Thạch Tuyền là một thị trấn không có gì đặc biệt.
Nằm kẹp giữa dãy núi Thanh Lam ở phía bắc và con sông Vọng Nguyệt uốn lượn ở phía nam, nơi đây tồn tại như một vết chấm mờ trên bản đồ Huyền Thiên Giới — quá nhỏ để các môn phái lớn để mắt, quá nghèo để thương đoàn lớn ghé qua, quá bình yên để có chuyện gì đáng nhớ xảy ra. Người ta ở đây sinh ra, lớn lên, già đi và chết đi trong vòng lặp của ruộng đồng và chợ búa, của tiếng gà gáy sáng và mùi khói bếp chiều tà.
Lâm Thiên lớn lên ở đây suốt mười sáu năm và chưa bao giờ đặt câu hỏi tại sao.
Cậu ngồi dưới mái hiên nhà bà Thẩm — người đàn bà gần bảy mươi tuổi đã nuôi cậu từ khi còn đỏ hỏn, không họ hàng, không lý do, chỉ vì bà nhặt được một đứa trẻ bọc trong tấm vải xanh nằm trước cửa nhà vào một đêm mưa mười sáu năm trước. Bà không hỏi. Bà chỉ bế vào, pha sữa dê, và đặt tên cho cậu là Lâm Thiên — rừng trời — vì hôm đó trời vừa tạnh mưa và cậu mở mắt nhìn lên bầu trời với cái nhìn của một đứa trẻ đang cố nhớ lại điều gì đó.
Đêm nay trời lại mưa.
Không phải mưa thường. Đây là loại mưa mà người già ở Thạch Tuyền gọi là mưa Thiên Lôi Khai — mưa của đêm giữa tháng bảy, khi sấm sét không thèm báo trước mà chỉ đùng đùng rơi xuống như thể bầu trời đang giận dữ với ai đó phía dưới. Từng tia sét xé ngang nền trời tối như mực, sáng lên trong vài phần giây rồi tắt, để lại mùi khét của ozone và cảm giác rùng mình chạy dọc sống lưng.
Lâm Thiên không sợ sét. Cậu chưa bao giờ sợ.
Đó là điều kỳ lạ duy nhất mà cậu biết về bản thân mình.
Trong khi những đứa trẻ khác trong thị trấn ôm gối trốn dưới chăn mỗi khi giông bão, Lâm Thiên lại có thói quen ra ngồi ngoài hiên, nhìn lên bầu trời, và cảm thấy một thứ gì đó trong ngực mình nhịp theo từng tiếng sấm. Không phải sợ hãi. Gần với nhớ nhung hơn — dù cậu không biết mình đang nhớ điều gì.
Bà Thẩm đã ngủ từ canh một. Tiếng thở đều của bà vọng ra qua vách gỗ mỏng, lẫn vào tiếng mưa rơi trên mái ngói. Lâm Thiên nhìn xuống đôi tay mình — chai sần vì mấy năm phụ bà gánh nước, chặt củi, làm ruộng — rồi nhìn ra con đường đất trước nhà đang biến thành một dòng suối nhỏ màu nâu đục.
Cậu không biết tại sao tối nay mình lại bồn chồn đến vậy.
Cảm giác đó bắt đầu từ lúc chập tối, khi cậu đang dọn bát đũa sau bữa cơm. Một cảm giác như thể có ai đó đang gọi tên mình từ rất xa — không phải bằng âm thanh, mà bằng một thứ gì đó bên trong xương cốt. Như thể cơ thể cậu biết điều gì đó mà cái đầu cậu chưa nhận ra.
Từ phía suối.
Cậu đứng dậy, với lấy cái áo tơi cũ treo ở góc hiên.
Con đường ra bờ suối Ngọc Thanh chỉ mất mười phút đi bộ, nhưng tối nay nó dài gấp đôi vì bùn. Lâm Thiên đi trong mưa, áo tơi phất phơ vô dụng trước những hạt nước to như đầu đũa, cảm giác kéo dọc xương sống ngày càng mạnh hơn theo từng bước chân. Không phải đau. Gần với hút hơn — như thể có một sợi dây vô hình buộc vào giữa ngực cậu và cái gì đó đang nằm đợi ở phía trước.
Cậu nhìn thấy nó ngay khi vừa đến bờ suối.
Nằm giữa một đám đá cuội, một vật thể bằng nắm tay phát ra ánh sáng xanh lam mờ nhạt — không rực rỡ, không chói lọi, chỉ là một vầng sáng yếu ớt nhưng đều đặn, nhịp nhàng như hơi thở. Mưa rơi xuống nó và bốc hơi trước khi chạm vào bề mặt, tạo ra một vầng khói trắng mỏng bao quanh như sương.
