Chương 3: Mảnh kính vỡ

01/07/2026  ·  phuongle

Hoàng tỉnh dậy lúc tám giờ sáng, cổ cứng đơ vì ngủ gục trên bàn phím.

Màn hình máy tính vẫn sáng. Stream vẫn còn — chế độ chờ, khung cảnh hốc cây lờ mờ trong bóng tối, không có chuyển động. Con số người xem: 0. CoderKhang và Vô Danh Thí Chủ đã thoát từ lúc nào.

Anh day thái dương, cảm giác như có ai đó đã dùng đầu anh để tập đánh trống. Đồng hồ trên taskbar hiển thị 8:07 sáng. Anh đã ngủ khoảng sáu tiếng — một kỳ tích đối với thói quen thức đêm của dân streamer.

Trong headset — im lặng. Bên kia chắc vẫn đang ngủ.

Hoàng với tay rót cốc nước lọc, uống một hơi. Cảm giác hôm qua vẫn còn nguyên: không phải mơ. Anh mở điện thoại lướt Facebook cho tỉnh, nhưng mắt cứ dáo dác nhìn về màn hình chính, chờ đợi một chuyển động nào đó từ thế giới bên kia.

*Chín giờ. Mười giờ.*

Không gì cả.

Anh bắt đầu sốt ruột. Có khi nào kết nối đã đứt thật rồi không? Có khi nào cô gái đó đã dùng Huyết Chú từ lúc nửa đêm và anh không biết?

Rồi — mười giờ rưỡi — khung cảnh hốc cây rung lên nhẹ.

Một bàn tay lấm lem bùn đất thò ra, kéo mấy cành lá che cửa sang một bên. Tô Mặc chui ra, nheo mắt dưới ánh nắng ban mai xuyên qua tán rừng. Tóc cô rối bù, áo vẫn rách như cũ, nhưng trên mặt đã có chút sức sống hơn đêm qua.

Cô ngước lên trời, giọng còn hơi khàn vì vừa ngủ dậy:

“Ngươi còn đó không?”

Hoàng thở phào. Anh nhấn mic:

*”Còn. Tưởng cô bỏ đi rồi.”*

“Ta ngủ. Đã bảo hôm nay mới thử ngươi mà.” Cô vươn vai — động tác vô thức, nhưng rồi khựng lại vì vết thương trên vai. Nhăn mặt. “Có gì ăn không bên đó? Ta đói.”

*”À — có mì tôm. Nhưng — cô không ăn được đâu. Khác thế giới mà.”*

“Mì… tôm?” Cô nhíu mày. “Ngươi nói lạ quá. Thôi — ta tự kiếm.”

Cô lom khom bước vào bụi cây gần đó, mò mẫm một lúc rồi hái được mấy quả dại màu đỏ — trông như quả sim nhưng to hơn. Cô ngồi phệt xuống gốc cây, vừa ăn vừa nói, giọng đều đều như kể chuyện không liên quan đến mình:

“Sư phụ ta — lão nhân gia tên là Tịch. Trưởng lão của Thanh Vân Tông. Một đời tu luyện, đến chết vẫn chỉ là Luyện Khí tầng chín.”

Hoàng im lặng. Cô gái đang tự dưng kể — không mở đầu, không báo trước. Như thể cô cần nói ra, và anh là người duy nhất có thể nghe.

“Nghe danh hiệu ‘trưởng lão’ thì tưởng ghê gớm — nhưng Thanh Vân Tông là một tiểu tông môn, chỉ có ba mươi mấy đệ tử. Sư phụ ta là người già nhất tông, cũng là người yếu nhất. Các trưởng lão khác tu đến Trúc Cơ, có người sắp kết Kim Đan — còn sư phụ ta, bảy mươi tuổi vẫn dừng ở Luyện Khí tầng chín.”

Cô cắn một miếng quả dại, nhai chậm rãi.

“Nhưng lão nhân gia biết nhiều thứ. Đọc hết tạng thư các, thuộc lòng mấy trăm cuốn điển tịch cổ. Các trưởng lão khác khinh lão nhân gia tu vi thấp, nhưng có thắc mắc gì về cổ văn, về pháp bảo, về thất truyền bí thuật — đều phải đến hỏi.”

*”Nghe như một thư viện biết đi.”*

Tô Mặc cười nhạt — nụ cười không chạm đến mắt.

“Đúng. Và thư viện đó đã chết.”

Cô ngừng ăn, nhìn vào khoảng không.

