Chương 8: Trở về

29/06/2026  ·  phuongle

Lâm Vân bước qua hàng bia cuối cùng.

Phía trước — vách đá dựng đứng, cao chừng năm trượng, bề mặt xám nhẵn. Không lối ra.

Hắn dừng, đưa tay chạm vào đá. Lạnh. Cứng. Không khe hở.

Xung quanh chỉ còn ánh sáng lân tinh từ các bia mộ — vàng xanh lờ mờ như đom đóm mùa hè. Hắn đã đi hết vòng ngoài cùng của nghĩa địa, men theo các dãy mộ xếp đồng tâm, đọc tên từng người. Không cửa. Không lối. Không thang.

Hắn quay lại, nhìn về phía các bia trung tâm.

— Chết tiệt.

Nghĩa địa này không có lối ra. Vì nó là mộ phần — không phải để vào rồi ra.

Hắn gọi hệ thống.

*[Hệ thống: Ký chủ đã hoàn thành check-in tại Nghĩa địa vạn cổ. Địa điểm đã đánh dấu.]*

— Có đường ra không?

*[Không có dữ liệu.]*

Bình thường. Hệ thống chỉ cho check-in, không phải bản đồ chỉ đường.

Hắn hít một hơi. Lạnh. Không khí nghĩa địa khô và nặng, không giống không khí bên ngoài. Điều đó có nghĩa — nơi này cách biệt với thế giới bên ngoài. Không gian riêng. Dùng truyền tống trận để vào — chắc cũng phải dùng truyền tống trận để ra.

Hắn nhắm mắt, nhớ lại.

Khi vào, hắn xuất hiện ở vòng trong cùng — gần bia trung tâm. Bia mộ sắp xếp theo hình xoắn ốc ba vòng. Hắn đi từ tâm ra ngoài. Nếu có truyền tống trận khác, nó phải ở đâu đó trong cấu trúc này.

Hắn quay lại, bước dọc theo vòng ngoài. Mắt lướt từng tấm bia, tìm dấu hiệu khác thường. Các bia đều giống nhau — xám, cao ngang ngực, chữ khắc chìm. Mỗi bia một câu chuyện ngắn. Hắn đọc lướt, không dừng lại lâu.

Vòng ngoài — hết. Không có.

Vòng giữa — hết. Không có.

Hắn đứng trước vòng trong — nơi bia trung tâm và các bia xung quanh nó. Bia Phương Chấn Vũ ở rìa vòng trong. Hắn dừng trước nó.

Trên bia — dòng cuối hắn chưa đọc hết lần trước.

*Phương Chấn Vũ, sáng tạo Vô Ảnh Bộ thất bước liên hoàn. Chết tại đây. Nếu ngươi đọc được dòng này — hãy nhìn xuống chân.*

Lâm Vân cúi xuống.

Dưới chân bia — một vòng tròn mờ. Đường kính hai thước, chạm khắc tinh xảo hòa lẫn vào mặt đá rêu phong. Hắn quỳ xuống, lấy tay quét lớp bụi dày. Đường nét trận văn hiện ra — giống loại với trận pháp dưới hầm miếu cổ, nhưng phức tạp hơn.

Truyền tống trận một chiều.

Điểm đến — không ghi.

Hắn đưa tay chạm vào trận văn. Cảm nhận — một tia linh lực tích tụ trong các ký tự, yếu ớt, sắp tắt. Nhưng vẫn còn. Giống pin sắp hết nhưng chưa hỏng.

— Cần linh thạch.

Hắn lục túi, lấy một viên linh thạch hạ phẩm, đặt vào hốc nhỏ ở tâm trận. Trận văn loé sáng vài giây rồi tắt. Không đủ.

Hai viên — tương tự. Ba viên — ánh sáng chập chờn, chưa đủ.

Hắn dừng. Tính toán. Mỗi viên hạ phẩm cấp khoảng vài phần trăm năng lượng. Để kích hoạt hoàn toàn — cần gấp mười lần. Mười viên — hơn nửa số linh thạch hạ phẩm hắn có.

