—
Dòng nước cuốn Tô Mặc trôi thêm một khúc quanh nữa trước khi cô kịp với tay vào một tảng đá nhô lên giữa lòng suối.
Tay cô trượt — rêu ướt — nhưng lần thứ hai cô bám được. Ngón tay tê cứng vì lạnh, nhưng cô không dám buông. Cô kéo người lên, từng đốt sống như muốn rã rời, cho đến khi đầu gối chạm được vào bề mặt đá phẳng.
Một lúc sau, Tử Dạ cũng leo lên — lông dính chặt vào thân, nước nhỏ giọt từ đuôi, từ bụng, trông như một con chuột cống khổng lồ hơn là một yêu lang oai vệ.
Tô Mặc nhìn nó, thở hổn hển.
“Ngươi trông thật thảm hại,” cô nói, giọng khàn đặc.
Tử Dạ lắc người — nước bắn tung tóe lên người cô.
“Ơ — này!”
*”…Cô ấy vừa bị một con chó phun nước vào mặt.”* Giọng Hoàng vang lên — đượm vẻ hài hước. *”Ngày hôm nay quả là nhiều trải nghiệm mới.”*
“Im đi — mà ngươi thấy đường ra không?”
*”Để tôi xem…”* Một khoảng lặng. *”Phía trước khoảng trăm bước — bờ suối mở rộng — có bãi đá. Leo lên đó là vào rừng.”*
Tô Mặc gật đầu, đứng dậy. Chân cô run lên vì lạnh, nhưng cô không có thời gian để nghỉ. Phải tìm chỗ khô ráo. Phải kiếm củi. Phải sống qua ngày hôm nay trước khi nghĩ đến ngày mai.
—
Ba mươi phút sau, Tô Mặc ngồi co ro dưới một gốc cây cổ thụ, áo vắt trên cành, người quấn trong một lớp lá khô dày, trông như một cái ổ của loài thú nào đó. Tử Dạ nằm bên cạnh — cũng đã được lau khô bằng tay áo của cô — chân sau đã được băng lại bằng một mảnh vải xé từ vạt áo trong.
Stream vẫn còn. Hoàng nhìn cô qua màn hình — nhìn cái cách cọ run lên, mái tóc rối bời còn đọng nước, môi tím tái. Một cảm giác tội lỗi vụn vặt chạy qua người anh.
*”Tô Mặc —”*
“Sao?”
*”Cô… muốn nghỉ một lát không?”*
Cô nhướn mày. “Ngươi vừa hỏi ta có muốn nghỉ không? — Đương nhiên là ta muốn nghỉ. Ta đã chạy, nhảy, suýt chết đuối, và giờ đang ngồi co ro như một con khỉ ướt. Ngươi nghĩ ta muốn gì?”
*”Ừ thì — tôi biết — nhưng mà —”*
Cô thở dài. “Nói đi. Chắc ngươi có gì muốn nói.”
*”…Sao cô biết?”*
“Vì mỗi lần ngươi định nói gì đó người lớn, ngươi lại ấp úng.”
Hoàng mím môi. Đúng — cô đã đọc vị anh.
*”Được rồi. Thế này — chúng ta vẫn còn kết nối. Không biết bao lâu nữa sẽ đứt. Tôi nghĩ — nếu cô còn đủ sức — chúng ta nên thử một vài thứ.”*
“Thử gì?”
*”Kiểm tra giới hạn của kết nối này. Khoảng cách — âm lượng — độ rõ. Để biết nó hoạt động thế nào. Để — nếu có chuyện gì — chúng ta biết cách dùng nó tốt hơn.”*
Tô Mặc im lặng. Cô nhìn lên tán cây — nơi ánh sáng lọt qua từng kẽ lá, tạo thành những vệt nắng mỏng. Tay cô vô thức chạm vào mảnh kính trong túi.
“…Sẽ mất bao lâu?”
*”Không lâu. Một tiếng — có khi ít hơn. Nếu cô mệt quá, chúng ta có thể nghỉ — “*
“Thôi được.” Cô ngồi thẳng dậy, kéo áo khoác vào. “Làm đi. Càng sớm càng tốt — ta còn phải kiếm đồ ăn tối.”
