Không gian Toa Nhà hàng chìm trong tiếng xì xầm lo âu của hành khách và tiếng gầm gừ đều đặn của động cơ vừa được hồi sinh. Bạn ngồi ở chiếc bàn góc, dời mắt khỏi bản danh sách dài dằng dặc 47 cái tên. Việc thẩm vấn từng người một trong đêm nay là điều không tưởng, và sát thủ thừa sức ngụy tạo hàng chục nhân chứng giả mạo cho sự vắng mặt của hắn.
Bạn cần một lối tắt. Và lối tắt đó đang nằm gọn trong túi áo bạn.
“Trưởng tàu Leduc,” Bạn cất giọng gọi, âm lượng không lớn nhưng đủ sức nặng để gã đàn ông béo lùn giật mình bước tới. “Cho tôi xem tay áo đồng phục của ông.”
Leduc ngơ ngác, nhưng vẫn ngoan ngoãn chìa cánh tay áo ra. Bạn nắm lấy cổ tay hắn, lật xem phần khuy cài. Đó là một chiếc khuy bằng đồng thau tiêu chuẩn, dập nổi logo của hãng đường sắt Alpine Express, được khâu vào lớp vải dạ bằng những đường chỉ gai thông thường.
Bạn khẽ gật đầu, rồi buông tay Leduc ra. Từ trong túi áo gi-lê bên ngực trái, bạn cẩn thận rút ra mẩu vải rách tơi tả mà bạn đã giật đứt khỏi ngực áo sát thủ ở lối nối toa hồi đầu buổi tối. Bạn đặt nó lên nền khăn trải bàn trắng muốt.
Dưới ánh đèn vàng vọt, chiếc khuy áo đen tuyền hiện ra đầy dị biệt. Nó được đúc bằng một loại hợp kim đen nhám, chạm trổ vô cùng sắc nét hình ảnh một con quạ đang sải cánh, với đôi mắt được khảm bằng hai viên đá đỏ rực như máu. Xung quanh viền khuy áo là những ký tự cổ kỳ lạ đan xen vào nhau.
Leduc trợn tròn mắt, lùi lại nửa bước như thể vừa nhìn thấy một vật bị nguyền rủa. “Đó… đó là cái quái gì vậy? Tôi chưa từng thấy thứ khuy áo nào tà môn như thế trên tàu của mình.”
“Đương nhiên là ông chưa thấy,” Bạn rút một chiếc kính lúp nhỏ từ túi đồ nghề của Arthur Pendelton, soi kỹ vào mẩu vải rách. “Vì nó không thuộc về bất kỳ hãng thời trang danh tiếng nào của hành khách, cũng không phải đồ của nhân viên đường sắt. Nhìn kỹ kiểu chỉ khâu này đi.”
Leduc nheo mắt cúi xuống.
“Chỉ tơ đen bện kép,” Bạn giải thích, giọng sắc lạnh. “Loại chỉ này siêu bền, dùng dao cắt còn khó đứt, thường chỉ được trang bị cho quân đội đặc nhiệm hoặc các tổ chức sát thủ ngầm. Và nhìn chất liệu mẩu vải này xem… nó được nhuộm để có màu sắc và độ nhám giống hệt với đồng phục nhân viên phục vụ hạng nhất trên tàu, nhưng chất liệu bên trong lại là sợi Kevlar chống đâm xuyên nhẹ.”
Sắc mặt Leduc chuyển từ đỏ gay sang trắng bệch. “Ý cậu là…”
“Chính xác. Sát thủ không hề mặc một bộ áo choàng đen tình cờ,” Bạn ngả lưng ra ghế, ánh mắt lia về phía ba kẻ đang ngồi co cụm ở giữa toa. “Hắn đã khoác lên mình một bộ đồng phục giả mạo. Một vỏ bọc hoàn hảo cho phép hắn tự do lảng vảng quanh khu vực hạng nhất, gõ cửa phòng Nam tước William, và tiếp cận khu vực buồng máy mà không bị lực lượng an ninh của ông nghi ngờ.”