Hắn nhìn vào túi. Mười bốn hạ phẩm còn lại. Cộng năm trung phẩm — mỗi trung phẩm tương đương trăm hạ phẩm.

Hắn lấy một viên trung phẩm, đặt vào hốc.

Trận văn sáng lên — ánh xanh lam chạy dọc các đường khắc, kéo dài ra viền ngoài. Đủ.

*[Hệ thống: Phát hiện truyền tống trận một chiều. Điểm đến — Ngoại vi thôn Thạch Đầu. Cần kích hoạt.]*

Hắn đứng giữa vòng tròn, nhìn lại nghĩa địa lần cuối.

— Tạm biệt.

Hắn dồn linh lực vào trận văn. Không gian quay cuồng.

Đất ẩm, mùi cỏ mục.

Lâm Vân nằm trên mặt đất, lưng áo ướt sũng. Trên đầu — bầu trời xám xịt. Mây dày, không thấy mặt trời, nhưng đủ sáng để biết đang là ban ngày.

Hắn ngồi dậy. Xung quanh — rừng cây rậm, tiếng chim lẻ tẻ. Phía sau — vách đá thấp phủ rêu. Phía trước — một lối mòn nhỏ.

Hắn nhận ra nơi này. Lối mòn dẫn ra khỏi khu rừng phía đông làng Thạch Đầu — nơi hắn từng đi qua khi theo Tiểu Thạch về làng.

Hắn về rồi.

Đứng dậy. Quần áo bẩn, rách vài chỗ. Vết thương trên lưng đã khô. Tay vẫn còn dính máu khô.

Hắn đi theo lối mòn.

Làng Thạch Đầu hiện ra sau lưng đồi.

Mái tranh. Khói bếp. Tiếng gà. Mọi thứ như cũ — như thể ba ngày qua không có gì thay đổi.

Hắn đứng trên đỉnh đồi, nhìn xuống. Trong lòng — một cảm giác lạ. Khi hắn rời đi, hắn chỉ là kẻ vừa thoát chết khỏi ba tên truy sát, kiến thức vụn vặt, linh lực yếu ớt. Khi hắn trở về — trong tay có nội đan của một thế giới khác, có bản đồ đến Thanh Phong Tông, có chiến kỹ vừa học, có câu hỏi về thân phận thực sự.

Ba ngày. Mà như ba năm.

Hắn bước xuống đồi.

— Vân ca!

Tiểu Thạch chạy từ đầu làng ra, mặt mày xanh xao, mắt thâm quầng. Nhìn thấy Lâm Vân, cậu dừng lại, thở dốc.

— Vân ca… huynh về rồi!

— Ừ.

Tiểu Thạch nhìn hắn từ đầu đến chân — áo rách, vết máu khô trên tay và lưng. Môi cậu mím lại.

— Huynh bị thương?

— Nhẹ. Qua rồi.

Lâm Vân nhìn quanh. Làng yên tĩnh hơn bình thường.

— Có chuyện gì?

Tiểu Thạch nuốt nước bọt. Tay cậu nắm chặt vạt áo.

— Huynh mất tích ba ngày. Hôm sau hôm huynh vào miếu… sáng ra không thấy huynh đâu. Con người trong miếu cũng biến mất. Đại thúc vào xem — chỉ thấy lỗ hầm dưới gầm bàn thờ, không thấy huynh.

— Ta bị truyền tống đi.

— Truyền… tống?

— Ừ. Nói sau. Còn gì nữa?

Tiểu Thạch nhìn xuống đất, rồi ngước lên. Mắt cậu có tia sợ.

— Hôm qua, có người lạ đến làng.

Lâm Vân đứng im.

— Mấy người?

— Ba người. Mặc áo đen, có đeo binh khí. Họ hỏi thăm về một thiếu niên — miêu tả đúng huynh. Nói huynh là kẻ trốn nợ, bảo dân làng chỉ chỗ thì được thưởng linh thạch.

