Chương 2: Tiếng nói từ trên cao

01/07/2026  ·  phuongle

Hoàng nhìn màn hình thêm năm phút nữa.

Game vẫn chạy. Nhân vật của anh đã bị hạ gục từ lâu, nằm chỏng chơ giữa bãi chiến trường ảo. Anh không bấm hồi sinh. Anh chỉ ngồi đấy, mắt dán vào desktop, tay đặt hờ trên bàn phím, cảm giác như vừa uống một cốc cà phê đặc quánh trước khi đi ngủ — tỉnh nhưng không thật.

**CoderKhang:** ông còn stream không?
**CoderKhang:** game đang chạy mà nhân vật chết queo kìa

**Vô Danh Thí Chủ:** …

Hoàng hít một hơi sâu.

*Nếu là thật — thì mình vừa nói chuyện với một người ở thế giới khác. Nếu là giả — thì mình bị điên. Cả hai lựa chọn đều không hay.*

Nhưng có một cách để kiểm tra.

Anh mở lại OBS — phần mềm stream — nhìn vào thông số. Mọi thứ vẫn bình thường. Nguồn hình: game. Micro: bật. Webcam: tắt. FPS ổn định. Băng thông xanh lè.

*Không có lý do gì để nó tự chuyển cảnh. Cũng không có plugin nào tôi cài để làm việc đó.*

Anh nhắm mắt, nhớ lại hình ảnh cô gái dựa gốc cây, giọng run run hỏi “Ai đó?”

Trong đầu vang lên một giọng nói khác — giọng của thằng bạn thân hồi đại học, lúc nó thấy anh mua vé số: *”Mày không có cái số đó đâu, Hoàng ạ. Đời mày là loại ‘suýt’ thôi. Suýt đậu, suýt giàu, suýt có người yêu.”*

Nhưng lần này — lần này anh cảm thấy khác.

Hoàng bấm nút **Kết thúc stream hiện tại**, tắt game đi, để nguyên nền desktop. Rồi anh mở một stream mới. Không game. Không webcam. Chỉ có màn hình desktop và microphone.

Tiêu đề: *”Mắt Xuyên — Thử nghiệm”*

**CoderKhang:** ?
**CoderKhang:** không game à

**Vô Danh Thí Chủ:** …

Đồng hồ: 1:59 sáng.

Hoàng đưa tay chỉnh headset, nghe rõ tiếng tim mình đập trong lồng ngực. Anh nhìn vào con số người xem: 2. Rồi 2. Rồi vẫn là 2.

*Nếu stream lại — nó có kết nối lại không? Hay chỉ là một lần ngẫu nhiên?*

Anh mở miệng.

“Alo?” Anh nói, giọng khản đặc. “Có ai… bên kia — nghe thấy không?”

Tô Mặc vừa tìm được một hốc cây.

Nó nằm giữa ba thân cổ thụ đan rễ vào nhau, tạo thành một khoảng trống chừng đủ hai người ngồi. Lối vào hẹp — phải nghiêng người mới chui lọt — nhưng bên trong khô ráo, phủ đầy lá mục và một lớp rêu mềm. Cô trải cái áo ngoài đã rách xuống đất, ngồi xuống, dựa lưng vào rễ cây.

Linh khí trong người cô — thứ đã cạn kiệt sau cuộc chạy trốn — bắt đầu hồi phục chậm chạp. Cô có thể cảm nhận những hạt linh khí lơ lửng trong không khí thẩm thấu qua da, nhưng nồng độ quá loãng. Ở Thanh Vân Tông, một giờ tĩnh tọa bằng ba giờ ở đây.

*Giá mà còn ở lại tông môn — nhưng đã đuổi thì làm sao quay về.*

Cô đưa tay sờ vào vết thương trên bả vai — một vết cắt sâu chừng hai đốt ngón tay, máu đã khô dính vào vải áo. Nhói. Cô cắn môi, rút từ trong túi một nắm lá cây đã giã nhuyễn (đám đồ gọi là thảo dược, nhưng thực chất chỉ là lá cầm máu cô kiếm dọc đường), đắp lên vết thương.

