Chương 1: Người Thừa Kế

29/06/2026  ·  phuongle

Phòng họp tầng 38 Lăng Thị tập đoàn. Mười hai người quanh bàn gỗ óc chó — đội M&A của Lăng Thị và đại diện Viễn Đông. Giữa họ là chồng tài liệu dày ba trăm trang.

Lăng Tuyết Dao đặt bút ký trang cuối.

“Hoàn tất. Chào mừng các vị đến với Lăng Thị.”

Giọng không to, nhưng đủ để cả phòng nghe rõ. Luật sư trưởng gật đầu. Giám đốc tài chính thở phào.

Trưởng đoàn Viễn Đông — đầu hói, mồ hôi lấm tấm — ký xong, cười gượng: “Lăng tổng danh bất hư truyền. Chúng tôi đã cố gắng hết sức…”

“Nhưng các vị vẫn thua.” Cô nhếch mép. “Giá thấp hơn 12% so với kỳ vọng ban đầu.”

Cô đứng dậy, chỉnh ve áo vest xám thanh. Gót giày gõ nhịp trên sàn đá hoa.

“Tôi cho các vị một tuần bàn giao. Hoàng Dĩnh sẽ gửi lịch.”

Không bắt tay. Cửa mở, cô bước ra trước khi ai kịp nói thêm.

Hoàng Dĩnh đứng chờ trước thang máy. Ba mươi lăm tuổi, tóc búi gọn, kính gọng đen, tay ôm iPad.

“Xong rồi ạ?”

“Xong. Gửi lịch bàn giao, nhấn mạnh điều khoản phạt.”

“Đã rõ.” Hoàng Dĩnh ghi chú, ngập ngừng. “Thưa chị… có chuyện.”

Lăng Tuyết Dao dừng trước cửa phòng.

“Nói đi.”

“Sáng nay có người phụ nữ trung niên đến sảnh. Không hẹn trước. Để lại phong bì ghi ‘gửi Lăng Chấn Vũ — chuyện gia tộc’.”

Lăng Tuyết Dao nheo mắt. Một thoáng — ánh nhìn sắc lại.

“Phong bì đâu?”

“Đã chuyển lên phòng chủ tịch rồi ạ. Bảo vệ nhận diện người phụ nữ — bà ta đi xe máy cũ, ăn mặc nghèo khó, không có giấy tờ tùy thân.”

“Để lại thông tin liên lạc không?”

“Không. Bà ta để phong bì ở quầy lễ tân rồi đi ngay.”

Lăng Tuyết Dao gật đầu. “Biết rồi.”

Cô đẩy cửa bước vào.

Phòng làm việc rộng hơn sáu mươi mét vuông. Một mặt kính từ trần đến sàn. Mặt kia là giá sách chạm trần — tài chính, luật, tiểu sử doanh nhân.

Cô ngồi vào ghế, mở laptop. Lướt email. Trả lời ba cái, xóa mười cái.

Ngón tay dừng lại trên bàn phím.

*Phong bì từ người phụ nữ không rõ lai lịch. Chuyện gia tộc.*

Cô biết — Lăng Chấn Vũ sẽ không kể cho cô nghe. Ông ta giữ bí mật giỏi hơn bất kỳ ai khác trong tập đoàn.

Cô bấm số nội bộ: “Tôi muốn gặp chủ tịch ba giờ chiều nay.”

“Cô cần hẹn trước —” Thư ký nói.

“Tôi không cần hẹn. Ông chủ tịch sẽ gặp tôi.”

Cô gác máy. Nhìn ra ngoài. Bầu trời xám. Sắp mưa.

Ba giờ. Lăng Tuyết Dao đứng trước cửa phòng Lăng Chấn Vũ.

Phòng chủ tịch mang phong cách cổ điển — bàn gỗ lim đen, tủ trưng đồ sứ. Trên tường: “Gia hòa vạn sự hưng” — chữ ông nội Lăng, viết năm 1985.

