Ánh đèn sợi đốt trên trần Toa Nhà hàng chập chờn vài nhịp, phát ra tiếng xèo xèo nhỏ bé như một con ong đang giãy giụa trong bẫy kính, rồi đột ngột sáng rực lên. Ánh sáng vàng vọt hắt xuống mặt thảm nhung đỏ sậm, xua tan đi phần nào cái lạnh lẽo bủa vây của cơn bão tuyết đang điên cuồng gào thét bên ngoài những khung cửa sổ đóng kín. Gió rít từng hồi qua các khe hở kim loại, hòa cùng tiếng gầm gừ đều đặn của động cơ diesel vừa được hồi sinh dưới hầm tàu, tạo nên một bản hòa ca rùng rợn của đêm đen. Thế nhưng, tất cả những âm thanh hỗn loạn của tự nhiên và máy móc ấy dường như bị nuốt chửng bởi sự căng thẳng đặc quánh, ngột ngạt đến mức có thể dùng dao cắt được ở bên trong toa xe.
Không gian sang trọng của Toa Nhà hàng, nơi chỉ vài giờ trước còn ngập tràn tiếng chạm ly pha lê lanh canh, tiếng cười nói phù phiếm của giới thượng lưu và mùi xì gà Cuba hảo hạng, giờ đây đã biến thành một phiên tòa tử hình đẫm máu. Bốn mươi bốn hành khách còn lại trên tàu bị dồn về phía hai đầu toa, đứng co cụm vào nhau. Khuôn mặt ai nấy đều tái mét, cắt không còn một giọt máu. Những quý bà trùm kín những chiếc khăn choàng lông thú đắt tiền nhưng vẫn run lên bần bật, trong khi những quý ông đạo mạo thì nắm chặt lấy những cây gậy ba-toong với ánh mắt hoang mang tột độ. Bọn họ đang tự biến mình thành một bồi thẩm đoàn câm lặng, khiếp nhược chứng kiến thời khắc phán xét.
Giữa toa tàu, chiếc bàn ăn bằng gỗ gụ lớn nhất đã được dọn dẹp sạch sẽ những đĩa nĩa ngổn ngang. Thay vào đó là ba con người đang ngồi cứng đờ như những bức tượng sáp bị nguyền rủa, trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn rùng rợn dưới sự giám sát của bốn họng súng đen ngòm từ lực lượng an ninh.
Ngồi ở chiếc ghế ngoài cùng bên trái là bồi bàn Henri. Gã đàn ông gầy gò, dong dỏng cao, kẻ vốn quen với việc uốn lưng bưng bê những khay rượu vang đắt tiền, giờ đây đang sụp đổ hoàn toàn. Henri cắm gằm mặt xuống bàn, đôi tay thon dài của gã vặn xoắn vào nhau một cách tuyệt vọng. Gã liên tục bẻ các đốt ngón tay đến phát ra những tiếng “rắc rắc” khô khốc, vang lên nhức nhối giữa không gian tĩnh lặng. Mồ hôi vã ra ướt đẫm phần cổ cồn trắng cứng ngắc, làm nhòe đi chiếc nơ đen thắt ngay ngắn trên cổ. Henri thở dốc, từng nhịp thở khó nhọc nặc mùi sợ hãi xen lẫn mùi nước hoa xịt phòng rẻ tiền.
Cách đó một chiếc ghế, hầu gái Elise thu mình lại như một con nhím nhỏ bé vừa bị lôi ra khỏi hang mùa đông. Cô gái trẻ với mái tóc vàng tết gọn gàng giờ đây rối bù, rũ rượi xõa xuống khuôn mặt đẫm nước mắt. Elise dùng hai tay níu chặt lấy vạt tạp dề trắng muốt, không ngừng thút thít khóc. Bờ vai gầy gò của cô rung lên bần bật theo từng nhịp nấc nghẹn ngào. Trong mắt những hành khách xung quanh, cô ta trông giống một con cừu non sắp bị đem đi hiến tế hơn là một kẻ thủ ác máu lạnh.
Và cuối cùng, ngồi ở vị trí chính giữa, là Bác sĩ Volkov. Trái ngược hoàn toàn với sự hoảng loạn tột độ của hai kẻ bên cạnh, người đàn ông Nga trung niên ngồi thẳng lưng, điềm nhiên khoanh tay trước ngực. Chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm cùng chiếc áo gilet len màu xám tro của ông ta không hề có một nếp nhăn. Ánh mắt Volkov lấp loáng sau tròng kính cận dày cộm, tĩnh lặng và lạnh lẽo như một mặt hồ đóng băng giữa mùa đông vùng Siberia. Ông ta không hề gợn lên một tia sợ hãi trước những nòng súng đang chĩa thẳng vào mình. Hơi thở của Volkov đều đặn, nhịp nhàng đến mức phi lý, tựa như ông ta đang ngồi thưởng thức một vở opera nhàm chán chứ không phải đang đối mặt với án tử hình.
