Chương 18: Tàng kinh các

01/07/2026  ·  phuongle

Thanh Thành — khi đêm xuống — là một con quái vật khác.

Ban ngày, nó ồn ào, náo nhiệt — một thành trì trung dung giữa các tông môn, nơi tán tu và thương nhân tụ họp, nơi hàng hóa từ khắp nơi đổ về. Nhưng khi màn đêm phủ xuống, khi những cánh cửa gỗ đóng lại và những ngọn đèn dầu lần lượt tắt — Thanh Thành trở nên tĩnh lặng đến rợn người.

Những con đường lát đá hẹp chìm trong bóng tối — chỉ còn vài ngọn đuốc leo lét ở các ngã tư chính. Tiếng bước chân của tuần đêm vọng ra từ xa — đều đều — như nhịp tim của một sinh vật khổng lồ đang ngủ.

Tô Mặc nép trong một góc tối giữa hai mái nhà — lưng áp vào tường gỗ ẩm mốc — hơi thở kìm nén đến mức đau lồng ngực.

Tử Dạ nằm bên cạnh — im lặng — đôi mắt vàng phản chiếu ánh đuốc xa — tai vểnh lên, xoay về mọi hướng, ghi nhận từng âm thanh trong bán kính trăm bước.

*”—Bên trái — ba mươi bước — có người đi tuần.”*

Giọng Hoàng thì thầm trong đầu cô — qua mảnh kính — qua kết nối mà anh vừa bật lên mười phút trước.

Tô Mặc gật đầu — một cái gật nhẹ — không nói.

*”—Hắn sẽ đi qua ngã tư này — rẽ phải — và biến mất sau dãy nhà. Cô có mười nhịp thở để băng qua đường.”*

Cô đếm.

Một — hai — ba — tiếng bước chân của tuần đêm vang lên trên mặt đá ẩm — chậm — nặng — đều.

Bốn — năm — sáu — hắn đến ngã tư — dừng lại — ngáp — nhìn quanh một lượt — rồi rẽ phải.

Bảy — tám — chín.

Tô Mặc lao ra.

Chân cô chạm đất không tiếng động — nhờ một lớp phong chú mỏng mà cô giữ dưới lòng bàn chân. Cô lướt qua đường như một cái bóng — Tử Dạ theo sát bên cạnh — cả hai biến vào con hẻm tối phía đối diện.

Mười.

*”—Được rồi. Cô an toàn — tạm thời.”*

Tô Mặc dừng lại — dựa vào tường — thở ra nhẹ nhõm.

Trước mặt cô — cuối con hẻm — Tàng kinh các hiện ra — một tòa tháp đá xám ba tầng, im lìm giữa màn đêm.

Tàng kinh các của Thanh Thành là một trong những thư viện cổ nhất vùng.

Không ai biết nó được xây dựng từ bao giờ — chỉ biết rằng nó đã đứng đó từ trước khi Thanh Vân Tông thành lập, từ trước khi bất kỳ tông môn nào trong vùng tồn tại. Tương truyền — nó được xây bởi một nền văn minh cổ xưa, để lưu giữ tri thức về những thứ đã bị lãng quên.

Cánh cửa chính — bằng gỗ lim — nặng — được khóa bằng một ổ khóa đồng lớn.

Nhưng Tô Mặc không vào bằng cửa chính.

Cô vòng ra phía sau — nơi có một cửa sổ nhỏ ở tầng hai — nơi cô đã phát hiện ra từ lần đầu đến đây, hồi còn là đệ tử ngoại môn, khi cô trèo lên tường để trốn việc quét sân.

Cô nhảy lên — bám vào gờ tường — kéo người lên. Động tác — nhanh — gọn — như một con mèo đói lâu ngày nhưng vẫn còn vuốt.

Cửa sổ — không khóa.

Cô đẩy nhẹ — cánh cửa gỗ mở ra với một tiếng kẽo dài — khô khốc — như tiếng rên của người già bị đánh thức giữa giấc ngủ.

Tô Mặc dừng lại — lắng nghe.

Im lặng.

Cô chui vào.

Bên trong tàng kinh các — tối đen như mực.

Không một tia sáng nào lọt qua những ô cửa nhỏ — những ô cửa đã bị bịt kín bằng ván gỗ từ lâu, để bảo vệ sách khỏi ánh nắng mặt trời.