Lâm Thiên ngồi xổm xuống, nhìn gần hơn.
Đó là một viên đá — hay thứ gì đó trông giống đá. Hình dạng bất quy tắc, bề mặt có những vân nứt chạy dọc ngang như bản đồ của một vùng đất xa lạ. Màu xanh lam phát ra từ bên trong những vết nứt đó, như thể bên dưới lớp vỏ đá là một thứ gì đó đang sống.
Lý trí nói đừng chạm.
Tay cậu đã chìa ra.
Khoảnh khắc ngón tay chạm vào bề mặt viên đá, thế giới im lặng hoàn toàn.
Mưa vẫn rơi — cậu nhìn thấy nó. Sét vẫn xé trời — cậu thấy ánh sáng. Nhưng không có âm thanh nào lọt vào tai cậu nữa. Như thể ai đó đã tắt tiếng đi cái thực tại xung quanh và chỉ để lại mình cậu, ngồi giữa một vùng chân không tuyệt đối, với bàn tay đặt trên một viên đá đang phát sáng.
Rồi bên trong đầu cậu, một giọng nói cất lên.
Không phải giọng người. Không phải giọng ma. Không phải thứ gì mà cậu có thể so sánh với bất cứ điều gì cậu từng nghe trong mười sáu năm cuộc đời. Nó giống như tiếng của tất cả mọi thứ cùng lúc — mưa, gió, đất, lửa, thời gian — được nén lại thành một câu duy nhất.
Ngươi đã đến. Ta đợi lâu rồi.
Lâm Thiên muốn hỏi ai đó, nhưng miệng cậu không mở được.
Không cần nói. Ta nghe được.
Ta là thứ còn lại của Thiên Đạo sau khi nó vỡ. Không đủ để vá lại bầu trời. Chỉ đủ để chọn một người và đặt vào đó tất cả những gì ta còn có. Ngươi là người đó — không phải vì ngươi mạnh, không phải vì ngươi xứng đáng. Mà vì ngươi là người cuối cùng.
Từ khoảnh khắc này, ngươi không còn bình thường nữa. Ta xin lỗi về điều đó.
Tiếng nổ trong đầu cậu không to — nó không cần to. Nó chỉ cần đủ để mọi thứ thay đổi.
Viên đá trong tay cậu nứt ra theo chiều dọc, từ từ, như một quả trứng đang nở. Bên trong — không phải sinh vật, không phải ánh sáng trần trụi — là một viên đan dược nhỏ bằng ngón tay cái, màu ngọc lam, bề mặt có những hoa văn xoáy ốc cực kỳ tinh vi. Nó nằm trong lòng bàn tay cậu và tỏa ra một hơi ấm kỳ lạ, không phải hơi ấm của nhiệt độ mà là hơi ấm của sự quen thuộc — như thể cậu đã cầm vật này hàng trăm lần trong một kiếp sống nào đó.
Rồi âm thanh trở lại. Mưa. Sấm. Gió.
Và trong đầu Lâm Thiên, một thứ mà cậu sau này sẽ gọi là Hệ Thống lần đầu tiên lên tiếng bằng giọng khác — bình tĩnh hơn, cơ học hơn, như thể nó đang đọc từ một tờ giấy:
【Hệ Thống Thiên Đạo — Khai Động】 【Túc Chủ: Lâm Thiên — 16 tuổi — Thạch Tuyền】 【Căn Cơ Hiện Tại: Hạ Phẩm Linh Căn】 【Tiềm Năng Ẩn: Đã Khóa】 【Trạng Thái: Bình Thường】 【Vật Phẩm Nhận Được: Trúc Cơ Đan × 1 — Lưu Trữ Hành Trang】 【Chào Mừng, Túc Chủ. Hành Trình Bắt Đầu.】
Lâm Thiên ngồi im trong mưa, nhìn xuống bàn tay trống không — viên đan đã biến mất vào một nơi nào đó mà cậu không nhìn thấy nhưng cảm nhận được sự hiện diện của nó, như một chiếc túi vô hình đeo sau lưng.
Cậu không hoảng loạn. Đó cũng là điều kỳ lạ.
Cậu chỉ ngồi đó, để mưa dội lên đầu, và nghĩ: Vậy ra cả đời nay mình đang chờ điều này.
Rồi sau lưng cậu, tiếng cành cây gãy.
