Chương 3B: Bí Mật Dưới Lớp Sáp

17/04/2026  ·  phuongle

Bạn rời khỏi Toa Quản lý với chiếc chìa khóa buồng máy nằm gọn gàng trong túi áo gi-lê, một tấm bùa hộ mệnh bằng đồng thau lạnh ngắt. Sự chấp thuận miễn cưỡng của Trưởng tàu Leduc đã dọn đường cho bạn, nhưng bạn biết rõ thời gian không đứng về phía mình. Bóng tối ngoài kia như một con quái vật khổng lồ đang nuốt chửng từng toa tàu, và đâu đó trong cái bụng rỗng tuếch của nó, kẻ sát nhân vẫn đang mỉm cười.

Thay vì quay lại hiện trường đẫm máu ở Toa số 3, đôi chân của Arthur Pendelton dẫn bạn rẽ sang khu vực phòng nghỉ tạm thời. Một hiện trường câm lặng có thể đợi, nhưng tâm lý con người thì thay đổi từng giây từng phút. Nếu bạn để cho vị phu nhân đáng kính kia có đủ thời gian để bình tĩnh lại và sắp xếp những lời nói dối, việc cạy miệng cô ta sẽ trở nên bất khả thi.

Gã bảo vệ Laurent lầm lì dẫn bạn đến trước cửa Phòng nghỉ số 7. Bạn ra hiệu cho hắn đứng chờ ngoài hành lang rồi đẩy cửa bước vào.

Căn phòng nhỏ hơn toa khách hạng nhất một chút, nhưng vẫn toát lên vẻ xa hoa. Phu nhân Nam tước đang ngồi co ro trên chiếc sô-pha bọc nhung, chiếc váy dạ hội lụa màu xanh lục bích giờ đây đã nhàu nhĩ và dính đầy những vệt máu khô sẫm màu. Trên tay cô ta là một ly rượu brandy đã vơi quá nửa. Thấy bạn bước vào, cô ta giật mình, theo bản năng co rúm người lại, đôi mắt mở to đầy phòng thủ.

“Thám tử Pendelton…” Cô ta thều thào, giọng nói khàn đặc đi vì khóc (hoặc vì diễn quá nhập tâm). “Trưởng tàu Leduc đã thả anh ra rồi sao? Bọn họ đã tìm thấy gã sát thủ mặc áo choàng đó chưa?”

Bạn không trả lời ngay. Bạn chậm rãi bước vào phòng, chốt cửa lại bằng một tiếng “cạch” khô khốc, rồi kéo một chiếc ghế tựa đến ngồi đối diện cô ta. Khoảng cách giữa hai người giờ đây chỉ chưa đầy một sải tay. Bạn vắt chéo chân, hai bàn tay đan vào nhau đặt lên đầu gối, ánh mắt xám lạnh lẽo găm thẳng vào đôi đồng tử đang dao động dữ dội của người đàn bà.

“Chưa có ai tìm thấy hắn cả, thưa phu nhân,” Bạn lên tiếng, giọng trầm ấm nhưng mang theo một áp lực vô hình. “Và chúng ta có lẽ sẽ chẳng bao giờ tìm thấy hắn, nếu cô vẫn tiếp tục kể cho tôi nghe cái câu chuyện cổ tích về một gã sát thủ nhảy qua cửa sổ giữa tâm bão tuyết.”

Bàn tay cầm ly rượu của phu nhân khẽ run lên. Một vài giọt chất lỏng màu hổ phách sánh ra ngoài, rớt xuống mặt thảm.

“Tôi… tôi không hiểu anh đang nói gì,” Cô ta lắp bắp, quay mặt đi tránh ánh nhìn của bạn. “Tôi đã nói tất cả những gì tôi thấy. Anh đang xúc phạm một góa phụ vừa mất chồng đấy, thám tử.”

“Đừng dùng cái danh xưng góa phụ để làm lá chắn với tôi,” Bạn nghiêng người tới trước, thu hẹp khoảng cách. “Tôi là người đã tông cửa xông vào. Và tôi cũng là người đã kiên nhẫn đứng bên ngoài cái cửa đó đủ lâu để nhìn qua lỗ khóa trước khi bước vào.”

Khuôn mặt của phu nhân Nam tước lập tức mất đi mọi giọt máu. Nó trắng bệch như một tờ giấy lộn. Ly rượu trên tay cô ta rung lên bần bật.

“Cô không hề gào khóc ngay khi chồng cô gục xuống,” Bạn gằn từng tiếng, lột trần sự thật không chút xót thương. “Tôi đã thấy cô quỳ bên cạnh vũng máu của ông ta. Tôi thấy đôi bàn tay đeo đầy kim cương này điên cuồng thọc vào túi áo, lật từng lớp vải trên thi thể chồng mình. Cô không tìm cách cứu ông ta, cô cũng không sợ hãi. Cô đang tìm kiếm một thứ gì đó.”

