Chương 5: Màn Ra Mắt

07/07/2026  ·  phuongle

Bóng tối trùm lên dinh thự Barielle.

Subaru đứng trong bếp, tay cầm một con dao làm bếp, lưỡi ngắn, cán gỗ, không phải vũ khí. Cậu nhìn nó một lúc rồi đặt xuống. Dao không giúp được gì. Cậu không biết đâm, không biết chém. Cầm dao vào tay chỉ làm cậu chậm hơn khi bỏ chạy.

Cậu nhìn quanh. Bếp tối om, chỉ có ánh lửa leo lét từ lò sưởi. Những cái nồi đồng treo trên tường. Một cái chảo lớn. Một cái muôi bằng sắt.

Subaru cầm cái muôi lên. Nặng. Chắc. Có thể gây choáng nếu đập trúng đầu.

Cậu cười khẩy.

— Vũ khí của anh hùng dị giới: cái muôi. Hay đấy.

Cậu bỏ muôi xuống. Rồi nhặt lên lại. Không, để đấy. Phòng khi.

Cậu đi ra hành lang. Im lặng. Những ngọn nến trên tường đã tắt từ lâu. Chỉ có ánh trăng lọt qua ô cửa sổ, vẽ những vệt sáng mờ trên sàn gỗ.

Subaru đi về phía cổng sau. Đúng như cậu dự đoán, Al đã ở đó.

***

Al đứng dựa vào tường, tay cầm thanh kiếm đã rút khỏi vỏ. Mũ sắt của cậu ta phản chiếu ánh trăng lạnh lẽo.

— Cậu đến, Al nói, giọng khàn đặc trưng – Tưởng cậu sẽ trốn trong phòng.

— Tôi không phải loại đó.

— Ừ – Al gật đầu – Tôi cũng nghĩ vậy.

Im lặng một lúc. Gió đêm thổi qua, mang theo mùi đất ẩm và lá mục.

— Cậu chắc chắn chứ?, Al hỏi – Về chuyện tối nay?

Subaru hít một hơi. Cậu không thể nói: *Tôi đã chết hai lần rồi, tôi biết trước.* Cậu phải nói điều gì đó đủ thuyết phục.

— Có một điếu thuốc ở góc tường phía đông. Thuốc cuốn tay, rẻ tiền – Cậu nói chậm, cố làm giọng mình nghe như một người từng trải – Người trong dinh thự không hút thứ đó. Và tôi đã thấy dấu chân dưới bụi cây gần cổng sau. Nhiều người.

Al không nói gì. Cậu ta chỉ nhìn Subaru qua khe mũ sắt.

— Cậu quan sát kỹ đấy.

— Tôi sống sót nhờ quan sát.

Al gật đầu, như thể vừa quyết định điều gì đó.

— Được rồi. Tôi đã bố trí hai người hầu canh ở cổng trước. Một người ở hành lang tầng hai. Còn tôi, tôi ở đây.

— Tôi ở với cậu.

Al lắc đầu.

— Cậu không biết đánh nhau.

— Tôi biết chạy. Và tôi biết la to.

Al nhìn cậu một lúc, rồi thở dài.

— [thở dài] Được. Nhưng đừng cản đường tôi.

***

Hai giờ trôi qua.

Subaru ngồi thu mình trong góc tối gần bếp, cách cổng sau chừng mười bước. Cậu có thể thấy Al đứng dưới ánh trăng, bất động như một pho tượng sắt.

Không có gì xảy ra.

Cậu bắt đầu nghi ngờ. Liệu Grimm có thay đổi kế hoạch? Liệu lính đánh thuê có đến muộn hơn? Liệu—

Một tiếng động. Nhẹ. Như cành cây gãy.

Subaru đứng cứng người.

Al cũng nghe thấy. Cậu ta xoay người, thanh kiếm giơ lên tư thế thủ.

Im lặng. Kéo dài. Nghẹt thở.

Rồi, một tiếng rắc khô từ cổng sau. Thanh sắt giữ cửa bật ra. Cánh cổng gỗ mở từ từ.

Bóng đen lướt vào. Một. Hai. Ba.

Subaru đếm trong đầu. Năm bóng tất cả. Giống như vòng lặp thứ nhất.

— Al, cậu thì thầm, dù biết Al đã thấy.

Al không trả lời. Cậu ta lao lên.

***

Trận chiến bắt đầu bằng một tiếng thét.

Al đâm thẳng vào tên đầu tiên, một nhát chính xác vào vai. Tên lính kêu lên, ngã xuống. Nhưng bốn tên còn lại đã dàn hàng, rút kiếm.

Subaru thấy lưỡi kiếm lóe sáng dưới ánh trăng. Cậu nghe tiếng thép va chạm. Al đánh hay, rất hay, nhưng một chọi bốn là quá sức.

Một tên lính tách ra, chạy dọc theo tường về phía dinh thự. Hắn ta có cung.

