Một tuần sau cuộc gặp với Trình Dịch Phàm.
Tạp chí Kinh tế & Đầu tư — tòa soạn nằm ở tầng mười lăm một tòa nhà cũ kỹ trên phố Nguyễn Văn Linh. Thang máy ọp ẹp, hành lang chật hẹp, tường ố vàng vì thời gian. Nhưng trang bìa của nó có sức nặng hơn bất kỳ tòa nhà sang trọng nào trong thành phố.
Lăng Tuyết Dao bước vào phòng họp lúc chín giờ sáng.
Áo vest trắng, váy đen bút chì, giày cao gót màu nude. Tóc búi cao, để lộ đường viền hàm sắc nét. Trên cổ — sợi dây chuyền ngọc trai đơn giản, một hàng duy nhất.
Trang phục nói: *Tôi đến để làm việc, không phải để diễn.*
Phóng viên — một người đàn ông ba mươi lăm tuổi tên Minh Hoàng, áo sơ mi xám, tay cầm máy ghi âm — đã ngồi sẵn. Bên cạnh là nhiếp ảnh gia, đang kiểm tra đèn flash.
“Chào Lăng tổng.”
“Chào anh Hoàng.”
Bắt tay. Không khí chuyên nghiệp. Không có chuyện xã giao thừa.
Họ ngồi xuống hai bên bàn. Trên bàn — một cốc nước lọc cho Lăng Tuyết Dao, một tách cà phê cho phóng viên. Máy ghi âm được bật. Đèn flash nhấp nháy thử một lần.
“Chị sẵn sàng chưa?”
Lăng Tuyết Dao nhìn thẳng vào ống kính. “Sẵn sàng.”
—
Minh Hoàng mở cuốn sổ tay. Những trang giấy đầy chữ viết tay — câu hỏi đã được chuẩn bị từ trước, nhưng ông ta không đọc. Ông ta nhìn cô.
“Thưa Lăng tổng, ba năm trước, khi chị tiếp quản Lăng Thị tập đoàn, công ty đang nợ ngân hàng hai nghìn tỷ đồng, ba dự án bất động sản đang đắp chiếu, và đội ngũ điều hành mất phương hướng. Hôm nay, Lăng Thị là tập đoàn top năm trong nước, với doanh thu tăng trưởng 340% sau ba năm. Chị có thể chia sẻ — bí quyết là gì?”
Lăng Tuyết Dao không trả lời ngay.
Cô nhìn xuống bàn, như đang sắp xếp suy nghĩ. Thực ra cô đã chuẩn bị câu trả lời này từ ba ngày trước. Nhưng cô không muốn đọc như diễn văn.
“Không có bí quyết,” cô nói. “Chỉ có quyết định đúng vào đúng thời điểm.”
“Ví dụ?”
“Khi tôi nhận việc, mọi người bảo tôi bán mảng bất động sản để trả nợ. Đó là cách an toàn. Nhưng tôi không muốn an toàn — tôi muốn chiến thắng. Tôi giữ lại ba dự án đắp chiếu, tái cấu trúc toàn bộ, và tìm đối tác chiến lược thay vì bán rẻ. Mất mười tám tháng để xoay chuyển. Nhưng sau đó, ba dự án đó mang về cho Lăng Thị bốn nghìn tỷ.”
“Chị có bao giờ sợ thất bại?”
“Không.”
“Tại sao?”
“Vì sợ là xa xỉ mà tôi không có thời gian để chi trả.”
Minh Hoàng ghi chép. Ngòi bút lướt trên giấy.
—
Nhiếp ảnh gia giơ tay. “Lăng tổng, cho tôi xin một tấm ảnh chị đang nói — tay hơi đưa về phía trước, như đang thuyết trình ấy ạ.”
Lăng Tuyết Dao làm theo. Cô hơi nghiêng người về phía trước, tay phải đưa lên, lòng bàn mở. Tư thế của một người đang giải thích — không phải đang phòng thủ.
Đèn flash lóe sáng.
“Được rồi, cảm ơn chị.”
Minh Hoàng tiếp tục.
“Thưa Lăng tổng, gần đây có nhiều tin đồn về việc Lăng Thị sẽ thay đổi nhân sự cấp cao. Chị có bình luận gì?”