“Không! Anh nói dối! Anh không có bằng chứng!” Cô ta hét lên, nước mắt thực sự bắt đầu trào ra, nhưng lần này là nước mắt của sự hoảng loạn khi bị dồn vào chân tường.

Bạn mỉm cười. Nụ cười của một con sói già vừa khóa chặt con mồi. Từ trong túi áo gi-lê, bạn từ từ rút ra một vật thể bằng kim loại, đặt nó lên chiếc bàn trà nhỏ nằm giữa hai người.

Chiếc đồng hồ quả quýt bằng bạc khối với mặt kính vỡ nát.

“Lúc cô lục lọi, thứ này đã rơi ra khỏi túi áo Nam tước, nằm lăn lóc trên mặt thảm,” Bạn gõ nhẹ ngón tay lên mặt kính pha lê nứt toác. “Cô đã định nhặt nó lên, nhưng tiếng còi của cảnh sát đường sắt đã khiến cô giật mình lùi lại. Và cô bắt đầu diễn vở kịch người vợ đau khổ của mình. Thật không may cho cô, tôi đã nhặt được nó.”

Ánh mắt người phụ nữ dán chặt vào chiếc đồng hồ. Hơi thở của cô ta trở nên dồn dập, ngực phập phồng dữ dội. Lớp mặt nạ giả tạo đã bị đập vỡ vụn, không còn cách nào cứu vãn. Sự kiên nhẫn của bạn ở Chương 1 đã trao cho bạn một vũ khí sắc bén đủ sức đâm thủng mọi sự dối trá.

“Nói cho tôi biết,” Bạn hạ giọng, âm sắc lạnh lẽo như băng giá ngoài kia. “Nam tước đã giấu thứ gì? Vì sao sát thủ lại nhắm vào ông ta? Nếu cô không nói, tôi sẽ giao cô cho đội an ninh với tư cách là tòng phạm của vụ án. Giữa cơn bão tuyết bị cô lập này, tin tôi đi, họ sẽ không đối xử dịu dàng với cô đâu.”

Phu nhân Nam tước bưng mặt, những tiếng nức nở giờ đây không còn sự giả tạo, mà chứa đầy nỗi sợ hãi tột cùng. Cô ta buông thõng hai tay, ly rượu rơi xuống sàn vỡ tan tành.

“Tôi không biết kẻ đó là ai… Tôi thề với Chúa!” Cô ta nấc lên. “Nhưng William… dạo gần đây ông ấy như biến thành một người khác. Ông ấy trở nên hoang tưởng, lúc nào cũng khóa trái cửa phòng làm việc. Ông ấy liên tục lẩm bẩm về việc ‘chúng’ sắp tìm đến, về một ‘Trò chơi’ quái quỷ nào đó mà ông ấy đã lỡ nhúng tay vào.”

“Trò chơi?” Bạn nhíu mày, từ khóa này lập tức kích hoạt sự cảnh giác của Hệ thống trong đầu bạn.

“Vâng. Ông ấy nói rằng ông ấy đang nắm giữ một bí mật có thể lật đổ cả một mạng lưới ngầm,” Cô ta tiếp tục, giọng run lẩy bẩy. “Tối nay, trước khi vụ án mạng xảy ra, chúng tôi đã cãi nhau dữ dội. Ông ấy bảo tôi nếu có chuyện gì xảy ra, phải lập tức lấy cuốn sổ tay nhỏ ông ấy luôn giấu trong người và giao nó cho báo chí. Nhưng khi tôi chạy ra từ phòng tắm… ông ấy đã ngã gục. Tôi quá sợ hãi, tôi chỉ muốn lấy thứ đó để bảo vệ mạng sống của mình… Tôi không muốn bị chúng giết diệt khẩu!”

“Vậy thứ đó đang ở đâu?” Bạn hỏi dồn.

Phu nhân Nam tước nuốt nước bọt, thò tay vào sâu bên trong lớp cúp ngực của chiếc váy dạ hội. Bàn tay run rẩy của cô ta lôi ra một vật thể hình trụ nhỏ, được bọc cẩn thận bằng một lớp vải lụa đen. Cô ta đặt nó lên bàn, đẩy về phía bạn như đẩy một quả bom nổ chậm.

Bạn cẩn thận mở lớp vải ra. Bên trong là một cuộn giấy da nhỏ, được niêm phong kỹ lưỡng bằng sáp đỏ. Trên mặt sáp không in hình huy hiệu của gia tộc Nam tước, mà in hình một con quạ đang sải cánh.