— Dân làng nói gì?

— Đại thúc bảo không thấy. Cả làng đều nói không thấy. Nhưng…

Tiểu Thạch ngập ngừng.

— Một người trong bọn họ cười. Bảo: “Không sao. Hắn sẽ về. Chúng ta đợi.” Rồi họ vào rừng, dựng trại phía tây.

Lâm Vân không nói gì.

Ba tên. Áo đen. Trốn nợ.

Kha lão quỷ. Chủ nợ tám mươi linh thạch — món nợ của thân xác cũ. Hắn tưởng đã tạm thoát sau lần truy sát đầu tiên. Nhưng chúng không bỏ cuộc.

— Chúng biết ta về làng này?

— Có vẻ… có người thấy huynh vào làng với con. Hoặc họ lần theo dấu vết.

Lâm Vân gật. Hắn không ngạc nhiên. Trong thế giới tu tiên, lần theo dấu vết là chuyện cơ bản. Nếu Kha lão quỷ có tiền thuê tu sĩ Luyện Khí tầng bốn năm, chúng đủ khả năng truy tìm hắn đến tận đây.

— Chúng có vào làng lại không?

— Sáng nay chưa thấy. Nhưng…

Tiểu Thạch nhìn hắn.

— Huynh tính sao?

Lâm Vân không trả lời.

Lựa chọn rõ ràng. Ở lại — chúng sẽ vào làng, tra khảo dân làng, và nếu hắn không ra mặt, dân làng có thể gặp nguy. Rời đi — hắn sẽ kéo bọn chúng theo, không liên lụy đến làng.

Nhưng đi đâu?

Tay hắn chạm vào ngực — nơi tấm bản đồ da thú nằm.

Thanh Phong Tông.

— Ta sẽ đi.

Tiểu Thạch giật mình.

— Đi? Đi đâu?

— Thanh Phong Tông. Trong tay ta có bản đồ. Đến đó tìm câu trả lời.

Tiểu Thạch im lặng. Cậu cắn môi.

— Huynh đi một mình?

— Ừ.

— Không được.

Lâm Vân nhướn mày.

— Sao không?

— Huynh từng cứu mạng con. Ở rừng hôm đó, nếu không có huynh, con đã chết dưới hàm sói. Cha con cũng mất tích trong rừng từ hôm đó. Đại thúc bảo chắc không còn nữa.

Tiểu Thạch nói, giọng run nhưng mắt không rời Lâm Vân.

— Ở đây, con cũng không còn ai. Làng này — mọi người tốt, nhưng con không thể ở đây mãi. Con muốn đi với huynh.

Lâm Vân nhìn cậu.

— Đi với ta? Ngươi biết ta đi đâu không? Thanh Phong Tông cách đây bao xa? Trên đường có gì? Ngươi có tu vi gì?

— Con không biết tu luyện.

— Thì.

— Nhưng con biết rừng. Biết săn thú. Biết lần theo dấu vết. Và con không sợ chết.

— Không sợ chết khác với không chết.

— Vậy huynh dạy con.

Lâm Vân không nói.

Tiểu Thạch mười bảy tuổi. Cao ngang vai hắn. Tay chân rắn chắc vì đời săn bắn. Trong mắt — sự ngoan cố của kẻ đã mất hết thứ để mất.

Hắn đã từng đọc trong một cuốn game dev blog: *Khi một nhân vật không còn gì để mất, hắn ta hoặc là chết rất nhanh, hoặc là sống rất dai.*

— Để ta nghĩ.

Hắn quay lưng, bước về phía cuối làng.

— Vân ca đi đâu?

— Miếu.

Miếu cổ vẫn đứng đó.

Mái ngói rêu phong, cửa gỗ mở hé. Bên trong — tối om. Bàn thờ bụi phủ dày. Nắp hầm vẫn mở — lỗ đen dưới gầm bàn thờ, nhìn xuống chỉ thấy tối.

Lâm Vân đứng trước cửa, tay đặt lên khung gỗ mục.

