—
Đó là ngày thứ ba.
Tô Mặc mở mắt — và lần đầu tiên sau bốn ngày, cô không cảm thấy đau ngay lập tức.
Cô nằm im, cảm nhận cơ thể. Vai phải — vẫn nhức, nhưng đã chuyển từ nhói buốt sang một thứ âm ỉ có thể chịu được. Đùi — vết thương đã khô, lớp vảy cứng dưới lớp băng vải. Hơi thở — sâu hơn, không còn nông gấp như những ngày đầu.
*Đang lành.*
Cô thở ra một hơi dài — và cảm thấy nhẹ nhõm đến mức muốn khóc.
Tử Dạ nằm cuộn tròn bên cạnh — thân thể đen tuyền áp sát vào hông cô, hơi ấm tỏa ra từ bộ lông dày. Khi cô cựa mình, nó ngước đầu lên — đôi mắt đen láy chớp chớp — rồi cúi xuống, liếm vào vết thương trên vai cô qua lớp băng.
Cái lưỡi thô ráp — ấm, hơi ướt — lướt nhẹ trên vải. Một nghi thức buổi sáng nó đã làm suốt ba ngày qua.
*”Ta ổn rồi,”* cô nói, giọng khàn vì vừa ngủ dậy. *”Ngươi cũng ổn chứ?”*
Tử Dạ vẫy đuôi — một cái — rồi tiếp tục liếm.
Cô cười — một nụ cười nhẹ — và đưa tay xoa đầu nó. Bộ lông mềm, hơi rối vì máu khô. Cô sẽ phải tìm nước để tắm cho nó — và cho chính mình.
Cô nhìn ra ngoài cửa hang. Ánh sáng ban mai lọt qua kẽ lá — màu hổ phách, ấm áp. Bên ngoài, những tán rừng xanh mướt trải dài đến tận chân trời. Chim hót lảnh lót. Gió thổi nhẹ, mang theo hương của đất ẩm sau đêm sương.
*Một ngày đẹp trời.*
Cô ngồi dậy — chậm rãi, cẩn thận — và kiểm tra vết thương. Lớp băng quấn quanh vai — vẫn còn một mảng đỏ nhạt, nhưng đã khô, không còn thấm thêm. Cô tháo nó ra — từng vòng — để kiểm tra bên dưới.
Đường cắt dài từ xương đòn đến bả vai — vẫn hồng, vẫn lồi lên — nhưng đã se lại, không còn hở miệng. Một lớp da non mỏng đang hình thành ở rìa vết thương.
*Chưa lành hẳn — nhưng đủ để cử động.*
Cô quấn lại băng — chặt hơn — rồi mặc áo vào, cố gắng không động đến vai phải nhiều.
*”Hôm nay chúng ta đi,”* cô nói với Tử Dạ.
Con yêu lang ngước lên — nghiêng đầu, như hỏi: *Đi đâu?*
*”Đi tìm một thành trì. Nơi có người — có sách — có thể cho ta biết mảnh kính này là thứ gì.”*
Tử Dạ gầm nhẹ — không phải phản đối — như thể nó hiểu.
—
*Cách đó ba ngày — và một thế giới.*
Hoàng ngồi trước màn hình máy tính, tay đặt trên bàn phím — nhưng không gõ.
Đã ba ngày kể từ khi kết nối trở lại. Ba ngày anh stream — nhưng chỉ nói chuyện nhẹ nhàng, không có hành động, không có nguy hiểm. Anh cho cô nghỉ ngơi. Cho mình nghỉ ngơi.
Nhưng hôm nay — khi anh mở OBS — anh dừng lại.
Ngón tay trỏ đặt trên nút *Start Streaming* — nhưng không nhấn xuống.
*Nếu lại đứt thì sao?*
*Nếu lần này — nó mất hẳn?*
Anh nhìn vào màn hình trống — nơi hình ảnh từ thế giới kia sẽ hiện ra — và cảm thấy một nỗi sợ quen thuộc cuộn lên trong bụng.
Nỗi sợ này khác với nỗi sợ khi anh lần đầu thấy rừng cây phát quang. Khác với nỗi sợ khi Tô Mặc làm rơi mảnh kính. Đó là nỗi sợ của một người đã từng mất thứ gì đó — và biết rằng mình có thể mất lại bất cứ lúc nào.
*”Nếu cô ấy an toàn — stream sẽ tự kết nối.”*
Anh lẩm bẩm — nhưng không nhấn nút.
*Nếu không an toàn thì sao? Nếu hắn đã tìm thấy cô lần nữa? Nếu —*
**TING.**
Một âm thanh từ điện thoại.
Hoàng giật mình — nhìn xuống. Messenger. Từ Khang.
**Khang:** Mày định stream hôm nay không?
**Khang:** Tụi tao đang chờ.
**Khang:** Cả đêm qua có thêm 3 clip mới trên TikTok.
**Khang:** Mày có biết view bao nhiêu rồi không?
Hoàng chớp mắt.
