Chương 4A: Bước Ngoặt Dưới Hầm Tối

17/04/2026  ·  phuongle

Bóng tối ập xuống không báo trước, đặc quánh và lạnh lẽo như bị hất một xô nước đá vào mặt.

Tiếng thét của phu nhân Nam tước ngay lập tức bị chìm nghỉm giữa một dàn hợp xướng của sự hoảng loạn bùng phát từ khắp các toa tàu. Khách hạng nhất, hạng hai hay hạng ba giờ đây đều bình đẳng trước sự mù lòa và cái lạnh đang nhai nuốt da thịt. Trong bóng tối, con người dễ dàng bộc lộ bản năng nguyên thủy nhất: có tiếng đồ đạc đổ vỡ, tiếng la hét tìm người thân, và cả tiếng những kẻ hèn nhát đang điên cuồng cào cấu vào các cánh cửa khóa trái.

“Cứu với! Có ai không? Vợ tôi ngất rồi!”

“Đèn đâu? Bật cái đèn chết tiệt lên!”

Arthur Pendelton đứng bất động giữa phòng nghỉ số 7. Anh không hề hoảng loạn. Khẩu súng lục ổ quay đã nằm gọn trong tay phải, ngón trỏ đặt hờ ngoài cò súng. Đại não của một kỹ sư kết hợp với bản năng thám tử đang hoạt động hết công suất.

Sát thủ — hay kẻ tự xưng là “Đao phủ” — không rảnh rỗi đi phá cầu dao điện chỉ để dọa dẫm. Việc hệ thống sưởi bị vô hiệu hóa giữa đêm bão tuyết âm hai mươi độ trên dãy Alpine là một bản án tử hình tập thể. Hắn muốn giết thợ máy, kẻ duy nhất có khả năng khởi động lại hệ thống, để đóng băng toàn bộ hành khách, hoặc để tạo ra một sự hỗn loạn hoàn hảo nhằm che giấu một mục đích tồi tệ hơn.

“Pendelton! Anh đâu rồi?” Tiếng phu nhân Nam tước khóc lóc trong góc tối. “Bảo vệ tôi! Trưởng tàu nói anh phải bảo vệ tôi!”

Bạn nhắm mắt lại, nghiến chặt hàm. Nếu bạn ở lại đây, dùng súng để vãn hồi trật tự và làm một anh hùng bảo vệ phu nhân, bạn có thể cứu được một vài người khỏi sự dẫm đạp hoảng loạn. Nhưng nếu thợ máy chết và hệ thống sưởi hỏng hoàn toàn, tất cả mọi người trên chuyến tàu này, bao gồm cả bạn, đều sẽ biến thành những bức tượng băng trước khi mặt trời mọc.

Logic tàn nhẫn của toán học chỉ ra một con đường duy nhất. Phải chặt đứt gốc rễ của vấn đề.

“Khóa chặt cửa lại, thưa phu nhân. Đừng phát ra tiếng động nào cho đến khi tôi quay lại.” Bạn lạnh lùng ra lệnh, dập tắt mọi hy vọng níu kéo của người đàn bà, rồi lao vụt ra ngoài hành lang.

Bạn lách qua đám đông đang nháo nhác. Bóng tối đen như mực khiến bạn phải dùng tay trái mò mẫm dọc theo vách gỗ gụ. Vài người bám lấy tay áo bạn cầu cứu, nhưng bạn thô bạo gạt họ ra. Đây không phải lúc cho lòng thương hại. Tốc độ là yếu tố quyết định sự sống còn. Mỗi giây trôi qua, lưỡi hái tử thần lại nhích gần hơn về phía cổ người thợ máy dưới hầm tàu.

Cuối cùng, bạn cũng đến được tận cùng của Toa số 5. Trước mặt bạn là một cánh cửa bằng thép đúc nguyên khối, dày cộp, ngăn cách khu vực hành khách với “trái tim” của con tàu: Khoang động cơ và Buồng máy. Trên cửa sơn dòng chữ cảnh báo màu đỏ đã bong tróc: KHU VỰC CẤM.

Bạn thò tay vào túi áo gi-lê, rút chiếc [CHIA_KHOA_PM] bằng đồng thau xỉn màu mà Trưởng tàu Leduc đã miễn cưỡng giao cho.

Trong bóng tối, đôi tay bạn vẫn cực kỳ chuẩn xác. Bạn tra chìa vào ổ khóa to bản. Một tiếng “cạch” khô khốc và nặng nề vang lên. Bạn rút súng, dùng vai tông mạnh vào cánh cửa thép.

Cửa mở ra, phả vào mặt bạn một luồng khí lạnh ngắt kèm theo mùi dầu luyn cháy, mùi than đá và mùi kim loại rỉ sét. Không còn ánh đèn lộng lẫy hay thảm Ba Tư, trước mắt bạn là một cầu thang xoắn ốc bằng sắt hoen gỉ dẫn thẳng xuống cái dạ dày đen ngòm của con tàu. Những âm thanh rên rỉ của kim loại co rút vì lạnh nghe như tiếng một con quái vật đang hấp hối.

