Hai tháng sau.
Nhà hàng Pháp trên tầng bảy mươi khách sạn Hoàng Gia. Bàn góc cạnh cửa kính, nơi cả thành phố trải dài như một tấm bản đồ ánh sáng.
Lăng Tuyết Dao ngồi đối diện Trình Dịch Phàm. Trên bàn — hai đĩa foie gras, một chai Bordeaux niên hạn hai mươi năm, và một khoảng im lặng kéo dài từ lúc gọi món.
Trình Dịch Phàm cắt miếng foie gras, không vội. Tay trái cầm dao, tay phải cầm nĩa — động tác chuẩn xác, từ tốn. Anh ta mặc áo sơ mi trắng, tay áo xắn lên một lần, để lộ đồng hồ Patek Philippe mặt đen.
Lăng Tuyết Dao không động vào đĩa.
“Em không ăn à?”
“Không đói.”
“Em gọi foie gras ba trăm đô một suất để không ăn?”
Cô nhìn anh ta. “Anh gọi tôi ra đây để bàn chuyện ăn uống?”
Trình Dịch Phàm đặt dao nĩa xuống, lau miệng bằng khăn vải. Động tác chậm, cố tình kéo dài.
“Hai tháng qua thế nào?”
“Bận.”
“Có chuyện gì em chưa kể cho tôi không?”
Lăng Tuyết Dao nhấp một ngụm rượu. Bordeaux đậm, hơi chát. “Có nhiều chuyện.”
“Vậy sao em không kể?”
“Cần thêm thời gian để hiểu chuyện gì đang xảy ra.”
Trình Dịch Phàm gật đầu. “Em không tin ai dễ dàng. Đó là lý do tại sao anh ngưỡng mộ em.”
Lăng Tuyết Dao nhìn ra ngoài cửa kính. “Anh nói tôi nghe — tin đồn trong giới thượng lưu. Về Lăng Thị. Về tôi.”
Trình Dịch Phàm đặt ly rượu xuống, nghiêng người về phía trước, giọng hạ thấp.
“Người ta bảo sắp tới Lăng Thị sẽ thay CEO. Thiên kim thật về — thiên kim giả ra đi.”
Lăng Tuyết Dao đặt ly rượu xuống. Mặt không cảm xúc.
“Ai nói?”
“Không ai cả. Và tất cả mọi người.” Trình Dịch Phàm nhún vai. “Tin đồn trong giới — nó không có nguồn, nhưng nó chạy nhanh hơn sự thật. Tuần này tôi đã nghe ba bốn người nhắc đến. Những người có tiền, có quan hệ, có cổ phần trong các quỹ đầu tư.”
“Và họ nói gì?”
“Họ nói Lăng Chấn Vũ đã tìm được cháu gái ruột. Họ nói ông ta không hài lòng với CEO hiện tại. Họ nói —” Anh ta dừng lại, nhìn thẳng vào mắt cô. “Họ nói em sắp bị thay thế.”
Im lặng.
Tiếng dao nĩa leng keng từ bàn bên cạnh. Tiếng nhạc jazz từ dàn loa. Tiếng thành phố rì rầm dưới tầng bảy mươi.
Lăng Tuyết Dao cầm ly rượu lên, xoay nhẹ. Chất lỏng màu đỏ sậm chảy dọc thành ly.
“Tin đồn không tự nhiên mà có,” cô nói, giọng đều đều. “Ai đó đang thả tin. Cố tình.”
“Em nghĩ ai?”
“Tôi chưa biết. Nhưng tôi biết cách đối phó.”
Trình Dịch Phàm nhếch mép. Nụ cười nửa miệng — kiểu cười của người đã đoán trước câu trả lời.
“Em sẽ dùng truyền thông?”
“Đó là cách duy nhất. Tin đồn phải được dập bằng sự thật — nhưng sự thật phải được đóng gói đẹp đẽ.”
“Tạp chí nào?”
“Kinh tế & Đầu tư.”
Trình Dịch Phàm gật đầu. “Tạp chí uy tín nhất trong giới. Nếu em lên được trang bìa —”
“Thì tin đồn chết.”
Anh ta nhìn cô một lúc. “Em có người quen ở đó?”
“Tôi có quan hệ với tổng biên tập. Ông ta nợ tôi một lần từ thương vụ Viễn Đông.”
Trình Dịch Phàm cầm ly rượu lên, nâng về phía cô. “Chúc em may mắn.”
Lăng Tuyết Dao không nâng ly. “Tôi không cần may mắn.”
“Em cần gì?”
Cô nhìn thẳng vào mắt anh ta. “Một đồng minh.”
Trình Dịch Phàm đặt ly xuống. Im lặng kéo dài năm giây. Mười giây.
“Em có tôi rồi.”
—
Cùng lúc đó — tầng một, nhà hàng Nhật trong khu thương mại cao cấp cách Lăng Thị tập đoàn ba dãy phố.