Không khí — nặng — ẩm — mùi giấy cũ, mùi mực khô, mùi bụi tích tụ hàng chục năm hòa lẫn vào nhau tạo thành một thứ mùi đặc trưng — mùi của tri thức bị lãng quên.

Tô Mặc đứng yên — để mắt thích nghi với bóng tối.

Từng giây — từng giây — những bóng đen dần hiện ra từ bóng tối: những kệ sách cao chạm trần — những cuộn giấy treo trên tường — những tủ gỗ chạm trổ tinh xảo đựng những bản thảo cổ.

Và im lặng — đến mức cô nghe được tiếng tim mình đập.

*”—Đây có tối quá không?”*

Giọng Hoàng — từ mảnh kính — nhỏ — nhưng phá vỡ sự tĩnh mịch.

Tô Mặc không trả lời. Cô đưa tay vào túi — lấy ra một viên dạ minh châu nhỏ — bằng đầu ngón tay cái — màu xanh nhạt — ánh sáng yếu ớt như đom đóm cuối mùa.

Đây là thứ duy nhất cô còn lại từ sư phụ — ngoài mảnh kính. Một viên dạ minh châu cũ — không sáng mạnh — nhưng đủ để cô nhìn thấy trong bóng tối.

Ánh sáng xanh nhạt tỏa ra — đủ để hé lộ những hàng kệ sách đầu tiên.

Tô Mặc bước — từng bước — nhẹ — trên nền đá lát.

Mỗi tiếng động — dù nhỏ — đều vang vọng trong không gian tĩnh lặng — tiếng giày cô chạm đất — tiếng vải áo cô cọ vào nhau — tiếng thở của chính mình — tất cả đều lớn hơn bình thường trong sự im ắng tuyệt đối này.

Cô đi dọc theo các kệ sách — viên dạ minh châu đưa qua đưa lại — đọc từng tên sách được viết bằng chữ cổ trên gáy sách.

*«Thanh Vân Tông Niên Biểu»* — không phải.

*«Luyện Khí Nhập Môn: Từ Phàm Nhân Đến Tu Sĩ»* — không phải.

*«Trận Pháp Cơ Bản: Mười Hai Trận Đồ Cổ»* — không phải.

*«Dược Liệu Toàn Thư: Bách Thảo Tập»* — không phải.

Cô đi sâu hơn — vào khu vực ít người lui tới nhất — nơi những kệ sách phủ đầy bụi dày — nơi những cuốn sách không ai đọc trong nhiều thập kỷ.

Mỗi bước — bụi tung lên — mùi ẩm mốc nồng hơn.

Tử Dạ — đi bên cạnh cô — thỉnh thoảng dừng lại — ngửi không khí — rồi lại đi tiếp. Đôi mắt vàng của nó sáng lấp lánh trong bóng tối, như hai viên hổ phách.

*”—Cô đang tìm gì?”*

*”—Ta không biết.”* Cô thì thầm. *”—Nhưng ta sẽ biết khi thấy nó.”*

Mười phút.

Hai mươi phút.

Tô Mặc lướt qua hàng trăm cuốn sách — tay run nhẹ vì căng thẳng — mỗi tiếng động nhỏ từ bên ngoài đều làm cô giật mình.

Tiếng cú kêu trên mái — cô đứng khựng lại.

Tiếng gió rít qua khe cửa — cô nín thở.

Tiếng chó sủa xa xa — cô quay đầu nhìn về phía cửa sổ.

Căng thẳng — từng sợi dây thần kinh — như dây đàn kéo quá căng, chỉ chờ một chạm nhẹ là đứt.

Và rồi — cô tìm thấy nó.

Ở góc khuất nhất của tầng hai — nơi một kệ sách lớn đặt sát tường — gần như khuất trong bóng tối hoàn toàn — ánh sáng xanh của dạ minh châu chiếu vào một gáy sách.

Không giống những cuốn khác.

Gáy sách — bằng da — màu nâu sẫm — gần như đen vì thời gian. Trên đó — không có chữ — mà có một hình vẽ.

Một vòng tròn xoắn ốc.

Giống hệt biểu tượng trên mảnh kính.

Tô Mặc — tim ngừng đập trong một giây.

