Chương 28: Tịch Dạ Cốc

01/07/2026  ·  phuongle

📍 Tịch Dạ Cốc — Hoàng hôn

Con đường vào Tịch Dạ Cốc không còn u ám như lần trước.

Tô Mặc đứng trước lối vào, tay đặt trên vách đá — nơi lần đầu cô bước qua, cô đã cảm thấy một sự lạnh lẽo thấu xương, như thể thung lũng này là một vết thương hở trên mặt đất, nuốt chửng mọi ánh sáng.

Nhưng hôm nay — khác.

Bốn mảnh kính trong túi da của cô rung động. Không phải run vì sợ — mà rung như một nhịp tim, như thể chúng đang hát một bản nhạc chỉ chúng mới nghe được. Qua lớp vải, ánh sáng từ chúng hắt ra — tím, xanh dương, xanh lục, vàng kim — hòa vào nhau, chiếu lên mặt cô một thứ ánh sáng nhiều màu, như kính vạn hoa.

Phía trước — con đường vào cốc.

Những tảng đá xám xịt lần trước — giờ ánh lên một màu bạc nhẹ, như thể chúng đã được rửa sạch sau một cơn mưa dài. Mặt đất dưới chân cô — trước kia là đất chết, khô nứt, cỏ úa — giờ lác đác những chồi xanh non, mọc lên từ kẽ đá.

Cô nhìn, không tin vào mắt mình.

“—Nơi này…” Cô thì thầm. “…thay đổi rồi.”

“—Có thể là do mảnh kính.” Hoàng nói, giọng trầm qua mic. “Bốn mảnh cùng nhau — chúng đang thay đổi không gian xung quanh cô.”

“—Phải.”

Cô bước vào.

Mỗi bước chân — bốn mảnh kính lại rung lên một nhịp, như nhịp tim thứ hai đập trong lồng ngực cô. Không khí trong cốc — không còn nồng mùi tử khí — mà thoang thoảng một mùi hương lạ, như hoa nở trong đêm, như nhựa cây mới chảy.

Tử Dạ đi sát gót, lông dựng — không phải vì sợ, mà vì cảnh giác. Nó ngửi không khí, đôi tai vểnh lên, mắt đen láy nhìn về phía trước.

“—Cẩn thận.” Hoàng nói. “Càng vào sâu, tín hiệu càng mạnh — nhưng cũng càng… lạ.”

“—Lạ thế nào?”

“—Ta không biết. Nhưng camera tự động lấy nét — giống như có gì đó đang điều chỉnh luồng sáng.”

Tô Mặc nuốt nước bọt, tiếp tục bước.

📍 Trung tâm Tịch Dạ Cốc — Bệ đá cổ

Bệ đá vẫn ở đó — giữa thung lũng, nơi những vòng xoắn ốc khắc sâu vào mặt đá, nơi lần đầu cô đặt tay vào và thấy giọng nói của Hoàng vọng ra từ hư không.

Nhưng lần này — bệ đá không còn trơ trọi.

Trên bệ — một bóng người.

Hắn ngồi trên tấm bệ đá, khoanh chân, hai tay đặt trên đầu gối. Mặt nạ đỏ — nứt một góc từ cuộc chiến ở không gian trung gian — lộ ra một phần gương mặt tái mét, xương gò má cao, đôi môi mím chặt. Áo đỏ thẫm, phủ đầy bụi đường.

Huyết Y.

Hai mảnh kính — màu đỏ cam và màu chàm — xoay chậm quanh hắn, như những vệ tinh trung thành.

“—Ta biết ngươi sẽ đến.”

Giọng hắn — trầm, vang trong thung lũng vắng — không giống giọng của một kẻ đang phục kích. Mà giống một người đã ngồi đợi từ lâu.

Tô Mặc dừng lại, cách hắn mười bước. Tay cô đặt lên túi da, nơi bốn mảnh kính đang nằm.

“—Huyết Y.”