—
**Cuội:** Mắt Xuyên làm khoa học à?
**Cuội:** stream giáo dục hả?
**Cuội:** tôi đăng ký học thử
**CoderKhang:** thử nghiệm có kiểm soát đấy
**CoderKhang:** nếu làm bài bản có thể thu được dữ liệu quan trọng
**Gió Đông Về:** ai đó giải thích cho tôi biết
**Gió Đông Về:** sao con nhỏ kia nói tiếng Việt?
**Cuội:** trời kêu ai nấy dạ
**Cuội:** thế giới song song cũng nói tiếng Việt đó cha
**Gió Đông Về:** nhưng mà — cổ trang nói tiếng Việt?
**Gió Đông Về:** kỳ vãi
**CoderKhang:** mấy ông hỏi lúc này á?
**CoderKhang:** hồi chương 2 đã nói rồi, cô ấy nói tiếng Việt
**CoderKhang:** ai xem từ đầu mới thấy hay
—
Hoàng cắm một cành cây xuống đất — đó là điểm mốc.
*”Ok — thế này. Cô đứng ngay chỗ này. Tôi nói chuyện với cô ở cự ly gần nhất trước — để kiểm tra chất lượng chuẩn. Sau đó cô sẽ đi dần ra xa, tôi sẽ báo khi nào tín hiệu bắt đầu yếu.”*
Tô Mặc đứng cạnh cành cây, hai tay khoanh trước ngực. “Nghe như pháp thuật gì đó.”
*”Gần thế. Gọi là — khoa học.”*
“Khoa — học?”
*”Một thứ giống như… cách thế giới tôi giải thích vạn vật. Bằng quy tắc. Bằng thí nghiệm. Thay vì — linh khí, tâm pháp.”*
“…Thế giới của ngươi kỳ lạ thật.”
*”Thế giới của cô cũng chẳng bình thường đâu.”*
Một khóe môi cô nhếch lên. “Công bằng.”
—
Thử nghiệm bắt đầu.
*”Nghe rõ không?”*
“Nghe rõ.”
*”Cô nói nhỏ một chút — như thì thầm ấy.”*
Tô Mặc cúi xuống — nhưng cô không biết thì thầm là gì. Cô nói nhỏ — nhưng vẫn đủ lớn để một người đứng cạnh nghe thấy:
“…Như này?”
*”Không được — hơi nhỏ — nhưng vẫn nghe thấy. Thử nhỏ hơn nữa.”*
Cô hạ giọng — giọng gần như không có âm thanh, chỉ có hơi: “*Thế này…?*”
*”…Chỉ nghe thấy tiếng thở. Rất nhỏ. Có thể nhận ra cô đang nói — nhưng không nghe được nội dung.”*
Cô ngẩng lên, thì thầm to hơn một chút: “*…Vậy ta phải nói lớn cỡ nào?*”
*”Cỡ giọng nói chuyện bình thường — như cô và tôi đang nói chuyện lúc nãy — là được.”*
“Thế còn nói to?”
*”Thử đi.”*
Cô hít một hơi — rồi hét: “THẾ NÀY — !!!”
*”Á — “
Cô phá lên cười — lần đầu tiên trong ngày.
*”…Cô cố tình đúng không?”*
“Không — ta chỉ thử.” Nhưng giọng cô đầy vẻ hài lòng.
*”…Ok — ghi chú: nói thầm không nghe được — nói bình thường rõ — nói to gây tổn thương thính giác. Nội dung đã được ghi nhận.”*
—
**Cuội:** HAHAHA tội Mắt Xuyên
**Cuội:** cô ấy troll lại rồi
**CoderKhang:** thử nghiệm 1 — âm lượng
**CoderKhang:** ngưỡng nghe tối thiểu: giọng nói thì thầm ~40dB
**CoderKhang:** ngưỡng rõ: giọng nói chuyện bình thường ~60dB
**CoderKhang:** tối đa: chưa xác định — không khuyến khích hét vào tai mod
**Cuội:** coderKhang chăm ghi chép quá
**Cuội:** xin vía học tập
**Gió Đông Về:** sao tự nhiên thấy đáng yêu vậy mẹ
**Gió Đông Về:** hai đứa nó troll nhau như trẻ con
—
Thử nghiệm thứ hai — khoảng cách.
Tô Mặc bắt đầu bước đi.