Ba ngày trước, hắn vào đây, tìm thấy truyền tống trận, lao vào không biết. Giờ hắn đã trở về, với nhiều thứ hơn — và nhiều câu hỏi hơn.

*[Hệ thống: Địa điểm có thể check-in. Miếu cổ Thạch Đầu. Lượt check-in còn lại: 1 lần.]*

Hắn khựng lại.

Một lần cuối.

Hắn bước vào. Đến trước bàn thờ. Bụi bay lên theo mỗi bước chân. Ánh sáng từ cửa hắt vào, đổ bóng dài trên nền đá.

— Check-in.

*[Bắt đầu check-in tại Miếu cổ Thạch Đầu. Lần cuối. Đang quét địa điểm…]*

Vài nhịp trôi qua.

*[Vị trí phát hiện ẩn tàng: một khoang trống dưới nền đá, phía sau bàn thờ. Phải đập vỡ nền.]*

Lâm Vân nhìn xuống nền đá dưới chân. Đoạn ra sau bàn thờ, dùng cán đao gõ. Âm thanh khác — rỗng.

Hắn đưa tay ấn thử. Đá lạnh, không nhúc nhích. Đập thì được, nhưng tiếng ồn sẽ thu hút sự chú ý.

Hắn lấy phi đao Phong Nhận ra, mũi dao cắm vào khe giữa hai tấm đá, dùng đòn bẩy. Đá nặng — hắn dồn lực, gân cổ nổi. Một tiếng kêu cót két — tấm đá bật lên, lật sang một bên.

Bên dưới — khoang trống nhỏ, rộng chừng hai gang tay. Bên trong — một cuộn da thú vàng úa, giống tấm bản đồ hắn đang giữ.

Hắn lấy ra, mở.

Nét vẽ nâu đen trên nền da sẫm màu. Một đường đỏ khác — bắt đầu từ góc phải dưới, men theo đường cong, kết thúc ở một chấm tròn. Bên cạnh — ba ký tự cổ.

Hắn không đọc được.

Nhưng hắn nhận ra — tấm này nối tiếp tấm kia. Bản đồ đến Thanh Phong Tông là một mảnh. Tấm này — mảnh thứ hai. Nếu ghép chúng lại…

Hắn đặt hai mảnh cạnh nhau. Các đường nét khớp — một đường chạy xuyên từ mảnh này sang mảnh kia. Từ Thanh Phong Tông, đường đỏ kéo dài thêm, vượt qua một dãy núi, đến một điểm đánh dấu hình trăng khuyết.

Phía dưới điểm đó — một câu ngắn bằng chữ cổ. Hắn cố đọc, nhưng chữ cổ này khác với thứ hắn thấy trong nghĩa địa. Chỉ nhận ra hai chữ cuối — giống với chữ trên bia mộ trung tâm.

*Đến đây.*

Lâm Vân gấp tấm bản đồ, nhét vào ngực cùng mảnh kia.

Hắn nhìn vào khoang trống thêm lần nữa. Trống rỗng. Nhưng dưới đáy — một vết khắc nhỏ. Một chữ duy nhất.

*Chờ.*

Hắn đặt lại tấm đá lên trên. Đứng dậy. Quay lưng ra khỏi miếu.

Ngoài cửa, ánh sáng chiều đã ngả vàng.

Tiểu Thạch đứng đợi dưới gốc cây đa đầu làng, tay xách một cái bọc vải. Nhìn thấy Lâm Vân, cậu đứng thẳng người.

— Vân ca, con đi với huynh.

Không hỏi. Không xin. Khẳng định.

Lâm Vân nhìn cậu. Tay nải vải — chắc chỉ có vài bộ quần áo và chút lương khô. Cậu đã chuẩn bị sẵn rồi.

— Ngươi không sợ chết?

Tiểu Thạch lắc đầu.

— Con sợ ở lại hơn.

Lâm Vân không đáp.