“—Ngươi có bốn mảnh.” Hắn nói, không nhìn cô. Giọng hắn phẳng lặng, như đọc một báo cáo. “Cảm ơn đã mang chúng đến cho ta.”

Nụ cười — nếu có thể gọi là cười — hiện ra dưới mặt nạ. Một đường cong lạnh, không chút ấm áp.

“—Ngươi nghĩ ta đến để nộp chúng cho ngươi?” Tô Mặc hỏi, giọng cứng.

“—Không. Ngươi đến vì ngươi không còn lựa chọn nào khác.”

Huyết Y đứng dậy. Hai mảnh kính quanh hắn xoay nhanh hơn, phát ra âm thanh như tiếng gió rít qua khe đá.

“—Còn một mảnh cuối — mảnh thứ bảy — không ai biết nó ở đâu. Ta đã tìm suốt mười năm. Vô ích.”

“—Ngươi nghĩ ta biết?”

“—Ngươi không biết. Nhưng ngươi sẽ giúp ta tìm ra nó.”

Hắn bước xuống bệ đá, tiến về phía cô. Mỗi bước — uy áp tỏa ra, nặng như đá đè lên vai.

“—Khi ta có đủ sáu mảnh — mảnh cuối sẽ tự động tìm đến. Thiên Kính khát khao được hoàn chỉnh. Nó sẽ kéo mảnh cuối về — dù nó ở thế giới nào đi nữa.”

“—Và nếu ta không giao? Nếu ta hủy chúng?”

“—Ngươi không thể.” Giọng hắn chắc như đinh đóng cột. “Mảnh kính không thể bị hủy bởi tay người giữ. Chỉ người giữ mới có thể tự nguyện từ bỏ nó.”

“—Vậy thì — ta sẽ không từ bỏ.”

Tô Mặc lùi nửa bước — nhưng lưng cô đã chạm vào vách đá. Hết đường lui.

“—Ngươi không còn lựa chọn.”

Huyết Y giơ tay — hai mảnh kính xoay nhanh, lao về phía cô.

Khoảnh khắc đó — một bóng người lao ra từ phía sau.

Không phải Tử Dạ.

Lục Trần.

Hắn đứng giữa Tô Mặc và Huyết Y, lưng quay về phía cô. Trên tay hắn — một mảnh kính.

Màu đỏ sẫm.

Như máu khô. Như hoàng hôn ngưng tụ thành thủy tinh. Nó phát sáng — không phải ánh sáng dịu dàng như các mảnh khác — mà là một thứ ánh sáng rực rỡ, như mặt trời sắp tắt.

“—Cái gì…?”

Giọng Huyết Y — lần đầu tiên — mất bình tĩnh.

“—Mảnh thứ bảy.”

Lục Trần nói, giọng đều.

“—Ngươi có nó từ khi nào?!” Huyết Y gầm lên, hai mảnh kính của hắn ngừng xoay, rơi xuống, lơ lửng bên hông. “Ngươi— tên phản đồ—”

“—Ta có nó từ đầu.”

Lục Trần nhìn thẳng vào mặt nạ đỏ. Tay hắn nắm chặt mảnh kính — nhưng không đưa cho ai.

“—Khi Huyết Ma Cung sai ta đi tìm mảnh kính vỡ, ta đã tìm thấy mảnh này trước tiên. Nó nằm dưới đáy một con sông khô cạn, trong một tòa thành đổ — nơi không ai sống sót để kể lại.”

“—Ta giấu nó. Vì ta không biết nên tin ai.”

“—Ba năm. Ta giấu nó suốt ba năm — giả vờ không tìm thấy mảnh nào, nhận nhiệm vụ săn lùng các mảnh khác để che mắt.”

Huyết Y đứng im. Hai tay hắn siết chặt — gân xanh nổi trên mu bàn tay.

“—Ngươi giấu nó khỏi ta? Khỏi Huyết Ma Cung? Khỏi chính giáo phái đã nuôi ngươi lớn?”

“—Giáo phái đã nuôi ta lớn để làm công cụ.” Lục Trần không nao núng. “Và khi ta cầm mảnh kính này trên tay — ta đã thấy thứ mà chúng không bao giờ muốn ta thấy.”

