14. Nhiệm vụ đầu tiên

29/06/2026  ·  phuongle

Trời vừa hửng. Sương còn đọng trên mái ngói.

Lâm Vân ngồi trên giường, cuốn sách da mỏng trong tay — ghi chép của một đệ tử Thanh Phong Tông vài chục năm trước. Đoạn cuối: bóng đen trong mộng, cửa sổ mở tung.

Tiếng gõ cửa.

Hắn nhét sách vào ngực áo.

— Vào.

Cánh cửa đẩy ra. Lục Trần đứng ngoài, tay cầm cuộn giấy. Áo xanh phủ sương đêm.

— Lục sư huynh.

— Theo ta.

Giọng không nặng, không nhẹ. Như mọi khi.

Hai người đi dọc hành lang. Lục Trần không nhìn hắn. Cũng không nhắc gì về hôm qua.

Người biết quá nhiều không cần nói nhiều.

Trong phòng nhỏ cạnh đại sảnh, Lục Trần trải bản đồ lên bàn — nét mực lem nước mưa, đánh dấu đỏ phía tây nam.

— Thôn Hạc Điền. Cách tông môn nửa ngày.

Hắn chỉ tay.

— Ba ngày trước, yêu thú từ khe núi phía tây kéo về. Đêm đầu mất gia súc. Đêm thứ hai, một người chết. Đêm thứ ba, hơn hai chục con tràn vào thôn.

— Còn lại bao nhiêu?

— Khoảng mười lăm. Dân chạy hết. Vài người ở lại canh nhà.

Lục Trần ngước lên.

— Nhiệm vụ đầu tiên của ngươi. Tiêu diệt bầy yêu thú. Xác nhận an toàn thôn.

— Một mình?

— Có thể chọn người đi cùng.

— Ta dẫn Tiểu Thạch.

Lục Trần gấp bản đồ, đưa cho hắn.

— Xuất phát trước giờ Ngọ.

Hắn quay đi, dừng ở ngưỡng.

— Lâm Vân.

— Dạ.

Một khoảng lặng.

— Coi chừng.

Rồi bước đi, không ngoái lại.

Khu tạp dịch sau nhà ăn. Mùi thức ăn sáng bay ra.

Lâm Vân tìm thấy Tiểu Thạch ở sân sau — cậu đang bổ củi, mồ hôi chảy dọc sống lưng.

— Vân ca!

— Nhận nhiệm vụ. Đi thôn Hạc Điền, dẹp yêu thú.

Mắt Tiểu Thạch sáng lên.

— Để em xin phép quản sự.

Cậu chạy vào bếp, ba phút sau chạy ra với gói vải — bánh bao nóng, túi nước.

— Vũ khí?

Tiểu Thạch lúng túng, nhặt cây rìu săn cũ — lưỡi mẻ, cán quấn vải rách.

— Của cha em.

Lâm Vân rút từ ngực thanh đoản đao mua ở Thanh Phong trấn, chưa dùng.

— Cầm lấy.

— Vân ca…

— Cầm. Rìu kia chỉ bổ được củi.

Tiểu Thạch nhận đao, tay run nhẹ.

— Cảm ơn Vân ca.

— Đi.

Hai người ra khỏi cổng lúc mặt trời vừa lên khỏi đỉnh núi.

Đường xuống thôn là đường đất, hai bên ruộng lúa vàng úa. Gió thổi, lúa nghiêng như sóng.

— Vân ca, tông môn yên bình quá. Em tưởng tu tiên đánh nhau suốt ngày.

— Đánh nhau tốn linh lực.

— Ờ ha.

Một lát im lặng.

— Vân ca, em nghe trong bếp họ bảo tông chủ bị thương nặng, không qua được mấy tháng. Tông môn sẽ về tay Tô cô nương. Mà cô ấy mới Trúc Cơ sơ kỳ.

— Tin đồn.

— Nhưng nếu tông môn có chuyện, Vân ca định làm gì?

Lâm Vân nhìn về dãy núi xám.

— Sống sót cái đã.

Thôn Hạc Điền hiện ra sau khúc quanh.

Làng nằm trong thung lũng nhỏ. Ruộng không người. Cửa nhà đóng then cài. Vài mái tranh sụp đổ.

Mùi máu tanh thoang thoảng.

Lâm Vân dừng lại. Im ắng — chim không hót, chó không sủa.

Hắn tiến vào làng.

Đầu làng, xác một con chó cạnh gốc đa. Cổ bị xé toạc, máu khô thành mảng nâu.

Lâm Vân quỳ xuống. Vết thương có sắc tím — yêu khí.

— Huyết Lang.

Hắn đứng dậy, đi tiếp. Nhà cửa tan hoang. Tường in vết cào sâu vào gạch.

Lâm Vân gõ cửa một căn nhà còn nguyên.

— Có ai không?

Im lặng. Rồi tiếng động nhỏ trong nhà.

— Tôi là đệ tử Thanh Phong Tông.

