Cánh cửa phòng họp đóng sậm sau lưng Lăng Chấn Vũ.
Tiếng động vọng dọc hành lang tầng 40 — nặng nề, khô khốc. Mấy nhân viên đang đi qua vội né sang một bên, cúi đầu. Ông không nhìn ai. Ông bước thẳng về phía thang máy riêng, tay siết chặt điện thoại.
Lăng Tuyết Dao đứng ở cửa phòng họp, nhìn theo bóng ông khuất sau cánh cửa thang máy.
*Ông ấy sẽ không dừng lại.*
Cô biết điều đó.
25 năm thống trị Lăng Thị không phải do may mắn. Lăng Chấn Vũ là một kẻ thao túng — âm thầm, kiên nhẫn, không bao giờ từ bỏ. Nếu ông ta đã quyết định chuyển cổ phần cho Lâm Niệm, ông ta sẽ tìm cách.
15% cổ phần. Tin nhắn của Hoàng Dĩnh vẫn hiện trên màn hình điện thoại. Lăng Tuyết Dao đọc lại ba lần, như thể con số đó sẽ thay đổi nếu cô đọc kỹ hơn.
Nó không thay đổi.
Cô cất điện thoại, bước về phía thang máy — nhưng không phải thang máy riêng của chủ tịch. Cô đi thang máy nhân viên, xuống tầng 36, nơi có phòng làm việc của mình.
Cô cần không gian riêng để suy nghĩ.
Nhưng trước đó — cô cần hiểu đối thủ của mình.
—
Trong thang máy, cô bấm số Hoàng Dĩnh.
“Dĩnh.”
“Thưa chị.”
“Gửi cho tôi mọi thông tin về việc chuyển nhượng cổ phần. Quy trình pháp lý, thời gian, và —” Cô ngừng lại. “— cách ông ấy có thể lách luật để thực hiện nhanh nhất có thể.”
“Tôi sẽ liên hệ với luật sư tập đoàn.”
“Không. Không qua công ty.” Lăng Tuyết Dao nhìn số tầng nhảy. “Tôi cần luật sư riêng. Người không có liên hệ với Lăng Thị.”
“Dạ… em có một người quen. Bà Trần Minh Phương — chuyên gia về cổ phần và sáp nhập. Làm việc độc lập.”
“Tốt. Sắp xếp cho tôi gặp bà ấy trong tuần này.”
“Tôi sẽ liên hệ ngay.”
Thang máy dừng. Cửa mở.
“Còn nữa, Dĩnh.”
“Dạ?”
“Theo dõi Lăng Chấn Vũ. Từng cuộc gọi, từng cuộc họp, từng người ông ấy gặp. Tôi muốn biết ông ấy đang làm gì — trước khi ông ấy làm.”
“Tôi hiểu.”
Cô bước ra khỏi thang máy, hành lang vắng vẻ. Ánh đèn huỳnh quang chiếu xuống sàn đá hoa cương — lạnh, vô cảm.
—
Ba giờ chiều cùng ngày.
Lăng Tuyết Dao ngồi trong văn phòng luật của bà Trần Minh Phương — một căn phòng nhỏ trên tầng 12, khu văn phòng trung tâm. Không sang trọng như Lăng Thị, nhưng đầy đủ tiện nghi.
Bà Trần Minh Phương — sáu mươi tuổi, tóc búi cao, kính hai tròng — ngồi đối diện, tay cầm tập tài liệu.
“15% cổ phần,” bà nói, giọng điềm tĩnh. “Đó là một số tiền lớn. Nếu Lăng Chấn Vũ muốn chuyển, ông ta phải thông qua hội đồng quản trị.”
“Tôi biết. Nhưng ông ấy sẽ tìm cách.”
“Nếu ông ta chuyển qua di chúc — đó là quyền của ông ta. Nhưng nếu là tặng cho trước khi mất, đó là chuyện khác.” Bà Trần nhìn Lăng Tuyết Dao. “Cô có muốn tôi kiểm tra xem có bất kỳ động thái nào trong hồ sơ pháp lý không?”