“—Thứ gì?”

“—Sự thật.”

Lục Trần giơ cao mảnh kính. Ánh đỏ sẫm chiếu lên mặt hắn — và lần đầu tiên, Tô Mặc thấy mắt hắn không lạnh, không xa cách. Mắt hắn — đau đớn.

“—Mảnh thứ bảy cho ta thấy tương lai. Một tương lai nếu Huyết Ma Cung mở được cánh cổng.”

“—Không phải linh khí tràn về. Mà là hư vô tràn qua. Thế giới này — và tất cả sáu thế giới còn lại — sẽ bị nuốt chửng vào bóng tối vĩnh hằng.”

“—Ngươi đã từng thấy chưa, Huyết Y? Cảnh tượng đó? Mặt trời tắt dần, từng ngọn núi sụp đổ, từng dòng sông khô cạn — không phải vì thiếu linh khí — mà vì sinh mệnh của cả thế giới đang bị rút cạn.”

Im lặng.

Huyết Y đứng yên như tượng đá.

“—Ngươi nói dối.” Hắn nói, nhưng giọng đã không còn chắc chắn.

“—Ta không nói dối. Và ngươi biết điều đó.”

Lục Trần hạ mảnh kính xuống, nắm chặt nó trong lòng bàn tay.

“—Huyết Ma Cung nói với ngươi rằng họ sẽ cứu thế giới. Nhưng họ đang dẫn nó đến chỗ chết.”

“—Và ngươi — ngươi đến đây hôm nay để làm gì?” Huyết Y nghiến răng. “Để giao nó cho con nhỏ đó? Để phá hỏng tất cả?”

“—Ta đến đây — không phải để giao nó cho ai cả.”

Lục Trần nhìn Tô Mặc — lần đầu tiên, nhìn cô như một đồng minh, không phải mục tiêu.

“—Ta đến đây để thấy sự thật.”

“—Cả đời ta sống cho Huyết Ma Cung. Giết người vì chúng. Chịu đựng vì chúng. Tin vào lời hứa của chúng.”

“—Nhưng giọng nói đó — giọng nói từ thế giới khác — người đó nói với ta rằng sư phụ của cô gái này đã hy sinh để phong ấn cánh cổng. Không phải để mở nó.”

“—Ta muốn thấy — ai đúng. Ai sai.”

Huyết Y nheo mắt.

“—Và nếu con nhỏ sai? Nếu cô ta đang dẫn ta vào bẫy?”

“—Thì ta sẽ tự tay lấy lại bảy mảnh kính — và giao cho ngươi.”

Lục Trần nhìn thẳng vào mặt nạ đỏ.

“—Nhưng nếu ngươi sai — thì hãy để cô ấy hoàn thành những gì sư phụ cô ấy đã bắt đầu.”

Gió thổi qua thung lũng, cuốn theo lá khô. Trên bệ đá, bảy mảnh kính — bốn trong tay Tô Mặc, hai quanh Huyết Y, một trong tay Lục Trần — đều phát sáng, như đáp lại một lời gọi vô hình.

Im lặng.

Rồi — không gian phía sau Huyết Y bỗng nứt ra.

Một vết nứt ánh sáng — mỏng như tơ, sáng như bạc nóng chảy — xé toạc không khí, mở rộng thành một cánh cổng hình ovan.

Một người phụ nữ bước ra.

Áo xanh nhạt, tóc búi cao, cài một cây trâm ngọc. Khuôn mặt không trẻ, không già — tầm bốn mươi, nhưng đôi mắt có tuổi của người đã nhìn thấy quá nhiều.

Lâm An.

“—Ba mươi năm rồi, Huyết Y.”

Giọng bà — nhẹ, không to — nhưng vang rõ trong thung lũng tĩnh lặng.

“—Ngươi còn nhận ra ta không?”

Huyết Y khựng lại.