Lâm Niệm ngồi ở bàn trong góc. Trước mặt là hai người đàn ông — một tóc bạc, một hói đầu. Cả hai đều ngoài năm mươi, vest đắt tiền, đồng hồ Rolex.
Thành viên hội đồng quản trị Lăng Thị.
Người tóc bạc — ông Lưu Văn Quang, sáu mươi hai tuổi, nắm 8% cổ phần. Người hói đầu — ông Trịnh Quốc Cường, năm mươi tám tuổi, nắm 5%.
Lâm Niệm mặc áo dài trắng, tóc thả nhẹ, trông dịu dàng và dễ gần. Trên bàn — ba suất sushi thượng hạng, một bình rượu sake đã vơi một nửa.
“Cháu mời hai bác bữa này,” Lâm Niệm nói, giọng nhẹ nhàng. “Cảm ơn hai bác đã dành thời gian.”
Ông Lưu cười xòa. “Cháu gái chủ tịch mời, sao dám từ chối.”
Ông Trịnh gắp miếng sushi, nhai chậm rãi. “Nghe nói cháu vừa làm xong báo cáo phân tích thị trường? Ông Trần Trọng khen ngợi nhiều.”
“Dạ, cháu cố gắng thôi ạ. Nhưng cháu biết mình còn non nhiều lắm.”
Ông Lưu gật gù. “Chủ tịch thương cháu lắm. Ông ấy kể về cháu suốt.”
“Ông nội thương cháu quá ạ.” Lâm Niệm mỉm cười, ngượng ngùng. “Cháu sợ mình không xứng.”
Ông Trịnh đặt đũa xuống, nhìn Lâm Niệm với ánh mắt đánh giá. “Cháu học ngành gì ở trường cao đẳng?”
“Kế toán ạ. Nhưng cháu cũng tự học thêm về tài chính — qua sách với mấy khóa online.”
“Tự học?”
“Dạ. Cháu thích mấy thứ về con số. Hồi còn ở quê, buổi tối rảnh cháu hay lên mạng đọc báo cáo tài chính của các công ty lớn.”
Ông Lưu và ông Trịnh nhìn nhau.
“Mấy công ty nào?” ông Trịnh hỏi.
“Lăng Thị tất nhiên là đầu tiên ạ.” Lâm Niệm cười ngây thơ. “Rồi Trình Thị, Hoa Thịnh, Bách Việt… Cháu đọc để hiểu thêm về kinh tế thôi, chứ không dám bàn luận gì đâu ạ.”
Ông Trịnh nheo mắt. “Cháu đọc báo cáo tài chính của Hoa Thịnh?”
“Dạ, chỉ đọc lướt qua thôi ạ. Thấy bên đó làm ăn cũng tốt, nhưng mà…” Cô ta ngập ngừng.
“Nhưng mà sao?”
“Cháu không dám nói ạ. Cháu còn non dại lắm.”
“Không sao, cứ nói đi.” Ông Lưu khích lệ. “Bác muốn nghe ý kiến của người trẻ.”
Lâm Niệm cúi đầu, như đang suy nghĩ. Rồi ngước lên, mắt trong veo.
“Dạ, cháu thấy báo cáo của Hoa Thịnh quý vừa rồi có một điểm hơi lạ. Hệ số thanh toán nhanh của họ giảm mạnh — từ 1.8 xuống 1.2 — nhưng báo cáo lại tập trung ca ngợi mức tăng doanh thu. Cháu nghĩ… có thể họ đang gặp vấn đề về dòng tiền, nhưng cố tình giấu.”
Im lặng.
Ông Trịnh đặt đũa xuống, nhìn Lâm Niệm với ánh mắt khác. Không còn là đánh giá — mà là cảnh giác.
“Cháu đọc hiểu hệ số thanh toán nhanh?”
“Dạ, cháu có đọc qua mấy bài trên mạng ạ.”
Ông Lưu cười lớn. “Cháu gái chủ tịch không tầm thường đâu. Có mắt nhìn đấy.”
Lâm Niệm cúi đầu, má đỏ. “Bác khen quá lời ạ. Cháu chỉ biết chút ít thôi.”
Nhưng dưới gầm bàn, tay cô ta nắm chặt.
*Làm tốt. Giờ họ đã thấy giá trị của cô.*
—
Tám giờ tối.
Lăng Tuyết Dao về đến căn hộ. Cô cởi áo vest, treo lên mắc, đi chân không vào bếp.
Mở tủ lạnh — vài hộp thực phẩm đóng gói, nước khoáng, một chai rượu trắng còn nguyên. Cô lấy chai rượu ra, mở nắp, rót một ly.
Đứng ở bệ bếp, uống từng ngụm nhỏ.
*Tin đồn.*
Cô không ngạc nhiên. Trong giới thượng lưu, tin đồn là vũ khí rẻ tiền nhất — và hiệu quả nhất. Không cần bằng chứng, không cần nguồn tin. Chỉ cần một câu nói vô tình ở câu lạc bộ golf, một cái nháy mắt ở quầy bar, một cái lắc đầu đầy ẩn ý trong thang máy.
