Chương 13: Kẻ Thù Mới

07/07/2026  ·  phuongle

Subaru nằm trên giường, mắt mở trừng lên trần nhà.

Ngực đau mỗi lần thở. Băng trắng quấn chặt, thấm một vòng hồng. Vết thương, móng vuốt con thú, sâu đến ba phân. Nếu lệch thêm chút nữa, tim cậu đã thành tương.

*Nhưng ta còn sống.*

Cậu nhắm mắt. Trong đầu, hình ảnh Meili hiện ra, cô bé tóc xanh ngồi giữa bầy sói, nụ cười vô hồn. Và câu nói của nó: *”Anh nhìn quen lắm. Như kiểu anh đã chết ở đây rồi ấy.”*

Subaru rùng mình. Không phải vì lạnh.

— Tỉnh rồi à?

Giọng Al từ cửa. Subaru mở mắt, thấy bóng dáng mũ sắt bước vào, tay cầm một bát cháo bốc khói.

— Ngươi nấu à?, Subaru khàn giọng.

— Schult nấu – Al đặt bát lên bàn – Ta chỉ mang lên.

— Vinh dự quá.

— Đừng có đùa – Al kéo ghế ngồi xuống cạnh giường – Vết thương của cậu sâu lắm. Nếu không có thầy thuốc trong thị trấn, cậu đã ra đi rồi.

Subaru cười nhẹ, kéo vết thương – Nhưng tôi còn sống.

— Ừ. Sống – Al khoanh tay – Và cậu đã cứu mạng Bổn cung.

Im lặng.

Subaru nhìn Al qua khe mũ sắt – Nghe giọng ông… không vui lắm nhỉ?

— Vui?, Al lắc đầu – Cậu lao vào chỗ chết vì một người phụ nữ kiêu ngạo. Ta vui sao được?

— Nàng là chủ của chúng ta.

— Nàng là.. – Al ngừng. Rồi thở dài – Thôi. Chuyện qua rồi.

Subaru cố ngồi dậy. Đau. Nhưng cậu cần ngồi.

— Ông biết gì về con nhỏ đó không? Meili?

Al im lặng một lúc. Rồi hắn nói:

— Cô bé điều khiển quái thú. Đó không phải ma pháp, đó là một loại… năng lực đặc biệt. Ta từng nghe về kiểu người như vậy.

— Ở đâu?

— Ở.. – Al ngập ngừng – Ở chợ đen. Thế giới ngầm.

Subaru chăm chú nhìn Al – Kể đi.

Al đứng dậy, đi ra cửa sổ. Bên ngoài, trời xám xịt.

— Có một tổ chức. Không rõ tên. Họ nhận hợp đồng ám sát, nhưng không phải kiểu thường. Họ dùng những đứa trẻ được huấn luyện đặc biệt. Trẻ con không ai nghi ngờ, chúng có thể đến gần mục tiêu dễ dàng hơn bất kỳ sát thủ nào.

— Và Meili là một trong số đó?

— Có thể – Al quay lại – Nhưng cô bé đó đặc biệt hơn, nó điều khiển quái thú. Ta chưa từng nghe ai trong tổ chức đó có khả năng như vậy.

Subaru trầm ngâm – Nó nhắc đến ‘Mèo răng nanh’.

Al khựng lại.

— Ông biết cái tên đó?

Al không trả lời ngay. Hắn đi lại gần giường, kéo ghế ngồi xuống, giọng thấp hơn:

— Mèo răng nanh. Elsa Granhiert. Một sát thủ tự do, không thuộc tổ chức nào. Nổi tiếng vì… cách nàng ta giết người.

— Cách nào?

— Nàng ta mổ bụng nạn nhân. Lôi nội tạng ra ngoài – Al nói thẳng, không che giấu – Có tin đồn nàng ta thích nhìn nội tạng người sống. Và nàng ta rất, rất nhanh.

Subaru nuốt nước bọt.

— Cô bé đó nói ‘Chị Elsa’ – Al nhìn Subaru – Nếu Meili có liên quan đến Elsa, thì cô bé không chỉ là công cụ của một tổ chức, nó là công cụ của một kẻ nguy hiểm hơn nhiều.

— Và kẻ đứng sau Elsa?

— Không ai biết. Elsa làm việc một mình, hoặc ít nhất, người ta nghĩ vậy – Al lắc đầu – Cô bé đó là công cụ. Kẻ đứng sau nó mới là vấn đề.

Subaru gật đầu. Cậu hiểu.

*Cuộc chiến thực sự chưa bắt đầu.*

***

Tiếng bước chân ngoài hành lang. Schult mở cửa, cúi đầu:

— Bổn cung triệu kiến. Ngài Subaru, nếu ngài đi được.

Subaru cố đứng dậy. Đau. Nhưng cậu đứng được.

Al đỡ cậu – Đi thôi.

***

Priscilla ngồi trong phòng khách, không phải ngai vàng, chỉ là một chiếc ghế bành bọc nhung đỏ. Nàng mặc váy ngủ, tóc xõa, tay cầm tách trà.

— Ngươi đến được rồi đấy – Nàng nhìn Subaru từ đầu đến chân – Tốt. Ngồi xuống.

