi bão tan và cảnh sát tới thu dọn mày. Đừng cố cãi lý với tao! Tao biết chắc mày là kẻ nói dối.”

Leduc chống hai tay xuống bàn, chồm người về phía bạn, đắc ý nói tiếp: “Mày bảo mày xông vào khi nghe tiếng hét lúc 8 giờ đúng không? Nực cười! Tự tay tao đã đi tuần qua Toa số 3 lúc 7 giờ 55 phút. Tao còn nghe thấy tiếng ngài Nam tước đang mắng mỏ phu nhân một trận té tát bên trong. Ông ấy hoàn toàn khỏe mạnh và còn lớn tiếng chửi rủa ngay trước khi mày xuất hiện cơ mà!”

Lời nói của Leduc khiến đại não bạn xẹt qua một tia chớp chói lòa. Lời khai này cực kỳ chi tiết, nhưng nó có một lỗ hổng chí mạng. Một sự dối trá quá hoàn hảo để che đậy sự tắc trách trong ca trực, hoặc tệ hơn… là một sự đồng lõa với sát thủ.

Arthur Pendelton khẽ nhếch mép. Đây là thời khắc bạn phải lật ngược thế cờ. Số phận của chuyến đi này phụ thuộc vào việc bạn có thể bóc mẽ gã Trưởng tàu và giành lấy quyền kiểm soát cuộc điều tra hay không.

[CHON:403] 2A — Thuyết phục bằng lý lẽ: “Tôi là hy vọng duy nhất của ông lúc này. Vô tuyến đã hỏng, sát thủ vẫn còn đó. Nhốt tôi lại, ông sẽ là người phải chịu toàn bộ trách nhiệm trước cảnh sát khi xác chết thứ hai xuất hiện.” [/CHON]

[CHON:405|DONG_HO_VO] 2B — Bóc mẽ bằng vật chứng: Bạn khẽ cười khẩy, yêu cầu lính gác lấy từ trong túi áo bạn ra chiếc đồng hồ quả quýt vỡ nát. “Ông nghe thấy giọng ông ta lúc 7h55? Lạ thật, vì chiếc đồng hồ của Nam tước đã bị đập vỡ và kim kẹt cứng trong lúc giằng co với hung thủ vào đúng… 7 giờ 45 phút.” [/CHON]

← Quay lại bài viết