Không gian Toa Nhà hàng chìm trong tiếng xì xầm lo âu của hành khách và tiếng gầm gừ đều đặn của động cơ vừa được hồi sinh. Bạn ngồi ở chiếc bàn góc, gập mạnh xấp hồ sơ danh sách 47 hành khách lại rồi ném sang một bên.
“Vô dụng,” Bạn lầm bầm. “Một danh sách dài dằng dặc những cái tên giả mạo và những lời khai ngoại phạm được chuẩn bị sẵn. Giấy tờ không thể bắt được một con quỷ.”
Trưởng tàu Leduc đứng bên cạnh, nuốt nước bọt. “Vậy chúng ta phải làm sao, thám tử? Cậu không có chứng cứ gì trong tay cả.”
“Tôi không có chứng cứ,” Bạn đứng lên, cài lại nút áo vest, “Nhưng tôi có bộ não. Và tôi có ngôn ngữ cơ thể của chúng. Sát thủ là một kẻ thông minh, nhưng kẻ càng thông minh lại càng dễ mắc bẫy bởi chính sự tự mãn của mình.”
Bạn yêu cầu Leduc gọi ba kẻ khả nghi nhất mà ông ta đã chọn lọc đến ngồi vào chiếc bàn tròn ở giữa toa.
Người thứ nhất là Bồi bàn Henri, cao lêu nghêu, liên tục bẻ các đốt ngón tay, mồ hôi vã ra như tắm. Người thứ hai là Bác sĩ Volkov, điềm tĩnh, khoanh tay trước ngực, ánh mắt lạnh lẽo như băng đá. Người thứ ba là Hầu gái Elise, đang thút thít khóc và dùng tạp dề lau nước mắt.
Bạn sải bước đến, kéo ghế và ngồi phịch xuống đối diện với họ. Bạn không nói gì trong suốt một phút đầu tiên. Bạn chỉ dùng ánh mắt xám sắc lạnh như dao cạo của mình lướt qua từng khuôn mặt, để cho sự im lặng cắn rứt màng nhĩ và khuếch đại nỗi sợ hãi của chúng.
“Tôi sẽ không vòng vo,” Bạn đột ngột cất giọng trầm thấp. “Một trong ba người đang ngồi ở đây là kẻ đã giết Nam tước William và hạ độc người thợ máy. Tôi đã biết kẻ đó là ai. Tôi gọi các người ra đây chỉ để xem ai sẽ là người thông minh nhất, chịu tự thú để nhận được sự khoan hồng, trước khi tôi giao bằng chứng cho cảnh sát khi tàu cập bến.”
Một đòn “rung cây dọa khỉ” kinh điển.
Henri giật nảy mình: “Không! Thưa ngài, tôi thề tôi chỉ ở trong bếp…” Elise khóc nấc lên: “Tôi chỉ dọn dẹp ở hành lang, tôi không thấy gì cả!” Riêng Volkov chỉ khẽ nhếch mép. “Một trò lừa gạt rẻ tiền, thám tử Pendelton. Nếu cậu có bằng chứng, cậu đã tống cổ hung thủ vào phòng giam rồi, thay vì ngồi đây diễn kịch.”
“Bác sĩ nói đúng. Vậy thì hãy nói về bằng chứng,” Bạn ngả người ra phía trước, đan hai bàn tay vào nhau, bắt đầu giăng ra tấm lưới nhện tâm lý. “Nam tước bị đâm một nhát xuyên tim. Nhưng trước đó, ông ta đã bị đầu độc. Kẻ thủ ác đã dùng một loại độc tố cực mạnh, lén bôi vào mép ly rượu của Nam tước.”
Bạn thò tay vào túi áo, rút ra một đồng xu bằng bạc khối và đặt mạnh lên bàn.
“Độc tố đó được chiết xuất từ một loại nấm hiếm. Bất cứ ai chạm tay trần vào nó, dù đã rửa sạch, thì lớp mồ hôi trên da vẫn sẽ lưu lại một loại phản ứng hóa học đặc biệt,” Bạn chỉ tay vào đồng xu. “Khi chạm ngón tay vào bạc nguyên chất, vùng da đó sẽ lập tức chuyển sang màu đen sẫm. Nào, ba người, đặt ngón trỏ phải của mình lên đồng xu này. Ai không dám làm, kẻ đó là hung thủ.”
Đó là một lời nói dối trắng trợn. Không hề có loại độc từ nấm nào, và cũng chẳng có phản ứng đổi màu nào với bạc. Bạn đang dùng một “bằng chứng giả” để ép cung.
