Sáu giờ sáng, Minh đã thức dậy.
Anh không cần báo thức. Kiếp trước, tám năm đi làm đã rèn cho anh thói quen dậy đúng giờ, không sai một phút. Nhưng hôm nay, anh dậy sớm hơn thường lệ — không phải vì lo lắng, mà vì háo hức.
Minh bước vào phòng tắm, nhìn mình trong gương. Khuôn mặt hai mươi hai tuổi, mắt sáng, da căng. Anh mỉm cười với chính mình.
— Hôm nay sẽ có chuyện vui đây.
Anh đánh răng, rửa mặt, thay bộ quần áo đã là từ tối qua. Chiếc áo sơ mi trắng tay ngắn, quần tây đen, giày da nâu. Căn bản, lịch sự, không nổi bật. Vừa đủ để không bị chê, vừa đủ để không bị để ý.
Bảy giờ mười lăm, Minh bước vào công ty Hoàng Gia. Căn phòng kỹ thuật tầng bốn vắng hoe, chỉ có mấy người đến sớm. Anh Lân đã ngồi ở bàn bên cạnh, tay cầm cốc cà phê, mắt dán vào màn hình.
— Ô, cậu đến sớm thế? — Lân ngẩng lên, ngạc nhiên.
— Em muốn bắt đầu sớm cho quen việc ạ.
— Chăm thế. — Lân cười — Nhưng mà… cẩn thận đấy. Ở đây chăm quá cũng không phải lúc nào cũng tốt.
Minh hiểu ý. Lân đang nhắc nhở anh, một cách tế nhị. Kiếp trước, Lân cũng từng nói câu tương tự, nhưng hồi đó anh không hiểu. Hoặc có hiểu, nhưng không dám tin.
— Vâng, em biết rồi ạ.
Minh mở máy tính, đăng nhập. Màn hình hiện ra bảng hệ thống quản lý dự án. Anh lướt qua danh sách công việc, kiểm tra các bản vẽ đang xử lý. Tay anh di chuyển nhanh, chính xác.
Tám giờ. Nhân viên bắt đầu vào đông dần. Tiếng gõ bàn phím, tiếng nói chuyện, tiếng cười đùa. Căn phòng kỹ thuật dần ồn ào.
Tám giờ mười lăm, trưởng phòng Tuấn bước vào.
Hắn mặc bộ vest xám, tóc vuốt keo bóng, mặt tỉnh bơ. Đi ngang qua dãy bàn nhân viên, hắn không nhìn ai, không chào ai. Cánh cửa phòng riêng đóng sầm lại.
Minh nhìn theo cánh cửa, khóe môi khẽ nhếch.
*Hắn sắp ra tay rồi.*
Và đúng như dự đoán, mười phút sau, trưởng phòng mở cửa, gọi:
— Minh, vào đây anh nhờ tí.
Căn phòng trưởng phòng rộng chừng hai mươi mét vuông, bàn làm việc bày máy tính, mấy xấp tài liệu và một lọ hoa giả. Tường treo bằng khen của công ty, sơ đồ tổ chức, và một tấm ảnh chụp hắn bắt tay với đối tác.
— Ngồi đi.
Minh kéo ghế ngồi xuống, mặt vô cảm.
Trưởng phòng đẩy một xấp bản vẽ qua bàn. Giấy A1, gấp tư, dày cộp. Trên cùng là bản vẽ mặt bằng hệ thống điện cho một nhà xưởng — đề án mà Minh biết rất rõ.
— Cái này là bản vẽ thiết kế sơ bộ cho hạng mục nhà xưởng số 3. Anh vừa nhận từ bên thiết kế. Em kiểm tra lại giúp anh các thông số, rồi nộp lên cho giám đốc kỹ thuật. Chiều nay phải có.
Minh cầm bản vẽ lên, mắt lướt qua.
Trong lòng anh, một nụ cười lạnh tanh.
