Chương 1: Nửa đêm nhiễu sóng

01/07/2026  ·  phuongle

Đồng hồ trên góc màn hình nhảy sang 1:47 sáng.

Lê Hoàng dụi mắt, kéo cái bát mì tôm đã nguội ngắt lại gần, húp một húng xì xụp. Phòng trọ của anh rộng chừng hai mươi mét vuông — giường gấp dựa tường, bàn máy tính kê sát cửa sổ, mấy cái quần áo vắt trên ghế xếp thành đống. Đèn neon ngoài hành lang hắt qua khung cửa kính mờ, tạo ra thứ ánh sáng vàng vọt như trong phim kinh dị hạng B.

Trên màn hình, nhân vật của anh vừa ăn một phát headshot, nằm sóng soài giữa bãi đất trống.

“Hay quá,” anh nói, giọng khản đặc sau bốn tiếng stream. “Một phát đẹp mắt. Hụt mất top một vì thằng cha đó — chứ sao.”

Một dòng chữ lướt qua chat bên phải màn hình.

**CoderKhang:** kĩ năng vẫn như mọi khi :)))
**CoderKhang:** OP = Oops Phát

“Thếch câm mồm,” Hoàng cười, giọng không hẳn là chửi. Sáu tháng stream rồi, cái danh sách người xem chưa bao giờ vượt quá hai con số. Tối nay dịp đặc biệt — ba người. Anh thuộc tên từng đứa: CoderKhang, Cuội (chuyên spam meme chó), và một tài khoản vô danh không avatar, im lặng ngồi đấy từ đầu buổi như cái bóng ma.

Ba con người. Bằng số ngón tay trên một bàn tay, nếu anh mất hai ngón trong tai nạn lao động.

“Sắp tới top 1” — anh vừa nói vừa bấm vào trận tiếp theo — “thì stream mạt chược. Nhất định.”

Nhà anh là khu trọ sinh viên ở hẻm đường Nguyễn Văn Cừ, quận 5. Tường mỏng đến mức nghe rõ tiếng ngáy của thằng nhỏ phòng bên. Thỉnh thoảng có tiếng xe máy vọt qua hẻm rồi tắt dần — thứ nhất. Còn lại chỉ có tiếng quạt máy kêu ro ro, và tiếng Hoàng lẩm bẩm một mình trước màn hình.

**Cuội:** đỉnh cao giải trí = lão già 26 tuổi than thở với màn hình
**Cuội:** sao không mở webcam đi ông, để bà con chiêm ngưỡng

“Webcam chết rồi,” Hoàng đáp, nói dối như thật. Cái webcam không chết — nó vẫn nằm trong hộp, chưa kịp cắm. Vì lắp vào rồi mọi người thấy mặt anh, chắc còn ít người xem hơn nữa. “Đợi donate đủ tiền mua cái mới.”

**CoderKhang:** t donate 5k :)))
**CoderKhang:** hồi âm

Hoàng cười khẩy. Cái tội của anh là thích nhưng không đủ tài, nói gì thì nói. Game rank cao nhưng không phải cao nhất. Hài hước nhưng không đủ hài cho streamer chuyên nghiệp. Đẹp trai? Trong mơ.

Màn hình game nổ ra tiếng súng. Trận mới bắt đầu.

Tô Mặc lao qua lùm cây, gai nhọn cứa vào vai áo rách toạc.

Hơi thở phả ra từng hồi gấp gáp. Trong lồng ngực, linh khí xáo động như nước sắp sôi — cô vừa vận chuyển một vòng Chân Hỏa Quyết để kích tốc độ, nhưng người đã gần cạn. Bảy ngày. Bảy ngày cô chạy từ chân núi Thanh Vân lên dải rừng Bắc Lãng, và con quái vật sau lưng vẫn không bỏ cuộc.

Cạnh — một thân cây đổ sầm xuống chỗ cô vừa đứng trước đó một nhịp. Gỗ vỡ vụn, văng ra từng mảnh sắc như dao. Tô Mặc lăn người né, vai đập vào một gốc cây cổ thụ, rễ phủ đầy rêu phát quang màu lam nhạt.

Cô chửi thề — một tiếng “mẹ nó” rất nhỏ — rồi đứng bật dậy.