Subaru nhận ra hắn. Vòng lặp thứ nhất, chính tên này đã bắn Schult.

Không suy nghĩ, cậu lao theo.

— NÀY!, Cậu hét to hết sức – THẰNG KIA! Ở ĐÂY NÀY!

Tên lính quay lại. Hắn thấy Subaru, một thằng nhóc không vũ khí, đứng giữa sân. Hắn cười khẩy, giương cung.

Subaru chạy. Không phải về phía hắn, mà về phía góc tường, nơi cậu đã để sẵn một cái muôi sắt và một chậu dầu ăn từ bếp.

Cậu đá đổ chậu dầu. Chất lỏng nhờn tràn ra mặt đất.

Tên lính bắn. Mũi tên vút qua tai Subaru, cắm phập vào tường gỗ sau lưng cậu.

Subaru không dừng lại. Cậu nhặt cái muôi, ném thẳng vào mặt hắn.

Cái muôi quay vòng vòng trong không khí, và đập trúng trán tên lính với một tiếng *cộp* giòn tan.

Hắn loạng choạng, suýt ngã. Cây cung rơi khỏi tay.

— Mẹ kiếp, Subaru thở hổn hển – Không ngờ lại hiệu quả thật.

Tên lính lắc đầu, nhe răng, rút dao găm. Hắn lao tới.

Subaru quay đầu chạy.

***

Ở cổng sau, Al đã hạ được hai tên. Hai tên còn lại đang dồn cậu ta vào góc tường.

Subaru chạy vòng qua phía đông, nơi cậu đã thấy điếu thuốc lúc chiều. Cậu nhặt một hòn đá dưới gốc cây, ném thẳng vào đầu một tên lính đang đánh Al.

Trượt. Hòn đá vỡ tan trên tường gạch.

Nhưng tên lính quay lại. Hắn thấy Subaru.

— Thằng nhãi, hắn gầm lên, bỏ Al, chạy về phía cậu.

Subaru chạy. Vào vườn. Qua bụi cây. Cậu nhảy qua một gốc cây đổ, suýt vấp ngã.

Tên lính đuổi theo, nhanh hơn cậu nhiều.

Subaru cảm thấy hơi thở của cái chết phả vào gáy. Giống như hai lần trước. Cùng cảm giác đó. Cùng nỗi sợ đó.

Nhưng lần này, cậu không định chết.

Cậu lao vào bụi cây rậm rạp, nơi cậu đã để sẵn một sợi dây thừng buộc ngang tầm chân. Tên lính lao theo, vấp ngã, đập mặt xuống đất.

Subaru quay lại, nhặt một cành cây to, đập thẳng vào đầu hắn. Một lần. Hai lần. Tay cậu run.

Tên lính nằm im.

Subaru đứng thở dốc, cành cây vẫn giơ cao. Cậu nhìn xác hắn, còn thở, chỉ bất tỉnh. Cậu thả cành cây xuống, tay run bần bật.

— Làm được rồi, cậu thì thầm – Tao làm được rồi.

***

Khi Subaru chạy về cổng sau, Al đã kết thúc trận chiến.

Hai tên lính nằm trên đất, một tên bất tỉnh, một tên ôm vai rên rỉ. Tên thứ năm, tên bị Subaru đập bằng muôi, đã bỏ chạy từ lúc nào.

Al đứng giữa sân, thanh kiếm dính máu, thở hổn hển.

— Cậu sống sót đấy à?, Al hỏi, giọng pha chút ngạc nhiên.

— Tôi… ừ – Subaru gật đầu, tay vẫn còn run – Tôi sống.

— Còn thằng kia?

— Bất tỉnh. Trong vườn.

Al nhìn cậu một lúc lâu. Rồi cậu ta tra kiếm vào vỏ.

— [thở dài] Mẹ kiếp. Cậu đúng là có gì đó không bình thường.

Subaru không trả lời. Cậu ngồi phịch xuống đất, lưng dựa vào tường. Toàn thân cậu rã rời. Hai đầu gối không ngừng run.

Cậu nhìn lên bầu trời. Mặt trăng đã lên cao. Một đêm yên tĩnh, nếu không kể tiếng rên của bọn lính trên mặt đất.

Cậu đã sống.

Lần đầu tiên sau ba vòng lặp, cậu đã sống.

***

Schult chạy ra từ cửa bếp, mặt tái mét.

— C—có chuyện gì vậy?! Tôi nghe tiếng—

Cậu bé nhìn thấy bọn lính nằm trên đất, mặt càng trắng hơn.

— Đừng lo, Subaru nói, cố nở một nụ cười – Xong rồi. Không sao nữa.

Schult nhìn cậu với ánh mắt không hiểu. Rồi cậu bé nhìn Al, người đang lau máu trên kiếm.

— Al đại nhân… chuyện này…

— Đi gọi quản gia – Al ra lệnh – Bảo ông ta dọn dẹp đống này. Và báo cho phu nhân.

Schult gật đầu, chạy biến vào trong.

