Chương 2B: Lòng Tin Đặt Đúng Chỗ

17/04/2026  ·  phuongle

Không khí trong Toa Quản lý đặc quánh lại, sực nức mùi khói xì gà rẻ tiền và mồ hôi chua loét của sự sợ hãi. Ánh đèn trần bọc lồng sắt lắc lư theo từng nhịp chao đảo của đoàn tàu Alpine Express đang oằn mình chống chọi với cơn bão tuyết ngoài kia. Hai gã bảo vệ đứng phía sau bạn khẽ siết chặt dùi cui, chờ đợi một cái gật đầu từ gã Trưởng tàu béo lùn để giáng đòn.

Leduc chồm người về phía trước, hai tay chống mạnh xuống bàn, khóe mép giật giật. Hắn đang chờ đợi sự hoảng loạn từ bạn. Hắn nghĩ rằng lời nói dối về việc nghe thấy giọng nói của Nam tước lúc 7 giờ 55 phút là một nước cờ hoàn hảo, một chiếc đinh đóng sập nắp quan tài để khóa chặt tội danh lên đầu kẻ vác mặt đến hiện trường trễ nhất.

Trong một giây phút, bạn để cho sự im lặng bao trùm lấy căn phòng. Bạn cảm nhận sức nặng của chiếc còng số tám đang cứa vào cổ tay, và rồi, bạn khẽ bật ra một tiếng cười.

Tiếng cười không hề gượng gạo. Nó trầm đục, khô khốc và tràn đầy sự giễu cợt, vang vọng giữa không gian chật hẹp khiến Leduc sững người. Ánh mắt xám lạnh lẽo của Arthur Pendelton găm thẳng vào trán hắn, sắc bén như một con dao mổ đang chuẩn bị phanh thui một tử thi.

“Ông thấy có gì đáng cười sao, thằng khốn?” Leduc gầm lên, nhưng điếu xì gà trên tay hắn đã khẽ run rẩy.

“Tôi đang cười vào sự ngu dốt của ông, Leduc,” Bạn điềm tĩnh đáp trả, âm sắc mượt mà nhưng mang theo sức nặng ngàn cân. “Ông là một Trưởng tàu tồi, nhưng lại là một kẻ nói dối còn tồi tệ hơn. Ông bảo rằng ông đi tuần ngang qua Toa số 3 lúc 7 giờ 55 phút? Rằng ông nghe thấy tiếng Nam tước đang quát mắng vợ mình?”

“Đúng vậy! Tự tai tao nghe thấy!” Hắn cắn mạnh vào đầu điếu xì gà, cố vớt vát chút uy quyền.

“Vậy thì ông giải thích thế nào về thứ đang nằm trong túi áo gi-lê bên trái của tôi?” Bạn nghiêng người về phía trước, hất cằm về phía gã bảo vệ tên Laurent. “Lục túi tôi đi. Cẩn thận đấy, đừng làm xước nó.”

Laurent liếc nhìn Leduc dò hỏi. Khi gã Trưởng tàu miễn cưỡng gật đầu, gã bảo vệ thô bạo thò tay vào túi áo trong của bạn. Những ngón tay thô ráp của hắn chạm vào một vật kim loại lạnh ngắt. Hắn rút nó ra và đặt lên mặt bàn.

Đó là chiếc đồng hồ quả quýt bằng bạc khối của Nam tước William.

Leduc chớp mắt, dường như chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. “Một chiếc đồng hồ bị vỡ? Mày định chứng minh điều gì? Rằng mày là một tên trộm ngoài việc là một kẻ giết người?”

“Nhìn kỹ vào mặt số đi, Leduc,” Bạn gằn từng tiếng, bước lên một bước khiến hai gã bảo vệ giật mình lùi lại. “Mặt kính bằng pha lê đã bị nứt toác làm đôi do một lực va đập cực mạnh. Khi hung thủ đâm lưỡi dao vào ngực Nam tước, ông ta đã ngã vật xuống sàn, và chiếc đồng hồ nằm trong túi ngực đã đập mạnh vào cạnh bàn, hoặc có thể chính đầu gối của kẻ thủ ác đã nghiến nát nó trong lúc giằng co.”