[Hệ thống thông báo: Bạn nhận được vật phẩm cốt truyện then chốt] [NHAT:CUON_GIAY_SAP] Cuộn mật thư [/NHAT]

Cầm cuộn mật thư trên tay, bạn cảm nhận được sức nặng của nó. Lời giải cho vụ án mạng, và có thể là cả manh mối về hệ thống đa vũ trụ hay sự mất tích của Minh, đều đang nằm gọn trong thứ này. Góa phụ đã khai hết những gì cô ta biết, và chiếc đồng hồ vỡ đã hoàn thành xuất sắc sứ mệnh của nó.

Bạn cất cuộn giấy sáp vào túi áo ngực. “Cô đã làm đúng, phu nhân. Bây giờ, hãy khóa trái cửa phòng lại và tuyệt đối không mở cửa cho bất cứ ai ngoài tôi. Tôi sẽ…”

Lời nói của bạn bị cắt ngang bởi một chấn động dữ dội.

“KÉTTT… RẦM!”

Con tàu Alpine Express đột ngột giật nảy lên như đâm phải một tảng đá ngầm khổng lồ. Lực phanh khẩn cấp khủng khiếp khiến bạn mất đà, ngã nhào về phía trước, đập vai vào cạnh bàn. Phu nhân Nam tước hét lên, văng khỏi ghế sô-pha. Khắp các toa tàu, tiếng la hét của hàng chục hành khách vang lên hoảng loạn.

Và rồi… “PẠCH!”

Toàn bộ hệ thống ánh sáng trên chuyến tàu đồng loạt phụt tắt. Bóng tối đen như mực lập tức nuốt trọn không gian, dập tắt đi mọi màu sắc.

Tiếng xình xịch đều đặn của bánh xe sắt chậm dần, rồi ngừng hẳn. Động cơ ngừng gầm gừ. Bốn bề trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ, chỉ còn lại âm thanh của cơn bão tuyết đang gầm rú điên cuồng bên ngoài.

Nhiệt độ trong phòng tụt dốc không phanh. Bạn có thể nghe rõ tiếng những ống dẫn hơi nước của hệ thống sưởi rên rỉ, co rút lại, rồi phát ra những tiếng xì xì đầy tuyệt vọng trước khi tắt lịm.

“Cái quái gì đang xảy ra vậy?” Tiếng của gã bảo vệ Laurent hét lên từ ngoài hành lang, đập cửa rầm rầm. “Máy phát điện chết rồi! Sưởi cũng hỏng rồi!”

Bạn lồm cồm bò dậy trong bóng tối tăm mù mịt, rút khẩu súng lục ra khỏi vỏ. Cái lạnh cắt da cắt thịt bắt đầu thấm qua lớp áo vest. Hệ thống điện bị cắt. Động cơ dừng. Hệ thống sưởi bị vô hiệu hóa giữa một đêm bão tuyết âm hai mươi độ trên dãy Alpine.

Đây không phải là tai nạn. Đây là sự phá hoại.

Sát thủ không chỉ muốn giết Nam tước. Hắn đang muốn tạo ra một sự hỗn loạn cực đại, hoặc tàn nhẫn hơn, hắn muốn đóng băng tất cả những người có mặt trên chuyến tàu này. Thợ máy ở khoang động cơ — người duy nhất có khả năng sửa chữa hệ thống — đang rơi vào tình thế vô cùng nguy hiểm.

Tiếng khóc lóc, hoảng loạn của hành khách bắt đầu vang lên ầm ĩ dọc các hành lang. Họ bị nhốt trong bóng tối, sợ hãi trước cái lạnh đang từ từ luồn vào xương tủy. Bầu không khí đang mấp mé ở giới hạn bùng nổ.

Một lần nữa, Arthur Pendelton bị đặt vào một ngã ba đường tàn khốc. Bạn có trong tay [CHIA_KHOA_PM], và bạn là người duy nhất lúc này giữ được cái đầu lạnh. Sự lựa chọn của bạn trong bóng tối này sẽ quyết định ai sống, ai chết.

[CHON:414] 4A — Xuống buồng máy cứu thợ máy: Bỏ mặc sự hoảng loạn của hành khách, bạn dùng chìa khóa [CHIA_KHOA_PM] để lao thẳng xuống khoang động cơ. Cứu người thợ máy và sửa chữa hệ thống sưởi là ưu tiên số một, dẫu biết Đao phủ (sát thủ) có thể đang phục kích dưới đó. [/CHON]

[CHON:415] 4B — Ở lại bảo vệ hành khách: Bạn quyết định ở lại toa khách, sử dụng súng và uy quyền của thám tử để ổn định trật tự, bảo vệ người dân và góa phụ khỏi sự rình rập của sát thủ trong bóng tối. Việc sửa chữa buồng máy đành phải chậm trễ hơn. [/CHON]

← Quay lại bài viết