**Hoàng:** Bao nhiêu?
**Khang:** 500k.
**Khang:** Clip đêm Lục Trần phục kích — 500k views.
**Khang:** Và clip ánh sáng tím từ hồi đầu — 200k.
**Khang:** Mày đang hot rồi đó.
Hoàng nuốt khan.
Năm trăm nghìn views.
Trong ba ngày.
Anh nhìn lại màn hình — rồi nhìn điện thoại.
*”Chết tiệt.”*
Đây không còn là chuyện nhỏ nữa.
—
**10:07 sáng — Stream Mắt Xuyên bắt đầu.**
Hoàng nhấn nút.
Màn hình nhấp nháy — một giây — hai giây — và rồi:
Hình ảnh hiện ra.
Hang đá. Ánh sáng ban mai. Và Tô Mặc — đang đứng gần cửa hang, tay xách bọc hành lý, Tử Dạ đứng bên cạnh.
Cô quay lại — như cảm nhận được — và ngước lên.
*”Hoàng?”*
Giọng cô — vẫn khàn, nhưng khỏe hơn ba ngày trước.
*”Có tôi đây.”*
Khuôn mặt cô bừng sáng.
Không phải một nụ cười lớn — cô không phải người hay cười. Nhưng khóe môi cô cong lên, và mắt cô — đen, sâu — ánh lên một tia gì đó ấm áp.
*”Ta tưởng hôm nay ngươi không tới,”* cô nói — nhưng giọng không buồn, chỉ như một câu trêu ghẹo nhẹ.
*”Tôi hứa rồi mà.”* Hoàng thở ra — cơn lo âu trong lòng tan dần. *”Cô định đi đâu với cái bọc đó?”*
Tô Mặc nhìn xuống bọc hành lý trên tay — rồi nhìn ra ngoài cửa hang.
*”Ở đây không còn an toàn nữa. Hắn đã tìm thấy ta một lần — hắn sẽ tìm lại. Ta cần đến một nơi có thể cho ta câu trả lời.”*
*”Nơi nào?”*
*”Thanh Thành. Một thành trì tu đạo ở phía đông — cách đây khoảng hai ngày đi bộ. Nơi đó có tàng kinh các — nơi lưu giữ sách cổ. Nếu có thông tin về mảnh kính này — nó sẽ ở đó.”*
Hoàng nhìn cô — nhìn cái cách cô nói về “hai ngày đi bộ” như thể đó là chuyện nhỏ — và không khỏi thấy lo.
*”Vai cô — “*
*”Đã đỡ.”* Cô xoay vai — nhăn mặt một chút — nhưng không rên. *”Đủ để đi. Đủ để tự vệ nếu cần.”*
*”…Cẩn thận.”*
*”Ta luôn cẩn thận.”*
*”Cô nói dối không giỏi đâu.”*
Cô nhướn mày — nhưng không phản bác.
—
**🔴 Trực tiếp — Mắt Xuyên: Luồng Sóng Lạ**
**Viewers: 847**
**Cuội:** MẤY BẠN ƠI KÊNH SỐNG LẠI RỒI
**CoderKhang:** [ĐÃ GHIM] Nội quy kênh: 1. Không spam link 2. Không công kích cá nhân 3. Tôn trọng streamer và khách mời 4. Vi phạm sẽ bị mute/ban
**CoderKhang:** [ĐÃ GHIM] Cập nhật: kênh hiện có mod — CoderKhang. Báo cáo vi phạm qua @CoderKhang
**Gió Đông Về:** trời ơi cuối cùng cũng stream
**Gió Đông Về:** tôi tưởng không được xem nữa rồi
**Cuội:** con nhỏ cầm bọc đi đâu đó mấy ông
**Cuội:** đi đây đi đó à
**HoaVôƯu:** sáng nay mới xem lại clip cũ
**HoaVôƯu:** không hiểu sao thấy hay thiệt
**CoderKhang:** Hoàng — cô ấy đi đâu thế?
Hoàng đọc to câu hỏi.
*”Khang hỏi cô đi đâu.”*
Tô Mặc quay lại — vừa bước ra khỏi hang — vừa nói: *”Bảo họ — Thanh Thành. Một thành trì tu đạo. Nếu có ai trong số họ biết gì về nó — nói ta nghe.”*
*”Thanh Thành — “*
**Cuội:** thanh thành là cái gì?
**Gió Đông Về:** nghe như tên trong kiếm hiệp
**CoderKhang:** cô ấy đang đi đến một thành trì tu đạo
**CoderKhang:** mấy ông thử search thử coi — biết đâu có thật
**Cuội:** search cái gì — thanh thành — ra cả đống
**Cuội:** không biết cái nào mới là thật
—
Tô Mặc bước ra ngoài — và lần đầu tiên sau ba ngày, cô đứng dưới ánh mặt trời thật sự.
