Chương 1: Triệu Hồi

07/07/2026  ·  phuongle

Cảm giác đầu tiên là lạnh.

Không phải cái lạnh của điều hòa hay gió mùa đông Nhật Bản, mà là thứ lạnh thấu xương, như ai đó vừa nhấc cậu ra khỏi một cái lò nướng rồi quăng vào tủ đông. Da cậu nổi hết gai ốc, từng thớ thịt co rút.

Và rồi, ánh sáng.

Trắng xóa. Chói đến mức Subaru phải nheo mắt, đưa tay lên che. Mùi hương lạ, không phải mùi phố xá quen thuộc với khói xe và thức ăn nhanh. Mùi đất, mùi cỏ khô, mùi… phân ngựa?

— Ôi trời, đừng nói là…

Cậu hạ tay xuống, mở mắt.

Và đứng hình.

Những tòa nhà đá cao vút, mái ngói đỏ, những cột trụ chạm khắc hoa văn kỳ lạ. Đường phố lát đá cuội, lấm lem bùn đất. Xe ngựa, xe ngựa thật, lăn bánh trên đường, kéo theo tiếng vó gõ lộc cộc. Người qua lại trong những bộ trang phục thời trung cổ: áo dài, áo choàng, váy xòe, mũ trùm đầu.

Tiếng la hét vang lên từ phía sau.

— Có ma pháp! Có dị tượng!

— Ai đó gọi cảnh vệ đi!

— Lùi lại! Lùi lại hết!

Subaru quay ngoắt. Một vòng tròn phát sáng màu tím nhạt đang tắt dần dưới chân cậu, những ký tự kỳ dị như rắn uốn khúc cháy rồi vụn thành tro. Cậu nhìn xuống tay mình. Nguyên vẹn. Nhìn xuống người. Vẫn bộ đồng phục thể thao, áo khoác đen, quần thể thao, giày chạy bộ.

Cậu móc túi. Điện thoại? Không có. Ví? Không có. Chìa khóa nhà? Cũng không.

— Đùa à…

Giọng cậu khàn đặc, yếu ớt giữa đám đông đang xôn xao. Một người đàn ông mặc áo giáp da chạy tới, tay cầm thương, mặt đỏ gay vì hối hả:

— Ngươi! Đứng yên! Ngươi là ai? Sao lại xuất hiện ở đây?

Subaru giơ hai tay lên, bản năng của một học sinh trung học Nhật Bản trước người lạ lớn tiếng.

— Tôi… tôi cũng muốn biết lắm! Tôi đang ở nhà, tự nhiên—

— Câm miệng! Không được cử động!

Người lính tiến lên, đầu thương chĩa thẳng vào mặt Subaru. Cậu lùi lại, mồ hôi lạnh túa ra. Không, không, không, cái này không giống anime chút nào. Đây là thật. Mũi thương này sắc, người đàn ông này có thể đâm cậu bất cứ lúc nào—

— Dừng lại.

Giọng nữ. Trầm, thong dong, như thể chủ nhân của nó đang ngồi uống trà chứ không phải đứng giữa một đám đông hỗn loạn.

Đám đông tách ra. Như thể biển cả vâng lời, đó là cách duy nhất Subaru có thể diễn tả. Những người đang xôn xao bỗng im bặt, cúi đầu, lùi sang hai bên. Và từ giữa lối đi vừa mở ra…

Một chiếc kiệu hoa.

Không, không phải kiệu hoa, một cỗ kiệu dát vàng, lụa đỏ phủ kín, bốn người hầu khiêng với khuôn mặt không cảm xúc. Trên kiệu, một người phụ nữ ngồi trong tư thế không khác gì nữ hoàng đang ngự trên ngai vàng.

Subaru quên mất cách thở.

Tóc nàng, màu cam. Không, màu lửa. Màu mặt trời lúc hoàng hôn, đỏ rực và ấm áp đến cháy da. Nó xõa dài, buông nhẹ qua vai, điểm xuyết những trang sức vàng lấp lánh. Đôi mắt nàng, đỏ thẫm, như máu pha lê, nhìn thẳng vào cậu với một vẻ…

Nhàm chán?

Không. Tò mò. Như một đứa trẻ thấy một món đồ chơi lạ.