Cô đi dọc theo bờ suối — mỗi bước đều đều, không nhanh, không chậm. Hoàng nhìn con số trên màn hình — không phải chỉ số khoảng cách — không có cái đó — nhưng anh có thể cảm nhận được sự thay đổi qua chất lượng hình ảnh.
*”Được rồi — khoảng mười bước — vẫn rõ.”*
Tô Mặc tiếp tục đi.
*”Hai mươi bước — vẫn ổn.”*
Cô đi tiếp. Bờ suối uốn cong, cô khuất sau một lùm cây.
*”Ba mươi bước — hình ảnh hơi nhiễu — nhưng vẫn nhìn được.”*
Cô bước thêm.
*”Bốn mươi — giọng cô bắt đầu nhỏ đi — hình ảnh nhòe. Cô có thể dừng — “*
Cô không dừng.
*”Bốn mươi lăm — tôi chỉ thấy một cái bóng mờ. Năm mươi — “*
Im lặng.
*”…Tô Mặc?”*
Một lúc lâu sau — giọng cô vọng lên từ xa, nhỏ như tiếng muỗi:
*”…Ta nghe thấy — nhưng rất nhỏ.”*
*”Tôi cũng thấy cô rất mờ. Như — như nhìn qua một lớp sương dày. Cô về đi.”*
Một lát sau, bóng cô hiện ra từ lùm cây, đi ngược lại. Khi cô đến gần — mỗi bước — hình ảnh sắc nét dần, giọng nói rõ dần —
*”Năm mươi bước,”* Hoàng nói, vừa quan sát vừa ghi chép trong đầu. *”Trong vòng năm mươi bước — kết nối ổn định. Ngoài năm mươi — xuống cấp nhanh. Càng xa, càng tệ.”*
Tô Mặc đến nơi, thở hơi gấp — không phải vì mệt — mà vì phải đi nhanh để về.
“Rồi — kết luận?”
*”Stream này — ở đâu đó trong không gian — ‘bám’ theo cô trong bán kính khoảng năm mươi mét. Hay năm mươi bước của cô. Trong vòng đó, tôi thấy và nghe cô rõ. Ngoài vòng đó — bắt đầu mất tín hiệu.”*
Cô nheo mắt. “Năm mươi — bước.”
*”Đúng. Và — có thể — không phải là khoảng cách địa lý — mà là khoảng cách từ mảnh kính. Vì stream này —”*
“— được kết nối qua mảnh kính của ta.”
*”Chính xác.”*
Tô Mặc nhìn xuống túi áo — nơi mảnh kính nằm yên. Trong lòng bàn tay, nó hơi ấm lên — như một lời xác nhận.
—
**Cuội:** 50m — nghe như bluetooth vậy
**CoderKhang:** không phải bluetooth
**CoderKhang:** bluetooth có tầm xa hơn trong điều kiện mở
**CoderKhang:** đây giống như một trường năng lượng cục bộ hơn
**CoderKhang:** tập trung quanh một điểm phát
**Gió Đông Về:** tôi vẫn không tin
**Gió Đông Về:** nhưng mà nếu là thật — cái này to vl
**Cuội:** Gió Đông Về — ông đã xem 6 tập rồi đấy
**Cuội:** mà vẫn chưa tin à?
**Gió Đông Về:** tôi xem vì tò mò
**Gió Đông Về:** không có nghĩa là tôi tin
**CoderKhang:** tôi sẽ cho ông bằng chứng
**CoderKhang:** đợi tôi phân tích
—
Thử nghiệm thứ ba — di chuyển.
Hoàng yêu cầu Tô Mặc đi vòng quanh khu vực, hết chỗ này đến chỗ khác, để xem stream có bám theo cô một cách “mượt” hay không. Cô lầm bầm “cái tên này bắt ta chạy như chó” nhưng vẫn làm theo.
Kết quả: stream bám theo cô hoàn hảo. Bất kể cô đi đâu — lên cao, xuống thấp, vào lùm cây rậm, ra bãi đất trống — góc nhìn luôn theo sát cô, như một con mắt vô hình bay trên đầu cô trong bán kính tối ưu.
*”Ghi chú: stream tự động điều chỉnh góc nhìn để giữ cô ở trung tâm,”* Hoàng nói, vừa ghi vào tập tin Notepad trên máy tính. *”Không thể thấy thứ gì quá xa cô — chỉ thấy những gì trong phạm vi hoạt động của stream.”*
Tô Mặc bỗng dừng lại.