Mảnh kính đỏ cam và chàm quanh hắn chao đảo — như thể sự tập trung của hắn vỡ vụn trong tích tắc.

“—Lâm… An?”

“—Phải. Đồ đệ duy nhất còn sống của trưởng lão Tịch — ngoài ngươi ra.”

Một tiếng động nhỏ — như ai đó hít vào.

Tô Mặc mở to mắt.

“—Khoan đã — cụ nói… Huyết Y từng là đồ đệ của sư phụ con?”

Lâm An gật đầu — chậm, nặng nề.

“—Phải. Mười tám năm trước, hắn là đệ tử cuối cùng của trưởng lão Tịch — trước khi ngươi được nhận.”

“—Hắn và Mục Tuyền — hai người duy nhất còn sống đến giờ.”

Huyết Y vẫn đứng yên. Nhưng hai tay hắn — từ từ — buông lỏng.

“—Lâm An.” Giọng hắn khác. Không còn lạnh — mà khàn, khó nhọc. “—Ngươi còn sống.”

“—Phải. Ta đã ở thế giới bên kia suốt ba mươi năm — làm cầu nối cho Thiên Cơ Cục — chờ ngày này.”

“—Ngươi biết chuyện này bao lâu rồi?” Hắn hỏi, giọng như gằn ra từ kẽ răng.

“—Biết ngươi sẽ đến Tịch Dạ Cốc? Từ hôm qua. Vô Danh Thí Chủ báo tin.”

“—Không phải.” Huyết Y lắc đầu — chậm, như một cái máy sắp hỏng. “—Ta hỏi — ngươi biết ta còn sống bao lâu rồi?”

Lâm An nhìn hắn. Mắt bà — thoáng một tia buồn.

“—Từ đầu.”

“—Ngươi biết ta ở Huyết Ma Cung?”

“—Phải.”

“—Và ngươi không đến tìm ta?”

“—Ta không thể.”

Lâm An bước lên một bước — khoảng cách giữa bà và Huyết Y chỉ còn năm bước.

“—Sau khi sư phụ mất, ngươi biến mất. Không ai tìm thấy ngươi. Mười năm sau — ta mới biết ngươi đã gia nhập Huyết Ma Cung.”

“—Khi đó — ngươi đã là Hộ Pháp. Đã uống Huyết Tủy. Đã thề trung thành với giáo chủ.”

“—Nếu ta đến — chúng sẽ giết cả hai. Và ta còn việc phải làm.”

Huyết Y cười — một nụ cười đắng, méo mó dưới mặt nạ.

“—Việc phải làm. Việc của sư phụ.”

“—Phải.”

“—Ngươi bỏ ta lại — vì việc của sư phụ.”

“—Ta không bỏ lại ngươi. Ngươi tự bỏ đi.”

Giọng Lâm An vẫn nhẹ, nhưng sắc hơn.

“—Sau khi sư phụ mất — ngươi nói với ta rằng ngươi sẽ đi tìm cách cứu thế giới. Ta tưởng ngươi sẽ quay lại.”

“—Nhưng ngươi không quay lại. Ngươi tìm đến Huyết Ma Cung — kẻ thù của sư phụ — và quay lưng với tất cả.”

“—Không phải ta bỏ ngươi. Mà ngươi đã chọn bỏ chúng ta.”

Huyết Y im lặng.

Gió thổi mạnh hơn. Mảnh kính đỏ cam và chàm quanh hắn xoay chậm — không còn vẻ hung hăng, mà như hai sinh vật nhỏ đang bám lấy chủ nhân của chúng.

“—Ngươi có biết — tại sao ta gia nhập Huyết Ma Cung không?” Giọng hắn nhỏ đi.

“—Vì ngươi nghĩ họ có cách cứu thế giới.”

“—Không.” Huyết Y lắc đầu. “—Vì ta nghĩ họ có cách cứu sư phụ.”

Im lặng chết chóc.

Lâm An đứng sững.

“—Cái gì?”

“—Lúc đó — sư phụ đã yếu lắm rồi. Linh khí trong người ông cạn dần. Ông không thể sống thêm một năm nữa.”

