Chương 2A: Đối Đầu Trưởng Tàu

17/04/2026  ·  phuongle

Không khí trong Toa Quản lý đặc quánh lại, sực nức mùi khói xì gà rẻ tiền và mồ hôi của sự sợ hãi. Ánh đèn trần lắc lư theo từng nhịp chao đảo của đoàn tàu Alpine Express đang oằn mình chống chọi với cơn bão tuyết ngoài kia. Hai gã bảo vệ đứng phía sau bạn khẽ siết chặt dùi cui, chờ đợi một cái gật đầu từ gã Trưởng tàu béo lùn để giáng đòn.

Leduc chồm người về phía trước, hai tay chống mạnh xuống bàn, khóe mép giật giật chờ đợi sự hoảng loạn từ bạn. Hắn nghĩ rằng lời nói dối về việc nghe thấy giọng nói của Nam tước lúc 7 giờ 55 phút là một nước cờ hoàn hảo để khóa chặt tội danh lên đầu kẻ vác mặt đến hiện trường trễ nhất.

Nhưng hắn đã lầm. Arthur Pendelton không phải là một con mồi dễ bị thao túng.

Bạn không hề phản ứng gay gắt, cũng không ra sức kêu oan. Bạn chỉ đứng đó, hai tay bị còng quặt ra sau lưng, và bật ra một tiếng cười khẩy. Tiếng cười trầm đục, khô khốc vang lên giữa không gian chật hẹp khiến Leduc sững người. Ánh mắt xám lạnh lẽo của bạn găm thẳng vào trán hắn, sắc bén như một con dao mổ đang từ từ lột trần những bí mật đen tối nhất.

“Ông nghe thấy giọng Nam tước lúc 7 giờ 55 phút?” Bạn lặp lại câu nói của hắn, kéo dài từng âm tiết một cách đầy mỉa mai. “Một chi tiết vô cùng ấn tượng cho một bản báo cáo, thưa ngài Trưởng tàu. Nhưng hãy dùng cái đầu đang ướt sũng mồ hôi của ông mà suy nghĩ đi. Nếu Nam tước vẫn còn sống và đang quát mắng vợ mình lúc 7 giờ 55 phút, và tiếng thét phát ra vào đúng 8 giờ tối…”

Bạn bước lên nửa bước. Hai gã bảo vệ giật mình lùi lại.

“…Thì điều đó có nghĩa là sát thủ chỉ có vỏn vẹn năm phút để đột nhập vào phòng, giết một người đàn ông to béo, không để lại bất kỳ âm thanh xô xát nào lọt ra ngoài hành lang, và tẩu thoát trước khi tôi kịp phá cửa xông vào. Một bóng ma thực sự. Và bóng ma đó đã qua mặt đội tuần tra của ông một cách dễ dàng.”

Leduc nuốt nước bọt cái ực. Cổ họng hắn khô khốc. Lập luận của bạn quá chặt chẽ, đánh thẳng vào lỗ hổng logic mà hắn vừa vội vã thêu dệt.

“Nghe cho rõ đây, Leduc,” Bạn hạ giọng, âm sắc mang theo một sức nặng ngàn cân. “Chuyến tàu này đã bị cắt đứt liên lạc. Tuyết đang phong tỏa đường ray. Ông và tôi, cùng tất cả những hành khách ngoài kia, đang bị nhốt chung trong một cái lồng sắt với một kẻ giết người hàng loạt. Nam tước William không phải là một gã dân thường. Ông ta là một tài phiệt quyền lực. Khi con tàu này cập ga, và cảnh sát phát hiện ra một trong những người quyền lực nhất châu Âu bị giết ngay trên khoang hạng nhất dưới sự quản lý của ông… ông nghĩ ai sẽ là người phải đưa đầu ra chịu tang?”

Trán Leduc lấm tấm những giọt mồ hôi hột. Hắn đưa tay lên nới lỏng cà vạt.

“Nếu ông nhốt tôi vào khoang đông lạnh,” Bạn tiếp tục dồn ép, không cho hắn lấy một giây để thở. “Ông sẽ mất đi người duy nhất có khả năng tìm ra hung thủ. Và khi cái xác thứ hai, thứ ba xuất hiện trong đêm nay… ông sẽ lấy gì để báo cáo với nhà chức trách? Rằng ông đã bắt được một thám tử tư, khóa anh ta lại, và để mặc cho sát thủ tự do tàn sát hành khách của mình?”

“Mày… mày đang đe dọa tao đấy à?” Leduc lắp bắp, điếu xì gà trên tay run lên bần bật.

“Tôi đang đưa cho ông một chiếc phao cứu sinh,” Bạn điềm tĩnh đáp. “Tháo còng cho tôi. Hãy để tôi làm công việc của mình. Tôi sẽ tìm ra kẻ đã giết Nam tước. Và khi vụ án khép lại, biên bản sẽ ghi nhận Trưởng tàu Leduc đã anh dũng phối hợp cùng thám tử Arthur Pendelton để tóm gọn tên sát nhân. Sự nghiệp của ông sẽ được cứu vãn. Còn nếu không… ông cứ việc chuẩn bị áo tù đi là vừa.”

