Chương 13: Cuộc gặp giữa rừng

01/07/2026  ·  phuongle

Bình minh chiếu qua những kẽ lá thông — từng tia sáng mỏng như tơ — rơi xuống mặt đất còn đẫm sương đêm.

Tô Mặc mở mắt.

Hốc cây vẫn tối — nhưng cô có thể ngửi thấy mùi đất ẩm, mùi nhựa thông, và hơi ấm từ cơ thể Tử Dạ đang cuộn tròn bên cạnh. Con yêu lang đêm qua đã gác mõm lên chân cô — một sự bảo vệ vô thức — hơi thở đều đều.

Cô không cử động ngay.

Cô nằm đó — lắng nghe.

*Tiếng chim — xa. Tiếng gió — nhẹ. Và — một âm thanh khác.*

*Dậm chân. Có người.*

Cô ngồi bật dậy — tay với lấy mảnh kính trong bọc hành lý — mắt nhìn ra ngoài hốc cây.

Một bóng người đứng dưới gốc thông già — cách đó chừng mười trượng. Hắn khoác áo bào xanh — thêu mây trắng ở tay áo. Trường kiếm cắm xuống đất bên cạnh — hai tay khoanh trước ngực.

*Trần Phong.*

Nhị sư huynh của cô — từ Thanh Vân Tông — từ cái ngày cô còn là đệ tử ngoại môn bé nhỏ chạy theo sau lưng hắn, gọi hắn là “sư huynh.”

Giờ đây — hắn đứng đó — mỉm cười — như một người anh trai lâu ngày gặp lại.

Nhưng mắt hắn — không cười.

**🔴 Trực tiếp — Mắt Xuyên: Luồng Sóng Lạ**

**Viewers: 1,247**

**Cuội:** sáng rồi — dậy thôi
**CoderKhang:** Hình như có ai đó đang đứng gần chỗ Tô Mặc.
**ModLam:** Tôi thấy một bóng người — áo xanh, đeo kiếm.
**Gió Đông Về:** ai vậy?

Hoàng vừa mở mắt đã nhảy dựng lên.

Anh ngủ gục trên bàn từ lúc nào — lưng đau như bị ai đấm — nhưng khi thấy hình ảnh trên màn hình, mọi cơn buồn ngủ tan biến.

*Người đó. Người mà cuối chương 12 đã xuất hiện — Trần Phong.*

*Hắn ở đây — trước mặt Tô Mặc — khi cô vừa thức dậy.*

**Cuội:** Hoàng ơi — có người đến kìa
**Cuội:** trông mặt hắn gian lắm — như kiểu cười đểu ấy

Hoàng nhíu mắt — nhìn kỹ khuôn mặt người đàn ông trên màn hình.

*Đúng — có gì đó không ổn.*

Tô Mặc chui ra khỏi hốc cây — phủi lá thông trên áo — mắt không rời Trần Phong.

*”Nhị sư huynh.”*

Giọng cô — khô khốc — không ngạc nhiên, không vui mừng.

Trần Phong nở nụ cười rộng hơn — bước tới vài bước.

*”Mặc Nhi — cuối cùng cũng tìm được muội. Sư huynh lo quá trời.”*

*”Lo? Lo gì?*”

*”Thì — nghe nói muội gặp chuyện ở Thanh Thành. Bị Huyết Ma Cung truy đuổi. Suýt chết.”*

Hắn lắc đầu — thở dài — vẻ mặt đầy thương cảm.

*”Sư phụ mà còn sống — chắc xót lắm.”*

Tô Mặc không nói gì.

Cô nhìn hắn — và trong đầu — những ký ức ùa về.

*Trần Phong — đệ tử nội môn của Thanh Vân Tông. Từng là sư huynh chỉ dạy cô những ngày đầu vào tông. Từng cười nói với cô — xoa đầu cô — bảo “Mặc Nhi giỏi lắm.”*

*Nhưng sau khi sư phụ mất — sau khi cô trở thành đệ tử ngoại môn không ai bảo vệ — Trần Phong là một trong những người đầu tiên quay lưng.*

*”Sư phụ đã mất,”* cô nói — giọng đều. *”Chuyện cũng lâu rồi.”*

*”Phải — lâu rồi. Nhưng sư huynh vẫn nhớ — sư phụ từng căn dặn ta phải bảo vệ muội.”*

*”Ồ — vậy sao?”*

Giọng cô — nhẹ — nhưng mang một tia chua chát.