Từ góc phòng mờ tối, Arthur Pendelton chậm rãi bước tới.
Tiếng đế giày da lộn nện cộc cộc xuống mặt sàn gỗ giống như nhịp gõ của một chiếc đồng hồ đếm ngược, báo hiệu giờ hành quyết đã điểm. Sự hiện diện của Arthur lúc này mang một sức ép kinh hồn. Trông anh tơi tả và tàn tạ: bộ vest len xám xộc xệch, chiếc áo sơ mi rách toạc một mảng ở vai để lộ vết xước rỉ máu, gò má bầm tím và hai bàn tay lấm lem bụi than đá. Thế nhưng, từ sâu thẳm trong đôi mắt xám như mây đen vần vũ của vị thám tử, lại toát ra sát khí lạnh lùng của một con quái thú vừa trở về từ cõi chết để đòi nợ máu.
Trưởng tàu Leduc lùi lại nửa bước, nuốt nước bọt cái ực khi Arthur đi ngang qua. Gã béo lùn đã hoàn toàn mất đi sự kiểm soát đối với đoàn tàu của mình, ngoan ngoãn nhường lại quyền sinh sát cho người đàn ông mang bộ dạng tàn tạ này.
Arthur bước đến sát chiếc bàn tròn, chống hai bàn tay to bản, lấm lem vết bẩn lên mặt gỗ mát lạnh. Anh rướn người về phía trước, cố tình dùng thân hình cao lớn của mình để tạo thành một bóng đen phủ ụp lên cả ba nghi phạm. Sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở. Anh không vội lên tiếng. Anh để cho sự im lặng đó cào xé màng nhĩ của chúng, để cho trí tưởng tượng và nỗi sợ hãi tự bào mòn hàng rào phòng ngự tâm lý của chúng.
“Tôi sẽ không làm mất thời gian của bất kỳ ai ở đây cả,” Giọng nói của Arthur đột ngột vang lên, trầm đục, khô khốc nhưng mang một sức nặng ngàn cân dội thẳng vào khoang tàu tĩnh lặng. “Kẻ tự xưng là ‘Đao phủ’, kẻ đã gây ra chuỗi tội ác đẫm máu trong đêm nay, thực sự đang ngồi ngay tại chiếc bàn này. Ngay trước mắt tôi.”
Một tiếng xì xầm hoảng loạn vang lên từ phía đám đông hành khách, nhưng Leduc lập tức giơ súng lên đe dọa, ép tất cả trở lại sự im lặng tuyệt đối.
Arthur bắt đầu chậm rãi cất bước, đi những vòng tròn nhỏ quanh chiếc bàn phán xét. “Hắn đã đóng một vở kịch xuất sắc. Một kế hoạch ám sát được vạch ra vô cùng tỉ mỉ. Hắn đã kết liễu Nam tước William bằng một nhát đoản kiếm xuyên tim hoàn hảo, chính xác đến mức không làm xước dù chỉ một milimet màng xương sườn. Trước đó, hắn cũng đã chứng minh sự tàn độc của mình bằng cách sử dụng một loại độc tố ngạt hô hấp cực kỳ tinh vi để hạ gục người thợ máy dưới hầm nhằm cắt đứt nguồn điện, tạo ra bóng tối lý tưởng cho việc hành động.”
[NEU: KHUY_AO_QUA] Đột nhiên, Arthur dừng lại. Anh thò tay vào túi áo gi-lê và dùng một lực cực mạnh, đập thẳng thứ đang cầm trong tay xuống mặt bàn gỗ gụ.
Chát!
Âm thanh đanh gọn vang lên khiến Henri giật bắn mình. Nằm chỏng chơ trên nền gỗ nâu bóng bẩy là một mẩu vải dạ màu xám đen bị xé rách nham nhở, đính kèm một chiếc khuy áo bằng hợp kim đen chạm trổ hình con quạ mắt đỏ rực.