*Lại chiêu này.*
Kiếp trước, cũng chính bản vẽ này. Cũng cùng một câu nói: *”Kiểm tra rồi nộp lên giám đốc.”* Và anh — cậu sinh viên mới ra trường ngày ấy — đã tin tưởng kiểm tra qua loa, thấy không có vấn đề gì lớn, rồi nộp lên.
Kết quả: giám đốc kỹ thuật phát hiện ba lỗi sai nghiêm trọng. Bản vẽ sai thông số kỹ thuật ở cụm tủ điện phân phối, sai vị trí đặt cáp, và thiếu một rơ-le bảo vệ quan trọng.
Hồi đó, trưởng phòng đổ hết tội cho anh: *”Nhân viên mới kiểm tra không kỹ, tôi cũng không ngờ nó lại bất cẩn thế.”* Giám đốc kỹ thuật mắng anh thậm tệ trước mặt cả phòng. Bài học đầu đời — và là vết thương đầu tiên trong chuỗi ngày bị chèn ép.
Nhưng lần này…
— Em xem rồi báo cáo lại cho anh. — Trưởng phòng nói, giọng hời hợt, mắt đã quay vào màn hình.
— Vâng, em làm ngay.
Minh cầm bản vẽ, đứng dậy, bước ra ngoài.
Khi cánh cửa phòng trưởng phòng khép lại, anh nhìn xuống xấp giấy trên tay. Nụ cười trên môi anh lúc này không còn lạnh nữa — nó đầy tự tin.
*Đã từng mắc bẫy một lần. Lần này, đến lượt tao giăng bẫy lại.*
Minh trải bản vẽ ra bàn làm việc. Anh lấy bút chì, thước kẻ, và bắt đầu kiểm tra từng chi tiết.
Tám năm kinh nghiệm kiếp trước — không phải thứ gì cao siêu, nhưng đủ để anh đọc bản vẽ nhanh hơn bất kỳ ai trong phòng. Anh biết từng lỗi sai nằm ở đâu, bởi anh đã từng trả giá cho chúng.
Lỗi thứ nhất: cụm tủ điện phân phối. Trên bản vẽ, tủ điện được đặt cách tường 1,2 mét. Theo quy chuẩn an toàn, khoảng cách tối thiểu phải là 1,5 mét để đảm bảo không gian thao tác. Sai số 0,3 mét — không nhiều, nhưng đủ để bị giám đốc kỹ thuật bắt lỗi.
Lỗi thứ hai: vị trí đặt cáp. Bản vẽ thể hiện tuyến cáp đi qua khu vực có đường ống nước. Kiếp trước, anh không để ý. Kiếp này, anh thấy ngay: cáp điện và đường ống nước đặt gần nhau là sai quy định phòng cháy.
Lỗi thứ ba: thiếu rơ-le bảo vệ quá tải cho cụm máy nén khí. Đây là lỗi tinh vi nhất — nếu không có kinh nghiệm thực tế, khó mà phát hiện. Bản vẽ chỉ thể hiện aptomat tổng, nhưng với công suất cụm máy nén khí, bắt buộc phải có thêm rơ-le bảo vệ riêng.
Minh nhìn ba lỗi sai, gật gù.
Trưởng phòng cố tình để những lỗi này trong bản vẽ. Nếu anh nộp lên mà không phát hiện, anh sẽ bị giám đốc mắng. Nếu anh phát hiện và báo lại, trưởng phòng sẽ nói: *”À, anh cũng vừa phát hiện ra, định sửa thì em đã mang đi rồi.”* — đẩy trách nhiệm sang anh.
Dù thế nào, anh cũng là người chịu thiệt.
Nhưng lần này, Minh chọn cách khác.
Anh lấy bút chì, bắt đầu sửa từng lỗi một. Nhưng không chỉ sửa — anh còn bổ sung thêm chi tiết. Anh vẽ thêm sơ đồ đấu nối cho cụm tủ điện, ghi chú thông số kỹ thuật chính xác, đánh dấu vị trí rơ-le bảo vệ cần lắp thêm.