Lăng Chấn Vũ ngồi sau bàn. Bảy mươi hai tuổi, tóc bạc trắng, gầy nhưng minh mẫn. Tay cầm phong bì màu nâu — đã mở sẵn.

“Ngồi đi.”

Cô ngồi xuống. Không hỏi. Đợi.

Ông đặt phong bì lên bàn, đẩy về phía cô.

“Mở ra xem.”

Bên trong: một tờ giấy A4, một tấm ảnh.

Tấm ảnh — cô gái khoảng hai mươi ba tuổi, áo sơ mi trắng, quần jean xanh, đứng trước nhà cấp bốn. Gương mặt hiền lành, nụ cười e dè.

Tờ giấy — kết quả ADN. 99.97%. Ông nội và cháu gái.

Lăng Tuyết Dao đặt mọi thứ trở lại phong bì.

“Cháu gái ruột của ông?”

“Con của Lăng Chấn Hải — con trai thứ ba. Bỏ nhà hai mươi lăm năm trước.”

Cô nhớ. Lăng Chấn Hải — không chịu nổi áp lực gia tộc, cắt đứt liên lạc năm hai mươi lăm tuổi.

“Nó mất rồi.” Giọng ông run. “Tai nạn giao thông năm ngoái. Vợ nó mất sớm. Đứa bé — Lâm Niệm — sống với bà ngoại. Bây giờ bà ngoại cũng mất.”

Ông ngừng lại.

“Tôi muốn nhận nó về.”

Năm giây im lặng.

“Ông đã quyết định rồi, còn hỏi tôi làm gì?”

“Tôi hỏi con vì con là CEO.” Giọng ông cứng lại. “Việc này ảnh hưởng đến tập đoàn.”

“Vậy tôi biết rồi.”

Cô đứng dậy. Không cầm phong bì.

“Chúc mừng ông.”

“Tuyết Dao.”

Cô dừng lại, không quay đầu.

“Con không hỏi gì sao?”

Cô quay lại. Trên môi là nụ cười nhạt.

“Tôi hỏi để làm gì? Ông đã có ADN, đã tìm được cháu gái, đã quyết định nhận nó về.” Cô nhìn thẳng vào mắt ông. “Chỉ có một điều tôi muốn ông nhớ.”

“Nói đi.”

Cô bước lại gần bàn, chống hai tay lên mặt gỗ lim, cúi người về phía trước.

“Tập đoàn này, tôi xây bằng mồ hôi và máu — không phải bằng huyết thống.”

Từng chữ nhẹ nhàng, gần như thì thầm. Sắc như dao.

Lăng Chấn Vũ sững người. Ông mở miệng, nhưng cô đã đứng thẳng, chỉnh ve áo, bước ra ngoài.

Cánh cửa đóng lại.

Hoàng Dĩnh đứng chờ cuối hành lang. Im lặng bước theo.

Trong thang máy, con số nhảy từ 38 xuống 1.

“Chị… có chuyện gì không?”

“Lâm Niệm. Hai mươi ba tuổi. Cháu gái ruột của chủ tịch. Sắp được nhận về.”

Hoàng Dĩnh hít nhẹ một hơi.

“Điều tra mọi thứ về cô ta. Học vấn, quan hệ, tài chính — tất cả. Và đặc biệt —” Cô nhìn Hoàng Dĩnh. “— tìm hiểu ai đã gửi phong bì hôm nay. Tại sao người phụ nữ đó không để lại thông tin.”

“Đã rõ.”

Thang máy mở ra. Sảnh chính — sàn đá hoa, quầy lễ tân kính, logo Lăng Thị mạ vàng. Nhân viên cúi chào.

Lăng Tuyết Dao gật đầu, bước ra cửa xoay. Bên ngoài, trời đã đổ mưa.

Cô lái xe về nhà.

Mercedes đen lướt qua phố ướt. Cần gạt nước chạy đều đều. Trong xe chỉ có tiếng mưa và tiếng động cơ.