Yêu thú xuất hiện từ màn sương dày sau rặng tùng bách. Nó cao hơn một người, bộ lông màu xám ngoét như đá vôi, mắt dựng đứng đồng tử vàng rực. Miệng nó hé ra, để lộ hai hàm răng dài ngoằng, nước dãi xanh lè nhỏ giọt xuống mặt đất. Từng giọt chạm vào lá khô, bốc lên làn khói trắng…

*Liệt Diễm Hổ. Cấp hai. Luyện Khí hậu kỳ.*

Tô Mặc đọc được những dòng chữ ấy trong đầu như một phản xạ — sư phụ từng bắt cô nhập tâm Đồ Giám Bách Thú, từ mỗi con yêu thú trong vòng ba trăm dặm quanh Thanh Vân. Đám đồng môn cười nhạo cô vì phải học cái thứ vô dụng đó. “Đồ Giám có giúp ngươi tăng tu vi không?” — tên sư huynh họ Triệu từng hỏi, giọng châm chọc.

Thì đây, câu trả lời đây.

*Luyện Khí trung kỳ.* Cô thấp hơn con quái này một tiểu cảnh giới. Một tiểu cảnh giới trong thế giới tu tiên là khoảng cách giữa sống và chết, giữa chạy được và không chạy được.

Nhưng Tô Mặc chưa bao giờ định đánh.

Cô thọc tay vào túi, các đầu ngón tay chạm vào một mảnh cứng lạnh — mảnh kính vỡ, lớn chừng hai đốt ngón tay, cạnh sắc lẹm. Linh khí từ nó truyền lên da cô một luồng hơi mát lạnh. Di vật duy nhất của sư phụ.

*Đừng để ai lấy nó.* — Những lời cuối cùng trưởng lão Tịch nói trước khi nhắm mắt vẫn văng vẳng bên tai cô suốt một năm nay.

Liệt Diễm Hổ gầm lên. Âm thanh như sấm động giữa rừng già xua đàn chim đêm bay tán loạn khỏi tán cây. Không khí nóng lên — cái miệng nó đã ứa ra một luồng hỏa diễm màu cam sẫm.

Tô Mặc mím môi. Chân trái lui nửa bước, người xoay ngang, tay phải bấm một thủ quyết cực nhanh.

*Phong Linh Quyết — khởi.*

Một luồng gió mát cuộn quanh chân cô, cuốn theo vài chiếc lá khô. Cảm giác linh khí trong đan điền rút đi một mảng lớn khiến bụng cô nhói lên. Nhưng cô không dừng — phóng người sang trái đúng lúc con hổ phun ra một luồng lửa xé toạc bầu không khí.

Nhiệt độ bùng lên như cửa lò thiêu. Tô Mặc cảm thấy tóc mai bên tai hơi xoăn lại.

Rồi cô chạy.

Lao vào bụi cây rậm nhất, gai móc xé áo cô thành từng mảnh, cào lên da thịt những vệt dài đau rát. Cô không quan tâm. Phong Linh Quyết chỉ duy trì được thêm ba mươi nhịp thở nữa — cô phải tìm một chỗ bí mật, một cái hang, một hốc cây đủ rộng để núp, bất cứ thứ gì có thể giúp cô trốn khỏi cặp mắt vàng đang lùng sục sau lưng.

Và trong đầu cô, một câu hỏi cứ lặp đi lặp lại như mũi khoan:

*Bao giờ thì mỏng manh quá đây?*

“Thấy chưa — thằng đầu đất đứng đần ra đấy,” Hoàng nói, giọng phấn chấn hơn vì vừa hạ gục được hai mạng. “Cứ nghĩ là mình sắp vào top, xong rồi quên mất game là top một người.”

**Cuội:** chát ngắt =)))
**Cuội:** ông làm thơ đi, văn hay

“Thơ thì Thơ đếch phải streamer.”

Hoàng nhấp một ngụm nước, đặt cốc xuống, ngón tay lướt lên bàn phím chuẩn bị chạy tiếp thì—

Màn hình nhấp nháy.

Chỉ một cái chớp mắt, nhưng Hoàng thấy rõ. Cái màn hình chính — luồng stream đang phát — nhòe đi trong một phần trăm giây rồi trở lại bình thường. Nhưng cảnh game không còn là game nữa.