Câu hỏi đến tự nhiên. Nhưng Lăng Tuyết Dao biết — đây là lúc bài phỏng vấn thực sự bắt đầu.
Cô không né tránh. Cô nhìn thẳng vào máy ghi âm.
“Lăng Thị là công ty gia đình, nhưng là công ty gia đình chuyên nghiệp. Mọi quyết định nhân sự đều dựa trên năng lực, không phải huyết thống. Tôi đã chứng minh năng lực của mình trong mười năm qua — bằng số liệu, bằng kết quả, bằng những hợp đồng đã ký.”
“Vậy chị nói gì với những người cho rằng chị chỉ là người ngoài?”
Lăng Tuyết Dao mỉm cười. Một nụ cười không chạm đến mắt.
“Tôi là CEO của Lăng Thị tập đoàn. Tôi được hội đồng quản trị bầu chọn — không phải vì tôi mang họ Lăng, mà vì tôi mang lại lợi nhuận. Nếu có ai đó cho rằng huyết thống quan trọng hơn năng lực, tôi mời họ nhìn vào bảng cân đối kế toán của chúng tôi.”
“Chị có kế hoạch gì cho năm năm tới?”
Lăng Tuyết Dao mở cặp, lấy ra một tập tài liệu mỏng. Bản in màu, bìa cứng, đóng gáy cẩn thận.
Cô đặt lên bàn.
“Đây là bản chiến lược phát triển Lăng Thị giai đoạn 2025-2030. Tôi đã viết nó từ ba tháng trước. Hôm nay tôi công bố lần đầu tiên — trên trang bìa tạp chí của các anh.”
Minh Hoàng nhướng mày. Ông ta cầm tập tài liệu lên, lật qua vài trang. Mắt ông ta mở to.
“Đây là… rất chi tiết.”
“Tôi không làm việc nửa vời.”
—
Buổi phỏng vấn kéo dài một tiếng bốn mươi lăm phút.
Họ nói về thị trường Đông Nam Á — Lăng Thị đang chuẩn bị mở văn phòng tại Thái Lan và Indonesia. Họ nói về công nghệ — Lăng Thị đầu tư hai trăm tỷ vào chuyển đổi số. Họ nói về nhân lực — chương trình đào tạo lãnh đạo trẻ, mục tiêu đưa tỷ lệ nhân viên dưới ba mươi lên 60% đội ngũ quản lý.
Không một lần nào Lăng Tuyết Dao nhắc đến Lâm Niệm.
Không một lần nào cô phàn nàn về áp lực từ gia tộc.
Cô chỉ nói về công việc. Về những con số. Về tương lai.
Và đó chính là thông điệp.
Khi Minh Hoàng tắt máy ghi âm, ông ta nhìn cô với ánh mắt khác.
“Tôi làm phỏng vấn mười lăm năm. Tôi chưa thấy CEO nào chuẩn bị kỹ như chị.”
Lăng Tuyết Dao đứng dậy, chỉnh lại cổ áo.
“Vì tôi không có quyền mắc sai lầm.”
—
Ba ngày sau.
Tạp chí Kinh tế & Đầu tư số ra tháng — trang bìa.
Ảnh Lăng Tuyết Dao ngồi trong phòng họp, tay đưa về phía trước, mắt nhìn thẳng vào ống kính. Góc chụp từ dưới lên — tạo cảm giác người trong ảnh cao lớn, vững chãi.
Dòng tít chính:
**”LĂNG TUYẾT DAO: TÔI KHÔNG CÓ QUYỀN MẮC SAI LẦM”**
Dòng phụ:
*CEO Lăng Thị tập đoàn công bố chiến lược năm năm: Đông Nam Á, chuyển đổi số, và một thế hệ lãnh đạo mới.*
—
Bảy giờ sáng.
Lăng Tuyết Dao đang ở phòng gym trong căn hộ. Máy chạy bộ, tốc độ 10 km/h. Tai nghe không dây, playlist nhạc điện tử.
Điện thoại trên giá đỡ rung lên.
Tin nhắn từ Hoàng Dĩnh.
*”Thưa chị, báo đã lên sạp. Bản online đã được đẩy lên trang chủ. Lượt xem — ba mươi nghìn trong mười lăm phút đầu.”*
Lăng Tuyết Dao giảm tốc độ máy chạy bộ. Cô cầm điện thoại lên, đọc lại tin nhắn.
