Chương 2: Bữa Tối Đầu Tiên

07/07/2026  ·  phuongle

Cậu không nhớ mình đã rời khỏi phòng của Priscilla như thế nào.

Một người hầu, cậu bé tóc nâu lúc nãy, dẫn cậu qua những hành lang dài vô tận, rẽ trái, rẽ phải, qua một cầu thang xoắn ốc, rồi dừng lại trước một cánh cửa gỗ nhỏ ở cuối dãy.

— Phòng của ngài đây ạ.

Cậu bé mở cửa, đứng sang một bên.

Subaru bước vào. Căn phòng nhỏ, rất nhỏ so với những gì cậu thấy trong dinh thự, nhưng vẫn rộng hơn phòng ngủ của cậu ở Nhật. Một chiếc giường đơn, tủ quần áo, bàn ghế, lò sưởi nhỏ. Trên tường treo một tấm thảm thêu hình mặt trời, biểu tượng của gia tộc Barielle.

— Cô chủ bảo ngài thay đồ rồi xuống dùng bữa tối – Cậu bé chỉ vào tủ – Quần áo đã chuẩn bị sẵn.

— Cảm ơn… em tên gì?

Cậu bé ngẩng lên, hơi ngạc nhiên.

— Schult ạ.

— Schult… Ta nhớ rồi.

Cậu bé cúi đầu, khép cửa lại, để Subaru một mình.

Subaru đứng giữa phòng, nhìn quanh. Im lặng. Quá im lặng. Ở Nhật, cậu quen với tiếng xe cộ, tiếng chuông điện thoại, tiếng mẹ gọi từ bếp. Ở đây, chỉ có tiếng lửa lách tách và tiếng tim mình đập.

Cậu mở tủ quần áo.

Bên trong là một bộ trang phục kiểu thế giới này, áo sơ mi trắng, áo vest ngắn, quần dài, giày da. Không phải đồ hầu, cũng không phải đồ quý tộc, thứ gì đó ở giữa, như một thư ký hoặc quản gia trẻ.

Cậu mặc vào. Vải mềm, cắt may vừa vặn đến kỳ lạ. Ai đó đã đo cậu từ lúc nào? Hay người hầu chỉ ước lượng?

Subaru nhìn mình trong gương đồng mờ mờ. Một thanh niên tóc đen, mắt đen, mặc đồ kiểu phương Tây thế kỷ mười chín, đứng trong một căn phòng thời trung cổ, ở một thế giới khác.

— Nhìn như cosplay vậy.. – Cậu lẩm bẩm, cố cười. Nhưng nụ cười tắt ngay.

Cậu ra khỏi phòng, đi theo hành lang. Schult đã đợi sẵn ở cuối dãy.

— Mời ngài đi lối này.

***

Phòng ăn của dinh thự Barielle có thể chứa năm mươi người.

Subaru đứng ở cửa, nhìn vào căn phòng với cái miệng hơi hé. Bàn dài, dài như một chiếc thuyền, phủ khăn trắng, trên bày vô số đĩa bạc, ly pha lê, nến bạc cháy sáng rực. Hai người hầu đứng ở góc phòng, tay khoanh trước bụng, mặt không cảm xúc.

Và ở đầu bàn, Priscilla.

Nàng đã thay váy. Vẫn màu đỏ, nhưng lần này là một chiếc váy dạ hội cắt xẻ táo bạo, để lộ bờ vai trắng muốt và xương quai xanh thanh mảnh. Tóc nàng xõa nhẹ, một bên vắt qua vai, trang sức vàng lấp lánh dưới ánh nến.

Nàng đang cầm ly rượu, xoay nhẹ, nhìn chất lỏng màu hồng ngọc dâng lên rồi hạ xuống.

— Vào đi – Nàng nói, không ngước mắt – Đứng đó làm ta chướng mắt.

Subaru bước vào. Cậu không biết nên ngồi ở đâu, bàn dài có ít nhất hai mươi ghế, nhưng chỉ có một bộ đồ ăn ở vị trí đối diện Priscilla. Phần còn lại trống không.

— Ngươi đứng.

— …Cái gì?

— Ngươi tưởng ta cho ngươi ngồi ăn cùng bàn với ta?, Priscilla nhướn mày, khóe môi nhếch lên – Ngươi là đồ của ta, không phải khách mời. Ngươi đứng hầu, khi ta hỏi thì trả lời, khi ta sai thì làm.

Nàng nhấp một ngụm rượu, chậm rãi.

— Đây là vinh dự lớn nhất đời ngươi rồi đấy. Đừng phí phạm.

Subaru cắn môi. Máu dồn lên mặt, vừa xấu hổ, vừa tức giận. Nhưng cậu không nói gì. Cậu đứng im, hai tay nắm chặt, nhìn nàng ăn.