*”Sao ta không nhớ?”*

**🔴 Trực tiếp — Mắt Xuyên: Luồng Sóng Lạ**

**Viewers: 1,892**

**Cuội:** câu đấy xát muối đấy =)))
**Gió Đông Về:** mặt thằng kia hơi méo
**HoaVôƯu:** Tô Mặc cũng biết nói móc ghê
**CoderKhang:** Cảnh giác — hắn ta đến có mục đích. Quan sát cử chỉ — tay phải luôn gần chuôi kiếm, dù đang cười nói.
**ModLam:** Đúng — hắn không thả lỏng một giây nào. Đây không phải một cuộc gặp tình cờ.

Hoàng nhìn chằm chằm vào Trần Phong.

*Cái cách hắn cười — giả tạo. Cái cách hắn nói — thân thiện quá mức. Cái cách mắt hắn liếc nhanh về phía bọc hành lý của Tô Mặc.*

*Hắn biết thứ cô đang giữ.*

*Và hắn muốn nó.*

Trần Phong cười — bỏ qua câu nói của Tô Mặc.

*”Dù sao — gặp lại muội vẫn khỏe là tốt rồi. Sư huynh nghe nói — muội đang giữ một thứ…”* Hắn ngập ngừng — như đang chọn từ. *”…kỷ vật của sư phụ. Một mảnh kính.”*

*”Ai nói với huynh?*”

*”Chỉ — nghe đồn thôi. Muội biết đấy — giới tu đạo nhỏ lắm. Một mảnh kính vỡ xuất hiện ở Thanh Thành — rồi Phong Phù từ trên trời rơi xuống — ai cũng muốn biết chuyện gì đang xảy ra.”*

Hắn bước thêm vài bước — giọng dịu dàng.

*”Sư huynh chỉ muốn — giúp muội. Mảnh kính đó — nó nguy hiểm. Huyết Ma Cung đang săn lùng nó. Muội giữ nó — chỉ chuốc họa vào thân. Đưa cho sư huynh — sư huynh sẽ đem về Thanh Vân Tông — cất giấu an toàn.”*

*”Mảnh kính?”*

Tô Mặc nhướn mày — nét mặt đầy ngây thơ.

*”Nó — đã mất rồi.”*

*”Mất?”*

*”Phải. Khi ta chạy khỏi Thanh Thành — lúc Lục Trần đuổi — ta đã đánh rơi nó trong lúc kích hoạt Phong Phù. Không biết nó ở đâu. Có thể — trong chợ — hoặc trên mái nhà — hoặc dưới sông.”*

Cô nhún vai.

*”Cũng chỉ là mảnh kính vỡ — chẳng đáng giá gì.”*

Trần Phong nhìn cô — một lúc lâu.

Mắt hắn — hẹp lại — như đang đo đếm xem cô nói thật hay nói dối.

*”Thật sao?”*

*”Thật.”*

*”Mảnh kính đó — là di vật cuối cùng của sư phụ — và muội nói — đã đánh rơi nó? Dễ dàng vậy sao?”*

Tô Mặc không nao núng.

Cô nhìn thẳng vào mắt Trần Phong.

*”Khi sắp chết — người ta không nghĩ đến di vật. Người ta nghĩ đến sống sót. Và ta đã chọn sống.”*

Một câu trả lời hoàn hảo.

Đủ thật — đủ lý trí — đủ để không ai có thể nghi ngờ.

Trần Phong im lặng — mắt vẫn nhìn cô — như thể muốn xuyên thủng lớp mặt nạ của cô.

Nhưng Tô Mặc — đã học cách đối phó với những ánh nhìn như thế từ lâu. Từ khi sư phụ mất — từ khi cô không còn ai bảo vệ — cô đã học cách giấu cảm xúc dưới một khuôn mặt lạnh.

*”…Phải rồi,”* cuối cùng Trần Phong nói — giọng không che giấu nổi sự thất vọng. *”Đáng tiếc thật. Sư phụ đã dành nhiều tâm huyết cho mảnh kính đó.”*

*”Chỉ là kính vỡ thôi mà.*”

*”Ừ — chỉ là kính vỡ.”*

Hắn cười — nhưng nụ cười không chạm đến mắt.