Sự im lặng bao trùm lấy Toa Quản lý, chỉ còn tiếng gầm gừ của động cơ và tiếng tuyết đập vào ô kính. Leduc đảo mắt, cân nhắc thiệt hơn. Sự sợ hãi đối với tương lai đen tối khi bị quy trách nhiệm cuối cùng cũng chiến thắng cái tôi hèn nhát của hắn.

Hắn chửi thề một tiếng rõ to, ném điếu xì gà xuống sàn và dùng mũi giày di nát nó.

“Mở còng cho hắn,” Leduc ra lệnh cho hai gã bảo vệ, giọng rệu rã.

Tiếng lách cách vang lên. Vòng thép lạnh buốt buông lỏng khỏi cổ tay bạn. Bạn xoa xoa hai cổ tay đang in hằn những vệt đỏ, khẽ gật đầu hài lòng. Đòn tâm lý đã phát huy tác dụng hoàn hảo. Bằng cách vạch ra viễn cảnh tồi tệ nhất, bạn đã biến gã Trưởng tàu từ một kẻ thù thành một người phải miễn cưỡng hợp tác.

“Tao cho mày thời gian từ giờ đến lúc bình minh,” Leduc gằn giọng, mở ngăn kéo bàn làm việc và lấy ra một chùm chìa khóa dày cộm. “Mày được tự do đi lại và điều tra, nhưng đừng hòng tao để mày đi một mình. Laurent sẽ đi theo giám sát mày.” Hắn hất cằm về phía gã bảo vệ to con nhất.

“Tôi cần quyền truy cập vào tất cả các khu vực, kể cả những nơi cấm hành khách,” Bạn đưa ra yêu cầu cuối cùng. “Sát thủ có thể đã phá hoại hệ thống vô tuyến, hắn sẽ không dừng lại ở đó. Khoang động cơ và buồng máy là những mục tiêu tiếp theo.”

Leduc chần chừ một giây, nhưng rồi hắn tháo một chiếc chìa khóa bằng đồng thau xỉn màu ra khỏi chùm, ném mạnh lên bàn.

“Cầm lấy. Đây là chìa khóa tổng mở cửa khu vực buồng máy và khoang kỹ thuật. Nếu mày làm hỏng bất cứ máy móc nào dưới đó, tao sẽ ném mày ra ngoài cho bão tuyết xé xác.”

[Hệ thống thông báo: Bạn nhận được vật phẩm mới] [NHAT:CHIA_KHOA_PM] Chìa khóa buồng máy [/NHAT]

Bạn nhặt chiếc chìa khóa lên. Khối kim loại nhỏ bé, dính chút dầu mỡ này mang lại một cảm giác an tâm kỳ lạ. Nó là tấm vé thông hành để bạn tiến sâu hơn vào những bí mật đen tối đang lẩn khuất dưới lớp vỏ bọc hào nhoáng của con tàu Alpine Express.

“Cảm ơn sự hợp tác, ngài Leduc,” Bạn cất chiếc chìa khóa vào túi áo vest, xoay người bước ra cửa. “Tôi khuyên ông nên khóa chặt cửa Toa Quản lý lại. Đêm nay sẽ còn rất dài.”

Bạn bước ra khỏi phòng, để lại gã Trưởng tàu đang ngồi sụp xuống ghế với khuôn mặt trắng bệch. Gã bảo vệ tên Laurent lầm lì bám theo bạn với khoảng cách ba bước chân.

Đồng hồ trên hành lang điểm 8 giờ 30 phút tối. Bạn đã có được sự tự do thiết yếu và một công cụ mở đường. Giờ là lúc bắt tay vào việc thực sự. Manh mối sẽ không tự tìm đến bạn. Bạn phải quyết định hướng đi tiếp theo của mình. Quay lại nơi tội ác bắt đầu để tự mình kiểm tra thi thể, hay tìm đến người phụ nữ mang nhiều bí ẩn nhất chuyến đi này để lấy lời khai?

[CHON:408] 3A — Quay lại hiện trường khám xác: Bỏ qua sự có mặt của gã bảo vệ, bạn quay lại Toa số 3 để tự mình thực hiện một cuộc khám nghiệm tử thi chi tiết trên thi thể Nam tước. Những cái xác không bao giờ biết nói dối. [/CHON]

[CHON:409] 3B — Tìm gặp Phu nhân Nam tước: Hiện trường đã bị xáo trộn, điều quan trọng lúc này là phải cạy miệng nhân chứng sống duy nhất. Bạn quyết định đến toa nghỉ ngơi để thẩm vấn Góa phụ, người phụ nữ có những biểu hiện cực kỳ đáng ngờ. [/CHON]

← Quay lại bài viết