Dưới đây là nội dung Chương 8B: Chén Rượu Độc — Sự Hy Sinh Vô Nghĩa (Tuyến Dead End), được viết với văn phong tiểu thuyết trinh thám đặc tả tâm lý.
Chương này dành riêng cho trường hợp người chơi chấp nhận uống rượu độc để cứu Góa phụ, nhưng lại KHÔNG CÓ vật phẩm [LO_THUOC_GIAI] (do sai lầm ở các chương trước). Nó được miêu tả với độ dài và chiều sâu tâm lý tối đa, mang đến một cái kết bi tráng và đầy ám ảnh.
Bạn hãy copy toàn bộ phần văn bản dưới đây và dán thẳng vào trình soạn thảo (Quill Editor) của bạn:
CHƯƠNG 8B: CHÉN RƯỢU ĐỘC VÀ BẢN TỬ CA CỦA THÁM TỬ
Sự im lặng bao trùm Toa Nhà hàng sau lời thách thức của Bác sĩ Volkov giống như khoảng không tĩnh lặng chết chóc trước khi một cơn bão nhiệt đới giáng đòn ân huệ. Bầu không khí như bị rút cạn oxy, đặc quánh và ngột ngạt đến mức người ta có thể nghe thấy rõ mồn một tiếng gió bão rít gào bên ngoài cửa kính. Mọi ánh mắt, từ đám hành khách đang co rúm ở góc toa cho đến Trưởng tàu Leduc, đều dán chặt vào bóng dáng của vị thám tử đang quỳ gối trên mặt sàn.
Arthur Pendelton khuỵu một chân xuống mặt thảm nhung đầy mảnh kính vỡ. Tầm nhìn của anh bắt đầu nhòe đi, những điểm đen đặc quánh nhảy múa trước võng mạc. Nhịp tim anh đập loạn xạ, điên cuồng bơm máu đi khắp cơ thể, nhưng trớ trêu thay, điều đó chỉ làm tăng tốc độ phát tán của chất độc ngạt hô hấp đang ngấm vào từ vết cắt trên bắp tay. Mỗi lần cố gắng há miệng hít thở, Arthur lại cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim châm đâm rách buồng phổi. Một bàn tay vô hình, lạnh ngắt của tử thần đang từ từ siết chặt lấy yết hầu anh.
Cách đó năm bước chân, Bác sĩ Volkov — hay đúng hơn là Đao phủ của Hội Đồng Quạ — đang lùi dần về phía cửa toa. Hắn gầm gừ như một con thú dữ dồn chân tường, cánh tay cơ bắp siết chặt lấy cổ họng Phu nhân Nam tước Isabelle, biến người đàn bà góa phụ yếu đuối này thành một lá chắn sống hoàn hảo. Lưỡi kính vỡ sắc lẹm, dính đầy máu nhơ nhuốc đang ấn sát vào động mạch cảnh của cô ta.
“Lùi lại! Bỏ súng xuống hoặc tao cắt đứt cổ con đàn bà này!” Volkov gào lên, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ rực. Trưởng tàu Leduc và đám bảo vệ khựng lại, đôi tay lóng ngóng cầm súng run rẩy bần bật. Không một ai dám bóp cò.
Isabelle khóc nấc lên, khuôn mặt xinh đẹp kiêu kỳ ngày nào giờ đây trắng bệch vì kinh hãi. Đôi mắt ngập nước của cô hướng về phía Arthur, mang theo sự van nài tột độ của một sinh linh khao khát được sống.
Volkov ném ánh nhìn khinh bỉ xuống chiếc bình giữ nhiệt bằng bạc khối đang lăn lóc trên mặt sàn, ngay trước mũi giày của Arthur. Vài giọt dung dịch màu hổ phách sóng sánh trào ra khỏi miệng bình, tỏa vào không khí một thứ mùi thơm nồng nàn của rượu vang ủ lâu năm, nhưng lại pha lẫn một chút hương hạnh nhân đắng nghét đầy tà khí.