Dòng chat lập tức bùng lên:

**CoderKhang:** ????
**Cuội:** gì đấy ??
**CoderKhang:** game ông bị lỗi texture à

Hoàng không trả lời. Anh nhìn màn hình, tay ngừng gõ.

Cảnh game chiến thuật bắn súng thông thường — nào là con phố đổ nát, xe cộ cháy dở, bầu trời xám xịt — biến mất hoàn toàn. Thay vào đó, màn hình hiển thị một khu rừng kỳ lạ. Những thân cây cao vút, vỏ sần sùi như vảy rắn, phát ra ánh sáng xanh lam lờ mờ từ thân. Rễ cây đan xen trên mặt đất tỏa ra thứ quang phổ màu lục nhạt. Lá cây không xanh mà tím biếc, và trong không khí — nếu ngồi gần màn hình — Hoàng *tưởng như* thấy những hạt bụi nhỏ li ti lơ lửng, sáng lấp lánh như phấn hoa.

Cái góc quay di chuyển. Không phải góc của game, không phải góc camera cố định. Nó lắc lư theo chuyển động, như thể ai đó đang cầm máy quay chạy xuyên qua khu rừng này.

“Cái đ—” Hoàng buột miệng.

Anh với tay định tắt stream — phản xạ của một người từng vô tình bật webcam lúc mặc quần đùi — nhưng rồi dừng lại.

**Cuội:** đây là game gì thế :))
**Cuội:** đẹp vãi, setting mới hả ông

**CoderKhang:** unreal engine 5 à
**CoderKhang:** mà sao giống thật quá

**Vô Danh Thí Chủ:** …

Cái tài khoản không avatar, không tên kia — lần đầu tiên nó chat. Một dấu ba chấm.

Hoàng nuốt nước bọt. Mồ hôi lấm tấm trên trán dù quạt vẫn chạy. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình — cái rừng cây phát quang vẫn ở đó, vẫn lắc lư theo chuyển động, vẫn sống động hơn bất kỳ môi trường game nào anh từng thấy. Âm thanh phát ra từ loa: không phải nhạc nền game, không phải tiếng súng. Mà là tiếng gió thổi qua lá, tiếng cành cây gãy giòn tan, tiếng gì đó lớn hơn, nặng hơn đang di chuyển ở phía xa.

“Đù,” Hoàng thì thào. “Cái gì thế này?”

Tô Mặc nhảy qua một khe suối cạn. Đôi giày vải đã rách gần hết đế, bàn chân cô hạ xuống đá cuội bị đau thấu trời — nhưng cô đã quen với đau. Từ sau khi sư phụ mất, đau là thứ duy nhất không rời bỏ cô.

Phía sau, tiếng Liệt Diễm Hổ vẫn theo rất sát. Nó chậm hơn cô trong địa hình rậm rạp — thân hình đồ sộ khiến nó vướng vào những lùm cây thấp — nhưng bù lại, sức bền của nó hơn một tiểu cô nương Luyện Khí trung kỳ đã sống bằng củ rừng suốt một tuần.

Cô đưa tay quệt mồ hôi trên trán. Mồ hôi mặn chát chảy vào vết xước trên môi, rát buốt.

Rồi cô chạm phải thứ gì đó.

Một tấm lưới. Hay đúng hơn — một thứ từng là tấm lưới. Cô vướng chân vào một đống dây thừng mục, nhầy nhụa, mắc vào bụi cây bên vệ đường. Cổ chân trái cô bị siết chặt, kéo cô ngã sấp mặt xuống đất.

*Bẫy cũ của ai đó.*

Cô kịp giơ tay đỡ mặt trước khi cằm đập vào đá. Lòng bàn tay rát toác. Nhưng điều làm cô lạnh sống lưng không phải vết thương — mà là âm thanh phía sau.

Tiếng Liệt Diễm Hổ đã ngừng. Nó ở ngay sau lưng cô, chỉ cách một khoảng ngắn thôi.

