Lâm Vân không ngủ được.
Hắn nằm trên giường gỗ, mắt mở trong bóng tối. Mỗi lần nhắm mắt, chữ “Mục” lại hiện ra — nét mực đỏ trên nền da nâu.
Mục. Đánh dấu. Ký chủ.
Check-in tại tàng kinh các vừa diễn ra ngay khi hắn đọc xong cuộn da. Hệ thống không giải thích, không phủ nhận. Như thể nó mù trước thứ đang phơi bày bản chất của nó.
Hoặc — như thể nó không cần phản ứng, vì hắn đã không thể dừng lại.
Hắn nhắm mắt.
Sáng, trời chưa kịp hửng.
—
Điểm danh xong, Lâm Vân không ra luyện công trường. Hắn đi thẳng đến tàng kinh các.
Ban ngày, tòa nhà gỗ mun trông già nua, mái ngói rêu phong, cửa chính mở rộng. Một trưởng lão già ngồi ở bàn đầu, mắt lim dim. Mấy đệ tử ngoại môn lác đác trong tầng một.
Lâm Vân lên tầng hai, cố tình dừng lại vài phút, lướt qua kệ trận pháp. Rồi leo lên tầng ba.
Cầu thang hẹp. Bụi dính vào tay áo. Trên tầng ba, không người.
Cuộn da vẫn ở khe giữa kệ và tường. Hắn rút ra, ngồi xuống góc tối gần cửa sổ. Ánh sáng ban ngày chiếu xiên qua ô cửa nhỏ.
—
Ký tự cổ — vuông, cứng, viết bằng mực đã ngả nâu. Dưới ánh sáng ban ngày, hắn thấy rõ hơn: ba mảnh da ghép lại, đường khâu tinh xảo.
Lâm Vân mở bảng, lấy mảnh Cổ Văn Cơ Sở Giải Mã vừa nhận đêm qua.
【Cổ Văn Cơ Sở Giải Mã (mảnh)】
【Công dụng: giải mã 30% ký tự cổ đại thông dụng — tri thức dung hợp】
【Dùng: kích hoạt bằng linh lực】
Hắn truyền linh lực vào. Mảnh giấy vụt sáng, ký tự nhảy vào đầu — ý nghĩa, cấu trúc, quy tắc ghép chữ.
Hắn nhìn xuống cuộn da.
Lần này, chữ không còn vô nghĩa.
—
Dòng đầu: “Thuật định hồn — Thượng Cổ di bí.”
Định hồn. Không phải đánh dấu.
Hắn đọc tiếp. Mảnh giải mã chỉ cho 30% — đủ nắm nghĩa chính.
“Định hồn thuật do Mục sáng tạo thời Thượng Cổ… dùng linh hồn của… làm mốc… cột chặt giữa ký chủ và chủ nhân…”
Một đoạn dài mờ, không đọc được.
“Người bị định hồn… mỗi lần… mở rộng kết nối… chủ nhân thuật có thể theo dõi… điều khiển từ xa… khi đủ mạnh…”
Ba chữ cuối làm hắn dừng lại.
Hắn nhìn vào lòng bàn tay. Linh lực chảy dưới da. Mỗi lần check-in, hắn mạnh hơn. Mỗi lần check-in, hắn cột chặt hơn.
“… một khi tâm thần đã khắc, ký chủ không thể tự thoát. Duy nhất phương pháp giải trừ là người thi thuật tự nguyện… hoặc chết.”
Lâm Vân siết chặt cuộn da. Hắn gấp lại, nhét vào ngực áo.
—
Không dừng lại. Hắn lướt qua các kệ tầng ba. Nếu cuộn da nằm ở đây, có thể còn thứ khác.
Và hắn tìm thấy.
Một cuốn sách da mỏng, không đề tên, dưới đống giấy lộn. Chữ viết tay, nét mực xanh nguệch ngoạc. Ghi chép của một đệ tử Thanh Phong Tông nào đó, từ vài chục năm trước.
Đoạn đầu:
“Ta tìm thấy cuộn da trong phế tích dưới chân núi. Người viết nó biết thứ gì đó về nguồn gốc của thế giới này. Càng đọc càng sợ. Thuật định hồn không chỉ là truyền thuyết. Nó đã từng được dùng. Và người dùng nó vẫn còn sống.”
Đoạn giữa:
“Ta hỏi các trưởng lão. Họ nói không biết. Nhưng mắt họ không thẳng.”
Đoạn cuối:
“Ta không dám điều tra nữa. Tối qua, trong mộng, ta thấy một bóng đen đứng cạnh giường. Nó không nói gì. Chỉ nhìn. Sáng nay thức dậy, cửa sổ mở tung. Ta đã khóa nó.”
Những trang sau để trắng.