“—Huyết Ma Cung nói với ta — nếu ta gia nhập, nếu ta giúp chúng tập hợp đủ mảnh kính — chúng sẽ dùng Thiên Kính để phục hồi linh khí cho ông.”

“—Ta tin chúng.”

Giọng hắn vỡ ra.

“—Ta tin chúng — vì ta không muốn mất ông.”

Lâm An không nói gì. Bà chỉ nhìn Huyết Y — nhìn cái mặt nạ đỏ nứt một góc, nhìn đôi bàn tay đã giết quá nhiều người vì một niềm hy vọng sai lầm.

“—Họ lừa ngươi.”

“—Ta biết.”

“—Ngươi biết từ khi nào?”

“—Khi ta thấy mặt sư phụ — lần cuối cùng.”

Huyết Y ngước lên. Mắt hắn không còn nhìn vào ai — hắn nhìn vào quá khứ, vào một ký ức đã chôn vùi mười tám năm.

“—Ba ngày sau khi ta gia nhập Huyết Ma Cung, ta lén quay về Thanh Vân Tông. Ta đứng trên mái hiên — nhìn xuống căn phòng nơi sư phụ nằm.”

“—Ông nằm đó, mắt mở, nhìn lên trần nhà. Môi ông mấp máy — ta không nghe thấy gì — nhưng ta đọc được khẩu hình.”

“—Ông nói: ‘Huyết Nhi… đừng.'”

“—Đừng gì? Ta không biết. Nhưng khi đó — lần đầu tiên — ta nghi ngờ.”

“—Nhưng ta đã đi quá xa rồi.”

Huyết Y cúi đầu. Hai vai hắn — lần đầu tiên — không còn thẳng.

“—Huyết Ma Cung không tha cho kẻ phản bội. Nếu ta bỏ đi — chúng sẽ giết ta. Và ta — ta quá sợ để chết.”

“—Vậy nên ngươi ở lại.”

“—Phải. Ở lại mười tám năm. Làm tay sai cho kẻ đã lừa mình. Giết người cho chúng. Tự thuyết phục mình rằng — nếu ta tập hợp đủ mảnh kính, ta sẽ tìm ra cách sửa sai.”

“—Nhưng không có cách nào sửa sai.” Lâm An nói, giọng dịu lại. “—Sai là sai. Mười tám năm — ngươi càng lún sâu, càng khó quay đầu.”

“—Phải.”

“—Và bây giờ? Ngươi đã quyết định chưa?”

Huyết Y ngước lên, nhìn Lâm An.

“—Ta không biết.” Giọng hắn nhỏ như thì thầm. “—Ta muốn quay lại — nhưng ta không biết còn xứng đáng không.”

📹 Stream

—Lâu rồi không có ai chat.

Hai mươi nghìn người xem — im lặng.

**ModLam:** …

**CoderKhang:** …

**Cuội:** …

Từng dòng chat — chỉ là dấu ba chấm. Không ai biết nói gì.

Hoàng nhìn màn hình, tay nắm chặt chuột đến mức khớp tay trắng bệch.

Hắn nhìn Huyết Y — kẻ phản diện mặt nạ đỏ — đang đứng đó, đối diện với quá khứ của mình, với người sư tỷ cũ, với mười tám năm sai lầm.

Và hắn biết — nếu có ai đó có thể nói được điều gì lúc này — thì đó là hắn.

“—Huyết Y.”

Giọng Hoàng vang lên từ hư không — không qua loa, không qua mic — mà vọng thẳng qua mảnh kính trong tay Tô Mặc, qua bốn mảnh đang rung động, qua bảy mảnh đang phát sáng.

“—Ta không biết ngươi xứng đáng hay không. Đó không phải việc của ta.”

“—Nhưng ta biết một điều: sư phụ ngươi — trưởng lão Tịch — ông ấy không hy sinh để ngươi tự hủy hoại mình vì một sai lầm.”