“Có. Và bà cần hiểu — đây không phải chỉ về cổ phần.”
“Tôi biết.” Bà Trần đặt tập tài liệu xuống. “Đây là về quyền lực. Và về việc ai kiểm soát Lăng Thị.”
—
Sáu giờ tối.
Lăng Tuyết Dao về đến căn hộ. Cô cởi áo vest, treo lên mắc, đi chân không vào bếp.
Đứng bên cửa sổ, nhìn ra thành phố đêm.
*Hoa Thịnh.*
*Có thể Hoa Thịnh không chỉ đào tạo Lâm Niệm. Có thể họ đứng sau toàn bộ kế hoạch này.*
*Có người đã nhận ra Lăng Chấn Vũ yêu thương cháu gái thất lạc. Và họ đã lợi dụng điều đó.*
*Nhưng tại sao? Hoa Thịnh muốn gì từ Lăng Thị?*
Cô mở điện thoại, tìm kiếm thông tin về Hoa Thịnh.
*Trương Văn Huy — Phó chủ tịch Hoa Thịnh.*
*Đã làm việc ở Hoa Thịnh hơn 20 năm. Chịu trách nhiệm về chiến lược phát triển.*
*Và — người đã ký hợp đồng tài trợ cho Lâm Niệm.*
Cô lưu lại thông tin. Rồi cô gọi Hoàng Dĩnh.
“Dĩnh. Tôi cần biết về Trương Văn Huy. Mọi thứ.”
—
Hai tuần sau cuộc họp hội đồng.
Lăng Tuyết Dao ngồi trong phòng làm việc, trước mặt là một tập hồ sơ dày. Hoàng Dĩnh đã điều tra Trương Văn Huy suốt hai tuần — và kết quả thì đáng lo ngại.
*Trương Văn Huy — 62 tuổi, Phó chủ tịch Hoa Thịnh.*
*Đã tham gia vào nhiều vụ thâu tóm doanh nghiệp trong quá khứ. Đặc biệt — ông ta có mối liên hệ với Lăng Thị 25 năm trước.*
Lăng Tuyết Dao đọc đến đoạn đó thì dừng lại.
*25 năm trước.*
*Năm mà cha cô — Lăng Chấn Đông — mất tích.*
*Và Trương Văn Huy — đang làm việc cho Hoa Thịnh.*
Một sự trùng hợp? Hay có liên hệ sâu hơn?
Cô lật qua trang tiếp theo.
*Báo cáo nội bộ của Hoa Thịnh — tháng 3 năm 2024. Một đoạn được đánh dấu:*
*”Dự án Thiên Kim: Tiến độ đạt 80%. Đối tượng đã hoàn thành giai đoạn đào tạo, sẵn sàng triển khai. Chờ tín hiệu từ phía Lăng Thị.”*
Lăng Tuyết Dao nhắm mắt.
*Đối tượng.*
*Họ gọi Lâm Niệm là “đối tượng”.*
*Không phải người. Mà là công cụ.*
—
Đêm đó, cô gọi Trình Dịch Phàm.
“Có chuyện gì em cần nói với tôi?”
“Tôi cần tiền.”
Im lặng.
“Tôi cần 200 tỷ.”
“Tôi biết.” Trình Dịch Phàm nói. “Anh đọc được báo cáo về việc Lăng Chấn Vũ chuẩn bị chuyển cổ phần. Anh có thể giúp em.”
“Lãi suất thị trường. Anh cho tôi vay với lãi suất thị trường.”
“Tuyết Dao—”
“Không phải từ thiện, Dịch Phàm. Tôi không nhận tiền không lấy lãi từ ai cả. Kể cả anh.”
Một tiếng thở dài ở đầu dây bên kia.
“Được. Lãi suất thị trường. Anh sẽ chuyển vào tuần sau.”
“Cảm ơn.”
