17. Giữa đêm khuya

29/06/2026  ·  phuongle

Nguyệt Minh Hiên nằm cuối con đường đá, dưới chân vách núi sau khu tư gia. Trăng lưỡi liềm soi mái hiên cong, đầu đao tạc phượng mỏi cánh. Gió đêm mang mùi đàn hương và cỏ ướt.

Không đèn. Không người gác.

Lâm Vân kiểm tra phi đao trong tay áo, bước qua cổng. Sân nhỏ lát gạch xanh rêu. Cuối hành lang tối, một căn phòng mở cửa, ánh nến hắt ra.

— Vào đi.

Giọng nữ, nhẹ, không yếu.

Phòng rộng, đơn giản. Bàn gỗ dài, ấm trà hai chén. Kệ sách nhỏ vài cuốn da. Trên tường, thanh kiếm vỏ đen.

Tô Nguyệt đứng bên cửa sổ, áo vải xanh nhạt, tóc búi thấp trâm gỗ. Không phấn son, không phải thiếu nữ trên đài cao hôm nhập môn.

Nàng quay lại, mắt đen, nét thanh.

— Lâm công tử đúng giờ.

— Tô cô nương có việc?

— Ngồi.

Lâm Vân ngồi xuống chiếu. Nàng rót trà.

— Ngươi đến từ đâu?

— Thôn làng phía nam Thanh Phong trấn.

— Ta hỏi trước đó. Trước khi ngươi vào Thanh Phong.

Hắn cầm chén trà, không uống.

— Tán tu. Sống ven rừng, săn yêu thú.

— Tán tu Luyện Khí tầng năm, đánh bại nội môn tầng bảy.

— Hắn chủ quan.

— Hắn chiến đấu nhiều năm. Ngươi mới vào ba tháng — nàng đặt chén, mắt không rời — Cơ duyên gì?

Lâm Vân im lặng một nhịp. Hắn biết câu này sẽ đến.

— Ta từng vào một nghĩa địa cổ. Một ý chí tàn dư cho ta khảo nghiệm. Vượt qua, nhận nội đan lạ và mảnh chiến kỹ.

— Chiến kỹ gì?

— Bộ pháp. Vô Ảnh Bộ.

— Nghĩa địa ở đâu?

— Phía nam Thanh Phong trấn, ba ngày rừng. Miếu cổ dưới truyền tống trận.

Nàng gật nhẹ, không nói tin hay không.

— Cổ trận thời thượng cổ — giọng trầm — Đa số đã hỏng. Nếu ngươi thực sự gặp một cái còn hoạt động… ngươi may mắn.

— Ta biết.

Tô Nguyệt xoay chén trà trên tay.

— Lâm công tử, ta không tin ngươi hoàn toàn. Nhưng cũng không có bằng chứng nói ngươi nói dối. Cơ duyên kỳ lạ vẫn thường xảy ra.

Nàng đứng dậy.

— Đi theo ta. Gặp cha ta.

Nàng dẫn hắn men hành lang tối về phía tây. Gió đêm lạnh. Hắn đi sau hai bước, nhận ra nàng không mang kiếm.

— Cha ta bị thương từ năm năm trước ở di tích thượng cổ. Từ đó không đứng dậy được.

Nàng dừng trước cánh cửa gỗ đen khắc Thanh Phong ấn.

— Trong phòng chỉ có cha ta và ta. Ngươi sẽ thấy ông ấy trong tình trạng thật nhất.

Nàng đẩy cửa.

Phòng Tô Hồng nhỏ. Giường gỗ sát tường, bàn con cạnh đầu giường với mấy lọ thuốc, ngọn đèn dầu.

Tô Hồng nằm ngửa, mắt nhắm. Gầy hơn buổi sáng — áo vải trắng mỏng, chăn mỏng, tay gầy khô da bọc xương.

— Nguyệt Nhi?

— Cha, con dẫn Lâm Vân đến.

Tô Hồng mở mắt.

Đôi mắt sáng lạ thường — không khớp với thân xác tiều tụy.

— Lại gần.

Lâm Vân quỳ xuống cạnh giường.

Tô Hồng nhìn hắn hồi lâu.

— Ngươi đánh bại Trịnh Hổ. Luyện Khí tầng năm đánh bại tầng bảy. Kể cả Lục Trần cũng không làm được ở cảnh giới đó.

— Con liều.

— Liều — Tô Hồng cười khẽ — Hay tính? Ngươi chưa trả lời.

Lâm Vân im.

— Không sao. Ta không bắt ngươi trả lời ngay.

Ông đưa tay lên, ngón run nhẹ chỉ vào mặt Lâm Vân.

— Lại gần hơn.

Lâm Vân cúi xuống. Ông già nhìn vào mắt hắn.