*Bảy ngày. Hết linh khí. Không đồ ăn. Chỉ có mảnh kính.*

Tay cô chạm vào vật trong túi — mảnh kính vỡ vẫn còn đó, lạnh toát, như một viên đá nhỏ không bao giờ ấm lên. Cô lôi nó ra, ngắm dưới ánh trăng lọt qua kẽ lá.

Không có gì đặc biệt. Một miếng thủy tinh trong suốt, mép vỡ sắc lẹm, kích thước cỡ đốt ngón tay cái. Nếu ai thấy chắc tưởng mảnh chai vỡ nào đó.

Nhưng sư phụ cô — trưởng lão Tịch — đã giữ nó cả đời. Ông không nói cho cô biết nó là gì. Chỉ căn dặn khi hấp hối, giọng yếu ớt đến mức cô phải áp tai vào môi ông mới nghe được:

*”Đừng… để ai lấy nó. Nó là… chìa khóa.”*

Chìa khóa của cái gì? Ông không kịp nói.

Cô đang mải suy nghĩ thì—

Giọng nói lại vang lên.

Lần này không phải từ xa, không phải từ trong đầu. Nó vang thẳng vào tai cô, rõ đến mức cô có thể nghe thấy cả tiếng hơi thở của người nói, tiếng lách cách như ai đó gõ bàn phím, tiếng ồn nền lờ mờ như tiếng quạt máy:

*”Alo? Có ai… bên kia — nghe thấy không?”*

Tô Mặc giật bắn, suýt đánh rơi mảnh kính.

Cô đứng phắt dậy, đầu đập vào vòm hốc cây thấp nhưng không kịp đau. Hai tay cô bấm quyết ngay lập tức — một thủ ấn trấn tà mà sư phụ đã dạy từ khi cô mười hai tuổi. Ngón giữa và ngón trỏ chập vào nhau, các ngón còn lại nắm chặt, một luồng linh khí yếu ớt tụ về đầu ngón tay.

*Yêu thuật gì đây — theo mãi không tha —*

“Ngươi là ai?!” Cô gằn giọng, quay cuồng tìm kiếm nguồn gốc. Hốc cây không có ai. Ngoài kia cũng không. Trên trời — cô ngước lên, xuyên qua kẽ lá thấy bầu trời đêm yên tĩnh, không một bóng người. “Xuất hiện đi! Coi trọng bổn cô nương mà giở trò ma quỷ — không phải nam nhi!”

Không có tiếng trả lời trong ba giây.

Rồi giọng nói đó lại vang lên, lần này như thì thầm hơn — như người ta nói chuyện một mình:

*”Ê hình như nó nghe thấy thiệt… Không lẽ… Má ơi.”*

Một khoảng lặng. Rồi giọng đó trở nên tập trung hơn, rõ ràng hơn, như người ta đang cố nói vào mic:

*”Ê — cô gái — cô nghe thấy tôi không? Nếu nghe — thì vẫy tay hay gì đó — cho tôi biết.”*

Tô Mặc căng thẳng. Yêu quái nhiều mưu mẹo — ai mà biết đây có phải một con hồ ly tinh đang định dùng mỹ nam kế không? Cô ở nhờ Thanh Vân Tông sáu năm, đọc đủ loại truyện ma trên tạng thư các, biết rõ bọn yêu thích giả giọng người để dụ tu sĩ non.

Cô lùi một bước, ra khỏi hốc cây, đứng trên bãi đất trống dưới ánh trăng. Tay phải vẫn giữ thủ ấn. Tay trái thọc vào túi, nắm chặt mảnh kính.

Ngước mặt lên trời, cô cất giọng, cố dằn cơn run:

“Ngươi — ở đâu? Sao lại nói vào thức hải của ta được? Mau lộ diện!”

Một tiếng thở dài. Rõ ràng, từ trên cao.

*”Thức hải là cái gì… Mà thôi. Tôi không ở đâu cả — ý tôi là — tôi đang ngồi trong phòng trọ ở Sài Gòn. Nói qua màn hình. Cô có hiểu gì không?”*

“Sài— Gòn—?”

Cô chưa bao giờ nghe cái tên đó.