“Hoàng — “
*”Sao?”*
“Nếu — nếu stream này bám theo ta — thì chỗ ta đặt mảnh kính xuống, nó có còn bám không?”
Hoàng chớp mắt.
*”Thử đi.”*
Tô Mặc lấy mảnh kính ra — đặt nó lên một tảng đá bằng phẳng — rồi đi xa dần.
*”Năm bước — vẫn thấy cô. Mười — vẫn thấy. Mười lăm — “*
Cô tiếp tục đi.
*”…Hai mươi bước — vẫn thấy cô. Tôi thấy cô rõ — dù mảnh kính ở chỗ cũ.”*
Tô Mặc quay lại, nhặt mảnh kính, nhìn nó với vẻ mặt suy tư.
“Vậy — stream này không bám vào mảnh kính. Mà bám vào ta.”
*”Có vẻ thế.”*
“…Tại sao?”
*”Tôi không biết.”*
Cô im lặng. Một câu hỏi to hơn — lớn hơn — đang hình thành trong đầu cô, nhưng cô chưa sẵn sàng để hỏi nó.
—
**Cuội:** ủa vậy là stream bám theo người à?
**Cuội:** không phải bám theo kính?
**CoderKhang:** phát hiện quan trọng
**CoderKhang:** kết nối này không phải là “quan sát từ xa qua kính”
**CoderKhang:** nó là “dòng dõi” gắn với người mang kính
**CoderKhang:** mảnh kính là công tắc bật/tắt
**CoderKhang:** nhưng người mang là vật dẫn
**Gió Đông Về:** …
**Gió Đông Về:** mày giải thích như tao hiểu lắm vậy
**CoderKhang:** đại khái — cô ấy là đài phát sóng
**CoderKhang:** mảnh kính là nút nguồn
**CoderKhang:** stream là sóng phát ra từ cô ấy
**Cuội:** xin phép lưu vào khoa học viễn tưởng
**Cuội:** giải Nobel Vật Lý 2024 cho CoderKhang
**CoderKhang:** đùa à?
**CoderKhang:** tôi chỉ là thằng thất nghiệp ngồi nhà xem stream
—
Buổi thử nghiệm kết thúc khi Tô Mặc bắt đầu hắt hơi liên tục.
*”Cô ổn không?”*
“Ù — hỏi ngu. Ta lạnh. Ta đói. Ta muốn một cái gì đó nóng.”
*”Để tôi xem — có quả gì quanh đây không — “*
“Ta nói nóng. Không phải quả.”
*”…Cô muốn tôi tìm lửa qua stream hả?”*
Cô thở dài. “Thôi — ta tự lo được. Chỉ cần ngươi chỉ chỗ khô ráo để qua đêm.”
Hoàng nhìn màn hình. Mặt trời đã xuống thấp — những bóng cây đổ dài, ánh sáng vàng cam phủ lên khu rừng một màu ấm. Anh chưa bao giờ thấy hoàng hôn ở thế giới kia — thật ra anh có thấy, nhưng lúc nào cũng trong căng thẳng, chạy trốn.
Hôm nay — lần đầu tiên — anh có thể ngắm nó.
*”Vách đá phía Đông — cách đó khoảng hai trăm bước — có một cái hang nhỏ. Trong đó khô ráo. Có thể qua đêm được.”*
Tô Mặc gật đầu. Cô đứng dậy, vỗ vào đầu Tử Dạ. Con yêu lang rên nhẹ — mệt mỏi — nhưng vẫn đứng lên, đi theo.
Hai bóng — một người, một thú — lặng lẽ bước dưới ánh hoàng hôn tím.
—
**Cuội:** cảnh này đẹp quá
**Cuội:** tôi chụp màn hình làm wallpaper luôn
**CoderKhang:** ánh sáng hoàng hôn ở thế giới kia khác thế giới mình
**CoderKhang:** màu tím nhiều hơn — có thể do thành phần khí quyển
**Gió Đông Về:** mày phân tích như mày ở đó rồi vậy
**Gió Đông Về:** nhưng mà — đẹp thật
—
Cái hang nhỏ hơn Hoàng tưởng — chỉ đủ hai người và một con chó lớn nằm. Nhưng nó khô ráo. Đáy hang phủ một lớp cát mịn. Trên vách, rễ cây đâm xuyên qua các kẽ đá, tạo thành một tấm thảm thiên nhiên kỳ lạ.