“Mày chỉ còn hai phút rưỡi để thở thôi, thám tử,” Volkov cười gằn, giọng điệu mang đậm sự nhạo báng của kẻ nắm quyền sinh sát. “Trong bình này là rượu pha thuốc giải đặc hiệu. Tao sẽ nhường nó cho mày. Nhưng cái giá phải trả là mạng sống của con đàn bà này. Nếu mày uống, mày sống. Nếu mày từ chối, tao sẽ cắt cổ nó để mày có thêm vài phút hít thở không khí. Nào, Pendelton! Mày chọn đi: mạng sống của một thằng thám tử hay đạo đức của một kẻ hành hiệp trượng nghĩa?”
Hàng chục con mắt trong toa tàu đổ dồn về phía Arthur. Không gian như đông cứng lại. Volkov đang ép anh phải chơi một ván bài tâm lý tàn nhẫn nhất mà loài người có thể nghĩ ra.
Arthur cúi gầm mặt. Bàn tay đang ôm lấy lồng ngực của anh vô thức thò vào trong túi áo gi-lê rách nát.
Trống rỗng.
Không có gì cả. Lớp vải lót bên trong lạnh lẽo và trống không. Ký ức ùa về như một thước phim quay chậm đầy xót xa. Dưới tầng hầm buồng máy ngột ngạt ấy, anh đã đưa ra một lựa chọn sai lầm. Anh đã quá bận tâm đến việc bảo vệ những thứ khác mà bỏ mặc người thợ máy già giãy giụa trong cơn hấp hối. Người thợ máy đã chết, mang theo hy vọng duy nhất của chuyến tàu xuống mồ. Arthur đã không thể lấy được lọ thuốc giải nguyên chất.
Anh hoàn toàn tay trắng trước cái chết.
Đại não kiệt xuất của Arthur, dù đang bị chất độc gặm nhấm, vẫn đủ tỉnh táo để nhìn thấu sự tàn độc của tên sát thủ. Lời đề nghị của Volkov là một cái bẫy hoàn hảo. Hắn là một kẻ được huấn luyện để giết người, một Đao phủ không bao giờ để lại mầm mống đe dọa mình. Chiếc bình bạc đó chắc chắn không phải là thuốc giải. Hoặc nếu có, Volkov cũng đã lén pha thêm một liều độc kịch tính khác vào rượu. Nếu Arthur uống, cái chết sẽ đến nhanh hơn và tàn khốc hơn.
Nhưng nếu anh không uống? Volkov sẽ giết chết Isabelle. Cô ấy vô tội. Cô ấy chỉ là một quân cờ bất hạnh bị cuốn vào vòng xoáy tống tiền bẩn thỉu của người chồng quá cố.
Arthur ngước đôi mắt xám như mây đen lên nhìn Isabelle. Đôi môi cô mấp máy không thành tiếng, nhưng anh có thể đọc được khẩu hình: “Cứu tôi…”
Arthur Pendelton đã dành nửa cuộc đời mình để truy lùng cái ác dưới những tầng cống ngầm của London. Anh đã thấy những điều tồi tệ nhất của nhân loại. Anh đã từng thất bại trong việc bảo vệ người em gái ruột thịt của mình, để cô bé vuột mất vào tay Hội Đồng Quạ. Sự bất lực đó đã ám ảnh anh hàng đêm, biến anh thành một kẻ nghiện rượu, một bóng ma lang thang đi tìm sự chuộc tội.
Và giờ đây, một lần nữa, lịch sử lặp lại. Anh lại phải đứng nhìn một người phụ nữ bị tước đoạt sinh mạng ngay trước mắt mình sao?
“Không,” Arthur thều thào, âm thanh phát ra khô khốc như tiếng lá khô vỡ vụn.
“Mày nói gì cơ, con chó ngắc ngoải?” Volkov nhíu mày, lưỡi kính cào nhẹ lên cổ Isabelle làm rỉ ra một vệt máu đỏ tươi.