“Một năm trước. Lão nhân gia đột nhiên suy yếu nhanh chóng. Không phải bị thương — mà là linh căn khô kiệt. Tuổi già, linh khí lại loãng — người tu luyện cũng già yếu như người thường thôi. Lão nhân gia nằm liệt giường ba tháng cuối. Ta là người duy nhất chăm sóc.”

*”Còn ai khác không?”*

“Không. Các đệ tử khác tránh xa. Sợ lây cái già.” Giọng cô chua chát. “Ta là đệ tử cuối cùng lão nhân gia nhận — một đứa trẻ hoang ngoài chợ, không gia tộc, không thân thích. Lão nhân gia thấy ta trong thùng rác — lúc đó ta chỉ biết khóc và cắn — thế là đem về nuôi.”

Hoàng nhìn cô gái ngồi dưới gốc cây, tay cầm mấy quả dại, kể về tuổi thơ trong thùng rác với giọng như đọc thực đơn.

Không có sự thương hại trong giọng cô. Chỉ có sự thật.

*”Cô bao nhiêu tuổi lúc đó?”*

“Chừng mười hai. Lão nhân gia nói ta như một con mèo hoang — gầy trơ xương, mắt đỏ ngầu. Nếu không gặp lão nhân gia — chắc ta đã chết mùa đông năm đó.”

Cô ăn nốt quả cuối cùng, đứng dậy, phủi tay vào vạt áo.

“Lúc lão nhân gia hấp hối — lão nhân gia kêu ta lại gần. Đưa cho ta mảnh kính này.”

**Hồi tưởng — Một năm trước**

Phòng tối, mùi thuốc bắc và mồ hôi người già.

Trưởng lão Tịch nằm trên giường tre, người gầy đét, hốc mắt sâu hoắm. Ông không còn sức để ngồi dậy nữa — chỉ có thể nghiêng đầu, hé mắt, nhìn cô gái mười bảy tuổi đang ngồi bên cạnh, tay nắm chặt tay ông.

Gió đêm thổi qua khe cửa, làm ngọn đèn dầu lập lòe.

“Tô Mặc…”

Giọng ông khản đặc, khô khốc như lá mùa thu.

“Con — đến đây — ta có thứ này.”

Bàn tay nhăn nheo run rẩy mò vào ngực áo, lôi ra một mảnh thủy tinh trong suốt. Nhỏ. Sắc lẹm. Trong bóng tối, nó phản chiếu ánh đèn dầu thành một vệt sáng mong manh.

“Sư phụ — cái này — ?”

“Đừng… để ai lấy nó.”

Ông cố gắng nói, hai lá phổi khò khè, mỗi chữ như một lần rút cạn sức lực.

“Nó là… chìa khóa.”

“Chìa khóa gì ạ?” Cô cúi sát xuống, áp tai vào môi ông.

Nhưng ông không trả lời. Mắt ông nhắm nghiền, hơi thở yếu dần, nhưng bàn tay vẫn siết chặt tay cô—một lúc lâu sau mới lỏng ra, như người mệt mỏi cuối cùng cũng được ngủ.

Cô ngồi đó, tay cầm mảnh kính, nước mắt chảy không thành tiếng.

Ký ức tan đi như khói.

Tô Mặc đưa tay vào túi, rút ra mảnh kính. Dưới ánh nắng ban mai, nó trông vô hại — một miếng thủy tinh trong suốt, mép vỡ sắc, lấp lánh như một hạt sương.

“Cả năm nay ta giữ nó. Ta không biết nó là gì — nhưng lão nhân gia đã bảo vệ nó cả đời. Nếu ai đó truy đuổi ta vì nó — thì chắc chắn nó có giá trị.”

*”Cô có nghĩ — nó là thứ tạo ra kết nối này không?”*

Cô ngước lên, mắt sắc lẹm:

“Ta nghĩ vậy. Khi ta chạm vào nó — ta cảm thấy một luồng linh khí rất nhẹ, rất tinh khiết, nhưng không giống bất kỳ loại linh khí nào trên thế gian này. Nó như — như một cánh cửa.”

*”Cánh cửa.”*

“Đúng. Và ngươi — từ bên kia cánh cửa — đang nhìn vào.”

Hoàng im lặng suy nghĩ. Một mảnh kính vỡ — di vật cuối cùng của một trưởng lão già yếu — lại có thể kết nối hai thế giới? Nghe như tiểu thuyết mạng hạng ba.