**🔴 Trực tiếp — Mắt Xuyên: Luồng Sóng Lạ**

**Viewers: 2,341**

**Cuội:** cô ấy nói dối hay thế — mặt tỉnh bơ luôn
**Gió Đông Về:** Tô Mặc không ngây thơ đâu — cô ấy biết cách tự bảo vệ mình
**HoaVôƯu:** thằng kia thất vọng kìa — nhìn mặt nó đi
**CoderKhang:** Cô ấy vừa thông minh — vừa dũng cảm. Nói thẳng nếu còn giữ kính — hắn có thể cướp.
**ModLam:** Và hắn biết cô ấy nói dối — nhưng không có bằng chứng. Hai bên đều giả vờ — một màn kịch hoàn hảo.
**Cuội:** mà Hoàng ơi — trông thằng này gian lắm — có cần cảnh báo cô ấy không?

Hoàng đã nghĩ đến điều đó.

Nhưng trước khi anh kịp nói — Tô Mặc đã lên tiếng.

*”Nhị sư huynh — nếu không còn chuyện gì — ta phải đi.”*

*”Đi? Đi đâu?*”

*”Lang thang. Tìm nơi ở mới. Thanh Vân Tông đã đuổi ta — không còn chỗ để về.”*

*”Vậy—”* Trần Phong bước tới — giọng đầy quan tâm giả tạo. *”—để sư huynh đi cùng. Bảo vệ muội — cho đến khi tìm được chỗ an toàn.”*

*”Không cần.”*

Cứng — dứt khoát — không chút do dự.

*”Ta đã quen sống một mình. Có Tử Dạ — đủ rồi.”*

Như để minh họa — Tử Dạ bước ra khỏi hốc cây — lông xù — mắt xanh lục nhìn Trần Phong với một tia cảnh giác rõ rệt. Nó gầm gừ nhẹ — âm thanh trầm từ cổ họng.

Trần Phong lùi lại nửa bước — tay chạm vào chuôi kiếm.

*”Yêu lang của muội — trông dữ thật.”*

*”Nó chỉ bảo vệ ta. Và nó không thích người lạ.”*

*”Sư huynh không phải người lạ—*”

*”—đã lâu không gặp,”* Tô Mặc ngắt lời. *”Thời gian đủ để người ta thay đổi. Và cả — để người ta quên đi những gì từng có.”*

Cô khoác bọc hành lý lên vai — huýt nhẹ một tiếng.

Tử Dạ lập tức đứng dậy — sát bên chân cô.

*”Vĩnh biệt, nhị sư huynh.”*

Cô quay lưng — bước đi — không ngoái đầu lại.

Trần Phong đứng đó — dưới gốc thông già — nhìn theo bóng dáng Tô Mặc khuất dần giữa những thân cây.

Nụ cười trên mặt hắn — tắt dần.

*Mất rồi?*

Hắn cười khẩy.

*Đồ nói dối ranh mãnh.*

Hắn xoay người — rời khỏi khu rừng — nhưng không phải hướng về Thanh Vân Tông.

Hắn đi — về phía Vân Lai Trấn.

*Nếu mảnh kính còn trên người nó — chắc chắn nó sẽ đến đó.*

*Và hắn — sẽ đợi.*

**🔴 Trực tiếp — Mắt Xuyên: Luồng Sóng Lạ**

**Viewers: 2,847**

**Cuội:** căng đét — mà cô ấy điên thật — dám nói thẳng với hắn
**Gió Đông Về:** Tô Mặc lạnh lùng quá — còn hơn cả Lục Trần
**HoaVôƯu:** cô ấy tổn thương nhiều rồi — nên mới như vậy
**CoderKhang:** Ghi nhận: Trần Phong — nhị sư huynh — Thanh Vân Tông. Mục tiêu: mảnh kính. Phương thức: giả vờ quan tâm. Kết quả: thất bại — nhưng chưa bỏ cuộc.
**ModLam:** Hắn sẽ không bỏ qua dễ dàng — tôi thấy ánh mắt khi cô ấy quay đi. Đó là ánh mắt của kẻ đã biết mình muốn gì.
**Cuội:** Hoàng ơi — cảnh báo cô ấy đi — cẩn thận thằng đó

Hoàng nhìn Tô Mặc đang bước nhanh qua những thân cây thông — Tử Dạ chạy song song bên cạnh — mắt cô nhìn thẳng, môi mím chặt.

Cô biết mình vừa làm gì.

Và cô biết — Trần Phong không tin.

*”Mặc Nhi.”*

*”Sao?*”

*”Hắn sẽ không bỏ cuộc đâu.”*

Tô Mặc không dừng bước.

*”Ta biết.*”

*”Hắn có thể theo dõi cô. Phục kích cô. Hoặc — tìm cách—*”

*”Ta biết.”*

Cô ngừng lại — dừng dưới một tán thông — ngước lên bầu trời.