Cô xoay người, nằm ngửa trên mặt đất, tay mò vào túi tìm mảnh kính. Đôi mắt vàng của con yêu thú chiếu thẳng vào cô từ bóng tối giữa hai gốc cây. Lớp lông xám của nó sáng lên dưới ánh trăng lọt qua tán lá. Miệng nó hé ra, những tia lửa đã lóe lên từ sâu trong cổ họng.

Tô Mặc nhắm mắt.

*Lần này chết thật rồi.*

Trên màn hình, Hoàng nhìn thấy một cô gái vừa ngã sấp mặt trong khu rừng phát quang. Chiếc áo bào của cô ta tả tơi, rách đến nỗi không còn che nổi cánh tay gầy. Tóc cô bện đuôi sam đơn giản, lấm lem bùn và lá khô.

Và từ bụi cây phía sau, một cặp mắt vàng đang lóe sáng.

“Chết mẹ!” Hoàng giật bắn, tay đập vào thành bàn. “Có thứ gì trong đó!”

Dòng chat bay nhanh:

**CoderKhang:** ?????
**Cuội:** kịch bản hay đấy :)))
**Cuội:** LARP trong stream à

**CoderKhang:** mà cái răng con kia nhìn ghê thật
**CoderKhang:** mod trên môi trường unreal à

Hoàng không thèm đọc. Anh ghé sát màn hình, mắt dán vào hình ảnh cô gái ngã dưới đất, tay mò mẫm trong túi. Con quái kia sắp tấn công — anh thấy rõ, ai cũng thấy rõ. Hai hàm răng, bộ lông xám, mắt vàng như hai cục than nóng. Và thứ ánh sáng cam trong họng nó — thứ đó chắc chắn không phải hiệu ứng đồ họa.

Cô gái nhắm mắt. Trông cô sắp chết đến nơi.

Và Hoàng — Lê Hoàng, streamer thất bại 26 tuổi, thường ngày hay càu nhàu về game và rửa bát chậm hơn cả ốc sên — làm một việc hoàn toàn tự nhiên:

Anh nói.

“Mày tránh sang trái đi! Nó chuẩn bị phun lửa!”

Giọng nói vang lên như sấm sét giữa bầu trời đêm.

Tô Mặc mở mắt.

Không phải vì giọng đó to — nó không hẳn là to. Vang. Gõ thẳng vào màng nhĩ, xuyên qua sọ não, như thể ai đó đang đọc lời nguyền trực tiếp vào tâm trí cô. Ngôn từ thì xa lạ, nhưng ý nghĩa cứ thế chảy vào đầu cô như nước.

*Trái — né — nó — phun — lửa.*

Hay đúng hơn: *hãy tránh sang trái.*

Cơ thể cô phản xạ nhanh hơn cả lý trí. Cô lăn người sang trái — một cú lăn vụng về trên nền đá — đúng lúc Luồng Liệt Diễm từ họng con hổ bắn ra, nung đỏ khoảng không gian chỗ cô vừa nằm.

Nhiệt khí quất vào mặt cô. Mùi tóc cháy khét lẹt.

Cô ngồi bật dậy, lùi về phía sau dựa lưng vào gốc cây, hai tay ôm chặt lấy mảnh kính trong túi — như bản năng. Mắt cô đảo quanh, tìm kiếm chủ nhân của giọng nói.

Không có ai.

“Ngươi là ai?!” Cô hét lên, giọng run run nhưng vẫn cố tỏ ra dữ dội. “Ra mặt đi! Đừng có giở trò yêu thuật ở đây!”

Con Liệt Diễm Hổ xoay người, cũng ngơ ngác. Nó nhìn về phía Tô Mặc, rồi ngước lên không trung, lỗ mũi phập phồng đánh hơi. Nó cảm thấy có thứ gì đó — một sự hiện diện kỳ lạ — nhưng không phải loại linh khí nó quen thuộc.

Trên bầu trời, không có gì cả. Chỉ có sao và mây.

Nhưng giọng nói đó vẫn còn vang vọng trong đầu cô.

“Trời ơi,” Hoàng thở dốc, mặt tái mét.