Hắn hiểu. Trong thế giới này, một thiếu niên mồ côi không thân thích, không tu vi, không ai bảo vệ — sống ở làng quê nghèo cũng chỉ là chết dần. Ít nhất, nếu đi, cậu có cơ hội.

Còn hắn — hắn cũng cần người biết rừng. Trên đường đến Thanh Phong Tông, sẽ gặp yêu thú, bãy cạm, địa hình hiểm trở. Một người bạn đồng hành — dù chưa có tu vi — vẫn tốt hơn đi một mình.

— Được.

Tiểu Thạch mắt sáng lên.

— Thật?

— Ừ. Nhưng có điều kiện.

— Gì?

Lâm Vân chỉ vào tay nải vải.

— Mang thêm lương khô gấp đôi. Và một cái bát. Ta sẽ dạy ngươi tu luyện trên đường — nhưng phải tự kiếm ăn.

Tiểu Thạch gật đầu, không do dự.

— Con đi chuẩn bị.

Cậu chạy vào làng.

Lâm Vân đứng một mình dưới gốc đa.

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng những mái tranh. Khói bếp từ vài nóc nhà — mùi cơm chín, mùi củi cháy. Làng Thạch Đầu nhỏ, nghèo, nhưng bình yên. Nếu không có ba tên áo đen kia, hắn có thể ở lại đây thêm vài ngày, hồi phục, lên kế hoạch kỹ hơn.

Nhưng không.

Kha lão quỷ — từ ký ức của thân xác cũ, hắn biết một chút. Lão cho vay lãi, buôn đan dược cấm, sai đàn em đi đòi nợ. Món nợ tám mươi linh thạch — với thân xác cũ, đó là số tiền không bao giờ trả nổi. Với hắn bây giờ — cũng vẫn là quá lớn.

Hắn đưa tay sờ túi linh thạch. Mười một hạ phẩm còn lại sau mấy lần thử trận pháp, và bốn trung phẩm (mất một viên để kích hoạt truyền tống). Tổng tương đương hơn bốn trăm hạ phẩm. Đủ trả nợ. Nhưng trả rồi — lão ta có buông tha không? Hay sẽ giết hắn vì đã dám chạy trốn?

Câu trả lời — hắn biết. Trong thế giới tu tiên, con nợ trốn chạy bị bắt lại — không chỉ trả nợ, mà còn phải trả bằng máu.

Hắn không định trả.

Hắn sẽ đi.

Tiểu Thạch chạy ra, tay nải to hơn trước. Sau lưng cậu — Đại thúc và vài người dân làng.

— Vân ca, con xong rồi.

Đại thúc bước tới, nhìn Lâm Vân.

— Cháu đi thật à?

— Vâng.

— Bọn áo đen vẫn còn ngoài rừng. Chúng sẽ đuổi theo.

— Cháu biết.

Đại thúc im lặng, rồi gật đầu. Ông rút từ trong áo một cái túi nhỏ, đưa cho Lâm Vân.

— Mấy viên linh thạch hạ phẩm dân làng góp cho cháu. Không nhiều, nhưng mong giúp cháu trên đường.

Lâm Vân mở túi — năm viên hạ phẩm. Nhỏ, xỉn màu, phẩm chất thấp hơn loại hắn có. Nhưng với dân làng nghèo săn bắn hái lượm — đây là cả gia sản.

Hắn nhìn Đại thúc. Nhìn những người dân làng đứng sau — mặt nhem nhuốc, áo quần vá chằng vá đụp.

— Cảm ơn.

Hắn cất túi vào người.

— Đi thôi.

Hắn quay lưng, bước ra khỏi làng. Tiểu Thạch theo sát sau.

Hoàng hôn đỏ rực như lửa.

Đến cuối con đường đất — nơi rừng bắt đầu — Lâm Vân dừng lại, nhìn về phía tây. Qua những tán cây, hắn thấy một lùm khói nhỏ — trại của bọn áo đen. Chúng đang nấu ăn. Chưa phát hiện hắn.