*”Hoàng — ta biết hắn là loại người gì. Rõ hơn ai hết.”*

Giọng cô — khẽ — nhưng sắc.

*”Trần Phong — từng là sư huynh tốt của ta. Chỉ dạy ta — bảo vệ ta — khi ta mới vào tông. Nhưng sau khi sư phụ mất — hắn là người đầu tiên quay lưng. Là người đầu tiên nói với tông chủ rằng ta không xứng đáng giữ di vật của sư phụ. Là người đầu tiên — đề nghị tịch thu mảnh kính.”*

Cô cười — nhẹ — không vui.

*”Hắn giả vờ quan tâm — nhưng mắt hắn chỉ nhìn vào bọc hành lý của ta. Hắn muốn mảnh kính. Và hắn sẽ không ngừng cho đến khi có nó.”*

*”…Vậy cô còn nói với hắn rằng mảnh kính đã mất?”*

*”Để hắn mất thời gian tìm kiếm thứ không tồn tại. Để hắn nghĩ rằng ta vô hại — chỉ là một đệ tử bỏ đi đánh mất di vật của sư phụ. Để — khi hắn nhận ra ta nói dối — ta đã ở xa lắm rồi.”*

Cô tiếp tục bước.

*”Và — để ta nói với ngươi một điều.”*

*”Gì?*”

*”Nếu hắn động đến ta — ta sẽ cho hắn thấy — đệ tử cuối cùng của trưởng lão Tịch không phải là kẻ dễ bắt nạt.”*

**🔴 Trực tiếp — Mắt Xuyên: Luồng Sóng Lạ**

**Viewers: 3,102**

**Cuội:** TRỜI ƠI CÔ ẤY BẢO THẾ HẢ
**Cuội:** TÔI RUN RỒI ĐẤY
**Gió Đông Về:** Tô Mặc bá đạo quá — tôi tưởng cô ấy yếu đuối
**HoaVôƯu:** cô ấy có nội lực — chỉ là không lộ ra thôi
**CoderKhang:** Có thể cô ấy đã học được nhiều hơn những gì chúng ta nghĩ từ trưởng lão Tịch.
**ModLam:** Tô Mặc không chỉ là nạn nhân — cô ấy là người sống sót. Và người sống sót luôn có những con bài giấu trong tay áo.

Hoàng nhìn Tô Mặc bước qua những tán thông — dáng nhỏ nhưng không hề yếu ớt.

*Cô ấy không ngây thơ. Cô ấy chỉ — từng tin người.*

*Và từ khi bị phản bội — cô ấy đã thay đổi.*

Một giờ sau — rừng thông dần thưa.

Khung cảnh mở ra trước mắt Tô Mặc: một đồng cỏ mênh mông trải dài đến tận chân trời — cỏ lau cao ngang đầu gối — từng đợt gió thổi qua tạo ra những con sóng xanh vàng nhấp nhô.

Xa xa — một dòng sông nhỏ uốn lượn — nước trong vắt, phản chiếu bầu trời xanh ngắt.

Và xa hơn nữa — một chấm nhỏ mờ mờ — dấu hiệu của một thành trì.

*Vân Lai Trấn.*

*”Còn xa không?*” Hoàng hỏi.

*”Nếu đi thẳng — không nghỉ — khoảng nửa ngày. Nhưng Tử Dạ cần nghỉ — và ta cũng đói.”*

*”Sáng nay chưa ăn gì à?*”

*”Bánh khô hết rồi. Thịt thỏ tối qua — cũng hết.”*

*”…Cô có thể săn dọc đường — như tối qua.”*

*”Phải có chỗ dừng lại. Có nước — có lửa.”*

Cô nhìn về phía dòng sông — rồi nhìn xa hơn — nơi có một mái nhà nhỏ nhú lên giữa đồng cỏ.

*”Chỗ đó — có quán trọ. Lão Tửu — quán ven đường — chuyên phục vụ khách đi đường. Nếu còn linh thạch — có thể mua đồ ăn.”*

*”Cô còn mấy viên?*”

Tô Mặc lục bọc hành lý — lấy ra ba viên Linh Thạch Hạ Phẩm.