“Đây là mảnh vỡ từ lớp mặt nạ của Đao phủ,” Arthur chỉ ngón tay dính máu vào chiếc khuy áo tà ác. “Sát thủ không hề mặc đồng phục của hãng đường sắt. Hắn đã cẩn thận đặt may riêng một bộ đồng phục giả mạo. Hãy nhìn kỹ lớp lót bên trong mẩu vải này… đó là sợi Kevlar chống đâm xuyên. Hắn mặc áo chống đạn vì biết con mồi của mình vô cùng nguy hiểm. Thứ này, tôi đã liều mạng giật đứt ra từ ngực áo của tên sát thủ trong bóng tối.”
Cả toa tàu xôn xao. Arthur nhìn lướt qua Elise, rồi gằn giọng: “Và điều quan trọng nhất: mẩu vải dạ này là chất liệu đặc trưng dùng để may áo vest nam cài nút trước ngực, tuyệt đối không phải là vải bông dùng để may váy hay tạp dề cho hầu gái.”
Nghe đến đây, Elise như người chết đuối vớ được cọc, ngã gục xuống bàn khóc òa lên trong sự nhẹ nhõm tột cùng. Bằng chứng này đã tự động minh oan cho cô. Vòng vây giờ đây chỉ còn siết chặt quanh hai người đàn ông mặc vest: Henri và Volkov. [/NEU]
[NEU: CUON_GIAY_SAP] Chưa dừng lại ở đó, Arthur tiếp tục rút từ trong túi áo ra một cuộn giấy da nhỏ, ném nó lăn lông lốc về phía giữa bàn. Dấu sáp đỏ rực hình con quạ đã bị bẻ gãy.
“Một bức mật thư tống tiền từ Hội Đồng Quạ,” Arthur cất giọng sắc lạnh, phơi bày động cơ tàn bạo nhất của vụ án. “Chúng không chấp nhận việc bị Nam tước tống tiền bằng ‘Danh Sách Đỏ’. Bức thư này cảnh báo Nam tước rằng tổ chức đã phái một ‘nghệ sĩ của cái chết’ lên chuyến tàu này. Một kẻ am hiểu tường tận cơ thể người, rành rẽ về các loại độc dược hóa học, và sẽ tiếp cận ông ta qua thức ăn, thuốc men hoặc sự hầu hạ.”
Arthur nghiêng đầu nhìn xoáy vào Henri và Volkov. “Một sát thủ được thế giới ngầm vinh danh là ‘nghệ sĩ’, được trang bị nền tảng giải phẫu học và hóa dược đỉnh cao… Đó tuyệt đối không phải là danh xưng dành cho một gã lưu manh đường phố hay một kẻ nghiệp dư học lỏm cách cầm dao.” [/NEU]
[NEU: LO_THUOC_GIAI] Đột nhiên, những tiếng bước chân nặng nề, lê lết vang lên từ phía cửa Toa Nhà hàng. Cánh cửa gỗ sồi bị đẩy tung ra. Một bóng người lảo đảo bước vào, được hai nhân viên an ninh xốc nách dìu hai bên.
Đó chính là người thợ máy già. Khuôn mặt ông ta bầm dập, tím tái, bộ quần áo bảo hộ bê bết dầu luyn. Sự xuất hiện của ông ta giống như một bóng ma đội mồ sống dậy.
“Thám tử Pendelton…” Người thợ máy thều thào, khóe miệng sùi ra một ít bọt trắng chưa tan hết. Ông ta giơ cánh tay run rẩy, chỉ thẳng về phía chiếc bàn phán xét. “Cậu đã cứu mạng tôi dưới buồng máy. Giờ thì để tôi trả nợ.”
Ông ta ho sặc sụa, rít lên từng chữ: “Tôi từng là lính quân y ngoài mặt trận. Cái thứ chất lỏng chết tiệt mà kẻ đó lén pha vào nước của tôi… nó có mùi hạnh nhân đắng vô cùng đặc trưng. Nó là một dẫn xuất biến đổi của Cyanide — một hợp chất hóa học kịch độc, cực kỳ tinh vi. Một gã bồi bàn bình thường tuyệt đối không thể nào biết cách điều chế và định lượng chính xác thứ chất độc cấp cao đó để gây ngạt hô hấp mà không làm nạn nhân tử vong ngay lập tức! Kẻ làm việc này… phải là một chuyên gia về y khoa!”
Lời khai đanh thép của người thợ máy giống như một gáo nước sôi dội thẳng vào sự lập lờ, bào mòn nốt chút hy vọng mong manh cuối cùng của kẻ đang cố chối cãi. [/NEU]
Arthur dừng lại ngay sau lưng chiếc ghế của bồi bàn Henri. Anh cúi xuống, ghé sát vào mang tai đang đỏ lựng lên vì sợ hãi của gã.