*”Không hiểu cũng đúng. Mà thôi — cô vừa làm trò gì với tay thế? Ngón tay chập vào nhau — định đánh tôi à?”*

Tô Mặc sững người.

*Nó thấy.*

Hoàng nhìn vào màn hình, tim đập như trống.

Anh thấy cô gái — đã thay áo? À không, vẫn cái áo bào rách tả tơi đó, nhưng khác khung cảnh. Không còn là khu rừng thoáng đãng với Liệt Diễm Hổ. Bây giờ cô đang đứng giữa một bãi đất trống nhỏ, xung quanh là ba cây lớn đan rễ vào nhau tạo thành một cái hốc — có vẻ là chỗ cô vừa trốn. Ánh trăng rọi thẳng vào mặt cô, để lộ một gương mặt thanh tú nhưng đầy vết xước.

Cô vừa làm một động tác tay — hai ngón chập vào nhau, tay giơ lên như sắp sửa niệm chú gì đó. Trông cô sợ hãi nhưng vẫn tỏ ra nguy hiểm, như con mèo hoang bị dồn vào góc tường.

**CoderKhang:** …
**CoderKhang:** lại cái đó à

**Vô Danh Thí Chủ:** …

**CoderKhang:** mà sao đẹp thế nhỉ
**CoderKhang:** cái texture ánh trăng trong game này
**CoderKhang:** ông không bảo tôi biết là có mod đồ họa gì à

Hoàng mím môi. Anh nói vào mic, giọng hạ thấp xuống, như sợ đánh động ai đó:

“Này, cô gái — tôi thấy cô đấy. Cô vừa làm cái gì với tay vậy? Ngón tay chập vào nhau — trông giống như định đánh tôi. Tôi nói đúng không?”

Trên màn hình, cô gái điếng người.

Tô Mặc đứng hình mất ba nhịp thở.

Người kia nói đúng. Cô vừa bấm thủ ấn Trấn Tà — một động tác nhỏ, kín đáo, trong bóng tối — và hắn thấy. Hắn không chỉ nghe được tiếng cô — hắn còn thấy cả hành động của cô. Trong đêm tối. Qua kẽ lá.

Tim cô lỡ mất một nhịp.

*Âm linh thì không có thị giác — chỉ có thể cảm nhận sinh khí. Thứ này — thứ này thấy được rõ ràng. Vậy không phải âm linh.*

*Là người?*

*Hay là một loại tồn tại cao cấp hơn — mà cô chưa từng gặp trong sách?*

Cô nuốt nước bọt, cố giữ giọng bình tĩnh:

“Ngươi — thấy ta?”

*”Thấy. Rõ lắm. Cô đang đứng dưới ánh trăng, tay phải chập ngón, tay trái thọc trong túi — đang nắm cái gì đó.”*

Cô rụt tay ra khỏi túi ngay lập tức.

*Không được để ai biết về mảnh kính* — lời sư phụ vang lên trong đầu.

Nhưng đã muộn. Nếu hắn thấy, hắn đã thấy. Và nếu hắn thực sự thấy mà không phải đoán mò — thì điều này còn đáng sợ hơn cô nghĩ.

“Nếu ngươi thấy — ” Cô ngừng lại, lựa chọn từ ngữ. Cổ họng khô khốc. “Ngươi thấy — ta đang mặc gì?”

Một câu hỏi thử.

*Nếu hắn ta nói đúng — thì không thể là âm linh thông thường.*

Hoàng cười khẩy. Cô gái đang thử mình.

*”Cô mặc — cái áo bào màu gì nhỉ — xanh lam hay xám nhạt, kiểu cổ trang. Rách hết cả hai tay. Tay trái còn nguyên một mảng lớn, tay phải rách đến tận khuỷu. Tóc cô bện đuôi sam, có mấy cộng lá khô dính trong tóc. Và — “*

Anh nheo mắt nhìn kỹ.

*”Cổ tay phải của cô — có một vết thương. Dài chừng đốt ngón tay, vẫn chưa lành, máu rỉ qua lớp vải.”*

Tô Mặc thở ra một tiếng nhẹ.