Nhưng màn hình trước mặt anh đang hiển thị một cô gái thật, một khu rừng thật, và một mảnh kính trong tay cô lấp lánh dưới ánh mặt trời.

*Tiểu thuyết mạng hạng ba — nhưng đang xảy ra trước mắt mình.*

“Được rồi,” Hoàng lắc đầu, xóa bỏ mớ suy nghĩ lộn xộn. “Chúng ta có thử thách. Cô giấu kính — tôi nói chỗ. Nhưng trước hết — “

Anh liếc nhìn góc màn hình. Stream viewer: 2. CoderKhang vừa vào, và… một tài khoản lạ: **Gió Đông Về**.

*Hai người xem. Chưa kể Vô Danh Thí Chủ.*

Hoàng nhanh tay đổi tiêu đề stream. Từ “Mắt Xuyên — Thử nghiệm” thành:

**”Mắt Xuyên — Cảnh thật từ thế giới khác ( không phải game )”**

Một cái tiêu đề câu khách điển hình — càng rẻ tiền càng dễ tò mò.

Anh bật mic, nói với giọng đủ để cả hai đầu nghe:

*”Này Tô Mặc — trước khi cô đi giấu đồ — cho tôi hỏi mấy câu được không? Mấy câu linh tinh thôi — để khán giả của tôi — à — để mấy người đang xem — có gì đó để nghe.”*

Tô Mặc nhíu mày:

“Khán giả?”

*”Ừm — mấy người bên này — họ cũng đang nghe cô nói. Nhưng họ không thể trả lời cô được.”*

Cô nhìn quanh, như thể tìm kiếm những bóng người vô hình trong rừng:

“Bên đó — có bao nhiêu người?”

*”Ba. Mà cũng có thể bốn.”*

“Ít vậy?”

*”Phũ quá.”*

**Cuội:** mới vào — có gì hot không
**Cuội:** tiêu đề câu lố vkl
**Cuội:** mà cảnh nền đẹp thật — game gì thế

**CoderKhang:** không phải game
**CoderKhang:** tôi theo dõi từ hôm qua
**CoderKhang:** ổng đang làm ARG gì đó

**Cuội:** ARG gì mà có gái đẹp
**Cuội:** tôi ở lại xem thử :)))

**Gió Đông Về:** cảnh này dựng bằng Unreal à
**Gió Đông Về:** texture lá cây đẹp phết

Hoàng nhìn dòng chat — ba người xem, ba bình luận khác nhau. Những con người thật, đang nhìn vào cùng một thế giới với anh.

Anh hắng giọng:

*”Được rồi — Tô Mặc — câu đầu tiên. Cô có thù với ai không? Ngoài mấy người đang đuổi cô.”*

Tô Mặc nghĩ một lúc:

“Có. Tên chấp sự của ngoại môn — lão già đó ăn chặn linh thạch của đệ tử nghèo. Ta đã ném một con gián vào chén cơm của lão ta.”

*”…”*

*”Cô ném gián vào chén cơm người ta?”*

“Nó còn sống. Bò lúc lão ta vừa gắp lên.”

**Cuội:** :))))
**Cuội:** nghe như real
**Cuội:** cô gái này chất vậy

**Gió Đông Về:** kịch bản hay đấy
**Gió Đông Về:** ARG mà có thoại tự nhiên thế này hiếm

**CoderKhang:** chưa chắc là ARG
**CoderKhang:** tôi vẫn đang phân tích

Tô Mặc nhìn lên trời, sốt ruột:

“Ngươi hỏi mấy câu đó làm gì? Không phải giấu đồ à?”

*”Từ từ — để họ — à thôi chết — “*

Hoàng nhận ra mình đang nói chuyện một lúc với hai thế giới và không thể giải thích cho cả hai cùng lúc.

*”Ừ — đi giấu đi. Tôi sẽ nhìn.”*

Tô Mặc đứng dậy, đưa mắt nhìn quanh khu rừng. Cô chọn một hướng, bước nhanh về phía tây, luồn qua mấy bụi cây rậm.

Hoàng nhìn theo — camera tự động lướt theo cô, giữ khoảng cách chừng vài mét.

Cô dừng lại trước một gốc cổ thụ lớn, đường kính phải ba người ôm mới xuể. Những rễ cây trồi lên mặt đất như những con rắn khổng lồ. Cô ngồi xuống — camera lia theo — tay luồn vào một khe rễ sâu, nơi phủ đầy lá mục.