Tô Mặc thu thập củi khô từ ngoài vào — một ít cành cây, một ít lá khô. Cô ngồi xuống, đặt đống củi trước mặt, rút một thanh kiếm nhỏ từ bọc hành lý — không, không phải kiếm — một miếng đá lửa.
Cô gõ — lách tách — những tia lửa bắn ra. Gõ lần nữa. Một tia lửa lớn hơn — rơi vào đám lá khô — bén lửa.
Cô thổi nhẹ — lửa bùng lên — nhảy múa trong bóng tối của hang đá.
Ánh lửa hắt lên mặt cô — làm nổi bật gò má cao, đôi mắt đen lấp lánh, mái tóc khô xoăn nhẹ vì nước suối. Cô ngồi co gối trước đống lửa, tay dang ra sưởi ấm, hơi nóng làm da cô ửng hồng trở lại.
Tử Dạ nằm xuống bên cạnh — thân hình đen tuyền cuộn tròn, đầu gục lên đùi cô. Cô vuốt nhẹ lên lưng nó — những đường vuốt dài, chậm, đều — không phải để vuốt ve — mà để chắc chắn rằng nó vẫn còn ở đây, vẫn sống.
*”…Cô có ổn không?”*
Hoàng hỏi — giọng nhẹ hơn mọi khi.
Tô Mặc không trả lời ngay. Cô nhìn vào ngọn lửa, đôi mắt phản chiếu ánh sáng nhảy múa.
“…Ta không biết,” cô nói cuối cùng. “Hôm nay ta suýt chết hai lần. Một lần vì hắn. Một lần vì chính ta — vì ta đã nghe lời ngươi nhảy xuống vực.”
*”…Cô hối hận không?”*
“Không.” Câu trả lời nhanh đến mức chính cô cũng ngạc nhiên. “Ta không hối hận. Dù có chết — còn hơn để hắn lấy mảnh kính.”
*”…Cô cứng đầu thật đấy.”*
“Ta biết.”
Một khoảng lặng. Tiếng lửa nổ lách tách. Tiếng gió thổi qua miệng hang.
*”Tô Mặc —”*
“Sao?”
*”…Cảm ơn. Vì đã tin tôi.”*
Cô nhìn lên — không phải nhìn vào không trung — mà nhìn vào ngọn lửa. Nhưng trong mắt cô, có một tia sáng khác — không phải từ lửa.
“…Ngươi đã không bỏ ta. Suốt thời gian qua, ta luôn chạy một mình. Lần đầu tiên có người ở bên ta — dù chỉ bằng giọng nói.”
*”…Tôi sẽ không bỏ cô đâu.”*
“Ngươi hứa?”
*”Tôi hứa.”*
Cô gật đầu — như một lời xác nhận với chính mình. Rồi cô im lặng — một hồi lâu — nhìn vào ngọn lửa, nhìn ra ngoài cửa hang nơi bầu trời dần chuyển từ xanh tím sang đen tuyền.
—
Trời tối hẳn.
Không — không phải tối như thành phố về đêm. Tối kiểu thế giới tu tiên — nơi không có ánh đèn đường, không có neon sign, không có ánh sáng từ hàng nghìn căn hộ. Chỉ có một vầng trăng khuyết — nhỏ, xa, lạnh — và muôn vàn ngôi sao — sáng đến mức Hoàng chưa từng thấy trong đời.
Stream ghi lại tất cả — bầu trời đầy sao, dải Ngân Hà trắng xóa vắt ngang qua cửa hang, như một dòng sông ánh sáng.
*”…Đẹp quá,”* Hoàng thì thào.
Tô Mặc ngước lên. “Sao gọi là ‘đẹp’?”
*”…Khung cảnh này. Trời đầy sao. Ở thế giới của tôi — không có cái này.”*
Cô nhướn mày: “Không có sao?”
*”Có — nhưng không thấy được. Quá nhiều ánh đèn. Ánh sáng nhân tạo — làm mờ sao.”*
“…Nghe buồn thật.”
*”Ừ. Buồn thật.”*
Cô nhìn lên trời một lúc — rồi quay xuống đống lửa. Khuôn mặt cô — trong ánh lửa — không còn căng thẳng như ban ngày. Cô trông mệt, thật sự mệt, nhưng cũng — bình yên hơn.