Nàng mặc váy đỏ, đỏ hơn cả lửa, thêu chỉ vàng hình phượng hoàng hoặc thứ gì đó tương tự. Cổ đeo vòng ngọc ba viên, tay cầm quạt xếp, ngón tay thon dài đeo nhẫn vàng. Nàng đẹp. Đẹp đến mức Subaru, dù đang hoảng loạn, cũng phải thừa nhận: cậu chưa từng thấy ai như thế này ngoài đời.

Người lính hạ thương, quỳ một chân:

— Thưa quý tộc Priscilla! Kẻ này đột nhiên xuất hiện giữa quảng trường—!

— Ta biết.

Giọng nàng cắt ngang, nhẹ như lưỡi dao. Nàng không thèm nhìn người lính, mắt vẫn dán vào Subaru.

— Ta thấy cả rồi.

Nàng bước xuống kiệu. Động tác uyển chuyển, không một tiếng động, như thể nàng vừa bay chứ không phải bước. Váy đỏ phủ dài trên nền đá cuội, không hề dính một hạt bụi.

Nàng tiến lại gần. Mỗi bước chân, Subaru cảm thấy áp lực tăng lên. Không phải áp lực vật lý, mà là thứ gì đó trong không khí, như thể cả thế giới đang cúi mình trước nàng, và cậu là kẻ duy nhất không biết nên cúi hay chạy.

— Ngươi.

Nàng dừng lại trước mặt cậu, cách chưa đầy một mét. Subaru có thể ngửi thấy mùi hương, không phải nước hoa, mà là thứ gì đó ấm áp, như gỗ đàn hương pha với ánh nắng.

— T-tôi?

— Ở đây còn ai khác mặc cái thứ kỳ quặc đó sao?

Nàng chỉ vào áo khoác thể thao của cậu. Subaru cúi nhìn, quả thật, giữa đám đông áo dài áo choàng, bộ đồ thể thao của cậu nổi bật như một con thiên nga giữa bầy gà.

— À, cái này… nó là—

— Ngươi đến từ bên kia Đại Thác.

Câu nói không phải câu hỏi. Giọng nàng chắc nịch, như thể nàng vừa đọc một cuốn sách và thấy tên cậu trong đó.

Subaru chớp mắt – Cái gì?

— Đại Thác. Rơi xuống từ nơi không ai biết, ký ức không thuộc về thế giới này. Ngươi là kẻ lạc thế giới.

Mắt nàng nheo lại, khóe môi nhếch lên một đường cong đầy thích thú.

— Thú vị. Ta chưa từng thấy ai như ngươi.

— Khoan đã, Subaru giơ tay, tôi không hiểu gì hết! Tôi đang ở Nhật, tôi đi học về, tôi—

— Im.

Một chữ. Nhẹ. Nhưng nó dừng Subaru lại hiệu quả hơn bất kỳ tiếng hét nào. Cậu ngậm miệng.

Nàng quay sang bên cạnh. Một người đàn ông đội mũ sắt, cao lớn, mặc áo giáp nhẹ, đeo kiếm bên hông, bước ra từ phía sau kiệu. Subaru không để ý lúc nào hắn xuất hiện.

— Al.

— Dạ.

— Bắt hắn về dinh thự.

Người đàn ông, Al, thở dài một tiếng rõ to.

— [thở dài] Lại nữa à, thưa cô chủ? Lần trước cô nhặt về một con chó, lần này—

— Ngươi muốn ta nhắc lại?

— Không, không, con nghe rõ rồi.

Al bước tới chỗ Subaru, vai uể oải như thể vừa gánh cả tạ đá. Hắn cao hơn Subaru cả cái đầu, bộ giáp da kêu cót két mỗi bước.

— Này nhóc, đi theo ta. Đừng chống cự, đừng la hét, đừng làm gì ngu ngốc, cô chủ ta không thích phiền phức.

Subaru lùi lại – Khoan đã! Các người không thể—

— Có thể đấy.

Al vươn tay, nhanh hơn Subaru tưởng, chụp lấy cổ tay cậu. Lực siết chắc như kìm sắt.

— Thật đấy. Bọn ta có thể. Và tốt nhất là nhóc nên đi một cách ngoan ngoãn, trước khi cô chủ mất kiên nhẫn và quyết định để ngươi ở lại đây trong tình trạng không còn nguyên vẹn.

Subaru quay đầu nhìn Priscilla. Nàng đã quay lưng, bước lên kiệu, mái tóc cam rực tung bay trong gió. Không một lần ngoái lại.