Ánh nắng chiếu lên mặt cô — ấm, vàng — xua tan cái lạnh ẩm thấp của hang đá. Cô hít một hơi thật sâu — cảm nhận mùi rừng, mùi đất, mùi của sự sống.
Tử Dạ bước ra sau — vươn mình — bốn chân căng ra, lưng cong lên — rồi lắc người, bộ lông đen tung bụi trong nắng.
*”Đi thôi,”* cô nói.
Và cô bắt đầu bước.
—
Hành trình qua rừng — buổi sáng đầu tiên — diễn ra trong im lặng.
Nhưng không phải im lặng nặng nề. Đó là sự yên tĩnh của một người đã quen với việc tự mình vượt qua — và một người từ trên trời quan sát, thinh lặng bầu bạn.
Hoàng nhìn cô đi — từng bước thận trọng trên nền đất rừng — tay trái cầm đoản kiếm, tay phải vẫn yếu, để buông thõng bên hông. Tử Dạ chạy trước, thỉnh thoảng dừng lại, ngửi ngửi, rồi tiếp tục.
Khung cảnh qua màn hình stream — một khu rừng khác với những gì họ đã thấy trước đó. Ở đây, cây cối cao hơn — tán lá dày hơn — ánh sáng xuyên qua kẽ lá tạo thành những vệt dài màu hổ phách trên mặt đất. Trên những thân cây cổ thụ, rêu xanh và địa y bám dày, tạo thành những mảng màu lục sẫm. Thỉnh thoảng, một chú chim màu lam bay vụt qua — đuôi dài, ánh lên trong nắng.
*Thế giới này đẹp thật,* Hoàng nghĩ.
*Nếu không có người chết đuổi theo cô ấy.*
—
**Viewers: 1,024**
**CoderKhang:** 1k rồi
**CoderKhang:** mới có 15 phút stream
**Cuội:** VÃI
**Cuội:** 1K NGƯỜI XEM
**Gió Đông Về:** đây là lần đầu tiên tôi thấy stream này đông vậy
**HoaVôƯu:** tại clip TikTok đó mấy ông
**HoaVôƯu:** đêm hôm đó — cảnh chém nhau trong hang
**HoaVôƯu:** lên xu hướng rồi
**CoderKhang:** đúng vậy
**CoderKhang:** tôi đã check — clip “Streamer Việt bị tấn công bởi sát thủ thật” — 500k views
**CoderKhang:** còn clip “Ánh sáng tím không giải thích được” — 200k
**Cuội:** trời ơi nổi tiếng rồi
**Cuội:** mà sao tao thấy lo lo
**CoderKhang:** tôi cũng lo
**CoderKhang:** càng đông — càng nhiều người để ý
**CoderKhang:** cả người tốt lẫn kẻ xấu
—
Hoàng nhìn dòng chat — và cảm thấy một nỗi lo âu lặng lẽ trào lên.
Khang nói đúng. Càng đông — càng nguy hiểm.
Nhưng anh cũng biết — không thể dừng lại. Không chỉ vì anh đã hứa — mà vì stream này đã sống một cuộc đời riêng, không còn phụ thuộc vào anh nữa.
*”Ê — “*
Giọng Tô Mặc vang lên — kéo anh về thực tại.
Trên màn hình, cô đang đứng trước một con suối nhỏ — nước trong vắt, chảy róc rách qua những tảng đá phủ rêu. Cô cúi xuống — múc nước lên rửa mặt — rồi nhìn vào dòng nước.
*”Phía trước — có dấu vết.”*
*”Dấu vết gì?”*
Cô chỉ xuống bờ suối — nơi một vết chân sâu hoắm in trên bùn. Không phải vết chân thú.
*”Người. Đi theo hướng này — cách đây không lâu. Một người — hoặc hai.”*
Tử Dạ cúi xuống — ngửi vết chân — lông gáy dựng lên một chút.
*”Không phải hắn?”* Hoàng hỏi.
*”Không giống. Khí tức khác — yếu hơn. Có thể là tán tu — hoặc người của thành trì.”*
Cô đứng dậy — lau tay vào vạt áo.
*”Nếu họ đi về hướng này — thì Thanh Thành không còn xa.”*
—
**Viewers: 1,247**
**Cuội:** thanh thành sắp tới rồi
**Cuội:** mà sao cổ biết có thành trì?
**Gió Đông Về:** thì cổ sống ở thế giới đó mà
**Gió Đông Về:** nghe nói đến là chuyện thường
**HoaVôƯu:** nhưng mà “Thanh Thành” — tui search thử
**HoaVôƯu:** không thấy gì hết
**HoaVôƯu:** chắc là tên trong truyện
**Cuội:** tất nhiên rồi — đây là thật mà
**Cuội:** …mà thôi không cãi — cãi mệt
—
Tô Mặc men theo bờ suối.
Nước chảy róc rách — mát rượi — và cô có thể nghe thấy tiếng chim từ xa. Không khí trong lành, mát mẻ — khác hẳn với cái ẩm thấp của hang đá. Từng bước đi, cô cảm thấy cơ thể mình dần hồi phục — hơi thở dễ dàng hơn — chân bước vững hơn.