“Một kẻ giả danh nhân viên!” Leduc thốt lên, ôm lấy đầu. “Chúa ơi, với 47 con người trên tàu, việc trà trộn là quá dễ dàng!”
“Không, Leduc. Không hề dễ,” Bạn đứng phắt dậy, vơ lấy mẩu vải cất lại vào túi. “Đồng phục giả chỉ có tác dụng nếu kẻ đó thực sự đóng vai một nhân viên hợp lý trong mắt những người xung quanh. Kẻ đó phải có lý do chính đáng để tiếp cận mọi khu vực, có mặt ở mọi ngóc ngách mà không bị hỏi thăm. Hắn cũng cần một bộ đồ nghề để giấu vũ khí.”
Đôi mắt xám như mây đen của Arthur Pendelton ghim chặt lấy ba con người đang bị giám sát. Bằng một chứng cứ vật lý duy nhất, bạn đã nghiền nát vỏ bọc của 44 người vô tội, và thu hẹp vòng vây xuống chỉ còn 3 kẻ có khả năng phù hợp nhất với hồ sơ này.
Bạn bước chậm rãi về phía chiếc bàn lớn giữa toa. Tiếng đế giày nện xuống sàn gỗ khiến cả ba kẻ tình nghi đồng loạt ngước lên.
“Bồi bàn Henri,” Bạn xướng tên gã đàn ông cao lêu nghêu đầu tiên. Hắn giật thót mình. “Một bồi bàn có quyền đẩy xe đẩy thức ăn đến bất kỳ phòng nào, bất kỳ lúc nào. Gầm xe đẩy là nơi hoàn hảo để giấu một thanh đoản kiếm và dây siết cổ. Hơn nữa, việc tẩm độc vào nước của thợ máy là sở trường của những kẻ làm nghề phục vụ đồ uống.”
Henri há hốc miệng, đôi tay thon dài của hắn run lên bần bật. “Thưa ngài… tôi… tôi không…”
Bạn không để hắn nói hết, quay sang người thứ hai. “Bác sĩ Volkov.”
Vị bác sĩ người Nga vẫn giữ vẻ mặt lạnh như băng đá, nhưng một cơ thịt trên gò má ông ta vừa khẽ giật. “Một bác sĩ được quyền mang theo túi xách y tế đi khắp nơi. Việc sở hữu và am hiểu các loại độc tố thần kinh như Cyanide biến đổi là điều nằm trong lòng bàn tay. Và trong những trường hợp khẩn cấp, không ai cản bước một bác sĩ đang vội vã cả.”
Cuối cùng, bạn cúi nhìn cô hầu gái trẻ. “Elise.”
Cô gái thút thít khóc to hơn, thu mình lại như một con nhím. “Thám tử, anh không thể nghĩ tôi là kẻ giết người được… Nam tước to lớn như vậy…”
“Đừng nhầm lẫn giữa sức mạnh và thủ đoạn, cô bé,” Bạn lạnh lùng đáp trả. “Một hầu gái giữ chìa khóa dự phòng (master key) của tất cả các buồng khách hạng nhất. Cô có thể mở cửa phòng Nam tước một cách dễ dàng, dọn dẹp hiện trường và thay đổi trang phục mà không ai để ý. Chiếc tạp dề dày cộm kia dư sức che giấu mọi thứ.”
Bạn kéo một chiếc ghế, ngồi phịch xuống ngay vị trí “chủ tọa” của chiếc bàn tròn. Bạn đã lật ngửa những con bài tình nghi lên mặt bàn. Chiếc khuy áo hình quạ đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của nó: khoanh vùng chính xác ba vỏ bọc lý tưởng nhất của sát thủ.
Bây giờ, vòng vây đã thu hẹp. Đao phủ thực sự đang ngồi ngay trước mặt bạn, toát mồ hôi hột dưới lớp mặt nạ vô tội. Cuộc phán xét cuối cùng của chuyến tàu Alpine Express chính thức bắt đầu.
[CHON:436] ĐI ĐẾN CHƯƠNG 7A: Bàn Tròn Phán Xét (Lợi thế Vật chứng) [/CHON]
PHUONG NAM
Technology Solutions