“Hoàng — “
*”Sao?”*
“Bên đó — thế giới của ngươi — trông như thế nào?”
—
Im lặng.
Hoàng ngồi lặng trong căn phòng trọ tối om — chỉ có ánh sáng từ màn hình máy tính hắt lên mặt. Anh nhìn Tô Mặc qua stream — nhìn cô ngồi bên đống lửa, tay quàng qua lưng Tử Dạ, mắt nhìn vào ngọn lửa đang cháy.
Một câu hỏi đơn giản — nhưng khó trả lời hơn anh nghĩ.
*”…Nó rất khác,”* anh nói, giọng trầm. *”Khác hoàn toàn.”*
“Khác thế nào?”
*”Ở chỗ tôi — không có linh khí. Không có tu luyện. Không có pháp thuật. Mọi thứ đều vận hành bằng — điện.”*
“Điện?”
*”Một loại… năng lượng. Nhân tạo. Con người tạo ra nó — để thắp sáng, để chạy máy móc, để làm mọi thứ.”*
Cô nheo mắt — không hiểu. “Nhân tạo — nghĩa là tự làm ra?”
*”Đúng. Tự làm ra năng lượng.”*
“…Kỳ lạ thật.”
*”Ở chỗ tôi — thành phố lớn. Rất lớn. Có những tòa nhà cao đến mức — nếu đặt cạnh núi — cũng không thua kém là mấy.”*
Cô ngồi thẳng hơn. “Cao — bằng núi?”
*”Gần thế. Và ban đêm — chúng sáng. Hàng nghìn, hàng vạn ngọn đèn — đủ màu — xanh, đỏ, vàng — nhấp nháy khắp thành phố. Nhìn từ xa, như một bức tranh khổng lồ.”*
Tô Mặc im lặng — mắt mở to. Trong ánh lửa, Hoàng thấy vẻ mặt của một đứa trẻ lần đầu nghe chuyện cổ tích.
“…Đẹp không?” Cô hỏi, giọng nhỏ.
*”Đẹp. Nhưng cũng — cô đơn.”*
“Sao lại cô đơn?”
*”Vì mọi người ở thế giới tôi — dù ở gần nhau — nhưng thường xa nhau. Người ta nhìn vào màn hình cả ngày. Nhìn vào những ánh sáng nhân tạo — mà quên nhìn nhau.”*
Cô không trả lời. Cô nhìn xuống lửa — rồi nhìn ra ngoài trời.
“…Ở đây, chúng ta không có nhiều ánh sáng,” cô nói. “Nhưng mỗi khi có ai đó ngồi bên đống lửa — họ đều nhìn vào nhau. Bởi vì đống lửa — là thứ duy nhất sáng trong đêm.”
*”…Có lẽ thế giới tôi đang thiếu thứ đó.”*
“Đống lửa?”
*”Không. Cảm giác — ngồi bên nhau — và nhìn vào nhau.”*
—
Im lặng.
Một khoảng lặng dài — nhưng không nặng nề. Nó giống như một tấm chăn ấm — đắp lên cả hai sau một ngày dài.
Tử Dạ thỉnh thoảng cựa mình — tiếng thở đều của nó hòa vào tiếng lửa nổ lách tách.
*”Tô Mặc —”*
“Ngươi có thể gọi ta là Mặc Nhi.” Cô nói — giọng nhỏ — không nhìn vào không trung — mà nhìn vào ngọn lửa. “Nếu ngươi muốn.”
Hoàng chớp mắt. Trong suốt những ngày qua — cô luôn là “Tô Mặc” — đầy đủ, chính thức, như một bức tường giữa họ.
Mặc Nhi — là tên thân mật. Là tên mà chỉ người thân mới gọi.
*”…Mặc Nhi.”*
Cô không trả lời — nhưng khóe môi cô cong lên — một nụ cười rất nhẹ, rất nhanh.
*”…Thế giới của cô — Mặc Nhi — nó cũng có những câu chuyện — như thế giới tôi chứ?”*
Cô ngước lên. “Câu chuyện?”
*”Truyện cổ tích. Những câu chuyện về thần thoại — anh hùng — những điều kỳ diệu.”*
Cô cười — lần này rõ hơn.