Hắn rẽ hướng đông, theo con đường men theo sườn đồi — tránh xa khu vực đó.

— Vân ca, chúng ta đi đường nào?

— Vòng qua phía đông, ra khỏi khu vực này trước khi trời tối. Sau đó theo bản đồ.

— Bản đồ?

— Đến Thanh Phong Tông.

Hai người đi trong chiều tà. Bóng đổ dài sau lưng.

Đến lưng chừng đồi, Lâm Vân quay đầu nhìn làng Thạch Đầu lần cuối. Mái tranh. Khói bếp. Những con người nghèo khó nhưng không bán đứng hắn.

Hắn ghi nhớ.

Rồi hắn quay đi, bước vào rừng.

Trời tối hẳn.

Hai người dừng dưới một gốc cây cổ thụ. Lâm Vân dựa lưng vào thân cây, lấy bản đồ da thú ra, nhờ ánh trăng lờ mờ xem xét.

Tiểu Thạch ngồi bên cạnh, mở tay nải lấy bánh khô.

— Vân ca, huynh từng đến Thanh Phong Tông chưa?

— Chưa.

— Vậy sao huynh có bản đồ?

— Có người cho.

— Ai?

Lâm Vân dừng tay. Nhìn vào mảnh bản đồ — đường đỏ chạy từ vị trí hiện tại đến ba ngọn núi.

— Một người đã chết.

Tiểu Thạch im. Không hỏi thêm.

Một lúc sau, cậu đưa cho Lâm Vân miếng bánh khô.

— Ăn đi. Mai còn đi tiếp.

Lâm Vân nhận, cắn một miếng. Khô, cứng, mặn. Nhưng dạ dày hắn rỗng từ sáng.

Họ ăn không nói với nhau. Gió rừng thổi qua, lá cây xào xạc. Xa xa — tiếng một con thú đêm, âm vực thấp, đều đặn.

Lâm Vân gấp bản đồ, nhét vào ngực. Tay hắn chạm vào viên nội đan lạ — một nhịp đập yếu dưới ngón tay.

*Ngươi nghĩ ngươi là ai.*

Hắn nhắm mắt.

Không. Hắn chưa biết mình là ai. Nhưng hắn biết mình sẽ đi tìm câu trả lời.

Bắt đầu từ Thanh Phong Tông.

Tiểu Thạch ngồi dựa vào gốc cây bên cạnh, mắt lim dim. Tay vẫn nắm chặt tay nải, như sợ nó sẽ biến mất nếu cậu buông lỏng.

Lâm Vân nhìn cậu một lúc.

— Tiểu Thạch.

— Hử?

— Từ mai, ta sẽ dạy ngươi cách cảm nhận linh khí.

Tiểu Thạch mở mắt.

— Thật?

— Ừ. Nhưng đừng hỏi nhiều.

Tiểu Thạch cười — nụ cười đầu tiên từ khi Lâm Vân gặp cậu.

— Con không hỏi.

Cậu nhắm mắt lại, tay vẫn nắm tay nải, nhưng mặt giãn ra, hơi thở đều hơn.

Lâm Vân nhìn lên trời. Qua kẽ lá — những vì sao lấp lánh. Không giống sao trên Trái Đất. Nhưng đẹp theo cách riêng.

Hắn nghĩ về nội đan lạ. Về bản đồ thứ hai. Về câu nói của ý chí tàn dư.

Và về ba tên áo đen sau lưng.

Hắn sẽ đến Thanh Phong Tông. Học tu luyện. Tìm câu trả lời.

Và nếu Kha lão quỷ muốn nợ — hắn sẽ trả. Bằng cách của hắn.

Nhưng trước mắt — hắn cần sống sót qua đêm nay.

Gió rừng thổi mạnh hơn. Mây che khuất trăng. Trong bóng tối, hai người ngồi dưới gốc cây cổ thụ — một kẻ không biết mình là ai, và một thiếu niên không còn gì để mất.

Họ bắt đầu hành trình.

← Quay lại bài viết