Ba mươi nghìn lượt xem. Mười lăm phút.
*Tốt.*
Cô đặt điện thoại xuống, tăng tốc độ trở lại.
—
Tám giờ sáng.
Văn phòng Phòng Phân tích Chiến lược — tầng hai mươi, Lăng Thị tập đoàn.
Lâm Niệm ngồi trước máy tính. Trên màn hình — trang chủ Tạp chí Kinh tế & Đầu tư. Ảnh Lăng Tuyết Dao chiếm nửa trang.
Cô ta đọc bài báo từ đầu đến cuối.
Không một lần nhướng mày.
Không một lần thay đổi sắc mặt.
Khi đọc xong, cô ta nhấp vào phần bình luận.
*”CEO xịn — có tầm nhìn, có số liệu, không nói suông.”*
*”Ai bảo thay thế? Đọc bài này đi rồi nói.”*
*”Lăng Thị có bà này thì khỏi lo.”*
*”Thiên kim thật? Thiên kim thật làm được như này không?”*
Lâm Niệm đọc từng bình luận. Mặt vẫn không cảm xúc.
Cô ta tắt trang báo.
Mở điện thoại. Danh bạ — tên: **Không có tên.**
Nhấn gọi.
Một hồi chuông. Hai hồi.
“Alo.”
Giọng đàn ông, trung niên, trầm.
“Chú à,” Lâm Niệm nói, giọng nhẹ nhàng, vẫn cái giọng dịu dàng quen thuộc. “Cháu muốn gặp chú. Càng sớm càng tốt.”
Im lặng đầu dây bên kia.
“Có chuyện gì?”
“Lăng Tuyết Dao vừa có bài phỏng vấn. Trang bìa. Chiến lược năm năm.”
“Tôi biết.”
“Cô ta chơi đẹp lắm. Tin đồn tiêu hết rồi.”
“Cháu lo à?”
Lâm Niệm cười nhẹ. Một tiếng cười không chạm đến mắt.
“Cháu không lo. Cháu chỉ muốn đẩy nhanh kế hoạch.”
Im lặng.
“Chiều nay. Ba giờ. Quán cà phê cũ.”
“Dạ.”
Lâm Niệm gác máy.
Cô ta nhìn ra cửa sổ. Thành phố bên dưới — những tòa nhà chọc trời, những dòng xe cộ, những con người đang vội vã.
*Lăng Tuyết Dao — chị giỏi thật đấy.*
*Nhưng ván này chưa kết thúc.*
—
Mười một giờ trưa.
Phòng làm việc của Lăng Tuyết Dao — tầng ba mươi tám.
Hoàng Dĩnh đứng trước bàn làm việc, máy tính bảng trong tay.
“Lượt xem bản online — một trăm hai mươi nghìn sau bốn tiếng. Hai mươi bài báo mạng lớn đã đăng lại. Ba kênh truyền hình gọi điện xin phỏng vấn tiếp.”
Lăng Tuyết Dao ngồi sau bàn, tay cầm bút, xoay nhẹ.
“Từ chối hết.”
“Thưa chị?”
“Bài báo đó là đủ. Nếu tôi tiếp tục lên mặt báo, người ta sẽ bảo tôi đang cố gắng quá.”
Hoàng Dĩnh gật đầu, ghi chú.
“Và thưa chị — phản ứng từ hội đồng quản trị. Ông Lưu và ông Trịnh gọi điện khen ngợi. Ông Lưu nói: ‘Lăng tổng làm tôi yên tâm.'”
Lăng Tuyết Dao nhếch mép.
*Ông Lưu — người vừa ăn trưa với Lâm Niệm tuần trước.*
*Thế là ông ta thay đổi lập trường nhanh thật.*
“Chủ tịch thì sao?”
“Chủ tịch chưa có phản hồi.”
Lăng Tuyết Dao gật đầu. Cô không ngạc nhiên.
Lăng Chấn Vũ đang ở trong tình thế khó xử. Ông ta không thể khen cô — vì khen cô là phủ nhận Lâm Niệm. Ông ta cũng không thể chê cô — vì bài báo quá tốt, chê sẽ lộ thiên vị.
Nên ông ta im lặng.
Và sự im lặng đó — là một câu trả lời.
“Còn gì nữa không?”