Cô đưa tay — run — chạm vào gáy sách. Lớp da — khô — nứt — lạnh dưới đầu ngón tay.

Cô kéo nó ra.

Cuốn sách nặng — nặng hơn vẻ bề ngoài — như thể nó được làm từ thứ gì đó nặng hơn giấy và da. Bìa sách — màu nâu sẫm — phủ đầy bụi — và trên đó — khắc nổi — hình xoắn ốc tương tự, nhưng lớn hơn — chi tiết hơn — với những đường xoắn tinh xảo như thể được vẽ bằng một bàn tay cực kỳ khéo léo.

Tô Mặc phủi bụi trên bìa — đọc dòng chữ trên đó — viết bằng cổ ngữ mà cô phải mất vài giây mới dịch được:

*«CỔ SỬ KÝ: THIÊN KÍNH VÀ NHỮNG CÁNH CỔNG»*

*”——Thiên Kính…”*

Cô thì thầm — như thể từ đó có ma lực.

Cô ngồi xuống góc kệ sách — lưng dựa vào tường — mở cuốn sách ra — cẩn thận — như mở một thứ gì đó có thể vỡ vụn nếu không nhẹ tay.

Trang đầu tiên — giấy đã ố vàng — nâu — như lá khô. Những dòng chữ viết bằng mực đen đã phai mờ — nhưng vẫn đọc được — nếu cô nheo mắt.

Viên dạ minh châu đặt trên đầu gối — ánh sáng xanh hắt lên trang giấy — tạo ra một quầng sáng ma mị.

Tô Mặc đọc — từng chữ — từng chữ một — trong bóng tối im lặng của tàng kinh các:

*—Chép lại từ bản khắc đá tại di tích Tịch Dạ Cốc, niên đại không xác định, thuộc về nền văn minh trước Thượng Cổ. Ký tự cổ ngữ giai đoạn ba—*

*Thiên Kính — tạo vật tối thượng của tổ tiên — là cầu nối giữa muôn thế giới.*

*Được tạo ra từ thời đại mà loài người còn chưa đặt chân lên mặt đất này — từ thời đại của các bậc tiên tổ đã biến mất không để lại dấu tích — Thiên Kính là minh chứng cuối cùng cho sự tồn tại của họ.*

*Thiên Kính có khả năng xuyên thấu không gian, kết nối những thế giới cách xa nhau không thể đo đếm bằng khoảng cách vật lý. Mỗi mặt kính — một cánh cổng. Mỗi mảnh vỡ — một chìa khóa.*

*Biểu tượng xoắn ốc — là dấu ấn của tổ tiên. Nó tượng trưng cho sự tuần hoàn bất tận của thời gian và không gian — cho sự kết nối giữa vạn vật — cho vòng xoay vĩnh cửu của sinh, diệt, và tái sinh.*

*Khi bảy mảnh hợp nhất — cánh cổng vĩnh viễn sẽ mở ra.*

*Nhưng tổ tiên cũng để lại một lời cảnh báo:*

*Kẻ mở cổng — là kẻ chịu trách nhiệm. Kẻ giữ chìa khóa — là kẻ chọn vận mệnh.*

*Vạn giới quy về một tâm.*

Tô Mặc — dừng lại.

Tay cô — run.

*”—’Vạn giới quy về một tâm’…”* Cô nhắc lại — như đã từng đọc ở đâu đó — như đã từng nghe ở đâu đó.

Và rồi cô nhớ.

Sư phụ — nhiều năm trước — lúc ông còn sống — lúc ông còn ngồi dưới gốc cây tùng già, nhìn những chiếc lá rơi — ông từng nói:

*”Mặc Nhi — trong mỗi người đều có một cánh cổng. Cánh cổng dẫn đến những thế giới khác — những con người khác — những số phận khác. Nhưng muốn mở nó — ngươi phải hiểu — vạn giới quy về một tâm.”*

Lúc đó — cô không hiểu.

Bây giờ — cô vẫn không hiểu.

Nhưng cô biết — sư phụ đã biết trước.

*”—Mặc Nhi. Cô ổn chứ?”*

Giọng Hoàng — từ mảnh kính — nhẹ — lo lắng.

Tô Mặc — giật mình — như thể cô đã quên mất rằng có ai đó đang nghe.