Nhà cô — penthouse quận trung tâm, nhìn ra sông. Mua năm năm trước, sau thương vụ sáp nhập lớn nhất lịch sử Lăng Thị. Lúc ấy cô ba mươi hai tuổi, vừa ký hợp đồng với tập đoàn đối tác quốc tế trị giá 500 triệu USD, vừa chính thức ngồi ghế CEO khi Lăng Chấn Vũ bắt đầu chuyển giao quyền lực.

*Mười năm.*

*Mười năm từ ngày cha nuôi — Lăng Chấn Đông — qua đời trong hoàn cảnh đầy bí ẩn. Mười năm cô gồng mình gánh Lăng Thị khi nó đứng bờ vực phá sản. Mười năm đánh đổi tuổi trẻ, bạn bè, tình cảm.*

*Nhớ lại những ngày tháng đó, cô nhớ đến Lăng Chấn Đông — người đã dạy cô mọi thứ về kinh doanh, về cách đọc số liệu, về cách đối diện với kẻ thù. Ông mất đi khi cô mới mười bảy tuổi, trong một vụ tai nạn xe hơi mà chưa ai giải thích được nguyên nhân.*

*Bây giờ, một cô gái với tờ giấy ADN có thể đến lấy đi tất cả?*

Cô bóp chặt vô lăng.

*Không. Cô là kẻ đã chiến đấu để có vị trí này. Và cô sẽ chiến đấu để giữ nó.*

Lâm Niệm.

*Cô chưa từng gặp. Nhưng cô đã thấy trong mắt Lăng Chấn Vũ — thứ ánh nhìn ông chưa từng dành cho cô trong suốt những năm làm CEO. Ánh nhìn dành cho cháu ruột.*

*Có điều gì đó không đúng. Người phụ nữ để phong bì hôm nay — bà ta đến từ đâu? Tại sao không để lại thông tin? Liệu có phải ai đó đang cố tình đẩy sự kiện này?*

Cô cười nhạt trong bóng tối.

Dừng xe trước hầm chung cư. Tắt máy. Im lặng.

“Tôi xây bằng mồ hôi và máu,” cô thì thầm. “Không phải bằng huyết thống.”

Mở cửa bước ra. Mưa đã tạnh. Thành phố lên đèn.

Tối đó, Lăng Tuyết Dao ngồi trong phòng khách, ly rượu vang đỏ trên tay, nhìn ra đường chân trời lấp lánh.

Điện thoại reo. Trình Dịch Phàm.

“Nghe nói hôm nay em đè bẹp bên Viễn Đông?” Giọng trầm ấm, pha chút hài hước.

“Tin nhanh thế.”

“Giới thượng lưu không có bí mật.” Anh ngừng một chút. “Có chuyện gì à? Giọng em lạ.”

Cô nhấp một ngụm. Tannin nồng, đắng nơi đầu lưỡi.

“Không có gì. Chỉ là một ngày dài.”

“Em nói dối không giỏi lắm đâu.”

Cô không trả lời.

“Được rồi, không ép. Khi nào muốn nói, gọi tôi.”

“Ừm.”

Cô gác máy. Ly rượu còn nửa. Đặt xuống bàn, bước ra ban công.

Gió đêm thổi tóc bay. Thành phố bên dưới nhộn nhịp, đèn xe nối thành dòng sáng vô tận.

Lăng Tuyết Dao nhìn xuống.

*Có ai đó đang chơi một ván cờ. Và cô vừa được biết rằng mình có đối thủ mới.*

*Cô không biết Lâm Niệm là người thế nào. Có thủ đoạn gì. Có xứng đáng với vị trí này hay không.*

*Nhưng cô biết một điều.*

*Cô sẽ không để bất kỳ ai — thiên kim thật, huyết thống chính thống — cướp đi thứ cô đã xây bằng mười năm máu và nước mắt.*

Dù có phải đốt cháy tất cả.

← Quay lại bài viết