“—Ông ấy hy sinh để con nhỏ này — Tô Mặc — và những người như nó — có thể sống.”

“—Nếu ngươi thực sự muốn sửa sai — thì hãy dừng lại. Đặt những mảnh kính đó xuống. Và giúp chúng ta đóng cánh cổng — trước khi mọi thứ quá muộn.”

Huyết Y ngước lên, nhìn về phía không trung — nơi giọng nói vọng ra.

“—Ngươi là… giọng nói từ trời?”

“—Phải.”

“—Ngươi đã nhìn thấy tất cả?”

“—Từ đầu.”

“—Và ngươi vẫn nói với ta — hãy quay đầu?”

“—Vì ta thấy ngươi đang do dự. Và do dự — là vì ngươi vẫn còn lương tâm.”

Huyết Y cười — một nụ cười không vui, nhưng không còn đắng.

“—Lương tâm. Mười tám năm trước ta cũng có thứ đó.”

“—Nó vẫn còn. Nếu không — ngươi đã không đứng đây nghe ta nói.”

Im lặng kéo dài.

Huyết Y đứng giữa thung lũng — một bên là Lâm An, sư tỷ cũ, người đã đi theo con đường của sư phụ. Một bên là Lục Trần, kẻ đã giấu mảnh kính suốt ba năm, mang nó đến đây để tìm sự thật. Một bên là Tô Mặc, cô gái mang bốn mảnh kính trong tay, người thừa kế cuối cùng của di sản sư phụ.

Và phía xa — nơi không ai thấy — là Huyết Ma Cung, với những lời hứa giả dối, với những hình phạt dành cho kẻ phản bội.

Tay hắn run.

“—Nếu ta quay đầu — Huyết Ma Cung sẽ giết ta.”

“—Ta sẽ bảo vệ ngươi.” Lâm An nói.

“—Ngươi không đủ mạnh.”

“—Ta có đủ mạnh hay không — không quan trọng. Quan trọng là — ngươi có muốn được bảo vệ hay không?”

Huyết Y nhìn vào mắt Lâm An — lần đầu tiên sau mười tám năm.

Và trong mắt bà — hắn thấy một hình ảnh cũ: một thiếu nữ tóc búi cao, ngồi dưới gốc cây mai, gảy đàn tranh, mỉm cười với hắn khi hắn mới mười lăm tuổi, lần đầu bước vào Thanh Vân Tông.

“—Lâm An…”

“—Phải?”

“—…ta xin lỗi.”

Hai tiếng — nhỏ, vỡ vụn — nhưng vang rõ trong thung lũng tĩnh lặng.

Lâm An không nói gì. Bà chỉ bước lên — ba bước — và đặt tay lên vai hắn.

“—Sư đệ — đã ba mươi năm.”

“—Về nhà đi.”

Huyết Y đứng đó — một người đàn ông trung niên với mặt nạ đỏ nứt góc, với hai mảnh kính xoay quanh, với mười tám năm sai lầm đè nặng trên vai.

Hắn nhìn Lâm An, nhìn Tô Mặc, nhìn Lục Trần.

Rồi hắn nhìn xuống bảy mảnh kính — bốn trong tay Tô Mặc, hai quanh hắn, một trong tay Lục Trần — tất cả cùng phát sáng.

Hắn giơ tay.

Hai mảnh kính đỏ cam và chàm — từ từ — rời khỏi hắn, bay lên, lơ lửng giữa không trung.

Rồi — hạ xuống bệ đá.

Nhẹ.

Như hai chiếc lá rơi.

“—Ta…”

Huyết Y ngước lên, nhìn Lâm An — và trong mắt hắn, lần đầu tiên sau mười tám năm, không còn bóng tối.

“—Ta đã sai.”

Ba tiếng.

Đơn giản. Không biện hộ. Không giải thích.

Chỉ — ta đã sai.

Lâm An mỉm cười — nụ cười ấm, như thể bà đã đợi khoảnh khắc này suốt ba mươi năm.

“—Ta biết.”