*”Ba viên. Đủ cho một bữa no — và một phòng trọ.”*

*”Vậy — ghé quán trọ trước. Ăn no — nghỉ ngơi — rồi vào trấn.”*

*”Được.”*

**🔴 Trực tiếp — Mắt Xuyên: Luồng Sóng Lạ**

**Viewers: 3,847**

**Cuội:** cảnh đồng cỏ đẹp thật — làm màn hình nền được đấy
**Gió Đông Về:** bao la quá — giống thảo nguyên trong phim
**HoaVôƯu:** nhìn yên bình mà sao tôi cứ lo — kiểu yên bình trước bão ấy
**CoderKhang:** Đúng — Tô Mặc đang ở giữa một khu vực trống trải. Nếu có kẻ tấn công — không có chỗ ẩn nấp.
**ModLam:** Lục Trần chưa xuất hiện lại — nhưng hắn có thể đã đến Vân Lai Trấn trước.
**Cuội:** đừng nói thế — tôi run rồi đấy

Tô Mặc bước xuống đồng cỏ.

Cỏ lau cao đến đầu gối — mềm — xào xạc dưới bước chân. Gió thổi mạnh hơn — làm tóc cô bay — làm áo cô phấp phới. Tử Dạ chạy phía trước — thỉnh thoảng dừng lại — ngoảnh đầu nhìn cô — như đợi.

Bầu trời — xanh — không một gợn mây.

Nắng — ấm — nhưng không gắt.

Một cảnh tượng yên bình đến lạ.

*Quá yên bình,* Hoàng nghĩ. *Như thể thế giới đang nín thở — chờ một điều gì đó.*

Hai giờ sau — họ đến bờ sông.

Nước chảy nhẹ — trong vắt — có thể nhìn thấy đáy toàn sỏi trắng. Một cây cầu gỗ nhỏ bắc ngang — cũ kỹ — nhưng chắc chắn.

Trên bờ bên kia — quán trọ hiện ra.

Một căn nhà gỗ hai tầng — mái lợp ngói đỏ — trước cửa treo một cái biển gỗ xưa cũ, chữ đã mờ: *Lão Tửu Quán.*

Trước quán — vài bộ bàn ghế gỗ đặt dưới tán cây đa già — một vài người khách đang ngồi uống trà, ăn bánh.

Khói bếp bay lên từ ống khói.

Mùi thức ăn — thịt kho tàu, cơm nóng — phảng phất trong gió.

Tô Mặc đứng lại — hít một hơi sâu.

*”Mùi — ngon quá.”*

*”Vào đi — ăn một bữa no — tôi đãi.”*

*”Ngươi đãi? Bằng cách nào?*”

*”…Coi như — mời. Từ một người bạn.”*

Cô mỉm cười — nhẹ — rồi bước qua cầu.

Quán trọ ven đường — ấm cúng — mộc mạc.

Chủ quán là một lão già tóc bạc — mặt hồng hào — tay thoăn thoắt bưng bê. Thấy Tô Mặc bước vào — lão cười xòa.

*”Khách lạ! Vào đi — vào đi! Ăn gì?*”

*”Cho ta — một suất cơm nóng. Thịt kho — canh rau — và một ấm trà.”*

*”Có ngay!”*

Tô Mặc ngồi xuống bàn gần cửa sổ — nhìn ra cánh đồng — Tử Dạ nằm dưới gầm bàn, mắt lim dim.

*”Lão chủ — cho chó ăn ít thịt vụn với cơm nguội,”* cô nói thêm.

*”Tốt — tốt — lão sẽ lo!”*

**🔴 Trực tiếp — Mắt Xuyên: Luồng Sóng Lạ**

**Viewers: 4,217**

**Cuội:** cảnh quán trọ ấm quá — muốn vào ăn cùng
**Gió Đông Về:** lâu lắm mới thấy cô ấy ngồi ở chỗ có mái che — toàn trong rừng với hang đá
**HoaVôƯu:** hi vọng không có ai phá đám — cứ để cô ấy ăn yên đi
**CoderKhang:** Quan sát xung quanh — trong quán có năm người khách. Ba người ngồi bàn trong — vẻ mặt lạ — nhưng không có dấu hiệu thù địch. Hai người ở bàn ngoài — đang uống trà — nói chuyện nhỏ.
**ModLam:** Tạm thời an toàn. Nhưng cẩn thận — Vân Lai Trấn là vùng trung lập — ai cũng có thể vào đây.
**Cuội:** Tử Dạ nằm dưới gầm bàn dễ thương quá

Hoàng thở phào — lần đầu tiên trong nhiều giờ.

Anh nhìn Tô Mặc ngồi bên cửa sổ — tay cầm đũa — ăn từng miếng cơm nóng — nhai chậm — tận hưởng từng hương vị.