Bạn dừng lại một nhịp, để sự thật từ từ ngấm vào đại não đang đình trệ của gã Trưởng tàu.

“Cú va đập đó đã làm hỏng hoàn toàn bộ máy cơ học tinh xảo bên trong. Kim đồng hồ bị kẹt cứng, không thể nhích thêm dù chỉ một giây. Và ông có biết nó đang chỉ mấy giờ không?” Bạn khẽ nghiêng đầu, nụ cười nửa miệng đầy sát khí hiện lên. “Nó chỉ đúng 7 giờ 45 phút.”

Cả căn phòng như bị rút cạn oxy.

“7 giờ 45 phút, nạn nhân đã trút hơi thở cuối cùng,” Bạn tuyên bố, giọng nói vang lên như tiếng búa của thẩm phán gõ xuống mặt bàn. “Vậy thì, thưa ngài Trưởng tàu Leduc đáng kính, vào lúc 7 giờ 55 phút, ông đã nghe thấy hồn ma của Nam tước hiện về để quát tháo vợ mình sao? Hay là… ông đã hoàn toàn bỏ bê ca trực của mình, trốn trong phòng hút xì gà uống rượu, và giờ đang cố gắng bịa ra một lời khai giả mạo để lấp liếm cho sự tắc trách của bản thân?”

Điếu xì gà tuột khỏi môi Leduc, rơi tõm xuống sàn nhà, làm cháy sém một mảng thảm. Khuôn mặt hắn từ đỏ gay chuyển sang trắng bệch như xác chết. Từng giọt mồ hôi hột to như hạt đậu lăn dài trên trán hắn.

Lập luận của bạn không chỉ là một cái tát, nó là một đòn chí mạng. Chiếc đồng hồ vỡ là nhân chứng khách quan nhất, tàn nhẫn nhất bóc trần sự dối trá của hắn.

“Hay tệ hơn nữa…” Bạn không buông tha, dồn ép hắn vào chân tường. “Ông không chỉ tắc trách. Ông đã nhận tiền để làm ngơ cho sát thủ ra tay? Việc ông muốn nhốt tôi vào khoang đông lạnh không phải vì ông nghi ngờ tôi, mà vì ông muốn bảo vệ cho đồng bọn của mình?”

“Không! Không phải thế!” Leduc hoảng loạn hét lên, giọng the thé như một con heo bị chọc tiết. Hắn lảo đảo lùi lại, va vào chiếc ghế bành. “Tao thề có Chúa! Tao không liên quan gì đến vụ giết người cả! Tao… tao chỉ xuống Toa số 5 để uống vài ly với gã soát vé… Khi nghe tiếng hét, tao mới chạy lên… Tao sợ nếu cảnh sát biết tao bỏ ca trực khi một nhân vật lớn như Nam tước bị ám sát, tao sẽ mất lương hưu… tao sẽ phải đi tù!”

Lớp vỏ bọc quyền lực giả tạo của hắn đã bị bạn lột sạch sành sanh chỉ bằng một món đồ vật nhỏ bé. Bằng việc kiên nhẫn quan sát qua lỗ khóa ở Chương 1, bạn không chỉ cứu được hiện trường, mà còn nắm trong tay sinh sát của gã Trưởng tàu này.

“Tháo còng cho tôi. Ngay lập tức.” Bạn ra lệnh, giọng nói giờ đây không còn là sự thuyết phục, mà là mệnh lệnh của kẻ đang nắm quyền kiểm soát tuyệt đối.

Leduc run rẩy lục lọi túi quần, lấy ra chiếc chìa khóa còng. Tay hắn run đến mức phải mất ba lần mới tra đúng vào ổ. Tiếng “cạch” vang lên, vòng thép lạnh buốt buông lỏng khỏi cổ tay bạn. Bạn xoa xoa hai cổ tay đang in hằn những vệt đỏ, khẽ vặn mình.

“Ra ngoài hết đi!” Leduc gầm lên với hai gã bảo vệ đang đứng đực mặt ra. “Cấm nói chuyện này với bất kỳ ai! Rõ chưa? Biến đi!”