*”——Ta ổn.”* Cô thì thầm. *”—Ta vừa tìm thấy nó. Cuốn sách.”*

*”—Cuốn sách gì?”*

*”—Về Thiên Kính. Về mảnh kính của ta. Về biểu tượng xoắn.”*

Cô lật sang trang tiếp theo — những dòng chữ cổ nối tiếp nhau — nhưng cô không thể đọc hết ngay bây giờ.

Không có thời gian.

*”—Ta cần mang nó đi.”*

*”———Cô chắc chứ? Nếu bị phát hiện—”*

*”—Sẽ không bị phát hiện.”*

Cô nói — nhưng tay cô — vẫn run.

Cô gấp cuốn sách — nhét vào trong áo — cột chặt bằng dây da. Cuốn sách nặng — áp vào ngực — lạnh — như một khối băng.

Cô đứng dậy — thu dạ minh châu — chuẩn bị rời đi.

Và rồi — cô nghe thấy.

Một tiếng động.

Từ dưới tầng một.

Tiếng — gỗ — kẽo kẹt — như ai đó vừa đẩy cửa.

Tô Mặc — đứng chết trân.

*”—Có người.”* Cô thì thầm — môi gần như không nhúc nhích.

*”———Tôi không thấy qua stream — góc quay bị khuất — nhưng tôi nghe thấy. Cô phải trốn—”*

Tô Mặc nhìn quanh — nhanh — mắt quét qua các kệ sách trong bóng tối.

Không có nhiều chỗ để trốn.

Tầng hai — mở — chỉ có kệ sách và những ô cửa sổ bịt kín. Một vài cái tủ gỗ — nhưng quá nhỏ để giấu người.

Tiếng bước chân — từ dưới lầu — vang lên — chậm — nhưng đều — như một người đang đi — không phải tuần đêm.

Tuần đêm đi nhanh hơn. Tuần đêm mang giày cỏ, tiếng động nhẹ hơn.

Người này — đi giày vải — chậm — như thể hắn biết nơi này — như thể hắn đang tìm kiếm thứ gì đó.

Tô Mặc — lạnh sống lưng.

Cô hiểu rồi.

*”———Trần Phong.”*

Cô lao về phía cuối tầng — nơi có một kệ sách lớn đặt sát tường — kệ cao đến trần — sâu — một góc khuất mà chỉ cô biết — nơi cô từng trốn hồi còn học vụ trong tông môn.

Cô chui vào khoảng trống giữa kệ sách và tường — cơ thể ép sát vào đá lạnh — tay giữ chặt cuốn sách trước ngực — nín thở.

Tử Dạ — theo cô — nằm bẹp xuống sàn — im — như một bóng đen tan vào bóng tối.

Tiếng bước chân — lên cầu thang.

Rầm — rầm — rầm — từng bước — từng bước — chậm — chắc — đều đều như nhịp trống trong đêm.

Trên tầng hai — tiếng bước chân dừng lại.

Rồi — tiếng nói:

*”—Ta biết ngươi ở đây.”*

Giọng Trần Phong — khàn — nhưng rõ — như kẻ đang tự tin.

*”—Xuống đi. Ta chỉ muốn nói chuyện.”*

Im lặng.

Tô Mặc — không động đậy — không thở.

*”—Ngươi đã đọc được bao nhiêu rồi? Cuốn sách đó — viết về Thiên Kính — về bảy mảnh — về cánh cổng vĩnh viễn. Ngươi nghĩ ngươi là người đầu tiên tìm thấy nó sao?”*

Hắn cười — một tiếng cười nhẹ — lạnh — như thép cứa vào da.

*”—Sư phụ Tịch — ổng đã đọc nó. Năm ổng còn sống — ổng đã đọc nó — và ổng đã giấu nó. Không phải giấu khỏi tông môn — mà giấu khỏi tất cả.”*

Hắn bước — từng bước — dọc theo dãy kệ sách — tiến dần về phía góc tối nơi Tô Mặc đang ẩn nấp.

*”—Ổng biết về mảnh kính. Ổng biết về cánh cổng. Ổng biết — và ổng đã chọn cách giữ im lặng.”*

*”—Nhưng ổng đã chọn ngươi.”*

Giọng hắn — đột nhiên — gần hơn.

