“Mày chỉ còn hai phút rưỡi để thở thôi, thám tử,” Volkov cười gằn, giọng điệu mang đậm sự nhạo báng. “Trong bình này là rượu pha thuốc giải. Tao sẽ nhường nó cho mày. Nhưng cái giá phải trả là mạng sống của con đàn bà này. Nếu mày uống, mày sống. Nếu mày từ chối, tao sẽ cắt cổ nó để mày có thêm vài phút hít thở. Nào, Pendelton! Mày chọn đi: mạng sống của một thằng thám tử hay đạo đức của một kẻ trượng nghĩa?”
Hàng chục con mắt trong toa tàu đổ dồn về phía Arthur. Volkov đang ép anh phải chơi một ván bài tâm lý tàn nhẫn nhất.
Nhưng, đại não kiệt xuất của Arthur, dù đang bị chất độc gặm nhấm, vẫn đủ tỉnh táo để nhìn thấu sự tàn độc của tên sát thủ. Lời đề nghị của Volkov là một lời nói dối trắng trợn! Volkov là một kẻ làm việc cho tổ chức sát thủ, hắn không bao giờ để lại mầm mống đe dọa mình. Chiếc bình bạc đó chắc chắn không chỉ chứa thuốc giải. Hắn đã lén pha thêm một liều độc nhẹ khác vào rượu. Nếu Arthur uống, chất độc mới sẽ kết hợp với chất độc cũ, tàn phá lục phủ ngũ tạng và giết chết anh chỉ trong tích tắc. Một nước cờ “chiếu tướng” hoàn hảo.
Arthur gục đầu xuống, tiếng thở khò khè vang lên đầy đau đớn. Bất cứ ai nhìn vào cũng tưởng anh đã bỏ cuộc. Nhưng sâu trong túi áo gi-lê rách nát, những ngón tay tê dại của Arthur đang nắm chặt lấy một chiếc lọ thủy tinh nhỏ xíu. Đó là lọ thuốc giải nguyên chất mà anh đã giành lại được từ tay người thợ máy. Một sự chuẩn bị trước đã trở thành tấm kim bài miễn tử duy nhất trong lúc này.
Một kế hoạch phản đòn táo bạo và điên rồ lóe lên trong đầu anh. Anh không thể lao lên khống chế Volkov lúc này, vì Góa phụ sẽ bị cứa cổ ngay lập tức. Anh cần Volkov buông lỏng cảnh giác. Anh cần Đao phủ tin rằng vở kịch của hắn đã thành công rực rỡ.
“Đưa… đưa nó cho tôi…” Arthur rên rỉ, giả vờ tuyệt vọng. Anh dùng bàn tay run rẩy, lóng ngóng trườn người trên mặt sàn, từ từ tiến về phía chiếc bình bạc.
“Rất tốt. Bản chất của con người luôn là sự ích kỷ,” Volkov cười lớn, đắc ý nhìn Arthur bò dưới chân mình. Hắn hơi nới lỏng vòng tay siết cổ Góa phụ để chiêm ngưỡng chiến thắng cuối cùng.
Arthur vồ lấy chiếc bình bạc. Anh cố tình quay lưng lại một góc khuất, đưa bình rượu lên miệng. Nhưng trong khoảnh khắc đó, với một thao tác ảo thuật gia điêu luyện đã được rèn luyện từ bé, tay trái anh cầm chiếc bình bạc giả vờ ngửa cổ uống, trong khi tay phải anh đã nhanh chóng hất trọn toàn bộ dung dịch từ lọ thuốc giải vào miệng.
Thứ chất lỏng màu lục nhạt trôi tuột qua cuống họng. Đắng ngắt. Cay xộc. Nhưng ngay khi chạm vào dạ dày, nó lập tức bùng nổ thành một luồng nhiệt lượng mạnh mẽ, chạy dọc theo các nơ-ron thần kinh, điên cuồng tiêu diệt những phân tử Cyanide đang hoành hành trong máu.
Arthur để chiếc bình bạc rỗng lăn lóc xuống sàn. Anh diễn nốt phần còn lại của vở kịch.
“Khụ! Khụ… Mày… Mày lừa tao…” Arthur trợn tròn mắt, hai tay bóp chặt lấy cổ họng. Cơ thể cao lớn của anh bắt đầu co giật kịch liệt. Anh ngã ngửa ra sau, hai chân đạp loạn xạ lên đống ly chén vỡ, bọt mép trào ra, đôi mắt trắng dã hướng lên trần nhà rồi bất động.
Một tiếng la thét kinh hoàng từ đám hành khách vang lên. Leduc tái nhợt, súng tuột khỏi tay rơi xuống đất cạch một tiếng. Thám tử Arthur Pendelton, hy vọng cuối cùng của chuyến tàu, đã ngã gục.
“Đồ ngu,” Volkov nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống sàn, tiếng cười đắc thắng của hắn giờ đây không còn gì che giấu. “Không bao giờ được uống đồ do kẻ thù mời. Trò chơi kết thúc rồi.”
Tin chắc rằng cái gai trong mắt đã bị nhổ bỏ, Volkov hoàn toàn buông lỏng cảnh giác. Sự chú ý của hắn giờ đây chuyển sang việc tìm đường tẩu thoát. Hắn kéo Góa phụ lùi dần về phía cửa ra.