***

Con đường đến dinh thự Barielle dài hơn Subaru tưởng.

Al kéo cậu đi qua những con phố lát đá, len lỏi giữa những khu chợ đông đúc, qua những cây cầu đá bắc ngang kênh nước. Subaru cố ghi nhớ đường đi, bản năng sinh tồn, nhưng mọi thứ đều lạ hoắc. Biển hiệu bằng thứ chữ cong queo kỳ dị. Mùi bánh mì nướng, thịt nướng, hoa khô. Tiếng rao hàng bằng thứ ngôn ngữ cậu không hiểu… mà khoan.

Cậu hiểu.

— Sao tôi hiểu được họ nói gì?, Subaru hỏi, giọng ngạc nhiên.

Al không quay đầu – Ma pháp. Ai đến từ bên kia Đại Thác cũng được ban cho cái gọi là ‘Ơn Huệ Ngôn Ngữ’. Đừng hỏi tại sao, tại vì ai giải thích được mấy chuyện này?

— Bên kia Đại Thác… đó là gì?

— Thế giới của nhóc đấy. Nơi nhóc đến.

Subaru nuốt khan – Còn anh? Anh nói ‘cũng’, ý là anh cũng—

— Ờ.

Một tiếng ‘ờ’ khô khốc, không cảm xúc. Nhưng với Subaru, nó nặng như cả tảng đá.

— Anh cũng đến từ thế giới của tôi?

— Ờ.

— Nhật Bản?

— Ờ.

— Thời gian nào? Năm—

— Từ từ đã nhóc.

Al dừng lại trước một cánh cổng sắt lớn. Hai bên là tường đá cao phủ dây leo, bên trên là biểu tượng một mặt trời đỏ rực.

— Đây là dinh thự Barielle. Nhà của cô chủ Priscilla. Từ giờ, nhóc sẽ ở đây.

— Tôi không muốn ở đây!, Subaru giằng tay ra, Tôi muốn về nhà!

— Về bằng cách nào?

Câu hỏi đơn giản. Đến mức tàn nhẫn.

Subaru mở miệng. Rồi ngậm lại.

— Đúng vậy – Al nói, giọng đều đều – Không ai biết cách về cả. Tôi cũng từng như nhóc, hoảng loạn, la hét, tìm đường về. Rồi tôi nhận ra: không có đường về.

Hắn đẩy cổng, bước vào sân. Subaru đứng chôn chân tại chỗ, nhìn theo bóng lưng người đàn ông đội mũ sắt.

— Vào đi – Al vẫy tay – Cô chủ không thích chờ đợi, và tôi cũng không muốn mất thời gian dỗ dành một thằng nhóc sắp khóc.

— Tôi không khóc!

— Ờ. Nhưng nhóc sắp đấy.

Subaru cắn môi, hít một hơi thật sâu. Được rồi. Được rồi. Bình tĩnh. Cậu là Natsuki Subaru, học sinh trung học bình thường, không có kỹ năng đặc biệt, không có sức mạnh siêu nhiên. Nhưng cậu có một thứ: cậu không bỏ cuộc dễ dàng.

Ít nhất, đó là điều cậu tự nhủ.

Cậu bước qua cánh cổng.

***

Dinh thự Barielle bên trong còn xa hoa hơn bên ngoài.

Hành lang trải thảm đỏ, tường treo những bức tranh chân dung, phần lớn là đàn ông với khuôn mặt nghiêm nghị, nhưng Subaru để ý thấy ở cuối dãy có một bức tranh mới hơn: Priscilla, ngồi trên ghế bành, tay cầm quạt, mắt nhìn thẳng vào người xem với vẻ mặt thách thức.

Al dẫn cậu vào một căn phòng nhỏ, có lẽ là phòng chờ. Bàn ghế gỗ chạm trổ, lò sưởi đang cháy, trên bàn có bình rượu và mấy cái ly pha lê.

— Ngồi đợi. Cô chủ sẽ gọi.

— Bao lâu?

— Khi nào cô ấy muốn.

Al quay người bước ra. Subaru vội gọi:

— Khoan! Anh tên là Al đúng không? Tôi là

— Biết rồi.

— Tôi chưa nói tên mà?

Al dừng lại, nghiêng đầu. Dưới mũ sắt, Subaru không thấy mặt hắn, nhưng cậu có thể cảm nhận được một nụ cười, khô khốc, mệt mỏi.