Khi xong, bản vẽ không còn là bản vẽ sai nữa. Nó đã trở thành một bản thiết kế hoàn chỉnh, chi tiết hơn cả bản gốc.
Minh ngắm nghía tác phẩm của mình, hài lòng.
— Cậu làm gì mà chăm chú thế?
Giọng Lân vang lên bên cạnh. Minh giật mình, ngẩng lên. Lân đang đứng cạnh bàn, tay cầm cốc nước, mắt tò mò nhìn bản vẽ.
— À, em kiểm tra bản vẽ trưởng phòng giao.
— Bản vẽ nhà xưởng số 3 hả? — Lân liếc qua, mặt hơi biến sắc — Cái này… khó đấy. Cậu cẩn thận.
Minh nhìn Lân. Anh biết Lân đang muốn nói gì. Kiếp trước, Lân cũng từng nhìn thấy anh cầm bản vẽ này, cũng từng nói câu tương tự. Nhưng hồi đó anh không hiểu.
— Vâng, em biết rồi ạ.
Lân gật đầu, không nói thêm. Anh quay về bàn mình, tiếp tục công việc.
Minh nhìn đồng hồ. Mười giờ sáng. Còn sáu tiếng trước hạn nộp.
Anh đứng dậy, cầm bản vẽ đi ra phòng giám đốc kỹ thuật.
Phòng giám đốc kỹ thuật nằm ở cuối hành lang tầng bốn, cạnh cầu thang. Cửa kính mờ, bên trong là một căn phòng rộng hơn phòng trưởng phòng một chút.
Minh gõ cửa.
— Vào đi.
Giọng trầm, đều, không cảm xúc. Giám đốc kỹ thuật — ông ta khoảng bốn mươi lăm tuổi, mặt vuông, tóc húi cua, đeo kính gọng vàng. Ngồi sau bàn làm việc bày la liệt hồ sơ, tay cầm bút, mắt nhìn Minh từ trên xuống dưới.
— Em là…?
— Dạ, em là Quang Minh, nhân viên mới phòng kỹ thuật. Trưởng phòng bảo em mang bản vẽ nhà xưởng số 3 lên cho anh kiểm tra ạ.
— Ừ, để đấy.
Giám đốc kỹ thuật đưa tay, Minh đặt bản vẽ lên bàn. Ông ta mở ra, lướt mắt qua. Rồi bất ngờ, ông ta dừng lại.
Mắt ông ta nheo lại.
— Cái này… em vẽ thêm à?
Giọng ông ta có chút ngạc nhiên, pha lẫn nghi ngờ.
— Dạ, em thấy bản vẽ gốc còn thiếu vài chi tiết, nên em bổ sung thêm cho đầy đủ ạ.
— Thiếu chi tiết gì?
— Cụm tủ điện phân phối đặt cách tường 1,2 mét, nhưng quy chuẩn an toàn yêu cầu tối thiểu 1,5 mét ạ. Tuyến cáp đi qua khu vực đường ống nước — em nghĩ nên điều chỉnh lộ trình để tránh nguy cơ chập cháy. Và cụm máy nén khí cần thêm rơ-le bảo vệ quá tải riêng.
Minh nói chậm, rõ ràng, từng câu từng chữ. Giọng anh bình thản, không kiêu căng, không sợ hãi.
Giám đốc kỹ thuật im lặng một lúc. Ông ta nhìn bản vẽ, nhìn Minh, rồi lại nhìn bản vẽ.
— Em mới ra trường à?
— Dạ, em tốt nghiệp năm nay ạ.
— Trường nào?
— Đại học Kỹ thuật Công nghiệp.
Giám đốc kỹ thuật nhướng mày. Cái nhướng mày ấy, Minh biết rõ ý nghĩa. Kiếp trước, ông ta cũng từng nhướng mày như thế khi nghe tên trường anh — một cái nhướng mày của kẻ coi thường.
Nhưng lần này, trong ánh mắt ông ta có thêm thứ gì đó. Tò mò? Ngạc nhiên? Không rõ.
— Được rồi, để tôi xem. Em về đi.