Bước chân — không phải bước chân người đi trong mưa bình thường. Đây là bước chân của người quen di chuyển trong đêm tối, người biết cách đặt trọng tâm để không gây ra tiếng động, nhưng lại vô tình giẫm đúng cành khô duy nhất trong cả khu vực. Lâm Thiên không xoay người lại ngay — cậu chỉ thu nhỏ nắm đấm, cảm nhận vị trí của âm thanh.
Phía sau. Khoảng năm mét. Một người.
Hệ Thống im lặng. Nhưng trong ngực Lâm Thiên, thứ vừa thức giấc vẫn đang nhịp đập đều đặn.
Ngươi sẽ làm gì?
SYSTEM NOTE — arc0_c1_intro
node_id: arc0_c1_intro type: read_only auto_next: arc0_c1_choice item_granted: truc_co_dan × 1 (tự động, không cần confirm) cv_gained: 0 stones_gained: 0
NODE: arc0_c1_choice
Loại: Lựa chọn — người đọc quyết định
Tiếng bước chân dừng lại. Người đó không tiến thêm, không rút lui — họ đang đứng yên và quan sát, như một người đã quen với việc đọc tình huống trước khi hành động.
Lâm Thiên nhìn xuống mặt suối. Trong ánh sét chớp qua, cậu thấy hình phản chiếu của mình — và bên cạnh đó, mờ hơn, hình bóng của người đứng sau lưng. Bào phục tối màu, dáng đứng thẳng của người có nội lực, tay trái đặt trên một vật gì đó ở thắt lưng.
Túc Chủ, Hệ Thống lên tiếng khẽ trong đầu cậu. Ta chưa đủ năng lực quét thông tin đối phương lúc này. Nhưng ta cảm nhận được — người này không có ý giết ngay. Họ đang chờ ngươi phản ứng trước.
Ba giây trôi qua.
Mưa vẫn rơi.
CHỌN 1 — ⚔ Đối Mặt
Nhặt viên đá vỡ lên, nhét vào túi áo rồi đứng dậy xoay người đối mặt.
Cậu không chạy. Không có lý do để chạy khi chưa biết người kia là ai và muốn gì. Và nếu họ thực sự nguy hiểm — chạy trong bùn tối với một người có nội lực là lựa chọn tệ nhất.
Dẫn đến: arc0_c1_face Phần thưởng: +5 CV · +30 Linh Thạch · Mở nhân vật Lão Thanh Phong
CHỌN 2 — 🏃 Tẩu Thoát
Giả vờ không nghe thấy gì, từ từ đứng dậy rồi bước về phía rừng cây bên trái như thể đang chuẩn bị về nhà — rồi chạy.
Bản năng sinh tồn mười sáu năm không có gì bảo vệ ngoài tốc độ và địa hình quen thuộc. Rừng cây phía tây cậu thuộc lòng từng gốc cây — người kia chưa chắc đã biết.
Dẫn đến: arc0_c1_flee Phần thưởng: +10 CV · Mở sự kiện Hang Đá & Cáo Trắng
CHỌN 3 — 💻 Hỏi Hệ Thống
Nhắm mắt lại, tập trung vào giọng nói bên trong đầu.
Cậu vừa nhận được một Hệ Thống. Cậu không biết nó là gì, nó có thể làm gì, hay tại sao nó tồn tại. Nhưng nó vừa nói ta cảm nhận được — nghĩa là nó đang nhận thức. Và kẻ đang nhận thức thì có thể trả lời câu hỏi.
Dẫn đến: arc0_c1_system Phần thưởng: +50 Linh Thạch · Mở Cửa Hàng Hệ Thống sớm · Nhận thêm thông tin bí ẩn
SYSTEM NOTE — arc0_c1_choice
node_id: arc0_c1_choice
type: choice
flag_set: arc0_c1_choice_made = true
choices: [
{
id: 'face',
label: '⚔ Đối mặt',
next: 'arc0_c1_face',
reward: { cv: 5, stones: 30 }
},
{
id: 'flee',
label: '🏃 Tẩu thoát',
next: 'arc0_c1_flee',
reward: { cv: 10, stones: 0 }
},
{
id: 'system',
label: '💻 Hỏi Hệ Thống',
next: 'arc0_c1_system',
reward: { cv: 0, stones: 50, unlock_shop: true }
}
]
Ghi chú:
- Lựa chọn này không ảnh hưởng path chính (kiem_tu / phap_su / ta_dao)
- Ảnh hưởng đến nhân vật nào xuất hiện sớm hơn
- Ảnh hưởng đến lượng tài nguyên ban đầu
PHUONG NAM
Technology Solutions