“Ở thế giới này — chúng ta sống trong những câu chuyện đó.”
*”…Có nghĩa là — “*
“Ngươi biết cảnh đẹp mà ngươi vừa thấy — sao trời, núi non, rừng rậm — đối với ta, đó là cuộc sống thường ngày. Nhưng với ngươi — nó là thần thoại.”
Cô ngừng lại — nhìn thẳng vào ngọn lửa — như nhìn xuyên qua nó vào một thế giới khác.
“Và thế giới của ngươi — với ánh sáng nhân tạo, với những tòa nhà cao như núi, với thứ gọi là điện — đối với ta — nó cũng là thần thoại.”
*”…Công bằng.”*
“Ừ. Công bằng.”
Cô nhặt một cành cây nhỏ, khều vào đống lửa — làm nó bùng lên, bắn ra những tia lửa lấp lánh.
“Ngươi biết không — ở đây, chúng ta có một câu chuyện. Kể rằng — trên trời có một dòng sông ánh sáng — gọi là Ngân Hà. Và mỗi vì sao là một linh hồn — đã từng sống trên mặt đất.”
*”…Ở chỗ tôi cũng có câu chuyện tương tự. Nhưng chúng tôi gọi nó là — dải Ngân Hà.”*
Cô ngước lên — mắt long lanh.
“Cùng một cái tên.”
*”…Có thể — hai thế giới này — không xa nhau như chúng ta nghĩ.”*
Cô im lặng một lúc — rồi quay sang nơi giọng nói của anh phát ra — mặc dù cô không thể thấy anh, chỉ có thể ước chừng hướng.
“Hoàng — “
*”Hử?”*
“Kể ta nghe — về thế giới của ngươi — thêm nữa.”
—
Hoàng ngả lưng ra ghế, nhìn lên trần nhà tối om. Anh không biết bắt đầu từ đâu. Thế giới của anh — có quá nhiều thứ để kể. Nhưng cũng quá nhiều thứ — không đáng kể.
*”…Ngươi biết không — ở thế giới của ta, có một thứ gọi là ‘điện thoại’.”*
“Điện — thoại?”
*”Một cái hộp nhỏ. Có thể nói chuyện với người ở xa — dù cách nhau cả ngàn dặm.”*
Cô nheo mắt. “Giống — truyền âm phù?”
*”Gần thế. Nhưng mọi người đều có. Không cần linh khí. Không cần pháp lực. Ai cũng dùng được.”*
“…Ngươi nói thật?”
*”Thật.”*
Cô nhìn xuống tay mình — như đang tưởng tượng ra một cái hộp nhỏ màu đen trong lòng bàn tay.
“…Thế giới của ngươi — giống như tiên cảnh vậy.”
*”…Gì cơ?”*
Cô ngước lên — mắt lấp lánh ánh lửa — và Hoàng thấy trong đó không có sự đùa cợt, không có sự châm biếm. Chỉ có — sự kinh ngạc thuần khiết.
“Ngươi kể về những tòa nhà cao bằng núi. Về những ánh sáng nhân tạo thắp sáng cả thành phố. Về những cái hộp nhỏ có thể nói chuyện xa ngàn dặm. Về thứ gọi là điện — năng lượng do con người tự làm ra.”
Cô lắc đầu — nhẹ — như không tin vào những gì mình vừa nói.
“Nghe như tiên cảnh vậy.”
—
Hoàng im lặng.
Anh nhìn cô qua màn hình — cô gái nhỏ ngồi bên đống lửa trong hang đá, mái tóc khô xù, mặt ửng hồng vì hơi nóng, Tử Dạ nằm cuộn tròn trên đùi.
Cô nhìn lên bầu trời đầy sao — với đôi mắt của một người vừa nghe một câu chuyện cổ tích — và nói rằng thế giới của anh — thế giới tẻ nhạt, chán ngắt, đầy áp lực và cô đơn — là tiên cảnh.
Anh chưa bao giờ nghĩ về nó như thế.
*”…Ta — muốn kể cho ngươi một câu chuyện nữa,”* cô nói, giọng nhẹ hơn. *”Về thế giới của ta.”*
*”Kể đi.”*
Cô nhặt thêm một cành cây, bỏ vào lửa — ngọn lửa nhảy lên một lần nữa, rực sáng hơn trong đêm.