Lâm Vân nhìn vào cuốn sách. Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.
—
Hắn nhét cuốn sách vào ngực áo, đứng dậy. Đã ở đây gần một canh giờ.
Bước xuống cầu thang. Nhịp chân đều.
Tầng hai — vài đệ tử lật sách. Tầng một — trưởng lão già vẫn lim dim.
Nhưng khi Lâm Vân sắp bước ra, hắn thấy một bóng người đi vào.
Áo xanh. Vai rộng. Bước chân vững.
Lục Trần.
“Lâm Vân?”
Giọng bất ngờ, nhưng không nghi ngờ.
“Lục sư huynh.” Lâm Vân gật đầu, giọng bình thản. “Ta lên tầng hai tìm sách trận pháp.”
Lục Trần nhìn hắn một lát. “Chăm chỉ. Tốt.” Hắn bước qua. “Có cần ta chỉ chỗ không?”
“Không ạ. Ta tìm được rồi.”
Lục Trần gật đầu, đi về phía cầu thang.
Lâm Vân thở ra, bước ra cửa.
—
Nhưng vừa ra đến sân, hắn khựng lại.
Tay sờ vào ngực áo. Trống.
Cuộn da còn đó. Cuốn sách còn đó. Nhưng tờ giấy ghi chép — tờ hắn viết vội đêm qua, với những dòng so sánh giữa thuật định hồn và hệ thống — không còn.
Hắn quay đầu.
Trên bậc cửa tàng kinh các, Lục Trần đang cúi xuống. Tay hắn nhặt một tờ giấy trắng từ khe cửa.
Lục Trần mở tờ giấy, liếc qua. Mắt hắn dừng lại. Một nhịp. Hai nhịp.
Rồi hắn ngước lên, nhìn thẳng vào Lâm Vân.
Ánh mắt không giận. Không ngạc nhiên. Một thứ gì đó sâu hơn — như thể hắn vừa xác nhận một nghi ngờ đã có từ lâu.
Lâm Vân không chạy. Không quay mặt. Hắn đứng yên.
Lục Trần không nói gì. Hắn gấp tờ giấy, bỏ vào tay áo, quay người vào tàng kinh các.
Lâm Vân đứng đó thêm ba nhịp thở, rồi bước đi.
Nhưng trong đầu — chuông báo động đã vang.
—
Hắn về phòng, khóa cửa. Ngồi xuống giường, lấy cuộn da và cuốn sách ra.
Tay vẫn run.
Hắn không biết Lục Trần đọc được bao nhiêu. Chỉ là vài dòng suy luận — so sánh thuật cổ với hệ thống, mối liên hệ giữa check-in và định hồn. Không có từ nào nói thẳng “hệ thống trong đầu ta”. Nhưng đủ để một người thông minh đặt câu hỏi.
Và Lục Trần, với ánh mắt đó, rõ ràng là người thông minh.
Lâm Vân mở cuốn sách da mỏng, đọc lại đoạn cuối:
“Ta không dám điều tra nữa. Tối qua, trong mộng, ta thấy một bóng đen đứng cạnh giường.”
Hắn gấp sách. Nhìn ra cửa sổ.
Bên ngoài, nắng vẫn vàng. Thanh Phong Tông vẫn bình yên.
Nhưng Lâm Vân biết — hắn vừa bước vào một con đường không có lối ra.
—
Trong đầu, giọng hệ thống vang lên:
【Check-in tại Tàng Kinh Các — đã hoàn thành. Địa điểm này không thể đánh dấu lại trong 24 giờ.】
Lâm Vân cười khẩy.
Không thể đánh dấu lại. Nhưng dấu đã đóng rồi.
Hắn nhắm mắt. Linh lực trong người vẫn chảy. Mỗi giây, hắn mạnh hơn một chút.
Mỗi giây, hắn thuộc về Mục hơn một chút.
—
Cuối hành lang, Lục Trần đứng một mình.
Tay hắn cầm tờ giấy, đọc lại. Nét chữ vội:
“Định hồn = đánh dấu.
Check-in = cột chặt linh hồn.
Mỗi lần mạnh lên = mỗi lần trói chặt hơn.
Mục = chủ nhân thuật (?).
Hệ thống = thuật định hồn hiện đại hóa (?).
Hỏi: kiểm tra linh hồn có dấu vết không?
Hỏi: Mục còn sống không?
Hỏi: —”
Đoạn cuối bị gạch ngang, không kịp viết.
Lục Trần gấp tờ giấy, nhét sâu vào tay áo.
Hắn nhìn về phía dãy phòng ngoại môn. Nơi Lâm Vân vừa đi vào.
“Định hồn…”
Hắn lẩm bẩm, mắt tối lại.
“Thì ra là thế.”
PHUONG NAM
Technology Solutions