Priscilla ăn, không, không phải ăn. Nàng ban ơn cho từng miếng thức ăn. Mỗi động tác đều uyển chuyển, chậm rãi, như thể cả thế giới đang chờ nàng. Tay cầm dao, tay cầm nĩa, cắt một miếng thịt mỏng, đưa lên môi, nhai, tất cả đều hoàn mỹ đến mức Subaru quên mất mình đang đói.

Cho đến khi bụng cậu kêu lên một tiếng rõ to.

Priscilla dừng dao.

Im lặng.

— …Đói?, Nàng hỏi, giọng ngọt như mật nhưng đầy mỉa mai.

— Một chút – Subaru nói, cố giữ giọng bình thản.

— Đương nhiên. Ngươi đã không ăn gì từ khi đến đây – Nàng đặt dao xuống, vẫy tay – Schult, mang cho hắn một cái bánh mì.

— Dạ.

Cậu bé biến mất, và trong vòng một phút, một chiếc bánh mì trắng, nhỏ, đơn giản, nhưng thơm phức, được đặt trên một cái đĩa bạc, trên một cái bàn phụ gần đó.

— Ăn đi – Priscilla nói – Ta không muốn đồ của ta chết đói trước khi kịp dùng.

Subaru nhìn cái bánh mì. Rồi nhìn bàn ăn trước mặt Priscilla, thịt nướng, súp, rau hầm, pho mát, trái cây, rượu, một bữa tiệc thực sự.

Và cậu được một cái bánh mì.

Cậu cầm lên, cắn một miếng. Nóng, mềm, thơm vị bơ lạt. Ngon hơn bất kỳ cái bánh mì nào cậu từng ăn ở Nhật.

— Ngươi thấy sao?, Priscilla hỏi.

— Ngon – Subaru nói, nuốt vội.

— Đương nhiên. Đây là bánh mì từ lò của dinh thự Barielle. Một trong những lò bánh ngon nhất Vương đô.

Nàng lại cắt một miếng thịt, đưa lên miệng, nhai chậm rãi.

— Nói cho ta nghe về thế giới của ngươi đi.

Subaru ngừng nhai.

— …Thế giới của tôi?

— Phải. Bên kia Đại Thác. Nơi đó như thế nào?

Subaru nuốt miếng bánh, suy nghĩ. Nên nói gì? Sự thật? Một phần sự thật? Nàng có tin không?

Cậu quyết định thử.

— Ở thế giới của tôi… chúng tôi có những cỗ xe không cần ngựa. Chúng chạy bằng xăng, một loại dầu, và có thể đi nhanh hơn bất kỳ con ngựa nào.

Priscilla nhướn mày.

— Xe không ngựa? Ngươi nói dối.

— Không, thật đấy! Chúng tôi gọi là ô tô. Có cả xe lửa, một đoàn xe chạy trên đường ray sắt, có thể chở hàng trăm người cùng lúc.

— Thú vị – Giọng nàng vẫn hoài nghi, nhưng mắt nàng sáng lên – Còn gì nữa?

— Chúng tôi có hộp nhỏ, gọi là điện thoại, có thể nói chuyện với người ở xa hàng ngàn dặm. Có một tấm gương phẳng gọi là màn hình, có thể xem người diễn kịch từ xa. Và có một thứ gọi là máy bay, một cỗ máy biết bay, đưa con người lên trời.

Priscilla đặt dao nĩa xuống. Lần đầu tiên, nàng nhìn Subaru với ánh mắt không còn là nhàm chán hay coi thường, mà là tò mò thực sự.

— Ngươi nói thật?

— Tôi thề.

— Nếu thế.. – Nàng chống cằm, nghiêng đầu – Thế giới của ngươi hẳn rất thú vị. Nhưng ngươi lại ở đây. Làm sao ngươi có thể rời bỏ một nơi như thế để đến một nơi như thế này?

Subaru im lặng.

— Ta không chọn – Cậu nói, giọng nhỏ – Tôi bị kéo đến đây. Tôi không biết tại sao, không biết làm thế nào, và không biết làm sao để về.

Không khí đổi. Priscilla nhìn cậu một lúc, rồi nàng cười, một tiếng cười nhẹ, nhưng không phải kiểu mỉa mai. Gần như… thích thú.

— [cười] Ngươi thật kỳ lạ. Một kẻ đến từ thế giới thần kỳ, rơi vào lòng ta, và không biết gì về số phận của mình – Nàng cầm ly rượu lên, nâng về phía cậu – Cụng ly vì sự kỳ lạ của ngươi.

Subaru không có ly. Cậu chỉ đứng đó, nhìn nàng uống một mình.

***

Bữa tối kết thúc sau đó một giờ.