Và sau hai tháng, cả thành phố đều biết: Lăng Tuyết Dao sắp bị thay thế.
*Ai thả tin?*
Lâm Niệm — không. Cô ta mới vào tập đoàn, chưa có mạng lưới trong giới thượng lưu. Nhưng người đứng sau cô ta thì có.
Lăng Tuyết Dao nhấp thêm một ngụm rượu.
*Họ muốn tôi yếu thế trước khi trận chiến bắt đầu.*
Cô đặt ly xuống, lấy điện thoại, mở danh bạ.
Tên: **Nguyễn Hoàng Nam — Tổng biên tập Tạp chí Kinh tế & Đầu tư.**
Cô nhấn gọi.
Một hồi chuông. Hai hồi.
“Alo?”
“Anh Nam, tôi Lăng Tuyết Dao đây.”
“Lăng tổng!” Giọng ông ta niềm nở. “Lâu quá không gặp. Nghe nói chị vừa kết thúc vụ Viễn Đông thành công? Chúc mừng nhé.”
“Cảm ơn anh. Tôi có chuyện muốn nhờ.”
“Cứ nói.”
“Tôi muốn một bài phỏng vấn. Trang bìa. Số tới.”
Im lặng đầu dây bên kia. Ông Nam là người cẩn thận — ông ta không bao giờ trả lời ngay.
“Chị muốn nói về chuyện gì?”
“Chiến lược phát triển Lăng Thị năm năm tới. Kế hoạch mở rộng thị trường Đông Nam Á. Và —” Cô dừng lại một nhịp. “Vị thế của tôi trong tập đoàn.”
Ông Nam cười khẽ. “Chị đang gặp áp lực từ dư luận?”
“Tôi đang đối phó với tin đồn. Cách tốt nhất là dùng sự thật.”
“Và chị muốn tôi đăng sự thật đó?”
“Tôi muốn anh đăng một bài báo tử tế. Không PR rẻ tiền. Không tâng bốc. Một bài phỏng vấn thực chất, có số liệu, có tầm nhìn. Độc giả của anh thông minh — họ sẽ tự đọc ra thông điệp.”
Ông Nam im lặng vài giây. “Thứ Năm tuần sau. Tôi sắp xếp phóng viên và nhiếp ảnh. Chị được hai tiếng.”
“Cảm ơn anh.”
“Không cần cảm ơn. Chị nợ tôi một lần — giờ thì huề.”
Lăng Tuyết Dao cười nhẹ. “Tôi nhớ.”
Cô gác máy.
Đứng trong bếp, một mình. Ly rượu trắng còn một nửa. Điện thoại còn ấm trên tay.
*Thứ Năm tuần sau.*
Cô có một tuần để chuẩn bị. Một tuần để viết kịch bản. Một tuần để biến bài phỏng vấn thành vũ khí.
Cô nhìn ra cửa sổ. Thành phố sáng đèn.
*Lâm Niệm — mày nghĩ mày thắng?*
*Mày mới chỉ bắt đầu.*
*Còn tao — tao đã ở đây mười năm.*
Điện thoại rung lên trong tay.
Tin nhắn từ Hoàng Dĩnh.
*”Thưa chị, vừa có nguồn tin: chiều nay Lâm Niệm ăn trưa với ông Lưu và ông Trịnh tại nhà hàng Nhật. Nội dung không rõ.”*
Lăng Tuyết Dao đọc tin nhắn. Mặt không cảm xúc.
Cô gõ trả lời:
*”Biết rồi. Theo dõi tiếp. Và cố gắng tìm hiểu nội dung cuộc gặp.”*
Đặt điện thoại xuống bàn.
*Hai thành viên hội đồng quản trị.*
*Cô ta không mất thời gian.*
Lăng Tuyết Dao cầm ly rượu lên, uống cạn.
Rượu trắng lạnh, chảy xuống cổ họng.
Cô đặt ly xuống, mở tủ lạnh, lấy chai nước khoáng. Mở nắp, uống một hơi dài.
Sau đó, cô đi vào phòng làm việc, bật đèn, mở máy tính.
Màn hình sáng lên.
Cô mở file — bản thảo chiến lược phát triển Lăng Thị năm năm tới. Một bản kế hoạch dày hai trăm trang, cô đã viết từ ba tháng trước, nhưng chưa công bố.
*Bài phỏng vấn sẽ dùng cái này.*
Cô bắt đầu đọc lại.
Bên ngoài, thành phố vẫn thức. Hàng triệu người đang sống cuộc sống của họ.
Còn Lăng Tuyết Dao — đang chuẩn bị cho trận chiến tiếp theo.
Lần này, cô sẽ không phòng thủ.
Cô sẽ tấn công.
PHUONG NAM
Technology Solutions