— Vâng, em cảm ơn anh.
Minh quay người bước ra. Khi cánh cửa khép lại, anh thở phào nhẹ nhõm.
*Bước một, hoàn thành.*
Mười một giờ trưa. Minh ngồi ở bàn làm việc, mở máy tính, giả vờ đọc tài liệu kỹ thuật. Anh không muốn tỏ ra quá thoải mái, cũng không muốn tỏ ra quá căng thẳng. Vừa đủ để không ai chú ý.
Trưởng phòng Tuấn đi ngang qua, nhìn thấy bàn Minh trống trải.
— Nộp bản vẽ rồi à?
— Dạ, em nộp rồi ạ.
— Giám đốc nói gì không?
— Dạ, anh ấy bảo để xem.
Trưởng phòng gật đầu, mặt không biểu cảm. Hắn quay vào phòng, đóng cửa.
Minh nhìn theo, khóe môi khẽ nhếch.
Hắn đang chờ đợi. Chờ đến chiều, khi giám đốc kỹ thuật gọi anh lên mắng. Chờ để đổ thêm dầu vào lửa, để khẳng định với cấp trên rằng “nhân viên mới từ trường không top thì chỉ thế thôi.”
Nhưng chiều nay, khi giám đốc kỹ thuật mở bản vẽ ra, ông ta sẽ thấy một bản thiết kế đã được sửa hoàn chỉnh. Và câu hỏi sẽ là: *”Tại sao bản vẽ gốc lại sai?”*
Trưởng phòng chưa biết điều đó.
Và Minh sẽ để hắn tiếp tục không biết, cho đến phút cuối cùng.
Mười hai giờ. Minh xuống căn tin ăn trưa. Anh gọi một suất cơm sườn, ngồi ở góc quen thuộc.
Đang ăn, điện thoại reo. Mẹ gọi.
— Minh à, trưa rồi con ăn cơm chưa?
— Con ăn rồi mẹ ạ.
— Hôm nay đi làm thế nào? Có mệt không? Có ai bắt nạt con không?
Minh cười. Câu hỏi của mẹ giống hệt kiếp trước. Bà luôn lo lắng, luôn hỏi han, dù anh đã hai mươi hai tuổi.
— Dạ, mọi chuyện tốt cả mẹ ạ. Đồng nghiệp vui vẻ, công việc cũng ổn.
— Thế à? Tốt quá. Mà con nhớ chiều về ăn cơm, mẹ nấu canh chua với cá rô đồng…
Giọng mẹ ấm áp, vui vẻ. Minh nghe mà lòng bình yên lạ.
— Vâng, con về.
Cúp máy, Minh nhìn điện thoại một lúc. Kiếp trước, sau khi anh mất, mẹ đã khóc đến hỏng cả mắt. Anh không muốn điều đó xảy ra lần nữa.
Anh ăn nốt suất cơm, đứng dậy, lên phòng làm việc.
Một giờ chiều. Căn phòng kỹ thuật chìm trong không khí buồn ngủ sau giờ trưa. Mấy nhân viên gục mặt xuống bàn, mấy người khác lướt web, uống cà phê.
Minh ngồi trước máy tính, mở bản vẽ mẫu, nghiên cứu. Anh không muốn lãng phí thời gian. Kiếp trước, anh đã lãng phí tám năm. Kiếp này, từng giây đều quý giá.
Đột nhiên, chuông báo cháy rít lên.
Tiếng còi chói tai xé toạc không khí yên tĩnh. Đèn báo khẩn cấp trên trần nhà nhấp nháy đỏ. Cả phòng giật bắn, ai nấy ngơ ngác nhìn nhau.
— Gì thế? Cháy à?
— Chuông báo cháy kìa!
— Có cháy thật không?
Mọi người bắt đầu nhốn nháo. Mấy người đứng dậy, chạy ra cửa. Tiếng la hét, tiếng ghế xô lệch, tiếng giày chạy thình thịch trên hành lang.
Minh đứng dậy, nhưng không chạy. Anh lắng nghe.