Rất gần.

Tô Mặc nhìn qua khe hở giữa hai kệ sách — tim cô đập mạnh đến mức cô sợ hắn nghe thấy.

Trần Phong — đứng cách cô chưa đầy ba bước.

Hắn mặc áo đen — giống như lần đầu cô gặp hắn ở rừng thông. Tay trái cầm một ngọn đèn lồng nhỏ — ánh sáng vàng mờ — đủ để thấy khuôn mặt hắn.

Khuôn mặt đó — không còn vẻ hiền lành giả tạo như lần đầu hắn gặp cô ở quán trọ. Bây giờ — nó lạnh — cứng — như một bức tượng bằng đá.

Hắn đứng đó — nhìn vào khoảng không trước mặt — nơi góc tối mà hắn không thể thấy rõ — nơi Tô Mặc đang co rúm lại, nín thở.

*”—Ngươi nghĩ ngươi có thể chạy mãi sao?”*

Hắn hỏi — như thể đang nói với một người có thể nghe thấy.

*”—Ngươi nghĩ ngươi có thể giấu mảnh kính mãi sao? Huyết Ma Cung sẽ không ngừng truy đuổi. Lục Trần sẽ không ngừng truy đuổi. Và ta — cũng sẽ không ngừng truy đuổi.”*

Hắn bước — một bước — về phía góc tối.

Tô Mặc — nhắm mắt lại — tay siết chặt cuốn sách — móng tay bấu vào da thịt qua lớp da bọc.

Một bước nữa.

Hai bước nữa — và hắn sẽ thấy cô.

Nhưng rồi — hắn dừng lại.

Ánh đèn lồng của hắn chiếu vào một góc — một góc trống — không ai ở đó.

Hắn nheo mắt — nhìn — lâu.

Rồi hắn quay lưng — bước về phía cầu thang.

*”—Ngươi không ở đây. Vậy là — ngươi đã lấy sách và đi rồi.”*

Hắn nói — giọng thất vọng — nhưng cũng có chút gì đó như… khâm phục? *”—Khá lắm, Mặc Nhi. Mày trở nên thông minh hơn tao tưởng.”*

Tiếng bước chân — xuống cầu thang.

Rầm — rầm — rầm — xa dần — xa dần.

Rồi — im lặng.

Tô Mặc — nín thở — vẫn giữ nguyên tư thế — không động đậy — trong năm phút.

Chỉ khi Tử Dạ — nằm bên cạnh — liếm nhẹ vào tay cô — cô mới dám thở ra.

Một hơi thở — dài — run rẩy — như vừa trải qua một cơn ác mộng.

*”———Hắn đi rồi.”* Cô thì thầm.

*”———Tôi biết.”* Hoàng nói — giọng nhẹ như gió. *”———Tôi thấy hắn đi qua góc quay. Cô ổn chứ?”*

*”———Ta… còn sống.”*

Cô từ từ trườn ra khỏi góc tối — chân tay tê dại vì nằm quá lâu trong tư thế bất động. Cuốn sách vẫn áp chặt vào ngực — vẫn lạnh — vẫn nặng.

Cô nhìn về phía cầu thang — nơi Trần Phong vừa khuất bóng.

Và cô biết — hắn sẽ quay lại.

Không phải hôm nay — nhưng sẽ quay lại.

Cô phải rời khỏi đây — ngay lập tức.

Mười lăm phút sau — Tô Mặc đứng trong một góc tối của thành, giữa hai bức tường đá cũ nát — nơi không ai để ý.

Trời đã về khuya — trăng lên cao — ánh trăng bạc chiếu qua những kẽ mái ngói, tạo ra những vệt sáng trắng trên mặt đất ẩm.

Tử Dạ nằm canh chừng ở đầu hẻm — tai vểnh — mắt vàng sáng — sẵn sàng cảnh báo nếu có ai đến gần.

Tô Mặc dựa vào tường — tay vẫn ôm cuốn sách — thở gấp. Mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo — không chỉ vì đã chạy — mà vì căng thẳng.

Hoàng im lặng một lúc — rồi nói — giọng thấp — như thể chính anh cũng không muốn nghe những gì mình sắp nói:

*”———Mặc Nhi — có chuyện này tôi phải nói với cô.”*

Tô Mặc — ngước lên — mắt tối.