Subaru ngồi xuống ghế đối diện. Al đứng sau lưng.

— Bổn cung vừa nói chuyện với con nhỏ tóc xanh.

Subaru ngước lên – Nàng nói chuyện với nó?

— Sao? Không được sao?, Priscilla nhướng mày – Nó là tù nhân của ta, ta có quyền nói chuyện với tù nhân của mình.

— Nàng nói gì với nó?

Priscilla nhấp một ngụm trà – Hỏi nó muốn gì. Nó nói nó muốn về nhà. Ta bảo nó không có nhà để về. Nó cười.

— Nó cười?

— Ừ. Cười – Priscilla đặt tách xuống – Con nhỏ đó không sợ chết. Không sợ ta. Nó chỉ… chờ.

— Chờ gì?

— Chờ ‘chủ’ của nó đến cứu. Hoặc chờ chết – Priscilla nhìn Subaru – Nó giống ngươi.

Subaru sững lại – Giống tôi?

— Không sợ chết. Hoặc giả vờ không sợ – Nàng đứng dậy, đi đến cửa sổ – Ta ghét kiểu người đó. Làm ta khó chịu.

Im lặng.

Rồi Priscilla quay lại – Nhưng ta sẽ giữ nó lại. Cho nó ăn. Cho nó ngủ. Đối xử tốt với nó.

— Tại sao?

— Vì nó có thể dùng được – Priscilla cười nhẹ – Một đứa trẻ điều khiển quái thú, nếu ta thuần hóa được nó, nó sẽ là vũ khí lợi hại.

— Và nếu không thuần hóa được?

— Thì ta giết nó – Priscilla nói như chuyện đương nhiên – Nhưng trước đó, ta cho nó một cơ hội. Đó là lòng tốt của ta.

Subaru nhìn Priscilla. Nàng đứng dưới ánh sáng từ cửa sổ, tóc cam rực rỡ, mắt đỏ thẫm, kiêu ngạo, tàn nhẫn, nhưng có một thứ gì đó…

*Nàng cho Meili cơ hội. Không phải vì chiến lược, vì nàng thấy Meili đáng được cứu.*

Subaru chợt nhận ra: Priscilla không chỉ là kẻ kiêu ngạo. Nàng có nghĩa khí riêng, một kiểu ‘noblesse oblige’ méo mó nhưng thật sự tồn tại.

— Ngươi nhìn ta kỳ lắm – Priscilla nói, giọng nửa đùa – Có gì trên mặt ta à?

— Không – Subaru lắc đầu – Chỉ là… cảm ơn nàng.

Priscilla nhướng mày – Cảm ơn vì cái gì?

— Vì đã cho nó cơ hội.

Priscilla nhìn cậu một lúc. Rồi nàng cười, một nụ cười nhẹ, không châm chọc.

— Ngươi nghĩ ta là quái vật à?, Nàng bước lại gần, đứng trước mặt Subaru – Ta là người thừa kế của Barielle. Ta có trách nhiệm với những gì thuộc về ta. Và con nhỏ đó.. – Nàng ngừng – Nó là của ta bây giờ.

Subaru cúi đầu – Vâng.

— Nghỉ đi – Priscilla quay lưng – Ngươi còn yếu. Và ta cần ngươi khỏe lại, vì những chuyện sắp tới.

Nàng bước ra khỏi phòng. Al nhìn theo, rồi quay sang Subaru.

— Cậu thấy chưa?, Al nói khẽ – Nàng có mặt nhân văn đấy. Chỉ là… nàng không bao giờ thừa nhận.

Subaru gật đầu.

***

Đêm.

Subaru đứng bên cửa sổ phòng mình. Ngực vẫn đau, nhưng cậu không thể nằm yên.

Bên ngoài, thị trấn yên tĩnh. Ánh trăng bạc trải dài trên mái nhà.

*Meili. Elsa. Mèo răng nanh.*

Cậu nhớ lại những gì Al nói. Một sát thủ mổ bụng nạn nhân. Một cô bé điều khiển quái thú. Và kẻ đứng sau tất cả.

*Còn gì nữa?*

Subaru nhìn lên bầu trời. Trong ký ức của cậu, không phải ký ức của vòng lặp này, mà là thứ gì đó sâu hơn, có một cái tên khác.

*Cá Voi Trắng.*

Cậu không biết tại sao cái tên đó hiện ra trong đầu. Nhưng cậu biết, nó sẽ sớm xuất hiện.

— Mèo răng nanh… Cá Voi Trắng.. – Subaru thì thầm – Chúng sắp xuất hiện.

Cậu siết chặt tay.

*Và lần này, ta sẽ không để mất thêm ai nữa.*

Ngoài cửa sổ, một cánh chim bay ngang qua mặt trăng. Rồi màn đêm lại tĩnh lặng.

Trong căn phòng cuối hành lang, Meili ngồi trên giường, tay vuốt ve con thú bông cũ. Cô bé nhìn ra cửa sổ, nơi có ánh trăng, và mỉm cười.

— Chị Elsa sắp đến rồi.. – Cô bé thì thầm – Em biết mà.

Cô bé ôm con thú bông, nhắm mắt.

Và trong bóng tối, không ai thấy nụ cười ấy.

← Quay lại bài viết