Cô vô thức đưa tay phải lên nhìn — vết cắt lúc té, lòng bàn tay rát, nhưng cổ tay? Cô cúi xuống, kéo tay áo rách lên. Đúng vậy. Đến máu rỉ qua vải cũng đúng.

*Hắn thấy thật.*

*Không phải ám linh đọc suy nghĩ.*

*Hắn — ở đâu đó — đang nhìn cô, qua một thứ gì đó.*

Cô ngước lên trời, giọng đã mất đi phần lớn sự hung hăng:

“Ngươi… là thần thánh phương nào? Tại sao lại nhìn ta? Có mục đích gì?”

Hoàng im lặng suy nghĩ.

*Thần thánh?* Cô gái này thực sự nghĩ anh là thần thánh ư? Một streamer thất bại, sống trong phòng trọ hai mươi mét vuông, nợ tiền nhà hai tháng — làm thần thánh kiểu gì?

Nhưng mặt khác — từ góc nhìn của cô, một giọng nói từ trên trời, không thấy hình dạng, thấy được mọi cử động của cô trong bóng tối… đúng là giống như thần thánh thật.

*Hoặc ma quỷ.*

Anh quyết định nói thật.

*”Tôi không phải thần thánh gì đâu. Tôi tên là Lê Hoàng — dân thường. Tôi đang ngồi trong phòng — cách cô — bao xa nhỉ? Có thể là cách một cái màn hình với một thế giới.”*

Anh ngừng lại, đổi giọng trầm xuống:

*”Còn cô — cô tên gì? Và cái thế giới đó — nó là đâu?”*

Tô Mặc ngồi phịch xuống gốc cây.

Đầu óc cô quay cuồng. Một người đàn ông xa lạ từ một thế giới khác — đang nói chuyện với cô qua… qua thứ gì đó — có thể thấy cô, nghe cô, nhưng không ở gần đây. Nghe thật điên rồ.

Nhưng thế giới tu tiên vốn dĩ đầy những điều điên rồ. Có người sống lại sau khi chết. Có kẻ nhập ma mà không tan hồn phách. Có những pháp bảo có thể xuyên qua không gian.

*Chìa khóa — sư phụ từng nói — mảnh kính là chìa khóa.*

Cô nhìn vào túi áo. Có thể — mảnh kính là thứ đã mở ra kết nối này? Cô không biết. Nhưng cô cần phải biết.

“Tô Mặc,” cô nói. “Tên ta là Tô Mặc. Đệ tử của Thanh Vân Tông — hoặc có thể không còn nữa.”

*”Thế giới của cô — nó tên là gì?”*

Cô nhíu mày:

“Thế giới? Ngươi hỏi kỳ quặc. Đây là vùng Bắc Lãng, thuộc địa phận Đại Việt quốc. Nếu ngươi muốn hỏi cảnh giới — đây là Nhân Gian.”

*”Nhân Gian. Đại Việt.”* Hoàng nhại lại, giọng như đang ghi chép. *”Được rồi. Có cái tên để tra Google.”*

“Gồ— gồ gì?”

*”Không quan trọng. Mà này — Tô Mặc — cô đang chạy trốn, đúng không? Con hổ lúc nãy — nó vẫn còn đuổi không?”*

Tô Mặc đảo mắt nhìn quanh. Khu rừng yên tĩnh. Liệt Diễm Hổ chắc đã bỏ cuộc hoặc đi kiếm mồi khác — dù sao nó cũng là yêu thú có lãnh thổ, không săn đuổi quá xa.

“Chắc đã đi rồi. Nhưng còn nhiều thứ nguy hiểm khác.”

*”Tôi thấy. Mà nãy cô định làm gì với tay vậy? Định đánh tôi à?”*

Cô chột dạ:

“Trấn Tà chú. Ta tưởng ngươi… là loại âm linh quấy nhiễu. Ở đây có nhiều thứ thích giả giọng người để dụ tu sĩ lạc đường.”

*”Ra vậy. Nên cô định đánh tôi bằng — Trấn Tà chú? Có hiệu quả không?”*

“Ngươi còn sống không đó?”

Một khoảng lặng. Rồi giọng người đàn ông cất lên, pha chút hài hước khô khốc:

*”Có vẻ là không. Tôi vẫn đang nói chuyện với cô đây.”*

Bất giác — dù căng thẳng, dù sợ hãi — khóe miệng Tô Mặc giật lên một chút.