*Cô ấy trẻ quá. Mới mười tám. Đáng lẽ ra — cuộc đời cô ấy phải khác.*

Nhưng anh không nói ra.

Anh chỉ nhìn — và âm thầm mong rằng — quãng nghỉ này kéo dài thêm chút nữa.

**TING.**

Âm thanh donate vang lên — cắt ngang không khí yên bình.

Hoàng nhìn xuống — và tim anh lại đập mạnh.

**🔔 DONATE**

**Vô Danh Thí Chủ** đã gửi 3,000,000₫

*”Vết thương trên vai cô ấy chưa lành. Dùng cái này.”*

Một tia sáng lóe lên ngoài cửa sổ.

Tô Mặc giật mình — đặt đũa xuống — nhìn ra.

Một vật thể nhỏ — màu trắng — rơi từ bầu trời — xuyên qua tán cây đa — rơi thẳng xuống bàn trước mặt cô.

*Một viên thuốc.*

Nhỏ — tròn — trắng ngà — mờ mờ như ngọc — phát ra một mùi thơm nhẹ — giống mùi thảo dược pha linh khí.

Cô cầm nó lên — ngắm nghía.

*”Cái này—*”

*”Linh Khí Tán,”* Hoàng nói — giọng khẽ. *”Thuốc hồi phục. Vô Danh Thí Chủ vừa donate cho cô.”*

*”Vô Danh… Thí Chủ?*”

*”Một người xem — bí ẩn — hay donate cho cô.”*

Tô Mặc nhìn viên thuốc — rồi nhìn lên trời.

*”Hắn — muốn gì?*”

*”Tôi… không biết. Có thể — chỉ muốn giúp.”*

*”Không ai giúp không mà không có mục đích.”*

*”…Cũng có thể — hắn có mục đích. Nhưng cái đó — để sau tính. Cô có vết thương ở vai — từ chương 8 — vẫn chưa lành hẳn. Nếu viên thuốc này thực sự hồi phục — cô nên dùng.”*

Tô Mặc nhìn viên Linh Khí Tán — lưỡng lự.

Nhưng sự đau nhức ở vai — cái đau âm ỉ không bao giờ dứt — đã thúc đẩy cô.

Cô bỏ viên thuốc vào miệng — nuốt.

Hiệu quả — đến ngay lập tức.

Một luồng khí ấm — từ bụng dưới — lan tỏa khắp cơ thể. Nó chảy qua từng mạch — từng kinh — như một dòng suối nhỏ len lỏi qua mọi ngóc ngách.

Vết thương ở vai — ngứa nhẹ.

Tô Mặc vén áo — nhìn xuống.

Lớp băng đã thấm máu cũ — nhưng dưới lớp vải — cô có thể thấy vết thương — héo dần — da thịt đang khép lại — màu đỏ sẫm nhạt dần, chuyển thành hồng.

*”Cái—”*

Cô ngước lên — mắt mở to.

*”Cái này — thật sự — lành vết thương?*”

*”Có vẻ — nhanh thật,”* Hoàng nói — giọng cũng ngạc nhiên không kém.

*”Không — không chỉ là lành. Nó — làm lành trong tích tắc. Cảm giác như — ta vừa uống một tháng linh dược trong một hớp.”*

Cô nhìn viên thuốc còn lại trong tay — đồng tử co lại.

*”Vật phẩm thứ hai. Vô Danh Thí Chủ — đã cho ta hai thứ: Linh Thạch — và Linh Khí Tán. Hắn muốn ta sống sót. Hắn muốn — ta tiếp tục cuộc hành trình này.”*

Cô ngước lên trời — nói nhỏ — như thì thầm với một vị thần vô hình.

*”Hắn là ai?*”

Hoàng không trả lời.

Bởi vì anh cũng muốn biết.