Trên màn hình stream — thứ chất lượng hình ảnh đã trở nên khủng khiếp, đầy hiệu ứng nhiễu hạt, nhưng vẫn nhìn rõ — cô gái đó đang lùi dựa vào gốc cây, mắt mở to nhìn lên trời. Môi cô mấp máy. Và từ loa của anh vọng ra một giọng nói con gái, vừa sợ hãi vừa dữ tợn:

“*Ngươi là ai?!*”

Bằng tiếng Việt. Tiếng Việt có chút cổ — từ ngữ hơi cổ điển, kiểu “ngươi” với “ta” không phải cách nói hiện đại — nhưng rõ ràng là tiếng Việt.

Dòng chat vỡ òa:

**Cuội:** ÔI MẸ ƠI GIỌNG NÓI :)))
**Cuội:** hay quá, diễn viên thuê ở đâu thế

**CoderKhang:** đù, có lồng tiếng luôn à
**CoderKhang:** mà sao môi cô ấy khớp với giọng nói thế nhỉ
**CoderKhang:** real-time lip sync???

**Cuội:** hay quá, cho xin kịch bản :)))

**Vô Danh Thí Chủ:** …

Hoàng đờ người. Anh nhìn màn hình — cô gái kia, con thú kia — rồi nhìn vào danh sách người xem.

Ba người. Một số.

Rồi hai.

**Cuội** vừa thoát.

“Cái—” Hoàng nói. “Khoan đã—”

Anh nhìn chằm chằm vào hình ảnh cô gái. Cô vẫn đang nhìn lên bầu trời, mở to mắt, môi run run. Và cô nói tiếp, giọng vọng ra từ loa với chất âm kỳ lạ, như thể âm thanh đi qua một lớp nước rồi mới tới tai anh:

“Ai đó?”

Hoàng há miệng, định nói gì đó, nhưng không biết nói gì.

Màn hình nhấp nháy lần nữa. Hình ảnh ngắt quãng, biến dạng thành một mớ màu sắc rối tung — rừng cây phát quang, cô gái, con thú — tất cả tan ra rồi tập hợp lại thành màn hình desktop quen thuộc, vẫn còn nguyên logo game anh đang chơi dở.

Âm thanh trở lại: tiếng gió RPG trong game, tiếng nhạc nền nhẹ nhàng.

Như thể không có chuyện gì xảy ra.

Dòng chat còn lại:

**CoderKhang:** sao mất rồi?
**CoderKhang:** game crash à

**Vô Danh Thí Chủ:** …

Hoàng nhìn vào danh sách người xem. Hai người. CoderKhang và Vô Danh Thí Chủ.

Anh nhìn vào đồng hồ. 1:52 sáng.

Năm phút. Tất cả chỉ kéo dài chưa đầy năm phút.

Nhưng trong đầu anh, hình ảnh cô gái ấy vẫn còn đó — đôi mắt mở to, giọng nói run rẩy, câu hỏi cuối cùng vọng qua không gian chưa kịp tắt hẳn:

*”Ai đó?”*

“Có ai đó đã thấy cái đó không?” Hoàng hỏi, giọng khản đặc. “Hay tôi bị ảo giác tập thể?”

**CoderKhang:** có thấy chứ
**CoderKhang:** mà ông dựng cái kịch bản đó từ bao giờ thế?
**CoderKhang:** phải nói là bất ngờ đấy. 10 điểm cho sáng tạo.

Hoàng không trả lời.

Anh nhìn chằm chằm vào màn hình, tay run nhẹ trên bàn phím. Cảm giác kỳ lạ — như thể vừa nhìn thấy thứ gì đó không nên tồn tại — vẫn bám chặt trong lồng ngực. Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.

*Không có cách nào là kịch bản được.*

Anh là streamer, không phải đạo diễn. Anh không có tiền thuê diễn viên, không có tiền dựng cảnh. Cái rừng đó, con thú đó, cô gái đó — tất cả đều không thể là giả. Không thể.

Nhưng nếu không phải giả— thì nó là gì?

Trên màn hình, con game vẫn chạy đều. Nhân vật của anh đứng im giữa chiến trường, sắp bị kẻ thù hạ gục. Anh không quan tâm.

Trong đầu anh, câu hỏi của cô gái cứ vang vọng mãi:

*”Ai đó?”*

Anh cũng muốn biết câu trả lời.

**HẾT CHƯƠNG 1**

← Quay lại bài viết