— Cô chủ đã gọi nhóc là ‘kẻ từ bên kia Đại Thác’. Vậy thôi cũng đủ để tôi biết nhóc là ai rồi. Ở đây, thân phận của nhóc không phải do nhóc chọn, mà do cô chủ định đoạt.

Hắn bước ra, đóng cửa lại.

Subaru đứng giữa căn phòng xa lạ, lắng nghe tiếng lửa lách tách trong lò sưởi. Cậu nhìn xuống bộ đồng phục thể thao, thứ duy nhất còn kết nối cậu với thế giới cũ.

Nhật Bản. Trường học. Phòng riêng. Mẹ. Cha.

Tất cả đều biến mất trong một khoảnh khắc, thay bằng mùi gỗ đàn hương, ánh lửa, và một người phụ nữ tóc cam rực lửa với đôi mắt đỏ thẫm nhìn cậu như nhìn một món đồ chơi.

Cậu nắm chặt tay.

— Được rồi… Nếu đây là thế giới mới, thì ta sẽ chơi theo luật của nó.

Cánh cửa mở ra. Một người hầu, cậu bé trai khoảng mười tuổi, tóc nâu, mặc đồng phục chỉnh tề, bước vào, cúi đầu:

— Cô chủ gọi ngài.

Subaru nhướn mày. Ngài? Cách xưng hô này làm cậu thấy kỳ quặc.

Cậu theo cậu bé qua hành lang, lên cầu thang, đến trước một cánh cửa đôi chạm trổ hình mặt trời. Cậu bé gõ cửa, đẩy ra, rồi lùi lại nhường đường.

— Vào đi.

Giọng nàng, từ bên trong.

Subaru hít một hơi, đẩy cửa.

Căn phòng rộng mênh mông. Trần cao vút, đèn chùm pha lê, thảm Ba Tư trải dài. Và ở cuối phòng, trên một chiếc ghế bành bọc nhung đỏ, Priscilla ngồi, một tay chống cằm, một tay cầm quạt, mắt nhìn Subaru từ đầu đến chân như đang đánh giá một món hàng.

— Lại gần.

Subaru bước tới. Mỗi bước nặng như chì. Cậu dừng lại cách nàng chừng ba mét, không dám đến gần hơn.

Priscilla nhướn một bên mày.

— Ngươi sợ ta?

— Có chút.

— Thành thật. Tốt.

Nàng đứng dậy, bước từng bước chậm rãi vòng quanh Subaru. Cậu đứng yên, cảm nhận ánh mắt nàng lướt trên người, như thể nàng đang đọc cậu, từng đường nét, từng hơi thở.

— Ngươi đến từ thế giới khác. Không có Gia Hộ, không có ma pháp, không có vũ khí. Một kẻ hoàn toàn tay trắng giữa mảnh đất xa lạ.

Nàng dừng lại trước mặt cậu.

— Thông thường, ngươi sẽ chết trong vòng một tuần.

Subaru nuốt khan.

— Nhưng hôm nay là ngày may mắn của ngươi.

Nàng cười. Một nụ cười kiêu kỳ, đầy tự mãn, nhưng cũng lộng lẫy đến mức Subaru phải nheo mắt.

— Ta, Priscilla Barielle, sẽ ban cho ngươi đặc ân được làm đồ của ta.

— …Cái gì?

— Ngươi thuộc về ta. Từ giờ, ngươi sống dưới danh nghĩa của ta, dưới sự bảo vệ của ta. Ngươi sẽ làm những gì ta bảo, đi những nơi ta muốn, và sống theo ý muốn của ta.

Nàng nghiêng đầu, mắt sáng rực trong ánh lửa.

— Hãy vui mừng, kẻ ban ơn cho ngươi là bổn cung đây.

Subaru mở miệng. Rồi ngậm lại. Rồi mở ra lần nữa.

Một ngàn câu hỏi, tại sao, làm thế nào, tôi là ai trong chuyện này, ùa ra trong đầu, nhưng không câu nào kịp thoát ra khỏi miệng. Vì khi nhìn vào mắt Priscilla, Subaru nhận ra một điều:

Nàng không hỏi ý kiến cậu.

Nàng tuyên bố.

Và thế giới này, dù cậu có muốn hay không, từ giờ đã có chủ.

← Quay lại bài viết