Bạn rời khỏi Toa Quản lý với chiếc chìa khóa buồng máy nằm gọn gàng trong túi áo gi-lê, một tấm bùa hộ mệnh bằng đồng thau lạnh ngắt. Sự chấp thuận miễn cưỡng của Trưởng tàu Leduc đã dọn đường cho bạn, nhưng bạn biết rõ thời gian không đứng về phía mình. Bóng tối ngoài kia như một con quái vật khổng lồ đang nuốt chửng từng toa tàu, và đâu đó trong cái bụng rỗng tuếch của nó, kẻ sát nhân vẫn đang mỉm cười.
Đi cùng bạn là Laurent, gã bảo vệ to con với khuôn mặt lầm lì như một tảng đá đẽo hỏng. Dù Leduc đã ra lệnh hắn phải hỗ trợ bạn, nhưng ánh mắt gã vẫn dán chặt vào gáy bạn đầy nghi kỵ. Không sao cả. Điều bạn cần bây giờ không phải là một người bạn đồng hành, mà là một không gian tĩnh lặng để những chứng cứ câm lặng lên tiếng.
Hai người bước qua ranh giới của Toa số 3. Băng qua dãy hành lang lót thảm giờ đây đã nồng nặc mùi thuốc lá và hơi người tò mò từ các toa khác vọng lại, bạn dừng trước cánh cửa gỗ gụ đã vỡ nát. Hai gã an ninh bồng súng đứng gác vội vã lùi lại, nhường đường khi thấy cái gật đầu từ Laurent.
Bạn bước qua ngưỡng cửa, và cái lạnh thấu xương lập tức bám lấy da mặt.
Ô cửa kính vỡ nát vẫn đang há hốc như một vết thương không thể cầm máu, mặc cho gió bão từ dãy Alpine rít gào lùa những vốc tuyết nhọn hoắt vào phòng. Lớp tuyết mỏng đã bắt đầu phủ lên những mảnh vỡ pha lê trên sàn, lên lớp thảm Ba Tư đẫm máu, và lên cả thân xác bất động của Ngài Nam tước William.
“Đóng cửa lại, và đừng để bất cứ ai bước vào, kể cả Trưởng tàu. Bất cứ ai cản trở, cứ nói đó là lệnh của tôi.” Bạn cất giọng lạnh lùng, không quay đầu lại.
Nghe tiếng chốt cửa đóng sập phía sau, bạn tháo đôi găng tay da lộn đã dính máu, vứt sang một bên chiếc ghế bành. Tâm trí kỹ sư của bạn, thứ đã từng được huấn luyện để tìm ra những lỗi sai nhỏ nhất trong các bản vẽ vi mạch phức tạp, giờ đây được kích hoạt ở mức tối đa. Mọi cảm xúc cá nhân, mọi sự hoảng loạn về hệ thống đa vũ trụ hay sự mất tích của Minh đều bị đóng gói và cất gọn vào một góc khuất trong não bộ. Lúc này, trước mắt bạn chỉ còn một bài toán cần giải mã.
Bạn quỳ xuống bên cạnh cái xác của vị tài phiệt.
Nam tước William là một người đàn ông to béo, mang những nét đặc trưng của giới thượng lưu ăn sung mặc sướng: da dẻ hồng hào (dù giờ đã tái nhợt), bàn tay mũm mĩm không vết chai sần, và một chiếc bụng phệ bị lớp áo lụa đắt tiền bó chặt. Thanh đoản kiếm chuôi bạc được khảm ngọc bích vẫn cắm ngập cán vào ngực trái ông ta, chính xác ở vị trí trái tim.
Thoạt nhìn, đây là một nhát đâm hoàn hảo. Một đòn chí mạng, nhanh gọn và tàn nhẫn, mang đậm phong cách của một sát thủ chuyên nghiệp. Ánh mắt trợn ngược, hàm răng nghiến chặt và những ngón tay cào cấu trên thảm cho thấy ông ta đã chết trong một sự kinh hoàng tột độ.
Nhưng có một thứ gì đó sai sai. Một chi tiết lệch tông nhẹ nhàng cọ xát vào trực giác của bạn.
Bạn ghé sát mặt vào vết thương. Xung quanh lưỡi dao, máu đã bắt đầu đông lại thành một màu nâu sẫm trên lớp áo lụa. Bạn rút một chiếc khăn tay trắng từ túi áo ngực, cẩn thận ấn nhẹ vào vùng da xung quanh cán dao.
Khăn tay chỉ thấm một lượng máu rất nhỏ, sền sệt, thay vì ướt đẫm.