Bạn bước xuống, từng bước một. Tiếng đế giày da nện cộc cộc trên bậc thang sắt bị tiếng gió bão gào thét bên ngoài lấn át một phần. Mắt bạn bắt đầu quen dần với bóng tối. Lờ mờ phía dưới là những đường ống khổng lồ đan chéo nhau như những mạch máu kim loại, những van áp suất lớn bằng bánh xe bò, và ở chính giữa là lò hơi khổng lồ đang tắt ngấm, chỉ còn lại vài đốm than hồng leo lét.

Đến chân cầu thang, bạn lập tức nép mình vào phía sau một đường ống dẫn hơi nước to bằng vòng tay người ôm. Bạn nín thở, lắng nghe.

Không gian buồng máy tĩnh lặng một cách bất thường. Không có tiếng động cơ rền vang, không có tiếng xẻng xúc than. Chỉ có tiếng gió rít qua những khe hở và tiếng hơi nước xì xì yếu ớt.

“Ưm… ưm…”

Một âm thanh rên rỉ rệu rã lọt vào tai bạn. Nó phát ra từ khu vực gần khoang chứa than, khuất sau bóng tối của lò hơi số hai.

Bạn khom người, di chuyển không tiếng động như một bóng ma. Khi lách qua góc khuất, đập vào mắt bạn là một cảnh tượng khiến bạn phải thở phào nhẹ nhõm, nhưng đồng thời cũng khiến các cơ bắp căng cứng như dây đàn.

Một người đàn ông mặc bộ đồ bảo hộ dính đầy dầu mỡ đang bị trói chặt vào một trụ sắt bằng những vòng dây thừng thô ráp. Miệng ông ta bị nhét giẻ, khuôn mặt già nua bầm dập và rỉ máu do bị đánh đập, nhưng lồng ngực vẫn phập phồng mạnh mẽ. Đó chính là ông thợ máy. Bạn đã đến kịp lúc. Quyết định bỏ mặc đám đông hoảng loạn bên trên để ưu tiên tốc độ đã mang lại kết quả: thợ máy vẫn KHỎE MẠNH và hoàn toàn tỉnh táo.

Bạn vừa định lao tới cởi trói cho ông ta thì…

KENG!

Một tiếng động kim loại sắc lẹm vang lên ngay trên đỉnh đầu bạn, ngay tại vị trí lồng cầu thang sắt bạn vừa bước xuống.

Tim bạn đập lỡ một nhịp. Kẻ sát nhân không hề bỏ đi. Hắn đang ở ngay trong buồng máy này. Hắn đã đứng trong góc khuất, kiên nhẫn quan sát bạn tra chìa khóa, bước xuống cầu thang, và tiến lại gần con mồi của hắn. Thợ máy chỉ là mồi nhử. Bạn mới chính là mục tiêu thực sự mà Đao phủ muốn kết liễu trong cái bẫy chuột bằng thép này.

Tiếng bước chân rất khẽ, tựa như loài mèo hoang đang dẫm lên kim loại, bắt đầu di chuyển phía trên các hệ thống giàn giáo của buồng máy. Hắn có lợi thế tuyệt đối về địa hình, bóng tối, và yếu tố bất ngờ.

Đại não bạn nhấp nháy dòng cảnh báo đỏ rực: [THỬ THÁCH SINH TỒN KÍCH HOẠT]

Arthur Pendelton không có thời gian để sợ hãi. Hắn sắp lao xuống từ trên cao với một lưỡi dao hoặc một họng súng giảm thanh. Trong cái không gian chật hẹp, ngập tràn những chướng ngại vật bằng thép cứng này, việc chọn đúng vị trí ẩn nấp và phản công sẽ quyết định ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Một quyết định sai lầm, trò chơi của bạn sẽ kết thúc vĩnh viễn trong vũng máu hòa lẫn dầu luyn.

Ánh mắt sắc như dao cạo của bạn quét nhanh qua ba vị trí khả thi nhất trong tầm ngắm:

[CHON:420] Lựa chọn 5A: Lao người nấp phía sau đống than đá cao ngất ngưỡng. Góc khuất này rất tối và có lớp giáp tự nhiên, chờ sát thủ nhảy xuống để bắn trả. [/CHON]

[CHON:421] Lựa chọn 5B: Ép chặt lưng vào bề mặt lò hơi khổng lồ đang nguội dần ở ngay giữa phòng. Lấy bóng râm của nó làm lợi thế và dùng góc chữ V của máy bơm để khóa tầm nhìn của hắn. [/CHON]

[CHON:422] Lựa chọn 5C: Chui xuống gầm của hệ thống bánh răng truyền động sàn dưới. Một vị trí cực hẹp, khó di chuyển nhưng lại là điểm mù hoàn hảo nhất đối với kẻ đang đứng trên cao. [/CHON]

← Quay lại bài viết