Tô Mặc nhìn cảnh tượng trước mắt — không dám tin.

Kẻ thù lớn nhất — Hộ Pháp Huyết Ma Cung — đang đặt hai mảnh kính của hắn lên bệ đá, trong cùng một thung lũng nơi lần đầu cô biết sự thật về Thiên Kính.

Cô nhìn xuống bốn mảnh trong tay mình — tím, xanh dương, xanh lục, vàng kim.

Rồi nhìn sang Lục Trần — hắn đang cầm mảnh đỏ sẫm, chưa đặt xuống.

“—Lục Trần.”

“—Phải.”

“—Ngươi đưa nó cho ta?”

Lục Trần nhìn cô — một hồi lâu — rồi nhìn xuống mảnh kính trong tay.

“—Ta giấu nó ba năm. Mang nó đến đây vì ta muốn thấy — thế giới của ngươi có đáng để tin không.”

“—Và bây giờ — ngươi thấy gì?”

Lục Trần nhìn Huyết Y — kẻ thù cũ của hắn, kẻ đã từng là đồng đội trong Huyết Ma Cung, kẻ đang đứng đó với đôi mắt không còn thù hận.

“—Ta thấy một kẻ thù — không còn là kẻ thù nữa.”

Hắn cúi xuống, đặt mảnh kính đỏ sẫm lên bệ đá.

“—Và nếu hắn có thể quay đầu — thì ta cũng có thể tin.”

Mảnh thứ bảy chạm vào mặt đá.

Bảy mảnh kính — lần đầu tiên sau ba mươi năm — cùng nhau trên một mặt phẳng.

Khoảnh khắc ấy — thế giới như ngừng lại.

Bảy mảnh kính — tím, xanh dương, xanh lục, vàng kim, đỏ cam, chàm, đỏ sẫm — mỗi mảnh một màu, mỗi mảnh một câu chuyện, mỗi mảnh một thế giới — đồng loạt phát sáng.

Ánh sáng không chói lòa. Nó dịu dàng — như bảy màu sắc hòa vào nhau, tan vào nhau, quấn lấy nhau, tạo thành một quả cầu năng lượng lơ lửng trên bệ đá.

Quả cầu xoay chậm.

Bên trong nó — hình ảnh lờ mờ: bảy thế giới, bảy bầu trời, bảy vùng đất, bảy dòng sông — tất cả phản chiếu trong một mặt kính vô hình.

Tô Mặc đưa tay lên che mắt — nhưng không phải vì chói. Mà vì — cô cảm thấy nó.

Thiên Kính.

Nó đang — thức dậy.

“—Làm tốt lắm.” Giọng Lâm An — nhẹ, nhưng run. “—Bảy mảnh đã hợp nhất. Nghi thức phong ấn có thể bắt đầu.”

“—Nhưng…” Tô Mặc nhìn quả cầu sáng. “…ta phải làm gì?”

“—Ngươi — không phải làm gì cả.” Lâm An mỉm cười. “—Ngươi chỉ cần đứng đó — và để Thiên Kính nhận ra ngươi.”

“—Nhận ra ta?”

“—Phải. Ngươi là người giữ cuối cùng. Khi Thiên Kính hoàn chỉnh — nó sẽ chọn ngươi. Hoặc chấp nhận ngươi.”

“—Và nếu nó không chấp nhận?”

“—Thì — ba mươi năm chờ đợi — sẽ kết thúc trong thất bại.”

Tô Mặc nuốt nước bọt.

Bảy mảnh kính — trên bệ đá — đang dần tan chảy vào nhau.

Không phải tan chảy như băng — mà như nước hòa vào nước, như ánh sáng hòa vào ánh sáng. Các cạnh sắc của từng mảnh mờ dần, biến mất, để lại một mặt kính tròn hoàn hảo — phản chiếu toàn bộ bầu trời Tịch Dạ Cốc, nơi những vì sao đầu tiên bắt đầu ló dạng trong hoàng hôn.

Quả cầu năng lượng xoay nhanh dần — rồi từ từ — hạ xuống.

