15. Âm mưu lộ diện

29/06/2026  ·  phuongle

Lâm Vân về tông môn lúc chạng vạng.

Hắn gửi Tiểu Thạch về khu tạp dịch, rẽ vào phòng mình. Cởi áo dính máu, vo tròn nhét dưới gầm giường. Vết cào trên vai đã khô — thể chất tu luyện giúp vết thương nhẹ nhanh lành.

Trên tay hắn, mảnh vải xanh. Nội môn.

Một câu hỏi: trong số mấy chục đệ tử nội môn, ai dẫn thú tàn phá thôn làng?

Hắn không thể hỏi ai. Cũng không thể đưa mảnh vải cho Lục Trần.

Sáng hôm sau, Lâm Vân điểm danh xong, lên khu nội môn.

Hắn ngồi dưới gốc tùng già đối diện cổng. Hai canh giờ. Chín người ra vào — áo xanh, cùng màu mảnh vải.

Trưa. Một người bước ra — cao, xương hàm vuông, tay cầm cuộn da. Hắn đi nhanh, rẽ vào lối hậu sơn.

Lâm Vân đi theo.

Con đường vòng ra sau núi. Đất mềm, dấu chân rõ. Hắn thấy người kia đặt một tờ giấy dưới tảng đá cạnh gốc cổ thụ đổ.

Không thấy rõ mặt. Nhưng thấy được gót giày. Gót hẹp, sâu — giống dấu chân trong khe núi hôm qua.

Lâm Vân lùi ra.

Chiều, hắn quay lại. Tờ giấy đã biến mất.

Hắn lần theo dấu chân — dẫn về phía tây, vòng qua dược điền, biến mất ở lối rẽ lát đá.

Tối, hắn lẻn vào khu lưu trú nội môn.

Hành lang vắng. Hắn tìm căn phòng có cửa hé — ba giường. Hai người ngủ. Một giường trống. Trên bàn cạnh giường: đôi giày. Đế bám bùn khô. Gót mòn.

Hắn nhặt một chiếc lên. Mùi đất rừng. Mùi máu khô.

Lâm Vân rút mảnh vải xanh, đặt lên gối. Lùi ra.

Hắn chờ ở góc hành lang.

Tiếng bước chân. Người đàn ông hàm vuông đẩy cửa vào — khựng lại khi thấy mảnh vải.

— Ai?

Lâm Vân bước ra khỏi bóng tối.

— Tôi.

— Ngoại môn? Vào đây bằng cách nào?

— Cửa không khóa. Trả vải cho ngươi.

Người kia không nhận. Môi mím chặt.

— Của ngươi — Lâm Vân nói — Ở khe núi thôn Hạc Điền, lúc dẫn Huyết Lang.

Mặt người kia co giật. Rồi cười — tiếng cười khô, gằn.

— Giỏi. Nhưng mày tới đây một mình. Biết mày đang nói chuyện với ai không?

— Trịnh Hổ. Luyện Khí tầng bảy.

Mắt Trịnh Hổ nheo lại.

— Có bao nhiêu người?

Trịnh Hổ không trả lời. Hắn động thủ.

Cú đấm lao thẳng vào mặt. Lâm Vân xoay người, phi đao rơi vào tay.

Trịnh Hổ bấm quyết — vòng lửa vàng lóe lên.

— Hỏa Hoàn Thuật!

Lâm Vân lăn sang bên. Lửa sượt qua tay áo. Nhanh — Luyện Khí tầng bảy, linh lực gần gấp đôi hắn.

Ba vòng lửa liên tiếp. Lâm Vân né một, chém vỡ một. Vòng thứ ba trúng ngực.

Hắn bay ngược, đập vào tường. Ngực bỏng rát.

Trịnh Hổ nhếch mép.

— Đệ tử mới của Lục Trần. Luyện Khí tầng năm. Không biết thân phận.

Lâm Vân đứng dậy. Vai trái nhói. Ngực đau rát.

Hệ thống im lặng.

Hắn cần thêm sức mạnh.

Dưới nền đất cuối hành lang — một luồng năng lượng kỳ lạ. Tấm bia đá cổ dựa vào tường, ranh giới linh mạch.

Hệ thống hiện ra.

【Phát hiện địa điểm check-in: Linh Mạch Chi Nhãn (cấp thấp). Buff tạm thời: Linh Mạch Gia Trì – tăng hấp thu linh lực gấp ba, một khắc. Điều kiện: đặt tay lên bia, giữ nguyên ba hơi thở.】

Lâm Vân lao về phía bia.

— Chạy? — Trịnh Hổ cười khẩy.

Tay Lâm Vân chạm vào mặt bia lạnh.

【Check-in thành công!】

Linh lực từ lòng đất trào lên, chảy dọc cánh tay, lan tỏa khắp kinh mạch.

Hắn xoay người. Trịnh Hổ lao tới — vòng lửa thứ tư.

Lâm Vân đưa tay lên hứng.

Vòng lửa chạm lòng bàn tay, xoáy, tóe — nhưng không xuyên qua nổi.

Mắt Trịnh Hổ mở to.

Lâm Vân giáng đao. Lưỡi cắt ngang vai Trịnh Hổ. Máu phun.

Trịnh Hổ rú lên, lùi lại. Hắn đá vào bụng Lâm Vân, nhưng chân chậm hơn trước. Lâm Vân đạp tường, lao tới — phi đao xuyên qua cẳng tay hắn.

Trịnh Hổ loạng choạng. Tay trái bấm quyết lần cuối — vòng lửa nhỏ, yếu ớt.

Lâm Vân bước tới. Chém. Phi đao chẻ đôi vòng lửa. Hắn đá vào ngực Trịnh Hổ — hắn ngã đập vào tường, từ từ trượt xuống.

— Ai sai ngươi?

Trịnh Hổ ngước mắt. Máu từ khóe miệng chảy. Hắn cười — nụ cười nhăn nhó.

— Mày nghĩ mày thắng?

Lâm Vân kề phi đao vào cổ hắn.

— Ai?

— Huyết Y Môn.

Ba chữ. Tim Lâm Vân chùng xuống.

— Bao nhiêu người?

— Tao chỉ biết tao. Nhận lệnh gây rối. Làm suy yếu thanh danh tông môn. Để khi Huyết Y Môn tấn công… không ai cứu Thanh Phong Tông.

Hắn nhìn Lâm Vân, môi khô nứt, cười.

— Tưởng phát hiện ra âm mưu lớn lắm hả? Ngươi chỉ là một con tốt khác trên bàn cờ thôi.

Mắt hắn dần đục. Ngất đi.

Lâm Vân đứng im.

Con tốt. Trên bàn cờ.

Hắn nhìn ra cửa sổ. Đêm tối. Ánh đèn từ khu nội môn lấp lánh.

Một đệ tử nội môn phản bội. Một mình?

Hay còn những kẻ khác?

Lâm Vân gọi người. Lục Trần đến sau mười lăm phút, mặt tối sầm. Hắn nghe Lâm Vân kể, ra lệnh đưa Trịnh Hổ xuống phòng giam — giữ im lặng.

Rồi nhìn Lâm Vân.

— Về phòng nghỉ. Sáng mai, tông chủ muốn gặp ngươi.

Lâm Vân gật đầu. Quay đi.

Hành lang dài. Đèn chập chờn. Tiếng bước chân vọng trên nền đá.

Con tốt.

Hắn lẩm bẩm.

Nhưng con tốt nào cũng có thể — nếu đi đúng nước — thành hoàng hậu.

← Quay lại bài viết