Mắt bạn khẽ hẹp lại. Huyết áp. Nếu một người đàn ông to lớn như Nam tước bị đâm thẳng vào tim khi tim vẫn đang đập mạnh vì hoảng sợ, áp lực máu từ động mạch chủ sẽ tống ra một lượng máu khổng lồ. Máu sẽ phun thành tia, bắn vọt lên quần áo hung thủ, văng lên các vách tường xung quanh, và tạo thành một vũng lớn sủi bọt đỏ tươi. Nhưng ở đây, lượng máu chảy ra chủ yếu là do sự thẩm thấu thụ động theo trọng lực.
Bạn dùng hai ngón tay, cẩn thận nắm lấy chuôi dao bằng bạc và nhích nhẹ nó ra khoảng vài milimet. Không có bọt khí xì ra từ vết thương hở. Phổi ông ta không hề hoạt động khi lưỡi dao đâm vào.
“Ông ta không chết vì nhát dao này,” Bạn lầm bầm, một luồng điện chạy dọc sống lưng. “Lưỡi dao xuyên qua tim, nhưng khi đó… trái tim này đã ngừng đập rồi.”
Phát hiện này làm đảo lộn toàn bộ kịch bản mà bạn (hoặc đội an ninh) đã vẽ ra trong đầu. Kẻ xông vào đâm Nam tước — cái bóng đen khoác áo choàng với hình xăm con rắn trên cổ tay — đã đâm một cái xác!
Vậy thì cái gì đã giết chết Nam tước William trước đó?
Bạn từ chối việc bỏ cuộc. Bạn chuyển sự chú ý sang khuôn mặt nạn nhân. Đôi mắt mở to, lòng trắng hằn những tia máu vỡ li ti. Đó là dấu hiệu của sự xuất huyết mao mạch do thiếu oxy đột ngột. Bạn dùng ngón tay cái và ngón trỏ bóp nhẹ hai bên quai hàm của cái xác, ép miệng ông ta há ra.
Một mùi hương kỳ lạ xộc thẳng vào mũi bạn, len lỏi qua lớp mùi máu tanh và không khí lạnh lẽo. Nó không phải mùi cồn hay xì gà. Nó là một mùi hương ngọt ngợm, hơi hăng hắc, giống như mùi của hạt hạnh nhân đắng pha lẫn với mùi hóa chất tổng hợp. Mùi của Cyanide? Không, Cyanide giết người quá nhanh, nạn nhân sẽ không kịp có biểu hiện giãy giụa hay cào cấu thảm.
Đây là một loại độc tố thần kinh, một dạng chất độc tác dụng chậm nhưng phá hủy hệ thống hô hấp, khiến nạn nhân chết ngạt từ bên trong.
Bạn nhìn xuống vệt bọt khí màu trắng đục hơi ngả xanh bám quanh khóe môi nạn nhân. Lại gần hơn, bạn nhận thấy vùng da quanh cổ và dưới cằm Nam tước xuất hiện những mảng tím tái nhạt (Cyanosis), dấu hiệu điển hình của việc cơ thể không thể tổng hợp oxy.
“Một vụ án mạng có hai bước,” Bạn đứng phắt dậy, lùi lại nhìn toàn cảnh hiện trường với một con mắt hoàn toàn mới.
Giả thuyết bắt đầu hình thành với tốc độ chóng mặt. Kẻ sát nhân thứ nhất (hoặc chính sát thủ thực hiện theo một kế hoạch cực kỳ tinh vi) đã đầu độc Nam tước thông qua thức ăn, đồ uống hoặc đường hô hấp. Chất độc mất một thời gian để phát tác. Khi chất độc bắt đầu làm nạn nhân ngạt thở, ông ta ngã gục xuống sàn, cào cấu và thét lên (tiếng thét mà phu nhân nghe thấy, hoặc tiếng thét của chính phu nhân khi thấy chồng gục ngã). Sau đó, sát thủ áo choàng đen xuất hiện, lao vào đâm một nhát kết liễu vào ngực ông ta để tạo hiện trường giả, hoặc đơn giản là để chắc chắn mục tiêu đã chết mà không nhận ra nạn nhân đã bị độc.
Tại sao phải dùng cả hai phương pháp? Đây là hai kẻ chủ mưu khác nhau đang trùng hợp ra tay cùng một đêm? Hay là một màng bọc bảo hiểm kép của một tổ chức ngầm?
Bạn vội vã đưa mắt lục tìm xung quanh. Nếu Nam tước bị đầu độc, thứ chứa chất độc phải còn ở đâu đây. Bạn bước tới chiếc bàn nhỏ bị lật úp, gạt những tờ báo và tàn xì gà vương vãi. Dưới gầm giường, bạn nhìn thấy những mảnh vỡ lấp lánh của một chiếc ly pha lê mỏng tang, và một vệt nước nhỏ đã khô lại trên tấm thảm, để lại một lớp cặn màu trắng mờ.
Bạn cúi xuống định thu thập lớp cặn đó thì một cơn chấn động dữ dội xảy ra.