**🔴 Trực tiếp — Mắt Xuyên: Luồng Sóng Lạ**

**Viewers: 4,891**

**Cuội:** PHÁT THUỐC TỪ TRÊN TRỜI RƠI XUỐNG
**Cuội:** HAI VẬT PHẨM RỒI
**Gió Đông Về:** thằng Vô Danh này giàu thật — donate toàn mấy trăm cây
**HoaVôƯu:** mà hắn biết cô ấy bị thương — biết rõ trạng thái của cô ấy
**CoderKhang:** Hắn đang theo dõi từ đầu — biết rõ hơn bất kỳ ai trong chúng ta. Linh Thạch — để cô ấy có tiền. Linh Khí Tán — để cô ấy khỏe lại. Hắn đang đầu tư vào cô ấy.
**ModLam:** Nhưng đầu tư để làm gì? Hắn không yêu cầu gì — không nói gì — chỉ âm thầm gửi vật phẩm.
**Cuội:** kiểu như — hắn đang chơi game — mà cô ấy là nhân vật chính của hắn
**HoaVôƯu:** GÓC TỐI TÂM LÝ =)))
**Gió Đông Về:** mà nhìn cô ấy kìa — mặt đầy kinh ngạc — nhưng cũng đầy suy tư
**CoderKhang:** Cô ấy bắt đầu hiểu rằng — những vật phẩm này không phải ngẫu nhiên. Có người đang theo dõi cô ấy — và người đó có năng lực phi thường.

Tô Mặc cất viên thuốc còn lại vào bọc hành lý — thận trọng — trân trọng.

Vai cô — không còn đau.

Cảm giác như thể — một gánh nặng vừa được nhấc khỏi cơ thể.

*”Cảm ơn ngươi — Hoàng — đã truyền đạt. Và cảm ơn Vô Danh Thí Chủ — dù ta không biết ngươi là ai.”*

*”…Tôi sẽ nói với hắn — nếu hắn chat.”*

*”Hắn có chat không?*”

*”Hiếm lắm. Hắn chỉ donate — rồi im lặng.”*

*”Vậy — hắn nghe thấy ta không?*”

*”Có — hắn nghe thấy mọi thứ.”*

Tô Mặc gật đầu — như đã hiểu.

Cô quay lại bàn — ăn tiếp bữa trưa — nhưng tâm trí cô đã ở một nơi khác.

*Vô Danh Thí Chủ — từ trên trời — có thể gửi thuốc — có thể chữa lành.*

*Hắn mạnh hơn cả Hoàng.*

*Hoặc — ngang hàng với Hoàng.*

*Và hắn — đang theo dõi cô.*

Hai giờ sau.

Tô Mặc rời quán trọ — bụng no — vai đã lành — tinh thần phấn chấn hơn.

Cô và Tử Dạ tiếp tục băng qua đồng cỏ — về phía Vân Lai Trấn — giờ đã hiện rõ hơn trong tầm mắt.

Những bức tường thành màu nâu đất — thấp hơn Thanh Thành — nhưng rộng hơn. Cổng thành mở — người ra vào tấp nập — không có vẻ nghiêm ngặt như một thành trì quân sự.

*”Trông — bình thường nhỉ,*” Hoàng nói.

*”Vân Lai Trấn — là thành trì trung lập. Không thuộc về tông môn nào. Ai cũng được vào — miễn là có linh thạch — và không gây chuyện.”*

*”Nghe như — thành phố tự do.”*

*”Thành phố — là gì?*”

*”…Giống — phiên bản lớn hơn của nơi này — có nhiều người — nhiều nhà — nhiều đường phố.”*

*”Nghe — thú vị đấy.”*

*”Cũng bình thường thôi — nhiều khói bụi — nhiều tiếng ồn — nhiều người lạ.”*

*”Giống Vân Lai Trấn vậy.”*

Cô cười — một nụ cười nhẹ — bước nhanh hơn.

**🔴 Trực tiếp — Mắt Xuyên: Luồng Sóng Lạ**

**Viewers: 5,124**

**Cuội:** sắp đến Vân Lai Trấn rồi — hi vọng có nhiều thông tin mới
**Gió Đông Về:** hi vọng không gặp lại Lục Trần — cho cô ấy nghỉ xíu
**HoaVôƯu:** còn thằng Trần Phong nữa — hắn nói đi đâu nhỉ?
**CoderKhang:** Hắn cũng về hướng Vân Lai Trấn — chúng ta cần đề phòng.
**ModLam:** Trấn này lớn — khó tìm người hơn Thanh Thành. Nhưng cũng khó trốn hơn — vì ai cũng có thể vào.
**Cuội:** mà sao hồi hộp quá — như sắp đến trùm cuối ấy

Hoàng nhìn về phía những bức tường nâu đất — cổng thành mở rộng — người qua kẻ lại.

*Vân Lai Trấn.*

*Có thể — ở đó — họ sẽ tìm ra câu trả lời về mảnh kính.*

*Hoặc — càng lún sâu vào bí mật.*

Trong lúc đó — cách cổng thành khoảng một dặm — ở góc chợ phía tây Vân Lai Trấn.