[NEU: DONG_HO] Ngay tại khoảnh khắc sinh tử này, Phu nhân Nam tước Isabelle, dù đang bị kẹp chặt, đôi mắt hoảng loạn của cô tình cờ lướt qua sàn nhà. Gần chỗ Arthur ngã xuống, chiếc đồng hồ quả quýt bằng vàng — kỷ vật mà cô đã đưa cho anh để đổi lấy sự tin tưởng — lăn ra từ túi áo anh.
Ánh sáng vàng chóe phản chiếu vào mắt Isabelle. Cô nhận ra một điều gì đó. Vị thám tử này đã hứa sẽ bảo vệ cô. Anh ta không thể chết một cách dễ dàng và nhục nhã như vậy. Một linh cảm mãnh liệt trỗi dậy, đánh thức bản năng sinh tồn và lòng dũng cảm tiềm ẩn trong người phụ nữ góa.
Khi Volkov lơi lỏng vòng tay siết để lùi bước, Isabelle không còn là một con cừu non ngoan ngoãn. Cô đột ngột há miệng, cắn ngập răng vào cẳng tay đang giữ cổ mình, đồng thời vung cùi chỏ giáng một đòn chí mạng vào mạn sườn của gã sát thủ.
“Con phò này!” Volkov gào lên đau đớn, loạng choạng mất thăng bằng. Lưỡi kính vỡ rạch một đường nông trên cổ Isabelle, nhưng cô đã kịp vùng thoát ra ngoài, ngã nhào về phía đội an ninh. [/NEU]
Sự mất tập trung của Volkov chỉ diễn ra trong chưa tới một giây. Nhưng với Arthur, một giây đó là tất cả những gì anh cần.
Thuốc giải đã phát huy tác dụng hoàn toàn. Không khí ùa vào hai buồng phổi như một dòng thác. Đôi mắt đang trắng dã của Arthur mở bừng ra, sắc bén và bừng bừng nộ khí.
Giống như một lò xo khổng lồ bị nén đến mức cực đại, Arthur bung mình bật dậy từ mặt sàn với tốc độ không tưởng. Cú tung người mạnh đến mức làm tung bay những mảnh kính vỡ xung quanh. Volkov vừa quay đầu lại, đồng tử hắn giãn to hết cỡ vì kinh hãi khi thấy “cái xác” đột nhiên sống dậy.
“Surprise, khốn khiếp!” Arthur gầm lên.
Anh không cho Volkov bất kỳ cơ hội nào để giơ vũ khí lên. Arthur lao tới như một chiếc xe ủi, vung một cú đấm ngàn cân bằng tay phải, nện thẳng vào giữa mặt Volkov. Tiếng xương mũi vỡ vụn vang lên giòn giã. Volkov lảo đảo ngã ngửa ra sau. Arthur bồi tiếp một cú đá quét trụ, làm gã sát thủ ngã sấp mặt xuống sàn.
Nhanh như cắt, Arthur lao đến đè lên lưng Volkov, bẻ quặt hai cánh tay của gã ra sau lưng một cách thô bạo, nghe rõ tiếng khớp vai kêu răng rắc. Anh chèn đầu gối lên gáy đối thủ, ép chặt khuôn mặt gã xuống mặt thảm nhung đầy mảnh vỡ.
Đao phủ của Hội Đồng Quạ đã hoàn toàn bị khống chế.
Cả toa tàu im lặng phăng phắc trong ba giây, trước khi vỡ òa thành những tiếng khóc thét vì vui sướng và những tiếng thở phào nhẹ nhõm. Đội an ninh của Leduc lao tới, dùng ba cặp còng số tám để khóa chặt mọi khớp nối của tên ác thú.
Arthur đứng dậy, phủi những mảnh kính dính trên áo vest. Ngực anh phập phồng thở dốc, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, nhưng trên môi nở một nụ cười ngạo nghễ của người chiến thắng. Anh đã cược mạng sống của mình vào một vở kịch, và anh đã thắng ván bài tử thần của Đao phủ.
Nhưng khi Arthur ra hiệu cho an ninh giải Volkov đi, gã đàn ông Nga với khuôn mặt bầm dập bê bết máu bỗng ngóc đầu lên. Hắn nở một nụ cười quỷ quyệt, khoe hàm răng nhuốm máu.
“Mày thắng vụ án này, Pendelton,” Volkov thều thào, giọng nói khò khè nhưng đủ để đâm xuyên qua màng nhĩ Arthur. “Nhưng Hội Đồng đã biết mày sẽ nhúng tay vào. Bọn tao biết nhược điểm của mày. Mày đang tìm con bé… em gái mày, phải không?”
Arthur khựng lại. Nụ cười trên môi anh lập tức đóng băng. Ánh mắt anh tối sầm đi.
“Đúng vậy… tao biết con bé đang ở đâu,” Volkov cười điên dại. “Và nếu mày muốn biết, hãy vào phòng giam gặp tao… một mình.”
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Arthur. Vụ án trên chuyến tàu Alpine Express tưởng chừng đã khép lại, nhưng nó lại vừa mở ra một cánh cửa địa ngục khác, dẫn thẳng đến nỗi đau sâu kín nhất trong quá khứ của anh.
[CHON: 901] BƯỚC VÀO CHƯƠNG 9: ĐỐI ĐẦU CUỐI CÙNG — Lựa chọn đạo đức trước số phận của Đao phủ và manh mối về người em gái. [/CHON]
PHUONG NAM
Technology Solutions