Bình minh ở Thung Lũng Đá không có nắng, chỉ bụi quặng lơ lửng, nhuộm vàng vọt bầu trời.
Subaru thức dậy, rửa mặt.
Khi cậu bước xuống sảnh, Al đã đứng tựa cột.
— Dậy rồi đấy à. Bà chủ đang ăn sáng. Bảo ngươi lên.
— Bảo tôi lên?
— Kẻ hầu mà Priscilla gọi riêng vào bữa sáng thì không phải kẻ hầu bình thường đâu – Al vỗ vai cậu – Cố sống sót qua cuộc họp nhé.
***
Phòng ăn áp mái, cửa sổ hẹp nhìn ra quảng trường. Priscilla ngồi ở đầu bàn, tay cầm tách trà.
— Ngồi xuống.
Subaru ngồi đối diện. Một người hầu đặt đĩa bánh mì và thịt xông khói trước mặt cậu.
— Ngươi có ý kiến gì về cuộc nói chuyện hôm qua?
Subaru cắn một miếng bánh – Gerhardt không phải kẻ dễ thuyết phục. Lão có lệnh từ chủ, không nhường đất.
— Đúng – Priscilla đặt tách xuống – Vậy theo ngươi, ta nên làm gì?
Cậu ngước lên. Priscilla đang nhìn thẳng, chờ đợi.
— Ngài hỏi tôi?
— Ta hỏi ngươi – Nàng phe phẩy quạt – Ngươi là người duy nhất trong đám hầu dám mở miệng. Nói đi.
Subaru nuốt nước bọt. *Bài kiểm tra.*
— Nếu vào thẳng rừng, Gerhardt sẽ báo Mathers. Bá tước có thể gửi quân. Chúng ta ít người.
— Ta đủ sức đánh bại cả trăm tên.
— Nhưng không phải lúc nào cũng nên đánh – Cậu nói nhanh – Nếu ngài thắng bằng kiếm, họ gọi ngài là kẻ cướp. Thắng bằng luật, họ gọi ngài là Vương.
Priscilla nheo mắt. Rồi nàng cười, nhẹ, không chế giễu.
— Thú vị đấy. Tiếp đi.
— Khảo sát thực địa – Subaru nói, giọng đều – Vào rừng, xem ma thạch, đánh giá trữ lượng. Rồi mới thương lượng. Có dữ liệu để đàm phán, và phe Mathers không thể nói ta thiếu thiện chí.
Priscilla gõ quạt lên bàn.
— Được. Làm theo cách của ngươi. Nhưng nếu kết quả không như ý, ngươi sẽ biết thế nào là lãnh hội cơn thịnh nộ của bổn cung.
***
Tám giờ sáng. Trụ sở thị trấn.
Gerhardt đợi trong phòng họp, áo choàng xanh là phẳng, tay đặt trên bàn gỗ dài. Bên cạnh lão là một thư ký.
— Phu nhân Priscilla – Lão cúi đầu – Tôi hy vọng ngài đã có quyết định sáng suốt.
— Ta sẽ vào rừng. Khảo sát thực địa. Xem thứ các ngươi gọi là ma thạch có đáng tranh giành không.
Gerhardt nhướng mày – Phu nhân, chúng tôi đã có báo cáo…
— Báo cáo của ngươi là của ngươi. Mắt ta là của ta – Priscilla cắt lời.
Lão im lặng, mắt lướt qua Subaru rồi quay lại Priscilla.
— Được. Tôi sẽ cho người hộ tống. Nhưng tôi khuyên ngài, đừng gài bẫy. Bá tước Mathers không phải người dễ tha thứ.
Priscilla đứng dậy – Bổn cung cũng vậy.
***
Ngoài trụ sở, gió thổi bụi mù mịt.
Al kéo Subaru ra góc – Cậu vừa làm gì thế?
— Đề xuất khảo sát thực địa.
— Tôi biết – Al lắc đầu – Nhưng Priscilla không thích đề xuất từ cấp dưới.
— Nếu nàng rút kiếm, chúng ta có chiến tranh với Mathers. Tôi không muốn chết vì mấy cục đá.
Al nhìn cậu một lúc – Cậu có tài đấy – Hắn nói khẽ – Nhưng đừng lạm dụng. Nàng thích bất ngờ, nhưng cũng thích kiểm soát.
— Tôi biết.
— Không, cậu không biết – Al vỗ vai cậu, mạnh hơn cần thiết – Nàng để cậu nói vì nàng thấy thú vị. Một ngày nào đó, nàng sẽ không thấy thú vị nữa. Nhớ lấy.
***
Trưa. Đoàn người tập trung ở cổng thị trấn.
Gerhardt cử ba người, hai lính canh và thợ mỏ già tên Durn. Ông ta gầy đen, mắt đục.
— Rừng ma thạch cách đây hai giờ – Giọng Durn khô khốc – Nhưng đừng vào sâu. Ban đêm, có thứ đi trong rừng.
— Thứ gì?
— Quái thú. Sói đá. Gấu lửa. Và những thứ còn tệ hơn.
Priscilla bước lên – Ta không sợ quái thú. Dẫn đường.
Đoàn người lên đường. Subaru đi cuối cùng.
Khu rừng hiện ra, xanh thẫm, lấp lánh tia sáng kỳ lạ từ sâu trong tán cây. Ma thạch. Thứ khiến hai phe suýt đánh nhau.
Trong bụng cậu, một cảm giác bất an, như thể khu rừng kia đang nhìn lại cậu.
Subaru siết quai đeo dao găm.
*Ta sẽ không chết hôm nay.*
Nhưng sâu thẳm, cậu biết, lời hứa đó không bao giờ là sự thật.
PHUONG NAM
Technology Solutions