“Anh có cơ hội tuyệt vời, Henri,” Arthur thì thầm. “Anh kiểm soát đồ uống, thức ăn. Gầm xe đẩy của anh là nơi hoàn hảo để giấu một thanh đoản kiếm. Việc tẩm độc vào bình nước dưới hầm tàu là thủ đoạn quen thuộc của nghề phục vụ.”
Henri ngẩng phắt đầu lên, lắp bắp, giọng vỡ vụn: “Thưa ngài… tôi thề có Chúa… tôi chỉ ở trong bếp… Tôi không hề biết Nam tước là ai!”
Arthur quay mặt đi, lướt qua Elise. “Còn cô, Elise. Cô giữ chìa khóa dự phòng. Cô có thể dễ dàng lẩn vào phòng của Nam tước như một cái bóng, và… phập! Chiếc tạp dề dày cộm của cô dư sức che giấu mọi thứ tội ác.”
Elise ôm lấy mặt, lắc đầu quầy quậy: “Không! Nam tước to lớn như một con gấu… Làm sao một đứa con gái trói gà không chặt như tôi có thể đâm chết ông ấy chứ?”
Cuối cùng, Arthur dừng lại trước mặt Volkov. Vị bác sĩ vẫn bất động, ánh mắt chĩa thẳng vào vị thám tử.
“Bác sĩ Volkov,” Arthur cười nhạt. “Một người đàn ông xách túi y tế đi lại tự do khắp các toa tàu. Ai lại nghi ngờ một vị y sĩ đang trên đường đi cứu người? Việc am hiểu tường tận về các loại độc tố thần kinh, cách đâm một nhát đoản kiếm trượt qua các khe xương sườn và xuyên thẳng vào tâm nhĩ… đó không phải là sự may mắn. Đó là sự tinh xảo của một nghệ sĩ.”
Volkov khẽ hắng giọng, đẩy gọng kính cận lên sống mũi. Giọng ông ta mang đậm âm sắc Nga nặng trịch, điềm tĩnh lạ thường: “Cậu có một trí tưởng tượng rất phong phú, Pendelton. Nhưng suy đoán mãi mãi chỉ là suy đoán. Cậu định kết tội một trong ba chúng tôi chỉ bằng những lập luận loại trừ vô căn cứ sao?”
“Vô căn cứ?” Arthur nhướn mày. “Ông lầm rồi, Volkov. Tôi không bao giờ đi săn mà không mang theo bẫy.”
Arthur bất ngờ thò tay vào túi, rút ra một đồng xu bằng bạc khối lấp lánh và đập mạnh nó xuống mặt bàn gỗ. Keng!
“Độc tố ngạt hô hấp mà Đao phủ sử dụng được chiết xuất từ một loại nấm kịch độc của vùng Nam Mỹ. Bất cứ ai tự tay pha chế và chạm vào nó, dù đã rửa sạch bằng xà phòng, thì lớp mồ hôi lưu lại trong lỗ chân lông vẫn sẽ tạo ra một loại phản ứng hóa học đặc biệt,” Arthur ghim chặt ánh mắt vào ba nghi phạm. “Khi chạm ngón tay vào bạc nguyên chất, vùng da đó sẽ lập tức chuyển sang màu đen sẫm. Nào, ba người, đặt ngón trỏ phải của mình lên đồng xu này. Ai không dám làm, kẻ đó là hung thủ.”
Đó là một đòn tâm lý tàn nhẫn. Một lời nói dối trắng trợn để bóc trần sự thật.
Elise không hề chần chừ, cô đưa ngón tay nhỏ nhắn chạm mạnh vào đồng xu. Ngón tay vẫn trắng bệch. Henri run rẩy vã mồ hôi, chần chừ một giây rồi cũng ấn mạnh tay xuống. Không có gì xảy ra. Gã thở phào một tiếng xẹp phổi.
Chỉ còn lại Volkov.
Vị bác sĩ người Nga nhìn chằm chằm vào đồng xu, rồi từ từ ngước lên nhìn thẳng vào mắt Arthur. Ông ta không hề đưa tay ra. Thay vào đó, một nụ cười khinh bỉ từ từ kéo giãn khóe môi ông ta.
