📍 Không gian trung gian
—
Tô Mặc mở mắt.
Một màu trắng vô tận — không ranh giới, không trên dưới. Cô lơ lửng, cơ thể mất trọng lượng.
“—Hoàng?”
Im lặng.
Cô nhìn xuống — hai mảnh kính trong túi da phát sáng xanh-tím, xoay vần trên lòng bàn tay.
Xung quanh — hàng ngàn tấm gương lơ lửng. Mỗi tấm phản chiếu một thế giới.
Một tấm gần nhất — thành phố về đêm. Trong căn phòng nhỏ, một người đàn ông ngồi trước màn hình đen, mặt trắng bệch, bấm phím liên tục. Hoàng.
“—Hoàng!” Cô hét. “Ta ở đây!”
Hắn không nghe.
Tấm khác — Bắc Thần Sơn. Mục Tuyền nằm bất động, máu loang. Tử Dạ nằm sấp, lông phủ tuyết, thở hổn hển.
Tấm thứ ba — Tịch Dạ Cốc. Một vết nứt đen phát sáng đỏ dưới bệ thờ, như mạch máu đang đập.
Tấm cuối — ngôi đền cổ với bệ cao, bảy vết lõm, và vết nứt đen ngoằn ngoèo tỏa ra xung quanh.
“—Đây là nơi sư phụ đã đứng?”
Một giọng vọng sau lưng — nhẹ nhàng, ấm áp:
“—Không. Đây là nơi ông ấy đã ngã xuống.”
—
Tô Mặc quay lại.
Người phụ nữ trung niên, áo dài trắng, tay cầm cuộn giấy. Mắt đen láy — đã chờ quá lâu.
“—Mặc Nhi. Cuối cùng con cũng đến.”
“—Bà là ai?”
Từ lòng bàn tay bà — một mảnh kính trắng hiện ra.
“—Ta là Lâm An — học giả Thiên Cơ Cục, từng học dưới trướng sư phụ con ba mươi năm trước.”
—
“—Sư phụ ta từng ở Thiên Cơ Cục?”
“—Phải. Ở thế giới bên kia, ông tên Trần Tịch — nhà khoa học phát hiện màng ngăn, người đầu tiên xuyên qua. Ta từng là trợ lý trẻ của ông — không biết ông là tu sĩ, chỉ thấy một người già luôn nhìn ra cửa sổ chờ đợi thứ gì từ nơi rất xa.”
“—Rồi ông biến mất. Lần xuyên màng đốt cháy tuổi thọ. Ta gặp lại ông mười lăm năm sau — ông đã là lão nhân tóc bạc, và kể ta nghe mọi chuyện. Về Thiên Kính, bảy mảnh vỡ, cánh cổng cổ xưa — và về con.”
“—Sư phụ con không chết vì già. Ông hy sinh để phong ấn tạm thời vết nứt dưới bệ thờ Tịch Dạ Cốc.”
—
Lâm An giơ tay — bản đồ ba chiều hiện ra: bảy điểm sáng, bảy thế giới, vòng xoắn ốc trung tâm.
“—Bảy mảnh kính không phải chìa khóa mở cổng. Chúng là chìa khóa tái phong ấn. Cánh cổng đó đã tồn tại từ thời thượng cổ — một vết sẹo trên kết cấu không gian. Nền văn minh thượng cổ đã cắt nó thành bảy phần, phân tán ra bảy thế giới. Nếu đủ bảy mảnh đặt vào bệ trung tâm — cánh cổng bị phong ấn vĩnh viễn. Nếu Huyết Ma Cung mở sai cách — hư vô sẽ tràn sang, nuốt chửng tất cả.”
“—Con có hai mảnh. Huyết Ma Cung có hai. Còn ba — một trong tay ta, một ở Thanh Vân Tông dưới tượng sư phụ, và một ta chưa biết.”
“—Mảnh thứ năm.” Lâm An giơ mảnh kính trắng. “Ta giữ nó mười lăm năm, từ khi ông gửi kèm lá thư ba chữ: ‘Chờ người đến.’ Nhưng con chưa thể mang nó — cơ thể con sẽ vỡ. Hãy tìm mảnh thứ sáu ở Thanh Vân Tông trước.”