Priscilla rời bàn, để lại đống thức ăn thừa, đủ nuôi một gia đình nghèo trong một tuần. Subaru nhìn những đĩa thịt còn gần như nguyên vẹn, nuốt nước bọt. Cái bánh mì nhỏ không đủ lấp đầy bụng cậu.

— Đói không?

Giọng Al vang lên từ phía sau. Subaru quay lại. Người đàn ông đội mũ sắt đang dựa vào khung cửa, hai tay khoanh trước ngực.

— Một chút – Subaru nói.

— Còn thức ăn thừa kìa. Lấy đi. Cô chủ không ăn lại đồ thừa, và người hầu cũng không dám động vào. Phí phạm, nhưng luật là luật.

Subaru nhìn đống thức ăn. Rồi nhìn Al.

— Anh không ăn?

— Tôi ăn rồi. Ở bếp – Al đẩy người ra khỏi cửa – Đi theo tôi, tôi chỉ cho nhóc mấy thứ cần biết.

***

Họ đi ra khu vườn sau dinh thự.

Đêm Lugunica lạnh, lạnh hơn Subaru tưởng. Bầu trời đầy sao, nhiều hơn bất kỳ đêm nào cậu từng thấy ở Nhật, nơi ánh đèn thành phố che khuất hết. Một vầng trăng khuyết treo cao, xanh nhạt, kỳ lạ.

Al ngồi xuống một băng ghế đá, vỗ vào chỗ bên cạnh. Subaru ngồi xuống.

— Được rồi – Al nói – Bài học đầu tiên: sống sót bên cạnh Priscilla Barielle.

— Nghe như một tựa game vậy.

— Game?, Al nghiêng đầu – À, game. Ờ, đúng kiểu game đấy. Và nhóc là nhân vật cấp một vừa bị ném vào map dành cho cấp năm mươi.

Subaru cười khô – Nghe vui thế nhỉ.

— Không vui đâu – Giọng Al đều đều – Nhưng tôi sẽ nói cho nhóc cách sống. Nghe này.

Hắn giơ tay, đếm từng ngón.

— Một: đừng bao giờ nói không với cô chủ. Cô ấy hỏi ‘ngươi muốn làm cái này không?’, câu trả lời luôn là ‘dạ, thưa cô chủ’. Không ‘nhưng’, không ‘tại sao’, không ‘có lẽ’. Nếu cô ấy muốn nhóc nhảy xuống giếng, nhóc nhảy, và hy vọng dưới đó có nước.

— Hai: đừng bao giờ tỏ ra thông minh hơn cô chủ trước mặt người khác. Cô ấy ghét bị lu mờ. Nếu nhóc có ý hay, hãy thì thầm với tôi, tôi sẽ nói lại với cô ấy như thể đó là ý của cô ấy.

— Ba: đừng bao giờ chạm vào người cô chủ trừ khi được cho phép. Và cô ấy sẽ không bao giờ cho phép, nên đừng mơ.

— Bốn: hãy làm trò tiêu khiển tốt.

Subaru chớp mắt – Trò tiêu khiển?

— Ờ. Nhóc thấy đấy, cô chủ là người… dễ chán. Nàng có mọi thứ, tiền, quyền, sắc đẹp, sức mạnh. Nàng đã thấy quá nhiều thứ đến mức chẳng còn gì làm nàng ngạc nhiên. Nhưng nhóc, nhóc đến từ thế giới khác. Nhóc là thứ mới. Thứ lạ. Nếu nhóc biết cách làm nàng thấy thú vị, nhóc sẽ sống.

— Và nếu tôi làm nàng chán?

Al im lặng một lúc.

— Thì nhóc sẽ không sống lâu đâu. Không phải vì cô chủ giết nhóc, nàng không bận tâm đến chuyện đó. Nhưng ở thế giới này, một kẻ không ai bảo vệ sẽ chết rất nhanh. Và nếu nhóc không đủ thú vị để cô chủ giữ lại, thì nhóc sẽ không có ai bảo vệ.

Subaru nuốt khan.

— Nói một cách đơn giản:, Al đứng dậy, vỗ vai cậu – Cứ làm trò tiêu khiển tốt, rồi cậu sẽ sống.

***

Đêm đó, Subaru không ngủ được.

Cậu nằm trên giường, nhìn trần nhà tối om, lắng nghe tiếng gió rít qua khe cửa. Căn phòng nhỏ ấm áp nhờ lò sưởi, nhưng trong lòng cậu lạnh như băng.

Cậu nghĩ về Nhật Bản. Về căn phòng của mình, bừa bộn với manga và game, về mẹ, bà sẽ lo lắng thế nào khi cậu không về nhà, về cha, ông sẽ gọi điện cho bạn bè, báo cảnh sát.