*”———Lúc nãy tôi có stream — cô biết đấy — để chỉ đường. Nhưng tôi cũng nói với mọi người — về cái mà thế giới bên này gọi là ‘màng ngăn’.”*

*”———Màng ngăn?”*

*”———Một lớp màng — vô hình — ngăn cách thế giới của cô và thế giới của tôi. Mỗi lần tôi bật stream — mỗi lần cô và tôi nói chuyện qua mảnh kính — nó mỏng đi một chút.”*

Anh dừng lại — chờ phản ứng.

Tô Mặc — không nói gì — chỉ nhìn vào bóng tối trước mặt.

*”———Bao nhiêu? Mỏng đi bao nhiêu?”* Cô hỏi — giọng bình thản — quá bình thản.

*”———Mỗi lần — khoảng 1.5%. Tám lần rồi — hơn 12% độ dày đã mất.”*

*”———Nếu nó vỡ?”*

*”———Thì hai thế giới sẽ — hòa vào nhau.”*

Im lặng.

Một khoảng im lặng dài — nặng — như chì.

Tô Mặc không hỏi ‘có nguy hiểm không’. Cô không hỏi ‘có đáng không’. Cô chỉ ngồi đó — tay ôm cuốn sách — mắt nhìn vào khoảng không.

*”———Sư phụ ta từng nói: ‘Mọi cánh cửa đều có cái giá của nó’. Lúc đó ta nghĩ ổng nói về tiền.”*

Cô cười — một nụ cười khô — không vui.

*”———Bây giờ ta hiểu rồi.”*

Hoàng — không biết nói gì.

*”———Cô — không giận?”*

*”———Có ích gì không?”* Cô hỏi lại — giọng vẫn bình thản. *”—Nếu ta giận — màng ngăn có dày lại không? Nếu ta ngừng nói chuyện với ngươi — nó có nguyên vẹn không?”*

*”————Không.”*

*”———Vậy thì — ta không giận.”*

Cô nhìn lên — nhìn vào hư không — nơi cô biết Hoàng đang nhìn.

*”———Nhưng lần sau — đừng giấu ta. Ta có quyền được biết cái giá của việc mình đang làm.”*

*”————Tôi xin lỗi.”*

*”———Không cần xin lỗi. Chỉ cần — đừng giấu nữa.”*

*”———Tao cũng nghĩ vậy. Cổ thư đó — ổng đã đọc. Ổng biết về Thiên Kính — về bảy mảnh — về cánh cổng. Và ổng đã — giấu cuốn sách, để đến bây giờ mới đến tay mày.”*

*”———Không chỉ giấu sách.”* Cô lắc đầu. *”———Ổng còn nói với ta — ngay từ đầu. Ổng nói: ‘Giữ nó — đến khi ngươi hiểu vì sao nó chọn ngươi.'”*

Cô nhìn lên trăng — ánh mắt xa xôi.

*”———Khi đó — ta không hiểu. Ta tưởng ‘nó’ là mảnh kính. Nhưng bây giờ — ta nghĩ — ‘nó’ là tất cả. Mảnh kính — cuốn sách — giọng nói của ngươi — tất cả. Ổng biết — mọi thứ sẽ xảy ra.”*

*”———Có nghĩa là mảnh kính chọn cô?”*

Tô Mặc im lặng — một lúc — rồi nói:

*”———Ta không biết. Nhưng ta sẽ tìm hiểu.”*

Cô đưa tay — chạm vào cuốn sách qua lớp vải — như thể để chắc chắn rằng nó vẫn còn đó.

*”———Trong sách này — có nhắc đến một nơi. Tịch Dạ Cốc.”*

*”———Tịch Dạ Cốc?”*

*”———Nơi mảnh kính đầu tiên được phát hiện. Nếu có ai biết về nguồn gốc thực sự của Thiên Kính — thì đó là ở đó.”*

Cô ngước lên — nhìn lên bầu trời đêm — nơi có hàng ngàn vì sao lấp lánh — và nơi có giọng nói của Hoàng — từ một thế giới khác — đang lắng nghe cô.