Cô rẽ vào một lối mòn giữa hai tảng đá lớn — và dừng lại.
Trước mặt cô — một cây cổ thụ khổng lồ, thân to đến năm người ôm không xuể, rễ trồi lên khỏi mặt đất như những con rắn khổng lồ. Và trên thân cây — khắc đầy những ký tự cổ.
Cô bước lại gần — đưa tay chạm vào những đường khắc. Chúng đã cũ — rêu phủ đầy — nhưng vẫn có thể đọc được.
*”Đây là bia chỉ lộ,”* cô nói, giọng nhẹ. *”Người xưa dùng để đánh dấu đường đến các thành trì. Những ký tự này — chúng chỉ về hướng đông nam.”*
*”Cô đọc được chúng?”*
*”Sư phụ dạy ta một ít. Nhưng không nhiều.”* Cô nhìn lên những đường khắc — mắt thoáng buồn. *”Trước khi ông ấy mất — ông ấy bảo: ‘Có những thứ không thể học từ sách. Phải tự đi mà thấy.'”*
Im lặng một lúc.
*”Có lẽ — đã đến lúc ta tự đi rồi.”*
—
**TING.**
Một âm thanh khác lọt vào tai Hoàng.
Âm thanh của donate.
Anh nhìn xuống góc màn hình — nơi thông báo donate hiện ra:
—
**Vô Danh Thí Chủ** đã gửi 2,000,000₫
*”Mua cho cô ấy ít đồ dọc đường.”*
—
*”Cái — “*
Hoàng chưa kịp nói hết câu thì một luồng sáng xanh lóe lên trên màn hình.
Không phải trên màn hình của anh — mà ở thế giới bên kia.
Trên tay Tô Mặc — từ hư không — năm viên đá xanh lấp lánh hiện ra, lơ lửng trong không trung trong tích tắc trước khi rơi xuống lòng bàn tay cô.
Cô giật mình — suýt làm rơi chúng — nhưng tay cô phản xạ nắm lại.
*”Cái — cái gì vậy?!”*
Giọng cô hoảng hốt — mắt mở to — nhìn chằm chằm vào năm viên đá xanh trong lòng bàn tay.
Cả chat im bặt.
**Cuội:** …
**CoderKhang:** …
**Gió Đông Về:** CÁI QUÁI GÌ VẬY TRỜI
**HoaVôƯu:** tôi vừa thấy gì thế???
**Cuội:** từ hư không ra mấy viên đá
**Cuội:** không phải CGI
**Cuội:** tôi thề là không phải CGI
**CoderKhang:** Hoàng
**CoderKhang:** cái gì vừa xảy ra thế?
Hoàng nhìn chằm chằm vào màn hình — tay run.
Trong OBS, một thông báo lạ hiện ra ở góc phải — chữ nhỏ, màu xanh:
—
**Linh Thạch Hạ Phẩm +5**
*Donate của Vô Danh Thí Chủ đã được chuyển hóa.*
—
*”Tôi — tôi cũng không biết,”* Hoàng nói — giọng khàn. *”Nhưng — có người vừa donate hai triệu — và — “*
*”Donate?”* Tô Mặc nhíu mày. *”Đó là cái gì?”*
*”Là — tiền. Ở thế giới của tôi. Nhưng nó — nó biến thành — “*
*”Linh Thạch.”* Tô Mặc nhìn những viên đá trong tay — mắt không rời. *”Đây là Linh Thạch Hạ Phẩm — tiền của thế giới tu tiên. Dùng để mua linh dược, pháp khí — và tu luyện.”*
Cô ngước lên — mắt hoang mang.
*”Ai đã gửi những thứ này?”*
*”Vô Danh Thí Chủ.”*
*”…”*
Cô nhìn những viên Linh Thạch — năm viên xanh biếc, tỏa ra một luồng linh khí nhẹ, ấm áp — rồi bỏ chúng vào túi.
*”Người đó — là ai?”*
*”Chúng tôi không biết. Hắn — xuất hiện từ stream đầu tiên. Chỉ donate — không nói gì nhiều.”*
Tô Mặc im lặng hồi lâu — tay siết nhẹ túi áo, nơi cất mảnh kính.
*”Có một kẻ bí ẩn — từ thế giới của ngươi — biết cách gửi Linh Thạch sang đây. Và hắn đã theo dõi chúng ta từ đầu.”*
Cô nhìn lên — mắt đen sâu thẳm.