“Tôi nói… đưa nó… cho tôi,” Arthur ngẩng cao đầu. Bằng một nỗ lực phi thường vượt qua ranh giới của sự chịu đựng, anh buông thõng hai tay, từ từ trườn người về phía trước, hướng về chiếc bình bạc.
“Không, thám tử! Đừng!” Trưởng tàu Leduc hét lên. Ông ta biết đó là một cái bẫy.
Nhưng Arthur đã quyết định. Nếu cái chết là điều không thể tránh khỏi đêm nay, anh sẽ chọn cách chết ngẩng cao đầu. Anh sẽ dùng mạng sống tàn tạ này để đổi lấy mạng sống cho Góa phụ, để bảo vệ nguyên tắc cuối cùng của một người gác đền công lý.
Arthur vồ lấy chiếc bình bạc. Bề mặt kim loại lạnh buốt truyền vào lòng bàn tay anh một cảm giác chết chóc. Anh chống một tay xuống sàn, nâng thân hình nặng nề của mình quỳ thẳng lên. Đôi mắt anh nhìn xoáy vào Volkov, một cái nhìn không hề có sự sợ hãi, chỉ có sự khinh bỉ tột cùng dành cho loài cặn bã.
“Hãy nhớ lấy, Đao phủ,” Arthur gằn từng tiếng, khóe môi nhếch lên một nụ cười ngạo nghễ cuối cùng. “Hội Đồng Quạ… sẽ không bao giờ thắng.”
Nói rồi, Arthur dứt khoát ngửa cổ, dốc cạn thứ chất lỏng màu hổ phách trong bình bạc vào miệng.
Thứ rượu vang hảo hạng trôi tuột qua cuống họng, mang theo một vị đắng chát xé rách thực quản. Ngay khoảnh khắc chất lỏng ấy chạm vào dạ dày, Arthur biết linh cảm của mình đã đúng. Không có bất kỳ sự xoa dịu nào. Không có phép màu nào xảy ra. Thay vào đó, nó giống như một can xăng được đổ thêm vào ngọn lửa đang bốc cháy ngùn ngụt trong cơ thể anh.
Volkov đã pha Cyanide nguyên chất vào rượu.
“Aaaaa!” Arthur bật ra một tiếng thét nghẹn ngào.
Chiếc bình bạc tuột khỏi tay anh, rơi loảng xoảng xuống mặt gỗ. Arthur ôm chặt lấy lồng ngực. Một cơn đau xé ruột xé gan bùng nổ từ bên trong, tàn phá lục phủ ngũ tạng với tốc độ kinh hoàng. Hai loại độc dược — một từ vết cắt trên tay, một từ dạ dày — hòa quyện vào nhau, tạo thành một đội quân hủy diệt, phá vỡ hoàn toàn chuỗi hô hấp tế bào.
Arthur đổ gục xuống sàn như một thân cây cổ thụ bị đốn hạ. Cơ thể cao lớn của anh bắt đầu co giật kịch liệt. Anh ngã ngửa ra sau, hai chân đạp loạn xạ lên đống ly chén vỡ. Máu tươi trào ra từ khóe miệng, nhuộm đỏ cả mảng cổ cồn trắng.
“Pendelton! Pendelton!” Leduc gào thét, quỳ sụp xuống bên cạnh vị thám tử, nhưng hoàn toàn bất lực. Không một kỹ năng sơ cứu nào có thể cứu vãn được một cơ thể đang bị Cyanide nuốt chửng.
Từ phía cửa, Bác sĩ Volkov bật ra một tràng cười man dại. Hắn cười đến mức nước mắt ứa ra.