*Tên này — nói chuyện như không coi ai ra gì, nhưng… cũng không có ác ý.*

Nhưng cô không thể tin ngay.

“Ngươi nói ngươi thấy ta,” cô nói, giọng trở nên sắc lẹm. “Chứng minh thêm đi. Nói xem — ta đang làm gì?”

Hoàng nhìn màn hình.

Cô gái đang ngồi dựa gốc cây, hai chân duỗi thẳng, tay trái đặt trên đùi, tay phải — cô đưa lên — đưa lên — chạm vào tai.

*”Cô đang — sờ tai trái?”*

“Mân mê,” cô sửa. “Ta đang day huyệt Thái Dương. Nhức đầu.”

*”Ờ thì gần đúng. Cô còn thử gì nữa không?”*

Cô đứng dậy, bước ra ngoài bãi đất, quay lưng về phía ánh trăng, xoay người ba vòng — như nhảy một điệu múa kỳ quặc.

*”Cô đang — quay vòng. Tự quay. Ba vòng. Bây giờ dừng lại — hình như hơi chóng mặt.”*

Cô loạng choạng, vịn vào thân cây. Đúng là hơi chóng mặt thật.

Tim cô đập mạnh.

*Đúng. Tất cả đều đúng.*

Cô quay lại đối diện với bầu trời, giọng đã mất hẳn vẻ hung hăng, thay vào đó là một sự tò mò sắc sảo:

“Ngươi là người thế tục — không có linh khí — nhưng ngươi thấy ta. Ngươi nghe ta. Ngươi phát ra âm thanh mà ta nghe được từ khoảng cách xa. Làm thế nào?”

Hoàng nhún vai, dù cô không thấy.

*”Thật ra tôi cũng muốn biết. Tôi đang stream — à, đang phát sóng — thì màn hình tự dưng hiện ra cảnh cô đang chạy. Cô nghe tôi qua — cái gì đó — tôi cũng không biết gọi là gì. Gió? Trời? Từ trên cao?”*

Tô Mặc im lặng suy nghĩ.

Một lúc sau, cô hỏi:

“Stream — là gì?”

Nửa tiếng sau.

Hoàng đã giải thích — cố gắng giải thích — khái niệm “internet”, “livestream”, “màn hình máy tính” cho một cô gái tu tiên thế kỷ trung đại. Không dễ. Anh phải dùng toàn bộ vốn từ hạn chế của mình để làm sao cho cô hiểu rằng “cái hộp phát sáng có chữ chạy” không phải là pháp bảo, và “giọng nói từ trên trời” thực chất là loa bluetooth giá rẻ.

Tô Mặc nghe xong, im lặng một lúc lâu.

*”Chắc cô không hiểu gì hết nhỉ?”*

“Không hiểu gì hết,” cô nói thẳng. “Nhưng ta hiểu một điều.”

*”Gì?”*

“Ngươi không ở đây. Nhưng ngươi thấy ta. Có lẽ — mảnh kính của ta là nguyên nhân.”

Hoàng ngồi thẳng người dậy.

*”Mảnh kính gì?”*

Tô Mặc chợt im bặt. Cô nhận ra mình vừa nói hớ.

“Không có gì,” cô nói, giọng đột nhiên lạnh lẽo. “Quên đi.”

Hoàng đọc được sự cảnh giác trong giọng nói đó. Không ép.

*”Được rồi. Không có gì. Vậy bây giờ — cô định làm gì?”*

Tô Mặc nhìn lên bầu trời. Qua kẽ lá, cô thấy một vì sao băng lướt ngang — hay đó là vệ tinh nhân tạo mà Hoàng vừa giải thích? Cô không biết. Thế giới của cô vốn đã rối ren, bây giờ còn có thêm một kẻ từ thế giới khác nhìn vào.

*Nhưng — nếu hắn thực sự thấy — hắn có thể giúp ta.*

Cô ghét phải nhờ vả. Cô đã sống một năm nay không nhờ vả ai. Nhưng linh khí thì đang cạn, Huyết Ma Cung thì đuổi theo, và cái mảnh kính này — cô vẫn chưa hiểu nó là gì.