Rồi cô đứng dậy, quay lại, tay không.

“Giấu rồi,” cô nói. “Nói đi — ta giấu ở đâu?”

Hoàng nhìn màn hình. Anh thấy rõ từ đầu đến cuối.

*”Gốc cổ thụ. Cách chỗ cô ngồi khoảng mười lăm bước về phía tây. Cô luồn tay vào khe giữa hai rễ cây — bên trái, chỗ có đám lá mục dày nhất.”*

Mặt Tô Mặc biến sắc.

*”Mảnh kính — nó đang ở dưới đám lá đó. Sâu khoảng một gang tay.”*

Cô đứng im, không nói gì.

Rồi cô quay lại gốc cây, quỳ xuống, thò tay vào khe rễ. Mò mẫm vài giây — rút tay ra. Trên lòng bàn tay, mảnh kính lấp lánh dưới ánh nắng xuyên qua kẽ lá.

Cô nhìn nó. Rồi ngước lên trời, mắt đầy tơ máu:

“Ngươi — thấy thật.”

*”Phải.”*

“Từ đầu đến cuối.”

*”Phải.”*

Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng cô. Không phải vì sợ — mà vì một cảm giác khó tả. Trong suốt mười tám năm sống trên đời, cô chưa từng có ai thực sự *nhìn thấy* cô như thế này.

“Ngươi — không phải ảo giác,” cô thì thầm.

*”Không phải.”*

“Ngươi — thật.”

*”Thật.”*

Cô ngồi phịch xuống gốc cây, ôm đầu. Một lúc lâu, không nói gì.

Trên màn hình, dòng chat bắt đầu dày lên.

**Cuội:** ???
**Cuội:** đang làm trò gì vậy
**Cuội:** bỏ đồ rồi tìm lại à

**Gió Đông Về:** ảo thuật đường phố à
**Gió Đông Về:** dàn dựng thôi mà

**CoderKhang:** khoan đã

**CoderKhang:** nhìn kỹ cái đoạn cô ấy giấu đồ
**CoderKhang:** camera lia theo sát — không cut — không transition — một shot liên tục
**CoderKhang:** cô ấy chạm tay vào đám lá — lá rung — cọng lá nhỏ vỡ ra — không phải texture

**Cuội:** ông phân tích nghiêm túc vậy cha

**CoderKhang:** tôi là lập trình viên đồ họa
**CoderKhang:** tôi biết Unreal với Unity như lòng bàn tay
**CoderKhang:** cái này không phải real-time rendering

**Gió Đông Về:** không phải real-time = quay phim sẵn
**Gió Đông Về:** càng chứng minh là dàn dựng

**CoderKhang:** không
**CoderKhang:** quay phim sẵn thì không có camera movement realtime thế này
**CoderKhang:** đây là live — các ông hiểu không
**CoderKhang:** cô ấy đang tương tác với streamer — trả lời câu hỏi — theo thời gian thực

**Cuội:** hoặc có người nhắc thoại qua tai nghe

**CoderKhang:** có thể
**CoderKhang:** nhưng nhìn ánh sáng trên lá cây kìa

Hoàng nheo mắt đọc bình luận của CoderKhang. Tim anh bắt đầu đập nhanh hơn.

**CoderKhang:** bầu trời — mây — ánh sáng thay đổi theo từng phút
**CoderKhang:** nếu là môi trường dựng sẵn — ánh sáng static
**CoderKhang:** ở đây — mây che nắng — lá sẫm lại — rồi nắng lên — highlight trên lá thay đổi — liên tục — không lặp

**CoderKhang:** các ông có biết render cloud shadow movement trong real-time tốn bao nhiêu tài nguyên không?
**CoderKhang:** không ai làm CGI cho livestream với 5 người xem đâu

**Cuội:** …
**Cuội:** thôi ông làm tôi sợ rồi đấy

**Gió Đông Về:** vẫn có thể là green screen + environment mapping
**Gió Đông Về:** tôi chưa tin

**CoderKhang:** tôi không ép ai tin
**CoderKhang:** nhưng nếu đây là CGI — tôi ăn luôn bàn phím
**CoderKhang:** các ông nhìn kỹ ánh sáng trên lá cây kìa

Hoàng đọc đi đọc lại bình luận của CoderKhang. Một cảm giác kỳ lạ — vừa sợ, vừa phấn khích — trào lên trong lồng ngực.

*Có người tin. Có người bắt đầu thấy — rằng cái này không phải giả.*

Nhưng cũng có người chưa tin. Và điều đó — điều đó mới là vấn đề.