*”Ta không biết nên cảm ơn hay nên sợ.”*
—
**CoderKhang:** Hoàng — mày thấy gì ở màn hình của mày không?
**Hoàng:** Thấy. “Linh Thạch Hạ Phẩm +5”
**Cuội:** MÁ ƠI
**Cuội:** CƠ CHẾ GAME THẬT À
**Gió Đông Về:** từ hư không ra đá — từ donate ra vật phẩm
**Gió Đông Về:** cái này không phải CGI — tôi biết CGI
**Gió Đông Về:** tôi làm phim — tôi biết
**CoderKhang:** Gió Đông Về — mày làm phim thật à?
**Gió Đông Về:** làm motion graphic cho quảng cáo thôi
**Gió Đông Về:** nhưng đủ để biết cái này không phải
**HoaVôƯu:** tôi lạnh sống lưng rồi
**HoaVôƯu:** nếu tất cả là thật — thì Vô Danh Thí Chủ là ai?
**HoaVôƯu:** mà có thể gửi đồ xuyên thế giới?
—
**TING.**
Một âm thanh donate khác.
—
**ModLam** đã gửi 50,000₫
*”Tôi xem lại toàn bộ VOD từ chương 1. Kết luận của tôi: stream này là thật. Tôi sẽ giải thích.”*
—
Chat im bặt.
Cả nghìn người xem — không ai gõ gì trong năm giây.
Rồi ModLam gõ tiếp.
—
**ModLam:** Tôi làm việc trong lĩnh vực xử lý hình ảnh và quang phổ. Sáng nay tôi đã phân tích frame-by-frame clip ánh sáng tím từ chương 4.
**ModLam:** Ánh sáng đó có quang phổ không khớp với bất kỳ nguồn sáng nhân tạo nào hiện có. Đèn LED cho quang phổ liên tục ở vùng xanh/đỏ. Đèn huỳnh quang cho vạch phát xạ thủy ngân. Laser cho bước sóng đơn.
**ModLam:** Ánh sáng tím trong clip — có ba đỉnh phát xạ ở vùng tử ngoại gần. Một ở 368nm, một ở 412nm, và một ở 447nm.
**ModLam:** Không có nguồn sáng nào trên thị trường — không LED, không laser, không plasma — cho ra quang phổ đó.
**ModLam:** Đây là thật.
**CoderKhang:** …
**CoderKhang:** mày vừa làm cái gì thế?
**CoderKhang:** tao — tao cũng phân tích — nhưng không kỹ đến mức đó
**ModLam:** Tôi là người của khoa học. Khi tôi thấy điều không thể giải thích — tôi không phủ nhận. Tôi nghiên cứu.
**ModLam:** Tôi muốn giúp quản lý kênh này. Anh có cần thêm một mod không?
Hoàng nhìn màn hình — không biết nên cười hay nên sợ.
Một người lạ — phân tích quang phổ của ánh sáng từ thế giới khác — và kết luận nó có thật.
*”Ừ,”* anh nói — giọng khàn. *”Làm mod đi.”*
**ModLam** đã được cấp quyền Moderator trong kênh chat.
**Cuội:** THỜI ĐẠI NÀO RỒI MÀ KHÔNG CÓ KHOEO MỒM
**Cuội:** MOD MỚI XUẤT HIỆN — PHÂN TÍCH QUANG PHỔ
**Cuội:** TUI CHỈ BIẾT NGỒI HÁ MỒM
**Gió Đông Về:** tôi cũng há mồm đây
**Gió Đông Về:** cái gì thế này
**HoaVôƯu:** chào mừng mod mới
**HoaVôƯu:** kênh này mỗi ngày một đông
**HoaVôƯu:** lo ghê
—
Tô Mặc tiếp tục đi.
Cô không thấy chat — không thấy dòng phân tích của ModLam — chỉ nghe qua giọng Hoàng. Khi anh kể lại, cô nhướn mày.
*”Người đó — hắn phân tích ánh sáng? Từ mảnh kính?”*
*”Ừ. Nói rằng nó — không giống bất kỳ nguồn sáng nào ở thế giới này.”*
*”Đương nhiên rồi,”* cô nói, giọng bình thản. *”Đó là linh quang. Không phải lửa — không phải điện — là linh khí ngưng tụ mà phát sáng. Làm sao thế giới của ngươi có được?”*
Hoàng im lặng — vì cô nói đúng.
*”Mà — hắn nói hắn muốn giúp?”* Tô Mặc hỏi.
*”Ừ. Làm mod — giống Khang.”*
Cô gật đầu — như thể đang suy nghĩ điều gì đó.
*”Nếu hắn có thể phân tích quang phổ từ xa — thì hắn thông minh đấy. Có ích.”*
*”Cô không lo à? Càng nhiều người biết — “*
*”Lo.”* Cô dừng bước — nhìn lên tán lá xanh phía trên. *”Nhưng cũng vui.”*
*”Vui?”*
*”Ta đã sống một năm cô độc. Một năm không ai biết ta tồn tại — không ai để ý nếu ta chết. Bây giờ — có người nhìn ta. Có người phân tích thứ ta có. Có người gửi cho ta Linh Thạch từ một thế giới khác.”*
Cô cười — một nụ cười nhẹ, pha chút mỉa mai.