*”———Đưa ta đến Tịch Dạ Cốc.”*

*”———Được.”*

**🔴 Trực tiếp — Mắt Xuyên: Luồng Sóng Lạ**

**Viewers: 7,234**

**Cuội:** …TỊCH DẠ CỐC?
**Cuội:** cái tên nghe như chỗ có boss vậy
**Gió Đông Về:** Cổ quyết định chủ động rồi — không chỉ chạy trốn nữa
**HoaVôƯu:** Tôi lo quá — Tịch Dạ Cốc là nơi nào? Có nguy hiểm không?
**CoderKhang:** Từ mô tả — đó là di tích cổ. Có thể là nơi chứa nhiều thông tin hơn — nhưng cũng có thể là cái bẫy. Cần thận trọng.
**ModLam:** Mọi người — Tô Mặc vừa có một bước tiến lớn. Cô ấy không còn là đệ tử ngoại môn yếu ớt nữa. Cô ấy đang tự quyết định con đường của mình. Hãy ủng hộ cô ấy.

**Cuội:** Ủng hộ! Cổ đi đâu — mình đi đó!
**Cuội:** Mà — Tịch Dạ Cốc có wifi không vậy?
**CoderKhang:** …Cuội ơi.
**Cuội:** Gì? Chứ biết đâu mấy ổng thượng cổ xài 5G rồi thì sao?
**ModLam:** Cuội — im. Để Hoàng nói.

Hoàng — đang nhìn vào màn hình — nhìn vào chat — nhìn vào Tô Mặc — và cảm thấy — lần đầu tiên — rằng cô ấy đang tiến về phía trước.

Không phải chạy trốn — mà là tiến.

*”———Tịch Dạ Cốc — nằm ở đâu?”* Anh hỏi.

*”———Phía bắc — qua dãy Hắc Vân Sơn. Khoảng — ba ngày đi bộ từ đây.”*

*”———Ba ngày… Cô có đủ đồ không?”*

*”———Ta có cuốn sách. Có Tử Dạ. Có ngươi.”*

Cô nói — nhẹ — nhưng chắc — như một câu khẳng định.

Hoàng — im lặng — nhìn vào màn hình, nơi khuôn mặt Tô Mặc hiện lên mờ mờ dưới ánh trăng — một thiếu nữ mười tám tuổi — bẩn thỉu — mệt mỏi — nhưng mắt sáng — và cô ấy đang nhìn về phía bắc.

Và anh — ở thế giới bên kia — không thể chạm vào cô — nhưng sẽ đi cùng cô.

*”———Được. Ba ngày. Tôi sẽ ở đây.”*

*”———Ta biết.”*

Tô Mặc bước ra khỏi góc tối — bước ra ánh trăng — cuốn sách trong tay — Tử Dạ bên cạnh.

Cô nhìn về phía bắc — nơi dãy Hắc Vân Sơn hiện ra lờ mờ dưới ánh sao — một dãy núi đen — cao — hiểm trở — và phía sau nó — Tịch Dạ Cốc — nơi tất cả bắt đầu.

*”———Sư phụ… con sẽ tìm ra câu trả lời. Con hứa.”*

Cô thì thầm — với gió — với trăng — với bóng đêm.

Rồi cô bước.

Phía sau cô — cách ba dãy nhà — Trần Phong đứng trước cổng tàng kinh các, nói chuyện với Lục Trần.

*”———Nó đã lấy cuốn sách.”*

*”———Ngươi biết nó ở đây mà vẫn để nó thoát?”*

*”———Ta không muốn bắt nó trong thư viện. Quá hẹp — quá tối — dễ xảy ra bất trắc.”*

Trần Phong nhìn về phía bắc — nơi xa xa — một bóng đen nhỏ đang di chuyển dưới ánh trăng.

*”———Vả lại — ta muốn xem nó sẽ đi đâu. Giờ thì — ta biết rồi.”*

*”———Đi đâu?”*

*”———Tịch Dạ Cốc.”*

Lục Trần nheo mắt — ánh mắt đỏ lòm trong bóng đêm — như một con thú đói.

*”———Nơi cổ nhân từng đặt chân.”*

*”———Chính xác.”*

Trần Phong cười — một nụ cười không chạm đến mắt.

*”———Để nó dẫn đường. Khi nó đến nơi — chúng ta sẽ có tất cả.”*

**🔴 HẾT CHƯƠNG 18**

← Quay lại bài viết