Tiếng chuông báo cháy vang từ loa trung tâm. Nhưng Minh không ngửi thấy mùi khói. Không thấy lửa. Và anh biết — kiếp trước, cũng có một lần chuông báo cháy reo như thế này.
Đó không phải cháy. Đó là sự cố kỹ thuật ở phân xưởng số 2.
Điện thoại bàn trên bàn trưởng phòng đổ chuông. Trưởng phòng Tuấn bước ra, mặt tái mét, nghe máy. Gương mặt hắn biến sắc liên tục: từ ngạc nhiên sang lo lắng, rồi sang hoảng hốt.
— Cái gì? Van áp suất? — Hắn nói to — Các anh không tự xử lý được à?
Đầu dây bên kia nói gì đó, mặt hắn càng tái hơn.
— Được rồi, để tôi xuống.
Hắn cúp máy, quay ra nói với cả phòng:
— Có sự cố ở phân xưởng số 2. Hệ thống van áp suất gặp vấn đề. Anh Lân, anh Hùng, xuống với tôi.
Hai người đàn ông đứng dậy, mặt nghiêm trọng. Họ chạy theo trưởng phòng ra cửa thang máy.
Cả phòng bắt đầu xôn xao.
— Lại sự cố à?
— Tháng trước cũng bị một lần rồi.
— Lần này nghiêm trọng hơn hay sao ấy, trưởng phòng mặt tái xanh.
Minh ngồi xuống, mắt nhìn ra cửa. Anh biết sự cố này. Kiếp trước, nó đã xảy ra đúng vào ngày thứ hai anh đi làm. Hồi đó, anh chỉ là nhân viên mới, không dám lên tiếng, không dám hành động. Anh đứng nhìn cả phòng hoảng loạn, nhìn trưởng phòng và kỹ sư trưởng đổ lỗi cho nhau, nhìn sự cố kéo dài suốt ba tiếng đồng hồ trước khi có người từ bên ngoài đến xử lý.
Lần này, mọi chuyện sẽ khác.
Mười lăm phút sau, trưởng phòng quay lại. Mặt hắn đỏ gay, mồ hôi lấm tấm trên trán. Theo sau là Lân và Hùng — cả hai đều lắc đầu.
— Không xử lý được. — Lân nói với mấy đồng nghiệp — Van áp suất bị kẹt, không biết do cặn bẩn hay do lỗi cơ khí. Kỹ sư trưởng đang loay hoay, không tìm ra nguyên nhân.
— Thế có nguy hiểm không? — Ai đó hỏi.
— Nếu không xử lý kịp, có thể gây nổ đường ống. Mà nếu nổ thì… — Lân không nói hết câu, nhưng ai cũng hiểu.
Cả phòng im lặng. Không khí nặng nề.
Trưởng phòng đứng ở cửa phòng mình, tay bấm điện thoại liên tục. Hắn gọi cho ai đó — có lẽ là giám đốc kỹ thuật, có lẽ là người bên bảo trì. Giọng hắn gấp gáp, lo lắng.
— Vâng, tôi biết rồi. Đang xử lý… Vâng, tôi sẽ báo cáo sau.
Hắn cúp máy, quay vào phòng, đóng sập cửa.
Minh nhìn cánh cửa đóng chặt. Trong đầu anh, một ý nghĩ đang hình thành.
Anh biết vấn đề là gì.
Kiếp trước, sự cố này kéo dài ba tiếng. Cuối cùng, một kỹ sư già từ phòng bảo trì — người đã nghỉ hưu hai năm trước — được gọi đến. Ông ta chỉ mất mười lăm phút để phát hiện nguyên nhân: van áp suất bị kẹt do cặn bẩn tích tụ trong đường ống dẫn dầu bôi trơn. Một lỗi nhỏ, nhưng vì không ai dám động vào hệ thống, nên nó trở thành vấn đề lớn.
Minh biết cách xử lý. Anh đã từng chứng kiến người kỹ sư già làm việc đó. Và với tám năm kinh nghiệm kiếp trước, anh có thể làm tốt hơn.