*”Ít nhất — ta không còn vô hình nữa.”*
—
**Viewers: 1,834**
Hoàng liếc nhìn con số — và nuốt khan.
Gần hai nghìn người. Trong vòng chưa đầy một giờ.
Anh nhìn lại chat — ModLam và CoderKhang đã bắt đầu phối hợp — Khang ghim nội quy, Lam lọc bình luận. Cuội vẫn troll. Gió Đông Về vẫn nghi ngờ. HoaVôƯu hỏi đủ thứ về thế giới bên kia.
Một cộng đồng — đang hình thành.
Và ở trung tâm của nó — một cô gái 18 tuổi, với vết thương trên vai và một mảnh kính vỡ trong túi — đang bước qua một khu rừng, đi về phía một thành trì mà cô chưa từng đặt chân đến.
*”Hoàng.”*
*”Sao?”*
*”Mấy người xem của ngươi — có thể tìm thông tin về Thanh Thành không?”*
*”Tôi nghĩ là có. Để tôi nhờ Khang và Lam.”*
*”Tốt.”* Cô bước qua một gốc cây đổ — chân vững vàng. *”Vì ta có linh tính — thứ ta sắp tìm thấy ở đó sẽ không dễ chịu đâu.”*
—
Hai giờ sau — giữa trưa.
Tô Mặc dừng chân dưới một tán cây rộng — ngồi xuống một phiến đá phẳng — lấy ra một miếng bánh khô từ bọc hành lý. Tử Dạ nằm dài bên cạnh, thở hổn hển — lưỡi thè ra — nhưng tai vẫn dựng đứng.
Nắng đã lên cao. Xuyên qua tán lá, những vệt sáng vàng rơi xuống nền đất rừng, tạo thành những vũng sáng lung linh. Tiếng ve kêu râm ran — một âm thanh xa lạ, không giống ve ở thế giới hiện đại, mà trầm hơn, vang hơn, như thể những con ve ở đây to gấp ba lần.
Cô nhai bánh — chậm rãi — mắt nhìn về phía trước.
*”Nếu ta đến Thanh Thành — ta sẽ tìm tàng kinh các trước. Hỏi về mảnh kính. Về Thiên Kính — nếu có ai biết.”*
*”Thiên Kính?”*
*”Đó là cái tên ta nghe từ những truyền thuyết cũ. Sư phụ từng nhắc — khi ông còn sống — nhưng chưa bao giờ nói rõ.”* Cô nhìn xuống túi áo — nơi mảnh kính nằm. *”Ta chỉ biết — nó quan trọng. Quan trọng đến mức có người sẵn sàng giết để có nó.”*
*”…Tôi sẽ tìm hiểu bên này. Xem có thông tin gì không.”*
*”Ừ.”* Cô cắn một miếng bánh nữa. *”Có một điều ta để ý.”*
*”Gì?”*
*”Hôm nay — kết nối của chúng ta lâu hơn mọi khi.”*
Hoàng nhìn đồng hồ. Cô nói đúng. Đã hơn hai tiếng — stream vẫn chạy, hình ảnh vẫn rõ.
*”Ngươi có nghĩ — mỗi lần kết nối, nó càng kéo dài hơn không?”* cô hỏi.
*”…Tôi không biết. Có thể.”*
*”Nếu vậy — thì nó sẽ không bao giờ yếu đi. Nó sẽ mạnh lên. Cho đến khi — “*
Cô dừng lại — không nói hết câu.
*”Cho đến khi?”*
*”…Không có gì.”*
Cô đứng dậy — vỗ tay — phủi vụn bánh.
*”Đi tiếp thôi. Còn xa lắm.”*
—
**Viewers: 2,103**
**Cuội:** cổ nói “cho đến khi” — mà không nói hết
**Cuội:** hồi hộp quá mấy ông ơi
**Gió Đông Về:** chắc tại cốt truyện
**Gió Đông Về:** mà thôi — tôi bỏ cuộc — không cãi nữa
**Gió Đông Về:** cái này thật hay giả gì thì tôi cũng xem
**HoaVôƯu:** Gió Đông Về đã đầu hàng
**HoaVôƯu:** chào mừng đến với phe tin
**CoderKhang:** ModLam — mày kiếm được gì về Thanh Thành chưa?
**ModLam:** Đang search. Từ khóa “Thanh Thành tu tiên” không ra kết quả rõ ràng. Nhưng tôi tìm thấy một bài viết trên diễn đàn huyền học — đề cập đến “Thanh Thành sơn” — một ngọn núi ở phía tây nam Trung Quốc, có truyền thuyết về tiên nhân.
**ModLam:** Có thể trùng — có thể không. Cần thêm dữ liệu.
**CoderKhang:** gửi link đây — tao xem thử
—
Buổi chiều.
Rừng bắt đầu thay đổi.