“Không cần cảm ơn. Nhưng em cần biết — Lăng Chấn Vũ không phải người dễ đối phó. Ông ta đã thắng nhiều trận hơn bất kỳ ai em từng đối đầu.”
“Tôi biết.”
“Vậy tại sao em vẫn chiến đấu?”
Lăng Tuyết Dao nhìn ra cửa sổ. Thành phố đêm lấp lánh.
“Bởi vì đây không chỉ là về Lăng Thị.”
“Còn về gì?”
“Bốn tháng trước, tôi nghĩ đây chỉ là về ghế CEO. Nhưng bây giờ —” Cô dừng lại. “— tôi nghĩ có thể đây là về nhiều hơn thế.”
“Em muốn nói gì?”
“Tôi chưa biết. Nhưng tôi sẽ tìm ra.”
—
Một tuần sau.
Lăng Tuyết Dao nhận được tin nhắn từ Hoàng Dĩnh: *”Có người muốn gặp chị. Người đàn ông tên Nguyễn Văn Hùng — cựu luật sư của Lăng Thị, đã nghỉ việc 25 năm trước. Ông ta nói có chuyện quan trọng về Lăng Chấn Đông.”*
Lăng Tuyết Dao đọc tin nhắn. Tim cô đập nhanh.
*Lăng Chấn Đông.*
*Cha cô.*
*”Có chuyện quan trọng.”*
Cô gọi lại cho Hoàng Dĩnh.
“Địa điểm?”
“Quán cà phê trên đường Nguyễn Đình Chiểu. Ông ấy sẽ đợi ở đó vào 7 giờ sáng mai.”
“Tôi sẽ đến.”
Cô gác máy. Đứng bên cửa sổ, nhìn ra thành phố đêm.
*Cha.*
*Có lẽ ông ấy đã chết 25 năm trước. Hoặc có lẽ — ông ấy vẫn còn sống ở đâu đó.*
*Và có ai đó — biết sự thật.*
—
Sáng hôm sau, 7 giờ.
Lăng Tuyết Dao đỗ xe trước quán cà phê. Một căn nhà phố cũ, mùi cà phê rang xộc. Cô bước vào, nhìn quanh.
Ở bàn trong góc — một người đàn ông già, tóc bạc trắng, ngồi một mình. Ông ta nhìn cô khi cô bước vào.
“Lăng Tuyết Dao.”
“Dạ. Ông là Nguyễn Văn Hùng?”
Ông ta gật đầu. “Ngồi đi.”
Cô ngồi xuống đối diện.
“Tôi đã làm việc cho Lăng Thị 20 năm,” ông ta nói, giọng khàn. “Dưới thời Lăng Chấn Đông. Và tôi có mặt vào ngày ông ấy biến mất.”
Lăng Tuyết Dao nắm chặt tay.
“Ông biết chuyện gì đã xảy ra?”
“Tôi biết một phần.” Ông ta nhìn cô — đôi mắt già nua, đầy mệt mỏi. “Và tôi biết — cô cần biết nhiều hơn tôi có thể nói ở đây.”
“Tại sao ông liên lạc với tôi bây giờ?”
“Vì tôi sắp chết.” Ông ta cười — nụ cười buồn. “Ung thư giai đoạn cuối. Bác sĩ cho tôi ba tháng. Và tôi không muốn mang bí mật này xuống mồ.”
Ông ta đặt một phong bì lên bàn.
“Đây là địa chỉ. Chiều nay, 3 giờ. Đến một mình.”
Lăng Tuyết Dao nhìn phong bì. “Đó là gì?”
“Sự thật.” Ông ta đứng dậy. “Và cảnh báo.”
Ông ta bước ra khỏi quán — lưng còng, bước chân chậm rãi.
Lăng Tuyết Dao nhìn theo. Tay cô run nhẹ khi cầm phong bì lên.
*Bí mật.*
*Sự thật.*
*Có lẽ — cuối cùng cô sắp biết cha mình là ai.*
PHUONG NAM
Technology Solutions