Một đồng minh, dù chỉ là một giọng nói từ hư không, có lẽ còn hơn không.

“Được,” cô nói, giọng đột ngột dứt khoát. “Ta sẽ hợp tác với ngươi — tạm thời.”

*”Hả?”*

“Nhưng có điều kiện.”

*”Nghe.”*

Cô hít một hơi sâu.

“Ngươi nói ngươi thấy ta — vậy ta muốn chứng minh cuối cùng. Nếu ngươi không phải ma quỷ, không phải ảo giác — thì ngươi phải trả lời được một câu.”

*”Câu gì?”*

“Lát nữa ta sẽ đi. Ta sẽ giấu mảnh kính vào một nơi bí mật. Ngươi — ngươi nói xem ta giấu ở đâu.”

Hoàng chớp mắt.

*”Cô bảo tôi — nhìn cô giấu đồ — rồi nói ra chỗ — để chứng minh tôi không phải ma?”*

“Đúng. Nếu ngươi là yêu quái giả giọng — ngươi sẽ không thấy thật, chỉ có thể đoán mò. Còn nếu ngươi thực sự có thần thông nhìn xa — ngươi sẽ thấy.”

*”Thế nếu tôi nói sai thì sao?”*

Giọng Tô Mặc trở nên sắc lạnh:

“Thì ta sẽ dùng Huyết Chú. Ta không biết nó có phong ấn được kết nối này không — nhưng còn hơn để một kẻ lạ mặt nhìn trộm ta mọi lúc.”

Hoàng nuốt nước bọt.

Cô gái này — mới mười tám tuổi, linh khí gần cạn, đang chạy trốn trong rừng — nhưng cô có một sự cứng rắn mà anh phải nể.

*”Được,”* anh nói. *”Thử thì thử. Tôi không có gì để mất.”*

Cô gật đầu, như thể vừa ký một giao kèo vô hình.

“Còn bây giờ — ta cần nghỉ. Linh khí hồi phục cần thời gian. Ngày mai — khi mặt trời mọc — ta sẽ thử ngươi.”

Nói xong, cô chui vào hốc cây, kéo mấy cành lá che tạm cửa hang.

Hoàng nhìn màn hình — hình ảnh mờ dần, nhiễu sóng nhẹ, nhưng vẫn còn. Anh ngả người ra ghế, thở ra một hơi dài.

**CoderKhang:** …
**CoderKhang:** ông ơi
**CoderKhang:** nếu tôi không biết là kịch bản
**CoderKhang:** thì tôi đã tin rồi đấy

**CoderKhang:** mà nói thật
**CoderKhang:** cô gái đó đóng hay thật
**CoderKhang:** diễn xuất tự nhiên quá

Hoàng cười cay đắng.

*Nếu mày biết — thằng Khang à — mày sẽ không tin nổi đâu.*

Anh nhìn vào góc màn hình. Số người xem vẫn là 2. Nhưng dưới góc phải, một thông báo nhỏ hiện ra:

**Vô Danh Thí Chủ đã donate 50,000đ**
**Nội dung: “…”**

Hoàng nhìn dòng chữ, lông tay dựng đứng.

Cái tài khoản không avatar kia — vừa donate. Và nội dung chỉ là ba dấu chấm.

*Như thể — nó biết. Nó biết cái này không phải kịch bản.*

Màn hình nhấp nháy nhẹ. Hình ảnh hốc cây tối dần, nhưng vẫn còn đó — kết nối không đứt hẳn, chỉ chuyển sang chế độ chờ.

Hoàng nhìn lên trần nhà, không nói gì.

Trong headset, anh nghe thấy tiếng thở đều đều của một cô gái đang ngủ — hay giả vờ ngủ — ở một thế giới xa xôi nào đó.

*Ngày mai — cô ấy sẽ thử mình.*

*Và nếu mình trả lời sai — cô ấy sẽ cắt đứt kết nối này mãi mãi.*

Áp lực chưa bao giờ lớn đến thế.

**HẾT CHƯƠNG 2**

← Quay lại bài viết