Những cây cổ thụ cao vút dần thưa thớt — nhường chỗ cho những lùm tre xanh mướt, thân mảnh, cao vút, lá xào xạc trong gió. Ánh sáng xuyên qua những tán tre, tạo thành những vệt sáng dài như những lưỡi kiếm vàng cắm xuống mặt đất.
Tô Mặc đi chậm lại — mắt quan sát.
*”Gần đến rồi,”* cô nói.
*”Sao cô biết?”*
*”Tre. Tre chỉ mọc ở gần khu vực có người sinh sống. Và đất — “* Cô chỉ xuống mặt đường mòn — nơi nền đất đã cứng hơn, phẳng hơn, có dấu hiệu của nhiều bước chân. *”Đây là đường thường xuyên có người qua lại.”*
Cô bước nhanh hơn — và Tử Dạ chạy theo.
—
Nửa giờ sau, họ thấy nó.
Từ xa — phía cuối con đường mòn — một bức tường thành sừng sững hiện ra giữa màu xanh của rừng tre.
Tường thành màu xám đen — cao đến mười trượng, mặt ngoài phủ đầy rêu và dây leo — nhưng vẫn uy nghi, vẫn vững chãi, như thể nó đã đứng đó từ thuở khai thiên lập địa. Phía trên, những ngọn tháp canh nhô lên — trên đỉnh có phù hiệu phát quang nhè nhẹ, một thứ ánh sáng màu lam dịu, như những ngọn hải đăng trong biển rừng.
Cổng thành — mở — bằng gỗ lim đen, hai cánh, mỗi cánh rộng ba trượng, bề mặt chạm khắc đầy phù văn. Qua cổng, có thể thấy những mái ngói cong vút — những dãy phố — và khói bếp bay lên từ những ống khói.
Tô Mặc dừng lại — nhìn lên bức tường thành — mắt mở to.
*”Đây nó rồi,”* cô thì thào. *”Thanh Thành.”*
—
**Viewers: 2,547**
**Cuội:** CHỤP MÀN HÌNH ĐI MẤY ÔNG
**Cuội:** CẢNH NÀY ĐẸP QUÁ
**Gió Đông Về:** bức tường kia — nếu là CGI thì tôi xin bái phục
**Gió Đông Về:** vì render một cái thành như thế này tốn mấy trăm triệu
**CoderKhang:** không phải CGI
**CoderKhang:** tôi đã check từ lâu rồi
**ModLam:** Đồng ý. Không phải CGI.
**HoaVôƯu:** ba mod đều nói không phải CGI
**HoaVôƯu:** tôi tin rồi
—
Tô Mặc hít một hơi — sâu — và bước về phía cổng thành.
Tử Dạ đi bên cạnh — tai vểnh — mắt nhìn quanh — nhưng không gầm gừ. Mùi người — nhưng không có mùi thù địch.
*”Cô định làm gì khi vào trong?”* Hoàng hỏi.
*”Tìm tửu quán trước. Nghỉ một đêm — hỏi thăm tình hình — rồi đến tàng kinh các vào ngày mai.”*
*”Cô có tiền không? Tôi hỏi thật.”*
Tô Mặc móc túi — lấy ra năm viên Linh Thạch xanh — ánh lên trong nắng chiều.
*”Bây giờ thì có.”*
Cô cất lại — rồi bước qua cổng thành.
—
Bên trong — nhộn nhịp hơn cô tưởng.
Hai dãy phố dài — hai bên là những cửa hàng, quán xá, sạp hàng rong. Người đi lại tấp nập — mặc đủ loại trang phục: từ áo vải thô của tán tu nghèo, đến áo gấm của đệ tử tông môn, đến những bộ đồ đen kín mít như hành giả bí ẩn.
Mùi thức ăn — thịt nướng, bánh bao, trà — hòa lẫn với mùi thuốc bắc, mùi da thú, mùi mồ hôi và bụi đường.
Tiếng người lao xao — mặc cả, chào hàng, cãi vã, cười nói — tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn của sự sống.
Tô Mặc đứng ở cổng — nhìn cảnh tượng trước mắt — và cảm thấy choáng ngợp.
Sau một năm sống trong rừng, chỉ có mình và Tử Dạ — cảnh tượng này quá sức với cô.
*”Nhiều người quá,”* cô thì thào.
*”Cô ổn không?”*
*”…Ổn. Chỉ — lâu rồi không thấy nhiều người thế này.”*
Cô bước vào dòng người — len lỏi qua những sạp hàng — tay giữ chặt bọc hành lý. Tử Dạ bám sát — thân đen tuyền lướt qua đám đông như một cái bóng.
*”Hoàng — “*
*”Sao?”*
*”Ngươi thấy không? Thế giới của ta.”* Cô mỉm cười — một nụ cười nhẹ — nhưng mắt cô sáng. *”Nó không chỉ có rừng và cái chết. Nó cũng có chợ — và người — “*
Cô ngước lên — nhìn những mái ngói cong, những lá cờ phất phới trong gió chiều.