Cánh cửa hé ra. Người đàn ông trung niên, mặt hốc hác, kéo hắn vào.

Trong nhà — bốn người. Vợ ông ôm đứa nhỏ.

— Yêu thú trong khe núi phía tây. Ban ngày ẩn, tối kéo xuống. Cả đàn chục con. Một con lông đỏ to hơn — Huyết Lang đầu đàn, cấp hai.

Lâm Vân gật đầu.

— Ở yên trong nhà.

Ra ngoài, Tiểu Thạch hỏi:

— Vân ca, định làm gì?

— Đi xem khe núi.

Hai người men theo sườn đồi.

Mùi yêu thú càng lên cao càng đậm. Đất in dấu móng lớn bằng nắm đấm.

Lâm Vân dừng lại, chỉ xuống một dấu chân khác — nhỏ hơn, sâu hơn, gót hẹp.

— Giày. Có người đi cùng bầy thú.

Mắt hắn híp lại.

— Đi tiếp.

Khe núi sâu, tối. Hai vách đá dựng đứng. Rêu xanh phủ kín.

Mùi yêu thú nồng nặc.

Lâm Vân đưa tay chạm vào vách đá — một chỗ ấm. Mùi khét nhẹ.

— Linh lực dư thừa.

Hắn nhặt mảnh linh thạch vỡ dưới đất. Trung phẩm. Không phải thứ dân làng dùng bừa.

— Tiểu Thạch, ở đây canh. Nghe động lạ thì núp.

— Còn Vân ca?

— Ta vào trong.

Khe núi hẹp dần. Ánh sáng yếu.

Lâm Vân rút phi đao. Hệ thống im lặng.

Hắn đi thêm năm mươi bước.

Tiếng thở — âm vực thấp, nhiều luồng. Trong bóng tối, hơn chục đôi mắt xanh lục lấp lánh.

— Chào.

Đáp lại là tiếng gầm.

Ba con lao ra.

Lâm Vân dùng Vô Ảnh Bộ — thân mờ, bước trượt. Phi đao cắt ngang cổ họng con đầu. Máu đen phun.

Con thứ hai từ bên trái. Hắn lăn xuống, đâm lên xuyên hàm.

Bảy cái bóng lao tiếp.

Mười nhịp thở sau, bốn con nằm sõng soài. Vai trái Lâm Vân rách một đường — máu thấm áo.

Hắn lao tiếp. Phi đao xoay tròn. Một. Hai. Ba. Bốn. Năm. Sáu.

Con thứ bảy vồ vào khoảng trống, móng vuốt xé vải ngực — không chạm da. Hắn đâm tới, xuyên qua óc.

Lâm Vân dựa vào vách đá, thở gấp. Linh lực vơi hơn nửa.

Tiếng gầm rền vang.

Huyết Lang đầu đàn bước ra — to gấp rưỡi đồng loại. Lông hung đỏ. Mắt xanh lè. Nó lao tới.

Lâm Vân chém ngang. Con Lang nghiêng đầu, hàm răng suýt chạm mặt hắn.

Hắn lăn một vòng. Nó vồ tiếp.

Nhanh hơn hắn nghĩ. Cấp hai — tương đương Luyện Khí tầng năm.

Lâm Vân nheo mắt. Chém chân phải — nó nghiêng khi xoay người.

Nó vồ.

Lâm Vân không né — lao thẳng, thấp người. Phi đao cắt ngang gân chân phải.

Con Lang hú lên, chúi xuống. Hắn đâm vào mắt nó. Rồi lại.

Con vật ngã khuỵu, quằn quại. Máu đen loang trên đá.

Lâm Vân rút đao, thở hổn hển. Người đầy máu.

Hắn mò mẫm sâu hơn vào khe.

Cuối khe — một khoảng trống. Dấu chân người. Tro tàn lửa trại. Xương thú nhai dở.

Có người ở đây. Sống cùng bầy thú.

Lâm Vân nhặt mảnh vải vướng trên bụi gai. Vải xanh, mịn — loại đệ tử nội môn Thanh Phong Tông dùng.

Hắn nhìn mảnh vải. Rồi nhìn đống tro.

Không phải yêu thú hoang dã. Có người dẫn chúng đến. Và hắn vừa giết sạch giùm kẻ đó.

Hắn ra khỏi khe núi khi mặt trời xế chiều.

Tiểu Thạch nhảy dựng lên — Lâm Vân mặt đầy máu, áo rách.

— Vân ca!

— Không sao. Của yêu thú.

Hắn ngồi xuống tảng đá. Uống một hơi.

— Về thôn thôi.

— Vân ca tìm thấy gì?

Lâm Vân im lặng. Tay nắm mảnh vải xanh.

— Một thứ. Để sau nói.

Họ đi xuống. Phía sau, khe núi im lìm.

Lâm Vân nhìn về phía Thanh Phong Tông.

Một đệ tử nội môn đã dẫn thú đến thôn này. Một mình? Hay còn người nữa?

Và vì sao?

← Quay lại bài viết