Ba ngày sau hội nghị Vương Tuyển, Subaru đang tập kiếm với Al ở sân sau thì một người đàn ông phi ngựa vào cổng. Ngựa trắng bọt mép. Hắn chạy thẳng vào dinh thự.
Phòng khách chính đã đông người. Người đưa tin quỳ dưới sàn.
Priscilla ngồi trên ghế cao, quạt khép lại – Nói.
— Khu rừng ma thạch phía đông đã bị lấn chiếm. Người của Bá tước Mathers đào quặng ngay trên đất của ngài. Họ nói nam tước Barielle đã chết, phu nhân không có quyền kế thừa.
Không khí đông cứng. Priscilla mỉm cười, nụ cười làm Subaru rùng mình.
— Thú vị – Nàng đứng dậy – Chuẩn bị xe. Al. Subaru. Đi theo ta.
***
Al đưa Subaru một con dao găm – Phòng thân.
Cỗ xe lăn bánh. Lần đầu Subaru rời Vương đô, nhà đá thưa dần, nhường chỗ cho cánh đồng xanh mướt.
— Đẹp quá.
— Ngươi chưa từng thấy đồng quê?, Priscilla hỏi.
— Ở thế giới tôi cũng có. Nhưng mọi thứ ở đây hoang dã hơn.
— Lugunica là vùng đất hoang dã. Và chính vì thế, nó đáng để chinh phục.
Nàng quay sang cậu – Ngươi có biết tại sao ta tham gia Vương Tuyển?
— Vì ngài muốn làm Vương?
— Sai – Nàng phe phẩy quạt – Ta tham gia vì ta xứng đáng. Lũ phàm phu kia sợ quyền lực, sợ trách nhiệm. Còn ta không sợ gì cả. Và ngươi, ngươi sợ, nhưng vẫn đứng dậy. Đó là lý do ta giữ ngươi lại.
***
Giữa trưa, họ dừng ở một quán trọ. Khi đi ngang hai tên lính đánh thuê, Subaru nghe thấy:
— …nghe nói con Mèo răng nanh đã vào vùng này. Có kẻ trả giá cao.
Subaru đứng khựng lại. *Mèo răng nanh*, Al từng nhắc. Một sát thủ.
Khi quay lại bàn, Priscilla đang uống trà.
— Ngươi có vẻ lo lắng.
— Tôi nghe tin đồn về một sát thủ.
— Mèo răng nanh?, Nàng nhướng mày – Một con mèo hoang giết người vì tiền. Chẳng có gì đặc biệt.
— Nhưng nó đang ở vùng này.
— Vậy thì sao?, Mắt nàng sắc lạnh – Ngươi sợ nó?
Subaru không trả lời.
— Ngươi nên sợ – Nàng đứng dậy – Sợ hãi giữ ngươi sống. Nhưng đừng để nó làm ngươi tê liệt. Lên xe.
***
Chiều tà, họ đến Thung Lũng Đá, thị trấn biên giới lạnh khô, mùi bụi quặng. Người dân đi vội, mắt nhìn xuống đất. Trên tường thành, cờ sói bạc của Mathers phấp phới.
Priscilla nhìn ra ngoài, mày nhíu lại – Chúng dám treo cờ trên đất của ta.
Cỗ xe dừng trước trụ sở. Một người đàn ông áo choàng xanh đứng trước cửa.
— Chào mừng phu nhân. Tôi là Gerhardt, quản gia của Bá tước Mathers.
Priscilla bước xuống – Ngươi biết đây là đất của ta?
— Biết – Gerhardt mỉm cười – Nhưng theo luật, khi lãnh chúa qua đời không có người thừa kế, đất đai thuộc về Hội Đồng Trưởng Lão. Bá tước đề nghị: phu nhân giữ đất phía tây, khu rừng ma thạch thuộc về ngài. Đổi lại, ngài ấy hỗ trợ phu nhân trong Vương Tuyển.
Priscilla cười, nhẹ nhàng, thanh thoát.
— Ngươi nghĩ ta sẽ bán đất để lấy sự hỗ trợ của Bá tước Mathers?
— Tôi chỉ chuyển lời.
— Vậy chuyển lời lại cho chủ ngươi – Nàng bước gần hắn – Đất này là của ta. Rừng này là của ta. Nếu hắn muốn đất, hãy bảo hắn mang kiếm đến gặp ta.
Gerhardt không cười nữa – Phu nhân, Bá tước Mathers có thế lực…
— Và ta là Priscilla Barielle – Nàng cắt lời – Ngươi nghĩ ta sợ một tên hề như hắn?
Nàng quay lưng, bước vào tòa nhà – Subaru. Al. Vào trong. Ngày mai ta sẽ đi xem khu rừng của mình.
Gerhardt đứng im, mặt tái mét.
Subaru bước theo Priscilla. *Mèo răng nanh. Bá tước Mathers. Tranh chấp đất đai.*
Đêm đầu tiên ở thị trấn biên giới. Gió rít qua khe cửa.
Subaru nằm trên giường, tay đặt lên con dao găm. Cậu không ngủ được.
PHUONG NAM
Technology Solutions