Một người đàn ông mặc áo đen viền đỏ — đứng dựa vào cột gỗ — tay cầm một tách trà nguội — mắt nhìn dòng người qua lại.

Lục Trần.

Hắn đã đến Vân Lai Trấn từ sáng sớm.

Hắn đi dọc theo các khu chợ — hỏi thăm từng chủ quán — từng người bán hàng rong.

*”Có thấy một thiếu nữ áo vải — đi cùng một con yêu lang màu đen tuyền — khoảng mười bảy, mười tám tuổi — tóc dài — mắt sắc — không?”*

Câu hỏi được lặp đi lặp lại — ở mỗi góc chợ — mỗi quán trọ — mỗi con hẻm.

Và câu trả lời — vẫn là *”không”*.

Nhưng hắn không nản.

Hắn biết — Tô Mặc sẽ đến đây. Kế hoạch của cô — rõ ràng: tìm thông tin về mảnh kính. Và Vân Lai Trấn — là nơi duy nhất có thể cho cô câu trả lời.

*”Cô ta có đồng bọn giúp đỡ,”* hắn lẩm bẩm — tay xoay tách trà. *”Một giọng nói từ trên trời — có thể gửi vật phẩm — có thể chỉ dẫn.”*

Hắn cười — nhẹ.

*”Nhưng dù có thần thánh nào giúp — cô ta cũng không thể trốn ta mãi.”*

Hắn uống cạn tách trà — đặt nó lên quầy.

*”Vân Lai Trấn — không lớn lắm. Một ngày — ta sẽ tìm ra cô.”*

Hắn quay người — bước vào trong bóng tối của con hẻm — mất hút giữa những mái nhà chen chúc.

Stream của Hoàng — vẫn chiếu cảnh Tô Mặc đang đến gần cổng thành.

Cô chưa thấy Lục Trần.

Nhưng Hoàng — qua một góc nhìn vô tình quét qua khu chợ — thấy một bóng người quen thuộc.

*Áo đen viền đỏ. Dáng đi — uyển chuyển — như một con báo đang rình mồi.*

Anh nín thở.

*Hắn ở đây rồi.*

*Lục Trần — đã đến Vân Lai Trấn trước.*

**🔴 Trực tiếp — Mắt Xuyên: Luồng Sóng Lạ**

**Viewers: 5,847**

**Cuội:** sao Hoàng im thế?
**Gió Đông Về:** mặt Hoàng trông căng quá — có chuyện gì à?
**HoaVôƯu:** ủa — có cái gì ở chợ kìa — nhìn kìa
**CoderKhang:** Tôi thấy một bóng người quen — áo đen — viền đỏ.
**ModLam:** …Lục Trần.
**Cuội:** CÁI ĐỀO GÌ?
**Cuội:** ỔNG Ở ĐÓ RỒI HẢ?
**Gió Đông Về:** Trời ơi — ổng đến trước cô ấy — mai phục sẵn
**HoaVôƯu:** Hoàng ơi — cảnh báo cô ấy — đừng để cô ấy vô thành
**CoderKhang:** Khoan — nếu cảnh báo — cô ấy có thể lùi lại. Nhưng nếu lùi — Trần Phong ở sau — Lục Trần ở trước — cô ấy kẹp giữa.
**ModLam:** Cần quyết định. Vân Lai Trấn là nơi duy nhất có thông tin — nhưng cũng là nơi nguy hiểm nhất lúc này.

Hoàng nhìn Tô Mặc — đang đứng trước cổng thành — tay vuốt ve đầu Tử Dạ — mắt nhìn vào dòng người qua lại.

Cô chưa biết.

Cô đang hồ hởi — hy vọng.

Và trong thành — Lục Trần đang đợi.

*”Mặc Nhi.”*

*”Sao?*”

*”…Cẩn thận. Trong thành — có thể — có người quen.”*

Cô nhướn mày — hiểu ý.

*”Ai?*”

*”…Ngươi mà ta ghét nhất.”*

Cô im lặng — một lúc — rồi gật đầu.

*”Hiểu rồi.”*

Cô bước qua cổng thành — mắt mở to — cảnh giác.

Và ở góc chợ phía tây — Lục Trần — như cảm nhận được điều gì — ngước lên — nhìn về phía cổng.

Mắt họ chưa chạm nhau.

Nhưng thế cờ — đã bắt đầu.

**HẾT CHƯƠNG 13**

← Quay lại bài viết