“Ở thế giới ta — có một truyền thuyết. Kể rằng — khi hai người có duyên — họ được nối với nhau bằng một sợi chỉ vô hình. Dù có ở cách xa nhau thế nào — sợi chỉ đó vẫn không đứt.”
*”…Giống như — định mệnh?”*
“Giống như — kết nối.” Cô nhìn lên — vào khoảng không — nơi giọng Hoàng phát ra. “Như chúng ta bây giờ.”
Hoàng không trả lời. Anh chỉ ngồi đó, nhìn cô qua màn hình — cảm thấy như có một sợi chỉ — vô hình — đang kéo hai thế giới lại gần nhau hơn bao giờ hết.
—
Ngoài kia, bầu trời đầy sao lấp lánh.
Trong hang, lửa vẫn cháy — và lần đầu tiên trong rất lâu — Tô Mặc không sợ ngày mai.
—
**Cuội:** …
**Cuội:** sao tự nhiên tôi muốn khóc vậy mẹ
**CoderKhang:** …
**CoderKhang:** tôi cũng vậy
**Gió Đông Về:** con mọt sách mà cũng xúc động hả?
**Gió Đông Về:** …mà thôi, tôi cũng thế
**Cuội:** Mắt Xuyên vô tình có bạn gái xuyên không
**Cuội:** người ta khen thế giới mình là tiên cảnh
**Cuội:** còn ai ở đây FA không?
**Gió Đông Về:** mày phá cảm xúc vãi
**CoderKhang:** nhưng mà
**CoderKhang:** tôi đã kiểm tra lại toàn bộ dữ liệu
**CoderKhang:** phân tích ánh sáng, chuyển động, phản xạ khuếch tán trên da
**CoderKhang:** tất cả đều khớp với môi trường thực tế 3D
**CoderKhang:** không có dấu hiệu CGI, green screen, hay bất kỳ thủ thuật nào
**CoderKhang:** tôi chính thức kết luận
**CoderKhang:** stream này không phải dàn dựng
**CoderKhang:** là thật
**Cuội:** …
**Cuội:** WOW
**Gió Đông Về:** …
**Gió Đông Về:** ủa — ỦA — ỦA?!?!
**Cuội:** biết ngay mà
**Cuội:** từ đầu tôi đã tin
**Cuội:** ừ thì — lúc đầu không — nhưng giờ tin
**Gió Đông Về:** tôi — tôi không biết nên tin hay không
**Gió Đông Về:** nhưng nếu CoderKhang nói thế
**Gió Đông Về:** chắc có cơ sở
**Cuội:** mở sâm banh ăn mừng đi Mắt Xuyên
**Cuội:** phát hiện vĩ đại của thế kỷ
Không ai donate. Không ai chat trong vài giây.
Rồi —
**Vô Danh Thí Chủ:** …
**Vô Danh Thí Chủ:** Chúc mừng
**Vô Danh Thí Chủ:** Các ngươi vừa bước qua vạch không thể quay đầu
**Vô Danh Thí Chủ:** Chúc ngủ ngon
**Cuội:** thím ấy như ông tiên trong phim vậy
**Cuội:** nói một câu xong biến mất
**CoderKhang:** …
**CoderKhang:** mà thôi kệ
**CoderKhang:** ngủ đi mọi người
**CoderKhang:** mai còn xem tiếp
—
Hoàng nhìn dòng chat — rồi nhìn lại màn hình stream.
Trong hang, Tô Mặc đã nằm xuống — đầu tựa vào thân Tử Dạ ấm áp, mắt nhắm nghiền. Hơi thở của cô đều đều. Ngọn lửa đã tàn — chỉ còn than hồng — và ánh sáng từ nó hắt lên khuôn mặt cô một màu cam dịu.
Cô ấy đang ngủ.
Lần đầu tiên — kể từ khi họ gặp nhau — cô thực sự ngủ.
Không canh chừng. Không sẵn sàng chạy trốn. Chỉ — ngủ.
*”…Ngủ ngon, Mặc Nhi.”*
Hoàng thì thào — nhẹ đến mức chính anh cũng không chắc mình có nói hay không.
Rồi anh tắt mic — và ngồi đó — nhìn cô ngủ — một lúc lâu.
—
**HẾT CHƯƠNG 7**
PHUONG NAM
Technology Solutions