Nó lơ lửng trước ngực Tô Mặc, ngang tầm mắt cô.

Bên trong nó — cô thấy hình ảnh của chính mình — không phải Tô Mặc mười tám tuổi — mà là Tô Mặc trong mắt của Thiên Kính: một cô gái cô độc, mang trên vai di sản của một người đã khuất, bước qua bảy thế giới để tìm câu trả lời.

“—Ngươi thấy gì?” Hoàng hỏi, giọng nhẹ.

“—Ta thấy… ta.”

“—Đủ rồi.”

Lâm An gật đầu.

“—Nếu ngươi thấy chính mình — thì ngươi đã sẵn sàng.”

Bà giơ tay — quả cầu năng lượng từ từ hạ xuống tay cô — nhẹ như một chiếc lông vũ.

“—Giữ chặt nó.”

Tô Mặc nắm lấy.

Và — Thiên Kính hoàn chỉnh lần đầu tiên sau ba mươi năm — nằm gọn trong lòng bàn tay cô.

Ánh sáng từ Thiên Kính tỏa ra, lan khắp thung lũng.

Không phải ánh sáng xâm lấn — mà là một làn sóng dịu dàng, như nước ấm, quét qua từng tảng đá, từng ngọn cỏ, từng vết nứt trên mặt đất.

Nơi nó đi qua — cỏ mọc xanh trở lại. Hoa nở. Những thân cây khô héo bên vách đá — vươn ra những chồi non.

Tử Dạ ngước lên, hít một hơi thật sâu — và từ lông nó, ánh sáng tím nhạt phát ra.

Ngay cả Huyết Y — đứng dưới ánh sáng đó — cũng cảm thấy một sự ấm áp lan ra từ lồng ngực, như thể thứ gì đó đã đóng băng suốt mười tám năm — bắt đầu tan.

“—Làm được rồi.” Hắn thì thầm.

“—Chưa.” Lâm An đáp. “—Phong ấn chỉ mới bắt đầu. Nhưng ít nhất — chúng ta có bảy mảnh. Chúng ta có Thiên Kính. Và chúng ta — có nhau.”

Bà nhìn quanh — Tô Mặc, Huyết Y, Lục Trần, Tử Dạ.

“—Đã ba mươi năm — kể từ khi sư phụ rời đi — lần đầu tiên — các đồ đệ của ông lại đứng cùng nhau.”

“—Không phải tất cả.” Huyết Y nói nhỏ.

“—Nhưng đủ để bắt đầu.”

Lâm An giơ tay, đặt lên vai Tô Mặc.

“—Còn đường dài phía trước. Nhưng ít nhất — hôm nay — chúng ta đã thắng một trận.”

“—Trận đầu tiên.”

Tô Mặc nhìn xuống Thiên Kính — tấm kính tròn hoàn hảo nằm gọn trong lòng bàn tay, phản chiếu bảy màu sắc, bảy thế giới, bảy câu chuyện.

Và trong đó — cô thấy hình ảnh một người đàn ông trẻ, ngồi trước màn hình sáng, mắt đỏ ngầu vì thức trắng đêm, tay run run cầm ly cà phê.

Cô cười.

“—Hoàng.”

“—Hử?”

“—Ngươi có thấy không?”

“—Thấy gì?”

“—Bảy mảnh. Cùng nhau.”

Một khoảng lặng.

“—Ta thấy rồi.” Giọng Hoàng khàn đi. “—Nó đẹp quá.”

Bảy mảnh kính trên bệ đá Tịch Dạ Cốc — phát ra ánh sáng rực rỡ, hòa vào nhau, tan vào nhau, tạo thành một quả cầu năng lượng khổng lồ — như một mặt trời nhỏ vừa mọc giữa lòng thung lũng chết.

Và lần đầu tiên sau ba mươi năm — Tịch Dạ Cốc không còn là nơi của cái chết.

Nó là nơi — mọi thứ bắt đầu lại.

🔴 HẾT CHƯƠNG 28

← Quay lại bài viết