Họ sẽ không bao giờ tìm thấy cậu.

Bởi vì cậu không còn ở thế giới đó nữa.

Subaru đưa tay lên trước mặt. Bàn tay cậu, vẫn là bàn tay của một học sinh trung học, không có vết chai, không có sức mạnh. Ở thế giới này, bàn tay này chẳng làm được gì.

Cậu không có Gia Hộ. Không có ma pháp. Không có vũ khí. Cậu chỉ có kiến thức từ một thế giới khác, kiến thức về máy bay, điện thoại, ô tô, những thứ vô dụng ở đây.

Và cậu có Priscilla.

Một người phụ nữ coi cậu như đồ chơi, cho cậu một cái bánh mì như bố thí, và tuyên bố cậu là đồ của nàng.

Subaru cười, một nụ cười đắng.

— Đúng là… chẳng giống anime nào hết…

Cậu nhắm mắt.

Và rồi, tiếng la hét.

***

Subaru bật dậy.

Tiếng la, từ xa, từ phía cổng chính. Tiếng kim loại va chạm. Tiếng thét của đàn ông.

Cậu nhảy xuống giường, chân trần chạm nền đá lạnh. Tim cậu đập như trống, cậu không biết chuyện gì đang xảy ra, không biết phải làm gì.

Tiếng bước chân, nhiều người, vang lên ngoài hành lang.

Cửa phòng cậu bật mở.

Schult đứng đó, mặt tái mét.

— Có kẻ tấn công! Ngài phải trốn đi—!

Một mũi tên cắm phập vào lưng cậu bé.

Schult ngã về phía trước, mắt mở to, miệng không ra tiếng. Máu, đỏ tươi, loang ra trên nền đá.

Subaru không kịp hét.

Cậu chỉ kịp nhìn thấy bóng đen tràn vào hành lang, những người đàn ông mặc áo đen, mặt bịt kín, tay cầm kiếm và dao găm. Mắt họ sáng quắc trong bóng tối, như thú dữ.

— Ở đây! Một thằng nhóc!

— Giết!

Subaru quay người, chạy.

Cậu không biết chạy đi đâu, cậu không biết dinh thự này, nhưng chân cậu tự động chạy, lao ra khỏi phòng, qua hành lang, xuống cầu thang. Tiếng bước chân đuổi theo sau, tiếng la hát vọng từ mọi phía.

— Cô chủ!, ai đó hét – Bảo vệ cô chủ!

— Chúng vào được rồi!

— Chặn cổng sau!

Subaru lao xuống cầu thang xoắn ốc, tay bám vào lan can, chân suýt trượt. Cậu không biết mình đang chạy đi đâu, chỉ biết chạy, chạy, chạy—

Một cánh tay chụp lấy cổ cậu từ phía sau.

Subaru bị kéo ngược lại, lưng đập vào tường, đau điếng. Một người đàn ông, to lớn, mùi mồ hôi và sắt, cúi xuống mặt cậu, cười hềnh hệch.

— Mày là ai? Người hầu mới à?

— T-tôi—

— Không quan trọng.

Lưỡi dao lóe lên dưới ánh trăng.

Subaru cảm thấy một lực đâm, không, hai lực, một từ lưỡi dao cắm vào bụng, một từ bức tường sau lưng. Cậu không kịp đau. Chỉ có cảm giác lạnh, rất lạnh, lan từ bụng ra khắp cơ thể.

Cậu nhìn xuống.

Tay người đàn ông vẫn cầm dao, cắm sâu trong bụng cậu. Máu, máu của cậu, chảy ra, ướt đẫm chiếc áo sơ mi trắng mới.

— Chết đi, thằng nhóc.

Người đàn ông rút dao ra. Subaru trượt xuống, lưng dựa vào tường, mắt nhìn lên trần nhà mờ ảo.

Cậu nghe tiếng kiếm va chạm, tiếng la hét, tiếng lửa cháy, nhưng tất cả đều xa dần, như thể ai đó đang vặn nhỏ âm lượng của thế giới.

Lạnh.

Quá lạnh.

Máu tiếp tục chảy, ấm trên tay cậu, nhưng cơ thể cậu lạnh dần. Subaru nhìn lên trần nhà, thấy những vết nứt trên đá, thấy ánh lửa phản chiếu từ xa, thấy bóng người chạy qua chạy lại.

Cậu nghĩ về Priscilla. Về nụ cười kiêu kỳ của nàng. Về câu nói cuối cùng: “Hãy vui mừng, kẻ ban ơn cho ngươi là bổn cung đây.”

Cậu nghĩ: “Vậy mà… chưa kịp ăn no…”

Bóng tối.

Rồi, không gì cả.

← Quay lại bài viết