“—Nhưng tông môn đã đuổi ta —”
“—Con sẽ quay về. Vì đó là nơi duy nhất.”
📍 Thế giới hiện đại — Phòng trọ Hoàng
—
Hoàng bấm F5. Màn hình đen. Bấm lại. Vẫn đen.
“—Không…”
Hắn gọi vào mic, giọng vỡ: “—Tô Mặc! Trả lời ta!”
Im lặng. Hai mươi nghìn người xem — không ai chat.
Điện thoại rung.
“—Thiên Cơ.”
“—Phải.” Giọng căng thẳng. “Cô ấy đang ở giữa hai thế giới. Nơi tôi không thể với tới. Nếu cô ấy quay lại — mọi chuyện sẽ thay đổi.”
“—Kẻ đã mở cổng — có lẽ sẽ liên lạc với cậu.” Thiên Cơ thở dài. “Nếu họ mở được cho cô ấy đi — họ sẽ mở cho cô ấy quay lại.”
“—Và nếu không?”
“—Thì cậu chờ.”
📍 Không gian trung gian
—
“—Mảnh thứ bảy — Vô Danh Thí Chủ?” Tô Mặc hỏi.
Mắt Lâm An sáng. “Con biết về hắn? Hắn là hậu duệ người giữ thế giới thứ bảy. Mảnh kính vỡ khi tổ tiên hắn chết — nhưng huyết thống còn. Hắn cảm nhận được dòng chảy, theo dõi con vì con là người kế thừa. Hắn sẽ giúp con.”
Lâm An nắm tay cô — năng lượng truyền vào xương tủy, hai mảnh kính rung lên.
“—Ta phải quay lại. Nếu ta ở đây lâu hơn — Huyết Ma Cung sẽ tìm mảnh thứ sáu trước.”
“—Đúng.” Lâm An giơ tay — luồng sáng trắng mở ra cánh cổng. “Về Bắc Thần Sơn. Gọi Tử Dạ — nó còn sống.”
“—Còn bà?”
“—Ta ở đây. Khi con có sáu mảnh và sẵn sàng đối mặt cánh cổng — ta sẽ xuất hiện.”
“—Sao bà biết khi nào?”
Lâm An mỉm cười — nụ cười của người đã thấy trước.
“—Vì ta luôn dõi theo con. Từ ngày con nhận mảnh kính từ tay sư phụ.”
Bà chỉ về phía cánh cổng.
“—Đi đi. Con có thứ Huyết Ma Cung không có — người ở thế giới bên kia. Cậu ta sẽ không bỏ con đâu.”
📍 Thế giới hiện đại — Phòng trọ Hoàng
—
Thiên Cơ ngắt máy.
Hoàng nhìn màn hình đen — góc phải, bitrate nhích từ 0 lên 12 kbps.
“—CoderKhang — mày thấy không?”
**CoderKhang:** Có. Tín hiệu yếu — nhưng đang tăng.
**ModLam:** Cô ấy đang tìm đường về.
Hoàng siết tay, nhìn vào bóng tối. Một tia sáng tím lóe lên 0.3 giây.
Đủ để hắn biết — cô còn sống.
📍 Bắc Thần Sơn — Tuyết rơi — Đêm
—
Tô Mặc bước ra từ vết nứt ánh sáng, rơi xuống tuyết.
Lạnh cắt da. Nhưng cô còn sống.
Từ bóng tối — một tiếng tru nhẹ. Tử Dạ lê bước ra — lông phủ tuyết, máu khô đen sẫm — gục đầu vào lòng cô.
“—Mày còn sống.”
Xa xa — những đốm lửa đỏ di chuyển dưới chân núi. Huyết Ma Cung đã phát hiện.
Tô Mặc kéo Tử Dạ đứng dậy, nhìn về Thanh Vân Tông.
“—Ta sẽ lấy mảnh thứ sáu. Và kết thúc chuyện này.”
Cô lao vào rừng — màn đêm nuốt trọn hai bóng người.
🔴 HẾT CHƯƠNG 25
PHUONG NAM
Technology Solutions