Hoàng Dĩnh do dự.
“Có chuyện gì?” Lăng Tuyết Dao nhìn lên.
Hoàng Dĩnh đặt máy tính bảng xuống bàn, xoay về phía Lăng Tuyết Dao.
Trên màn hình — một bức ảnh.
Chụp từ xa, qua cửa kính quán cà phê. Chất lượng không cao, nhưng đủ rõ.
Lâm Niệm ngồi ở bàn góc. Đối diện cô ta — một người đàn ông trung niên, tóc muối tiêu, mặc vest xám, đeo kính gọng vàng.
Trên bàn — hai tách cà phê, một tập tài liệu.
Lăng Tuyết Dao nhận ra người đàn ông đó ngay lập tức.
Luật sư của tập đoàn Hoa Thịnh.
*Quản Hồng.*
Người đã làm việc với Hoa Thịnh hơn hai mươi năm. Một trong những luật sư giỏi nhất trong giới doanh nghiệp.
“Ảnh này chụp lúc nào?”
“Mười lăm phút trước. Quán cà phê trên đường Nguyễn Du — cách đây ba dãy phố.”
Lăng Tuyết Dao nhìn chằm chằm vào bức ảnh.
*Hoa Thịnh.*
Tập đoàn đối thủ số một của Lăng Thị. Hai công ty đã cạnh tranh trong mười năm — từ thương vụ bất động sản, đến đấu thầu dự án chính phủ, đến giành giật nhân tài. Mối thù không đội trời chung.
Và Lâm Niệm — cô gái đến từ vùng quê nghèo, vừa vào tập đoàn chưa đầy ba tháng — đang ngồi uống cà phê với luật sư hàng đầu của Hoa Thịnh.
“Chị —” Hoàng Dĩnh ngập ngừng. “Chúng ta có cần hành động gì không?”
Lăng Tuyết Dao không trả lời ngay.
Cô nhìn bức ảnh. Nhìn gương mặt Lâm Niệm — đang cười, đang nói chuyện thoải mái với người đàn ông đối diện.
*Cô ta không chỉ là thiên kim thật.*
*Cô ta là quân bài của Hoa Thịnh.*
Một nỗi lạnh chạy dọc sống lưng Lăng Tuyết Dao. Nhưng mặt cô vẫn không cảm xúc.
Cô đẩy máy tính bảng trở lại phía Hoàng Dĩnh.
“Theo dõi cô ta. Hai mươi bốn trên bảy. Tôi muốn biết cô ta gặp ai, nói gì, đi đâu.”
“Rõ.”
“Và Dĩnh —”
“Dạ?”
“Tìm mọi thông tin về mối liên hệ giữa Lâm Niệm và Hoa Thịnh. Lục từ quá khứ của cô ta. Từ lúc cô ta còn ở quê. Từ lúc cô ta chưa được nhận về. Tôi muốn biết — Hoa Thịnh đã chuẩn bị cô ta từ bao giờ.”
Hoàng Dĩnh gật đầu. “Tôi đi ngay.”
Cô ta quay người bước ra cửa.
“Dĩnh.”
Hoàng Dĩnh dừng lại.
Lăng Tuyết Dao nhìn ra cửa sổ. Thành phố trải dài bên dưới — xám xịt dưới bầu trời âm u.
“Chuyện này — không được lộ ra ngoài. Chưa phải lúc.”
“Tôi hiểu.”
Hoàng Dĩnh bước ra, đóng cửa nhẹ nhàng.
Lăng Tuyết Dao ngồi lại một mình trong phòng.
Trên bàn — tách cà phê đã nguội. Máy tính bảng với bức ảnh vẫn còn sáng.
Cô nhìn ra cửa sổ.
*Hoa Thịnh.*
*Luật sư của Hoa Thịnh.*
*Ngay giữa lòng thành phố, giữa ban ngày.*
Cô cầm tách cà phê lên, uống một ngụm. Đắng. Nguội.
*Lâm Niệm — mày không chỉ là thiên kim thật.*
*Mày là một mũi dao — do kẻ thù cắm vào tim Lăng Thị.*
Và lần đầu tiên sau nhiều năm, Lăng Tuyết Dao cảm thấy — cuộc chiến này không chỉ là giữ ghế quyền lực.
Nó là sinh tử.
PHUONG NAM
Technology Solutions