Khi cánh cửa đóng sầm lại, chỉ còn bạn và Leduc trong phòng. Gã Trưởng tàu đổ sụp xuống ghế, ôm lấy đầu. “Đừng nói với cảnh sát, tôi xin cậu, Pendelton. Tôi có một gia đình phải nuôi. Cậu muốn gì tôi cũng đáp ứng.”

“Tôi muốn sự thật, và tôi muốn hung thủ,” Bạn lạnh lùng nói, tự tay rót cho mình một ly nước lọc trên bàn để làm dịu cái cổ họng đang khô rát. “Vô tuyến đã hỏng, tàu bị kẹt. Đêm nay, tôi sẽ là luật pháp trên chuyến tàu này. Ông sẽ hợp tác với tôi chứ?”

“Hoàn toàn! Mọi thứ cậu cần!” Leduc gật đầu lia lịa như một con rối đứt dây. “Hồ sơ hành khách, sơ đồ tàu, bất cứ thứ gì. Tôi sẽ dặn nhân viên phải tuân lệnh cậu tuyệt đối.”

“Tốt,” Bạn đặt ly nước xuống. “Đầu tiên, tôi cần quyền truy cập vào tất cả các khu vực cấm. Sát thủ đã phá hoại vô tuyến, hắn sẽ không dừng lại ở đó. Khoang động cơ, buồng máy, hầm hàng. Giao chìa khóa tổng cho tôi.”

Leduc không do dự dù chỉ một giây. Hắn kéo ngăn kéo bàn, lấy ra một chiếc chìa khóa bằng đồng thau xỉn màu, kích thước lớn hơn bình thường và kính cẩn trao nó bằng hai tay cho bạn.

“Đây là chìa khóa tổng khu kỹ thuật. Lối xuống buồng máy nằm ở cuối Toa số 5. Làm ơn hãy cẩn thận, Pendelton. Kẻ nào làm được chuyện này chắc chắn không phải một tay mơ.”

[Hệ thống thông báo: Bạn nhận được vật phẩm mới] [NHAT:CHIA_KHOA_PM] Chìa khóa buồng máy [/NHAT]

Bạn nắm lấy chiếc chìa khóa. Trọng lượng của nó mang lại một cảm giác quyền lực. Bằng sự tinh tế và một chút may mắn ở đầu trò chơi, bạn không chỉ thoát khỏi cảnh ngục tù mà còn thu phục được người có quyền hạn cao nhất trên con tàu này. Sự hợp tác của Leduc sẽ là một lợi thế khổng lồ khi phiên tòa phán xét cuối cùng diễn ra.

“Bảo vệ hiện trường Toa số 3 thật nghiêm ngặt. Không ai được phép bước vào, kể cả phu nhân Nam tước,” Bạn ra lệnh trước khi quay gót bước ra cửa. “Tôi sẽ tự mình đi thẩm vấn các nhân chứng.”

Đồng hồ hành lang điểm 8 giờ 30 phút tối. Bạn đã có tự do, công cụ, và sự ủng hộ của Trưởng tàu. Giờ là lúc đi sâu vào tâm bão. Có hai hướng đi chính đang bày ra trước mắt. Hiện trường đẫm máu vẫn đang vẫy gọi để kể câu chuyện của những dấu vết câm lặng. Trong khi đó, người đàn bà đẹp trong bộ váy xanh lục bích — kẻ đã điên cuồng lục soát xác chồng mình — vẫn đang là một ẩn số lớn chứa đựng quá nhiều bí mật.

[CHON:408] 3A — Quay lại hiện trường khám xác: Với quyền điều tra vô hạn từ Trưởng tàu, bạn quay lại Toa số 3 để tự mình thực hiện một cuộc khám nghiệm tử thi chi tiết. Những cái xác không bao giờ biết nói dối, và bạn cần biết loại vũ khí thực sự đã cướp đi sinh mạng Nam tước. [/CHON]

[CHON:409] 3B — Tìm gặp Phu nhân Nam tước: Hiện trường có thể đợi, nhưng tâm lý con người thì rất dễ thay đổi. Bạn quyết định đến toa nghỉ ngơi để thẩm vấn Góa phụ, người phụ nữ có những hành vi bất thường, và trong tay bạn vẫn còn giữ chiếc đồng hồ của chồng cô ta. [/CHON]

← Quay lại bài viết