— Đôi mắt của con… — giọng đột ngột thay đổi — Giống một người ta từng gặp.

Lâm Vân khựng lại.

— Hai mươi năm trước — Tô Hồng nói, mắt dán vào hắn, như nhìn xuyên qua hắn để thấy bóng hình khác — Ta còn là trưởng lão nội môn. Cùng đội thám hiểm đến di tích thượng cổ phía bắc. Ba tầng cấm chế, bảy ngày mới vào được lõi. Ở đó, giữa gian phòng đầy trận văn, chúng ta gặp một người.

Ông ho — tiếng ho khô, gắng gượng.

— Hắn mặc áo bào đen. Quay lưng về phía chúng ta. Khi quay lại…

Tô Hồng nhìn thẳng vào mắt Lâm Vân.

— Hắn có đôi mắt giống con.

Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng Lâm Vân.

— Kẻ đó mang một cái lồng ấp bằng đồng xanh, trên khắc đầy trận văn. Khi hắn đặt tay lên, trận văn sáng, toàn bộ di tích rung chuyển. Hắn nói hắn đến từ thời thượng cổ. Nói đang tìm thứ gì đó — một thứ đã mất từ lâu.

— Hắn nói gì nữa? — giọng Lâm Vân khô khốc.

— Hắn hỏi chúng ta có biết về thuật đánh dấu không — Tô Hồng nhắm mắt — Sau đó hỏi về một người tên Mục.

Không khí đông đặc.

Lâm Vân không cử động.

— Thuật đánh dấu? — hắn hỏi, cố giữ giọng đều.

— Đúng. Thuật đánh dấu linh hồn thời thượng cổ, dùng để cột chặt linh hồn giữa hai người.

— Sau đó?

— Hắn biến mất. Như làn khói, trước mặt hai mươi người. Trên nền đá chỉ còn chiếc lồng đồng xanh. Ta cúi xuống nhặt — cấm chế phản phệ. Từ đó ta ra thế này.

Ông chỉ vào thân xác mình.

— Một cấm chế giết chết linh mạch. Ta sống được nhờ linh dược và Trúc Cơ cảnh giới.

Lâm Vân ngồi im, tay siết chặt đến trắng khớp.

Đồng xanh. Lồng ấp. Thuật đánh dấu. Mục. Từng chữ khớp với cuộn da trong tàng kinh các, với thuật định hồn, với bóng đen trong mộng.

Mục Hoàng — không chỉ là cái tên trong thư tịch. Hắn đã từng xuất hiện. Hai mươi năm trước.

— Hắn có nói tìm thấy thứ đó không? — Lâm Vân hỏi.

— Không. Nhưng trước khi biến mất, hắn nói: *Chưa đến lúc. Nó vẫn chưa sẵn sàng.*

— Nó?

— Không biết. Vật phẩm, người — hắn không nói thêm.

Tô Hồng ngừng, nhìn Lâm Vân.

— Con hỏi nhiều hơn ta tưởng.

Lâm Vân nhận ra mình đã lộ. Một ngoại môn đệ tử bình thường không quan tâm chuyện hai mươi năm đến thế.

— Con tò mò — hắn nói, giọng điều chỉnh — Vì kẻ đó có mắt giống con.

Tô Hồng nhìn hắn một lúc, gật đầu.

— Phải.

Ông nhắm mắt, hơi thở nặng.

— Ta mệt rồi. Nguyệt Nhi, đưa nó ra ngoài.

Hành lang tối. Tô Nguyệt đi trước.

Trước cổng Nguyệt Minh Hiên, nàng dừng.

— Những gì cha ta nói — đừng nói với ai.

— Tôi biết.

— Và một chuyện nữa.

Nàng nhìn thẳng vào hắn.

— Đôi mắt ngươi. Ta cũng thấy nó lạ. Không phải màu, không phải hình. Mà là thứ ở trong đó — đã nhìn thấy quá nhiều, quá sớm, so với tuổi ngươi.

Lâm Vân không trả lời.

— Ta không biết ngươi là ai thật sự. Nhưng ta tin ngươi không phải kẻ xấu. Ít nhất là chưa.

Nàng quay lưng.

— Về đi. Trời sắp sáng rồi.

Lâm Vân bước xuống con đường đá.

Đồng xanh. Lồng ấp. Mục. Ba từ xoay vòng trong đầu.

*Chưa đến lúc. Nó vẫn chưa sẵn sàng.*

Nó. Vật. Người. Hoặc hắn.

Hắn dừng giữa sân, ngước nhìn trăng. Hệ thống trong đầu lặng im. Không thông báo. Không cảnh báo. Như thể nó đang nghe — hoặc đang chờ.

Đêm còn dài.

← Quay lại bài viết