Elise không chần chừ, cô đưa ngón tay nhỏ nhắn chạm mạnh vào đồng xu. Ngón tay vẫn trắng bệch. Henri run rẩy, chần chừ một giây rồi cũng ấn tay xuống. Không có gì xảy ra. Hắn thở phào một tiếng rõ to.
Chỉ còn lại Volkov. Vị bác sĩ người Nga nhìn đồng xu, rồi nhìn thẳng vào mắt bạn. Ông ta không hề đưa tay ra. Thay vào đó, ông ta bật cười. Một điệu cười giễu cợt đầy khinh bỉ.
“Đừng làm phí thời gian của tôi bằng những trò bịp bợm của gánh xiếc, Pendelton,” Volkov lắc đầu, giọng nói vang lên đầy tự tin. “Dấu vết bọt khí ở mép và vùng da tím tái của Nam tước là đặc trưng của độc tố làm ngạt hô hấp. Kẻ đó đã dùng một dẫn xuất tổng hợp của Cyanide, trộn lẫn với một dung môi bay hơi chậm. Và Cyanide ở dạng đó tuyệt đối không tạo ra bất kỳ phản ứng kết tủa đổi màu nào với bạc nguyên chất cả. Thử nghiệm của cậu là rác rưởi.”
Sự im lặng bao trùm cả Toa Nhà hàng. Leduc chớp mắt, không hiểu chuyện gì.
Nhưng Arthur Pendelton thì mỉm cười. Nụ cười của một con sói vừa chốt sập lồng bẫy. Bạn từ từ cất đồng xu vào túi.
“Bác sĩ Volkov,” Bạn nói, giọng nhẹ bẫng nhưng mang tính sát thương tuyệt đối. “Tôi chưa từng nhắc đến việc Nam tước có bọt khí ở mép hay da bị tím tái. Tôi cũng không hề nói kẻ thủ ác dùng một dẫn xuất tổng hợp của Cyanide.”
Nụ cười trên môi Volkov đột ngột đông cứng lại.
“Ông nói đúng, bài test bằng đồng xu là giả,” Bạn nghiêng đầu, ghim chặt ánh mắt vào đôi đồng tử đang bắt đầu dao động của Volkov. “Nhưng kiến thức y khoa uyên thâm của ông về chính xác loại độc đã giết chết Nam tước, dù ông chưa từng được bước chân vào hiện trường vụ án để khám nghiệm tử thi… thì lại là thật.”
Henri lùi phắt ghế ra xa. Elise che miệng thét lên kinh hãi. Leduc tái mặt, vội vã rút súng chĩa về phía Volkov.
Lớp mặt nạ điềm tĩnh của vị bác sĩ đã bị xé toạc hoàn toàn bởi chính sự kiêu ngạo và thói quen muốn chứng tỏ sự hiểu biết của hắn. Bạn không cần một tờ giấy hay một cái khuy áo. Bạn đã dùng chính tâm lý của kẻ sát nhân để ép hắn tự đào mồ chôn mình.
Volkov từ từ đứng dậy. Không còn là một bác sĩ mẫu mực, khí chất của ông ta giờ đây đặc quánh sát khí của một Đao phủ thực thụ. Ông ta tháo cặp kính cận ném xuống sàn, nghiến nát nó bằng mũi giày.
“Mày thông minh lắm, Pendelton,” Volkov gằn giọng, tiếng nói khè khè như tiếng rắn độc. “Nhưng sự thông minh của mày chỉ làm cái chết của mày thêm đau đớn thôi.”
“RẮC!”
Volkov bất ngờ bóp nát chiếc ly pha lê trên bàn, để lộ một lưỡi dao siêu nhỏ giấu trong kẽ tay và lao vút về phía bạn với tốc độ kinh hoàng.
[THÔNG BÁO TỪ HỆ THỐNG GIAO LỘ]
- Trạng thái: Sát thủ đã bị lộ diện (True Identity Revealed).
- Chiến thuật: Cạm bẫy tâm lý thành công xuất sắc.
- Nhiệm vụ: Sống sót qua cuộc đối đầu cuối cùng.
Sự hỗn loạn bùng nổ ngay giữa Toa Nhà hàng. Cuộc đấu trí đã kết thúc, nhường chỗ cho cuộc chiến sinh tử. Bạn đã lật tẩy được chân tướng, nhưng giờ đây, bạn phải bảo vệ sự thật đó bằng chính mạng sống của mình trước một cỗ máy giết người bị dồn vào chân tường.
[CHON:436] ĐI ĐẾN CHƯƠNG 7D: Bàn Tròn Phán Xét (Chân Tướng Tuyệt Đối) [/CHON]
PHUONG NAM
Technology Solutions