Subaru vẫn ngồi dựa tường. Cậu nhìn đôi tay mình, còn run. Nhưng cậu đã làm được. Cậu đã không chết. Cậu đã cứu Schult, cậu bé không bị bắn chết như vòng lặp đầu.

Một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lồng ngực. Không phải vui. Không phải tự hào. Mà là một thứ gì đó sâu hơn, như thể cậu vừa giành lại được thứ gì đó đã mất.

Sự sống.

***

Một giờ sau.

Subaru được gọi lên phòng Priscilla.

Nàng ngồi trên chiếc ghế bành lớn, tay phe phẩy quạt, mái tóc cam rực đổ xuống vai như dòng dung nham. Trên bàn trước mặt là một ấm trà bốc khói và hai cái tách.

— Vào đi, nàng nói, không nhìn cậu.

Subaru bước vào. Cậu vẫn còn mặc bộ đồ dính bẩn, tay còn hơi run. Cậu đứng trước mặt nàng, không dám ngồi.

Priscilla nhấp một ngụm trà. Đặt tách xuống. Rồi nàng ngẩng lên nhìn cậu.

Đôi mắt đỏ thẫm của nàng sắc như lưỡi dao.

— Ngươi đã biết trước chuyện sẽ xảy ra.

Giọng nàng không phải câu hỏi. Một câu khẳng định.

Subaru nuốt nước bọt.

— Tôi… có linh cảm.

— [cười] Linh cảm?, Priscilla bật cười, một tiếng cười nhẹ nhưng đầy mỉa mai – Một kẻ vừa đến thế giới này chưa đầy hai ngày, sống trong dinh thự chưa đầy một ngày, mà có linh cảm về một vụ ám sát do một thương nhân bị ta sỉ nhục thuê thực hiện?

Nàng đứng dậy. Bước về phía cậu.

— Ngươi nghĩ ta ngu lắm sao?

Subaru không trả lời. Cậu cúi đầu, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.

Priscilla đứng trước mặt cậu. Cách một bước. Nàng cao hơn cậu một chút, và dù không có Dương Kiếm trong tay, sự hiện diện của nàng vẫn áp đảo như một ngọn lửa.

— Nhưng, nàng nói, giọng đột nhiên dịu lại, ta không quan tâm.

Subaru ngẩng lên.

Priscilla quay lưng về phía cậu, bước ra cửa sổ. Ánh trăng chiếu lên mái tóc cam của nàng, làm nó óng ánh như lửa.

— Ngươi có bí mật. Ta có sự cao quý của ta. Miễn ngươi còn đứng dậy được, miễn ngươi còn làm ta thấy thú vị, ta không cần biết ngươi giấu điều gì.

Nàng quay lại. Một nụ cười nhẹ, kiêu kỳ, như ban ơn.

— Ngươi khiến ta thấy thú vị đấy, thứ kỳ lạ ạ.

Subaru đứng im. Cậu không biết nên nói gì. Cảm giác nhẹ nhõm xen lẫn sợ hãi, Priscilla biết cậu giấu điều gì đó, nhưng nàng không hỏi. Vì nàng không cần.

Nàng chỉ cần cậu tiếp tục thú vị.

— Ngươi ở lại đây, nàng nói, như thể đó là một ân huệ – Từ giờ, ngươi là đồ của ta. Không phải kẻ hầu, ngươi thông minh hơn đám kia. Mà là… trò tiêu khiển mới của bổn cung.

Nàng phe phẩy quạt.

— Đừng làm ta thất vọng.

***

Subaru bước ra khỏi phòng, chân như nhũn ra.

Al đứng ở hành lang, dựa vào tường.

— Thế nào?, Cậu ta hỏi.

— Tôi… là trò tiêu khiển mới của nàng.

Al gật đầu, như thể đó là điều hiển nhiên.

— Chúc mừng. Cậu vừa được thăng chức từ ‘rác rưởi vô danh’ lên ‘đồ chơi có giá trị’ – Cậu ta vỗ vai Subaru – Cố mà trụ được nhé.

Subaru nhìn theo bóng Al khuất dần ở cuối hành lang.

Cậu đứng một mình. Dinh thự im lặng. Bên ngoài, bọn lính đã được dọn dẹp. Schult an toàn trong phòng. Al đang đi kiểm tra vòng ngoài.

Mọi thứ đã thay đổi.

Cậu nhìn xuống tay mình. Hết run rồi.

Cậu đã sống. Lần đầu tiên trong ba vòng lặp, cậu thực sự sống.

Nhưng khi nhắm mắt, cậu vẫn thấy bóng tối. Vẫn nghe giọng nói thì thầm từ sâu trong ký ức.

*Đây là bí mật của chúng ta… Mãi mãi…*

Subaru mở mắt.

Cậu nhìn lên trần nhà, nơi ánh nến hắt bóng những vũng tối lên vữa.

— Ừ,, cậu thì thầm – Mãi mãi.

← Quay lại bài viết