Anh nhìn Tô Mặc, người vẫn đang ngồi dưới gốc cây, mặt cúi gằm, lưng run nhẹ.

*”Ê,”* anh nói, giọng nhẹ hết mức có thể. *”Cô ổn không?”*

Tô Mặc ngước lên. Mắt cô đỏ hoe, nhưng không khóc.

“Không ổn. Nhưng không sao.”

Cô đứng dậy, bỏ mảnh kính vào túi, đi về phía hốc cây cũ. Đi được vài bước thì dừng lại, quay đầu:

“Ngươi — có thể cho ta biết — tại sao ngươi giúp ta?”

*”Tôi — “*

Hoàng ngập ngừng. Tại sao thật? Vì tò mò? Vì cô độc? Vì đây là điều thú vị nhất xảy ra với đời anh?

*”Tôi cũng không biết. Có lẽ — vì ở chỗ tôi — không có ai nhìn thấy tôi cả.”*

Tô Mặc quay người lại, nhìn thẳng lên trời, như thể nhìn xuyên qua không gian và thời gian để thấy được khuôn mặt người đàn ông bên kia màn hình:

“Thế thì chúng ta giống nhau.”

Hoàng không trả lời được. Cổ họng anh nghẹn lại.

Một dòng thông báo hiện ra ở góc phải màn hình:

**Vô Danh Thí Chủ đã donate 100,000đ**
**Nội dung: “Có thể dùng khoản này mua đồ ăn cho cô ấy không?”**

Hoàng nhìn dòng chữ. Câu hỏi kỳ lạ — như thể người donate biết Tô Mặc không thể ăn đồ thế giới này, nhưng vẫn muốn giúp.

Anh mở miệng, giọng khàn:

*”Cảm ơn — Vô Danh Thí Chủ. Nhưng — cô ấy không ăn được đồ bên này. Khác thế giới.”*

Anh dừng lại rồi nói thêm, như giải thích với chính mình:

*”Nhưng mà — cảm ơn.”*

Tô Mặc nhíu mày nghe anh nói:

“Ai cơ?”

*”Một người xem — nhưng mà — “*

Hoàng không biết giải thích thế nào. Một người lạ — không tên, không tuổi, không avatar — vừa donate một trăm ngàn để mua đồ ăn cho một cô gái ở thế giới khác. Nghe vừa điên vừa… ấm áp.

Anh thở ra, quyết định:

*”Này Tô Mặc — tôi sẽ chứng minh cho cô thấy — tôi không chỉ thấy cô. Tôi còn có thể giúp cô.”*

Cô ngước lên:

“Giúp thế nào?”

*”Chưa biết. Nhưng ít nhất — tôi có thể làm một việc.”*

Anh nhìn vào màn hình stream — con số người xem đã tăng lên 5. CoderKhang vẫn đó. Cuội vẫn đó. Gió Đông Về vẫn đó. Vô Danh Thí Chủ vẫn đó — và thêm một người nữa: **Người Qua Đường**, nick mới vào, chưa nói gì.

*”Tôi có thể cho cô biết — khi nào có nguy hiểm.”*

Tô Mặc im lặng nhìn lên trời. Một lúc lâu, cô nói, giọng trầm xuống:

“Được. Hợp tác.”

Cô đưa tay lên, như thể bắt tay với bầu trời — một động tác ngây ngô, nhưng đầy quyết tâm.

Hoàng nhìn bàn tay nhỏ nhắn giơ lên giữa không trung. Anh biết — anh không thể chạm vào nó. Khoảng cách giữa họ là cả một thế giới.

Nhưng anh vẫn giơ tay lên, đặt lên màn hình, ngay chỗ bàn tay cô đang ở.

*”Hợp tác.”*

Stream vẫn chạy.

Ngoài khung cửa sổ phòng trọ, Sài Gòn đang vào một ngày nắng gắt. Trong rừng cây bên kia thế giới, Tô Mặc ngồi xuống gốc cây, lấy mảnh kính ra ngắm, lẩm bẩm một mình.

Và trên màn hình, những dòng chữ nhỏ vẫn lặng lẽ trôi:

**CoderKhang:** tôi sẽ theo dõi stream này
**CoderKhang:** cho đến khi tìm ra sự thật

**Vô Danh Thí Chủ:** …

**Cuội:** :))) creep quá

**HẾT CHƯƠNG 3**

← Quay lại bài viết