“Đừng làm phí thời gian của tôi bằng những trò bịp bợm rẻ tiền của gánh xiếc mười xu, Pendelton,” Volkov lắc đầu, giọng nói vang lên đầy tự tin và trịch thượng. “Dấu vết bọt khí ở mép và vùng da tím tái của Nam tước là đặc trưng của độc tố làm ngạt hô hấp. Kẻ đó đã dùng một dẫn xuất tổng hợp của Cyanide. Và tôi cá bằng cả sinh mạng của mình rằng, Cyanide ở dạng đó tuyệt đối không tạo ra bất kỳ một phản ứng kết tủa đổi màu nào với bạc nguyên chất cả. Thử nghiệm của cậu là rác rưởi.”
Sự im lặng chết chóc bao trùm cả Toa Nhà hàng. Leduc chớp mắt liên tục, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Nhưng Arthur Pendelton thì mỉm cười. Một nụ cười hoàn mãn của một con sói già vừa nghe thấy tiếng gãy sập của chiếc lồng sập. Anh từ từ nhặt đồng xu lên, nhét lại vào túi quần.
“Bác sĩ Volkov,” Giọng Arthur nhẹ bẫng, nhưng mang tính sát thương tuyệt đối. “Tôi chưa từng nhắc đến việc Nam tước có bọt khí ở mép hay da bị tím tái. Khám nghiệm tử thi là bí mật của riêng tôi. Tôi cũng chưa từng khẳng định với tất cả mọi người ở đây rằng kẻ thủ ác dùng một dẫn xuất tổng hợp của Cyanide.”
Nụ cười trên môi Volkov đột ngột đông cứng lại. Lớp kính cận của ông ta dường như mờ đi vì luồng sát khí vừa bị bóp nghẹt.
“Ông nói đúng, bài test bằng đồng xu chỉ là giả mạo,” Arthur rướn người tới, chống hai tay xuống bàn, ép sát khuôn mặt mình về phía vị bác sĩ. “Nhưng kiến thức y khoa uyên thâm của ông về chính xác loại độc đã giết chết Nam tước, dù ông chưa một lần được bước chân vào hiện trường vụ án… thì lại là thật.”
Henri lùi phắt ghế ra xa như thể Volkov vừa biến thành quỷ dữ. Elise che miệng thét lên kinh hãi. Trưởng tàu Leduc tái mặt, lóng ngóng rút súng lục ra, lắp bắp chĩa về phía trước.
Lớp mặt nạ điềm tĩnh, đạo mạo của vị bác sĩ đã bị xé toạc hoàn toàn bởi chính sự kiêu ngạo và thói quen thích thể hiện sự hiểu biết của hắn. Bạn không cần thêm tờ giấy hay cái khuy áo nào nữa. Bạn đã dùng chính tâm lý của kẻ sát nhân để ép hắn tự đào mồ chôn mình.
Đã đến lúc mũi tên của công lý được bắn đi. Đại não của bạn căng lên như dây đàn. Bạn nhìn thẳng vào ba nghi phạm cuối cùng. Dù mọi thứ đã phơi bày, quyền ra lệnh bắt giữ vẫn nằm trong tay bạn. Chỉ một lựa chọn sai lầm, con quái vật sẽ có cơ hội phản công.
BẠN SẼ CÁO BUỘC AI LÀ “ĐAO PHỦ” THỰC SỰ TRONG ĐÊM NAY?
[CHON:451] Cáo buộc Bồi bàn Henri: Hắn ta có cơ hội hoàn hảo. Nắm quyền kiểm soát đồ ăn thức uống, gã bồi bàn dễ dàng hạ độc. Sự hoảng loạn tột độ kia có thể chỉ là một màn diễn xuất đỉnh cao để che giấu tội ác. (Lưu ý: Quyết định sai lầm sẽ dẫn đến cái chết tức tưởi cho bạn) [/CHON]
[CHON:452] Cáo buộc Hầu gái Elise: Vỏ bọc vô hại tuyệt đối. Cô ta có chìa khóa phòng VIP, dễ dàng lẩn vào như một cái bóng và tung nhát dao đoạt mạng khi Nam tước mất cảnh giác nhất. (Lưu ý: Quyết định sai lầm sẽ dẫn đến cái chết tức tưởi cho bạn) [/CHON]
[CHON:4533] Cáo buộc Bác sĩ Volkov: Kiến thức. Chuyên môn. Sự chính xác. Hắn có mọi thứ để ra đòn chí mạng xuyên tim và sử dụng độc tố ngạt hô hấp như một nghệ sĩ. Cú sập bẫy tâm lý vừa rồi chính là bản án tử hình không thể chối cãi. Bắt lấy hắn! [/CHON]
PHUONG NAM
Technology Solutions