“KÉTTT… RẦM!”
Con tàu Alpine Express đột ngột giật nảy lên như đâm phải một tảng đá ngầm. Lực phanh khẩn cấp khủng khiếp khiến bạn mất đà, ngã nhào về phía trước, vai đập mạnh vào vách tủ gỗ. Khắp các toa tàu, tiếng la hét của hành khách vang lên hoảng loạn. Hành lý trên các ngăn để đồ trên cao rơi xuống rầm rập.
Và rồi… “PẠCH!”
Toàn bộ hệ thống ánh sáng trên chuyến tàu, từ những ngọn đèn chùm pha lê rực rỡ đến những chiếc đèn tường leo lét, đồng loạt phụt tắt. Bóng tối đen như mực lập tức nuốt trọn không gian, dập tắt đi mọi màu sắc.
Tiếng xình xịch đều đặn của bánh xe sắt chậm dần, rồi ngừng hẳn. Động cơ ngừng gầm gừ. Bốn bề trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ, chỉ còn lại âm thanh của cơn bão tuyết đang gầm rú điên cuồng bên ngoài, quất những luồng gió buốt giá vào bên trong qua ô cửa kính vỡ của Toa số 3.
Nhiệt độ trong phòng tụt dốc không phanh. Bạn có thể nghe rõ tiếng những ống dẫn hơi nước của hệ thống sưởi rên rỉ, co rút lại, rồi phát ra những tiếng xì xì đầy tuyệt vọng trước khi tắt lịm.
“Cái quái gì đang xảy ra vậy?” Tiếng của gã bảo vệ Laurent hét lên từ ngoài hành lang, giọng đặc quánh sự sợ hãi. “Máy phát điện chết rồi! Sưởi cũng hỏng rồi!”
Bạn lồm cồm bò dậy trong bóng tối tăm mù mịt. Cái lạnh cắt da cắt thịt bắt đầu thấm qua lớp áo vest mỏng manh. Hệ thống điện bị cắt. Động cơ dừng hoạt động. Hệ thống sưởi bị vô hiệu hóa giữa một đêm bão tuyết âm hai mươi độ trên dãy Alpine.
Đây không phải là tai nạn. Đây là sự phá hoại.
Sát thủ không chỉ muốn giết Nam tước. Hắn (hoặc tổ chức của hắn) đang muốn giết chết tất cả những ai có mặt trên chuyến tàu này bằng cách chôn vùi họ trong bão tuyết, hoặc đang tạo ra một sự hỗn loạn cực đại để dễ dàng thực hiện một âm mưu tồi tệ hơn.
Ký ức về chất độc vừa phát hiện lại réo lên trong đầu bạn. Trái tim bạn đập thình thịch. Nếu chất độc đã được chuẩn bị tinh vi như vậy, liệu thợ máy dưới khoang động cơ — người duy nhất có khả năng sửa chữa hệ thống và đưa con tàu vượt qua cơn bão — có đang là nạn nhân tiếp theo của loại độc dược ấy?
Tiếng khóc lóc, tiếng gõ cửa hoảng loạn của hàng chục hành khách từ các toa bên cạnh bắt đầu vang lên ầm ĩ. Họ bị nhốt trong bóng tối, sợ hãi trước cái lạnh đang từ từ luồn vào xương tủy. Một phụ nữ ở toa bên cạnh đã ngất xỉu vì lên cơn đau tim. Sự hỗn loạn đang mấp mé ở giới hạn bùng nổ.
Một lần nữa, Arthur Pendelton bị đặt vào một ngã ba đường tàn khốc. Bạn có trong tay chìa khóa buồng máy, và bạn là người duy nhất lúc này giữ được cái đầu lạnh. Sự lựa chọn của bạn trong bóng tối này sẽ quyết định ai sống, ai chết trong những giờ tiếp theo.
[CHON:414] 4A — Xuống buồng máy cứu thợ máy: Bỏ mặc sự hoảng loạn của hành khách, bạn dùng chìa khóa [CHIA_KHOA_PM] để lao thẳng xuống khoang động cơ. Sửa chữa hệ thống sưởi và bảo vệ tính mạng người thợ máy là ưu tiên số một để cứu cả đoàn tàu, dẫu biết sát thủ có thể đang phục kích dưới đó. [/CHON]
[CHON:415] 4B — Ở lại bảo vệ hành khách: Bạn quyết định ở lại toa khách, sử dụng súng và kỹ năng của mình để ổn định trật tự, tập hợp mọi người lại để chống chọi với cái lạnh và bảo vệ họ khỏi sự rình rập của Đao phủ trong bóng tối. Việc sửa chữa buồng máy đành phải chậm trễ hơn. [/CHON]
PHUONG NAM
Technology Solutions