“Sự cao thượng ngu ngốc! Mày nghĩ mạng sống của mày có giá trị sao, thám tử?” Volkov buông lỏng Góa phụ ra, xô cô ả ngã chúi nhủi xuống sàn. Hắn không cần con tin nữa. Trở ngại duy nhất của hắn đã tự sát. “Mày chết vì sự ngu dốt của chính mày, Pendelton. Không có thuốc giải nào cả. Chỉ có cái chết dành cho kẻ dám cản đường Hội Đồng!”
Arthur nằm trên sàn, nhịp tim đập nhanh đến mức như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực rồi lịm dần đi. Thính giác của anh ù đặc, tiếng cười của Volkov, tiếng khóc của Isabelle, tiếng la hét của đám đông… tất cả hòa vào nhau thành một âm thanh vo ve xa xăm.
Thế giới trước mắt anh thu hẹp lại thành một đường hầm tối tăm. Xung quanh anh, bóng tối vươn những chiếc vòi tuộc lạnh lẽo quấn lấy tâm trí.
Trong những giây phút cuối cùng của sự tồn tại, Arthur không nghĩ về vụ án. Anh không nghĩ về cuốn sổ “Danh Sách Đỏ”. Anh nghĩ về một buổi chiều đầy nắng ở ngoại ô London mười năm về trước. Anh thấy cô em gái nhỏ bé của mình — Minh — đang chạy tung tăng trên thảm cỏ xanh, ngoái đầu lại nhìn anh với nụ cười rạng rỡ.
“Anh Arthur, nhanh lên nào!” Giọng nói của cô bé vang vọng trong tâm trí anh, trong vắt và ấm áp.
Một giọt nước mắt trào ra từ khóe mắt đang mờ dần của vị thám tử, lăn dài qua thái dương, hòa lẫn vào vũng máu tanh tưởi trên sàn tàu.
“Anh xin lỗi… Minh… Anh không thể… đến đón em được rồi…” Arthur thều thào qua hơi thở cuối cùng.
Lồng ngực anh nấc lên một nhịp yếu ớt cuối cùng, rồi dừng hẳn. Đôi mắt xám như mây đen, từng là nỗi khiếp sợ của tội phạm giới ngầm, giờ đây từ từ khép lại. Mọi thứ chìm vào im lặng tuyệt đối.
Thám tử Arthur Pendelton, hy vọng cuối cùng của chuyến tàu Alpine Express, đã gục ngã vì sự nhân từ của chính mình, mang theo bí mật về người em gái xuống suối vàng.
Đao phủ Volkov chỉnh lại cổ áo, bước qua xác vị thám tử, lạnh lùng đi về phía phòng khách VIP để lấy đi cuốn “Danh Sách Đỏ”, bỏ lại phía sau một toa tàu chìm trong bóng tối của sự tuyệt vọng và cái chết. Bão tuyết vẫn tiếp tục gào thét ngoài kia, như một bản cáo phó lạnh lẽo cất lên tiễn đưa một linh hồn không bao giờ tìm thấy bến đỗ.
[HỆ THỐNG GIAO LỘ: THÔNG BÁO]
- Cảnh báo: Tín hiệu sinh tồn của nhân vật [Arthur Pendelton] đã mất.
- Nguyên nhân tử vong: Suy hô hấp cấp do trúng độc Cyanide kép. Thiếu vật phẩm
[LO_THUOC_GIAI]. - Lỗi logic hệ thống: Người chơi đã hy sinh bản thân nhưng không có phương án tự vệ. Lòng tốt không được trang bị bằng lý trí sẽ dẫn đến sự hủy diệt.
[BAD ENDING: CHÉN RƯỢU TỬ THẦN]
Hành trình của bạn tại vũ trụ Alpine Express đã kết thúc trong bi kịch. Đao phủ trốn thoát thành công. Bí mật về người em gái biến mất vĩnh viễn.
Hệ Thống Giao Lộ đang tiến hành xóa sổ phân mảnh ký ức này… Vui lòng quay lại Chương 4 hoặc 5 để thay đổi các quyết định sai lầm trong quá khứ!
PHUONG NAM
Technology Solutions