*”— và sự sống.”*
—
**Viewers: 2,831**
**Cuội:** trời ơi cảnh chợ đông vui quá
**Cuội:** mà mấy ông thấy không — mấy cái đèn lồng kia — phát sáng mà không có dây điện
**ModLam:** Đã ghi nhận. Ánh sáng từ các đèn lồng có quang phổ tương tự đèn dầu — nhưng cường độ cao hơn. Có thể là đèn dùng linh khí.
**CoderKhang:** thế giới này dùng linh khí thay điện
**CoderKhang:** logic đấy
**Gió Đông Về:** tui vẫn không tin nổi là mình đang xem cái này
—
Tô Mặc tìm được một tửu quán nhỏ — *Túy Hương Lâu* — ba tầng, mái ngói đỏ, trước cửa treo hai chiếc đèn lồng giấy đỏ.
Cô bước vào.
Bên trong — ấm cúng — ánh đèn vàng — mùi rượu và thịt nướng — những bàn khách đang ăn uống, nói chuyện rôm rả. Chủ quán — một người đàn ông trạc năm mươi, bụng phệ, mặt hiền — nhìn cô từ trên xuống dưới — rồi nhìn Tử Dạ — và nhướn mày.
*”Một phòng,”* Tô Mặc nói — giọng cố làm ra vẻ tự tin. *”Một đêm. Có luôn đồ ăn cho ta và — “** Cô chỉ xuống Tử Dạ. *”— cho nó.”*
*”Yêu thú trong phòng — tính thêm.”*
*”Bao nhiêu?”*
*”Một Linh Thạch Hạ Phẩm — cả phòng, cả đồ ăn, cả thú.”*
Tô Mặc không mặc cả — cô lấy ra một viên Linh Thạch — đặt lên quầy.
Chủ quán nhìn viên đá — mắt sáng lên — gật đầu — và đưa cô chìa khóa.
*”Phòng 207. Cuối hành lang.”*
Cô nhận chìa khóa — và leo lên cầu thang.
—
Trong phòng — nhỏ, nhưng sạch — một cái giường gỗ, một cái bàn, một cái đèn dầu.
Tô Mặc ngồi xuống giường — thở ra — cảm thấy mệt mỏi dồn dập. Cả ngày đi bộ — qua rừng — đến thành — mọi thứ đều mới mẻ và quá tải.
Tử Dạ nhảy lên giường — nằm dài — chiếm hết một nửa chỗ.
*”Ngươi thoải mái quá nhỉ,”* cô càu nhàu — nhưng không đuổi nó.
Cô nằm xuống — mắt nhìn lên trần nhà gỗ — tay đặt lên mảnh kính trong túi.
*”Hoàng.”*
*”Sao?”*
*”Cảm ơn.”*
*”Cảm ơn gì?”*
*”Vì đã ở đây. Cả ngày hôm nay.”*
Im lặng.
*”Không có gì,”* Hoàng nói — giọng nhẹ. *”Tôi hứa rồi mà.”*
Tô Mặc nhắm mắt.
Và lần đầu tiên sau bốn ngày — cô ngủ một giấc ngon lành, trên một chiếc giường thật, dưới một mái nhà thật, giọng nói quen thuộc vẫn còn đó trong đầu.
—
**Viewers: 3,012**
**Cuội:** cổ ngủ rồi
**Cuội:** dễ thương quá trời
**Gió Đông Về:** mấy ông để streamer ngủ đi — đừng làm ồn
**CoderKhang:** tôi sẽ tắt thông báo — để Hoàng có thể canh
**ModLam:** Đã ghi lại toàn bộ dữ liệu hôm nay. Đang phân tích.
**Cuội:** chúc mừng một ngày thành công của Mắt Xuyên — 3k viewers
**Cuội:** chưa tới 1 tháng — từ 3 lên 3000
**Cuội:** đường lên đỉnh vinh quang đây rồi
—
Nhưng ở cách đó — không xa — một bóng người đang đứng giữa rừng tre.
Lục Trần đưa tay chạm vào một thân tre — nơi có một vết khắc nhỏ — dấu hiệu của người đi trước.
*”Mã Tam,”* hắn nói — không quay lại. *”Ngươi chắc chắn chứ?”*
Từ trong bóng tre, một người đàn ông bước ra — thấp, gầy, mặt dài, mắt híp — trên tay cầm một chiếc la bàn bằng đồng, kim không ngừng xoay.
*”Chắc,”* Mã Tam nói — giọng khàn. *”Nó đi về hướng này. Vào Thanh Thành.”*
Lục Trần gật đầu — mắt đỏ lóe lên trong bóng tối.
*”Tốt.”*
Hắn quay lại — nhìn về phía bức tường thành xa xa — nơi ánh đèn đã bắt đầu lên.
*”Ta sẽ cho con nhỏ một đêm nghỉ ngơi.”*
*”Ngày mai — mọi chuyện sẽ kết thúc.”*
—
**HẾT CHƯƠNG 9**
PHUONG NAM
Technology Solutions