Nhưng liệu anh có nên đứng lên?
Nếu anh đứng lên, anh sẽ lộ tài. Trưởng phòng sẽ nghi ngờ. Giám đốc kỹ thuật sẽ thắc mắc. Một nhân viên mới vào ngày thứ hai, làm sao có thể xử lý sự cố mà kỹ sư trưởng còn chịu?
Nhưng nếu không đứng lên, sự cố sẽ kéo dài. Nguy cơ nổ đường ống là có thật. Thiệt hại về người và của — anh không muốn nghĩ đến.
Minh nhìn đồng hồ. Một giờ rưỡi chiều.
Anh có mười lăm phút để quyết định.
Tiếng chuông điện thoại lại reo. Lần này là máy bàn của phòng kỹ thuật. Một nhân viên bắt máy, nghe, mặt biến sắc.
— Trưởng phòng ơi, phân xưởng số 2 gọi. Họ nói áp suất đang tăng, van xả không hoạt động. Nếu không xử lý trong vòng một tiếng nữa, có thể…
Cô nhân viên không nói hết câu. Nhưng ai cũng hiểu.
Trưởng phòng mở cửa, mặt cắt không còn giọt máu.
— Gọi cho công ty bảo trì bên ngoài chưa?
— Rồi ạ, họ nói phải hai tiếng nữa mới có người đến.
— Hai tiếng? — Hắn gần như gầm lên — Thế thì chết hết!
Cả phòng im phăng phắc. Không ai dám nói gì.
Minh hít một hơi thật sâu.
Đã đến lúc.
Anh đứng dậy. Ghế lùi ra sau, tiếng ma sát với sàn nhà vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh lặng.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía anh.
— Trưởng phòng, để em xem thử.
Giọng Minh vang lên, bình thản, không cao không thấp.
Trưởng phòng quay lại, nhìn Minh với ánh mắt không thể tin nổi.
— Em?
— Vâng, em.
— Em mới vào có hai ngày, biết gì về hệ thống van áp suất mà đòi xem?
— Em tốt nghiệp chuyên ngành kỹ thuật điện, có học qua hệ thống khí nén và thủy lực. — Minh nói, giọng vẫn đều — Hơn nữa, bây giờ không có ai khác, để em xem thử cũng không mất gì.
Trưởng phòng nhìn Minh, mắt hắn đầy nghi ngờ. Nhưng trước áp lực của sự cố, hắn không có lựa chọn.
— Được. Nhưng nếu không làm được thì đừng có mà làm phiền.
— Vâng.
Minh bước ra khỏi bàn, đi về phía cửa. Anh không vội, không chậm. Từng bước chân đều đặn, chắc chắn.
Khi đi ngang qua bàn Lân, anh nghe thấy giọng thì thầm:
— Cẩn thận đấy.
Minh gật nhẹ, không quay lại.
Anh bước ra hành lang, hướng về phía cầu thang. Phân xưởng số 2 ở tầng một, cuối dãy.
Trong đầu anh, hình ảnh người kỹ sư già hiện ra. Ông ta mặc bộ quần áo bảo hộ cũ kỹ, tay cầm cờ lê, mò mẫm bên đường ống dẫn dầu. Mười lăm phút — chỉ mười lăm phút — và sự cố được giải quyết.
Minh có thể làm được.
Nhưng liệu anh có nên làm quá xuất sắc không?
Hay chỉ nên xử lý vừa đủ, để không gây quá nhiều chú ý?
Anh vừa đi vừa nghĩ. Đến chân cầu thang, anh đã có câu trả lời.
*Không. Lần này, tao sẽ làm hết sức.*
*Bởi vì tao không còn tám năm để lãng phí nữa.*
Minh đẩy cửa bước vào phân xưởng số 2.
Phía trước, tiếng máy móc gầm rú, tiếng hơi xì xì, và mùi dầu nhớt nồng nặc.
Anh bước vào, sẵn sàng.
PHUONG NAM
Technology Solutions