Chiều hôm đó, Minh vừa về đến phòng kỹ thuật thì thấy Lân đứng ở cửa, mặt nhăn nhó ra hiệu.
— Ông gọi mày đấy. — Lân thì thầm, khẽ gật đầu về phía cuối phòng — Mặt ông ta khó chịu lắm, cẩn thận.
Minh nhìn theo hướng Lân chỉ. Cánh cửa phòng riêng của trưởng phòng Tuấn đang mở hé, một vệt sáng vàng hắt ra nền gạch.
Anh gõ cửa.
— Vào.
Giọng trưởng phòng khô khốc, không cảm xúc.
Minh đẩy cửa bước vào. Phòng trưởng phòng nhỏ hơn phòng họp tầng ba nhiều — một chiếc bàn làm việc bằng gỗ, một tủ hồ sơ sắt, vài chậu cây cảnh để trên kệ. Trưởng phòng Tuấn ngồi sau bàn, hai tay chống lên mặt bàn, trước mặt là một tập bản vẽ dày.
— Đóng cửa lại.
Minh khép cửa. Tiếng chốt cửa kêu *cạch* nhẹ.
— Tôi có việc cho cậu đây. — Trưởng phòng đẩy tập bản vẽ về phía Minh — Phần thiết kế mạch điện cho tủ phân phối chính nhà xưởng số 1. Cậu làm cái này.
Minh bước lại gần, cầm tập bản vẽ lên. Anh lật qua vài trang — mạch điện phức tạp, nhiều tầng, đòi hỏi tính toán chi tiết về tải, về tiết diện dây, về hệ số an toàn. Kiếp trước, anh từng mất cả tuần để làm phần này, vì không có tài liệu tham khảo.
— Phần này khá phức tạp. — Trưởng phòng nói, giọng hời hợt — Nhưng tôi nghĩ với năng lực của cậu, chắc không vấn đề gì. Hạn chót là ba ngày, sáng thứ Bảy nộp.
Minh không nói gì. Anh tiếp tục lật bản vẽ, kiểm tra từng trang. Đúng như dự đoán — bản vẽ tổng thể không có, tài liệu tham khảo về thông số kỹ thuật của các thiết bị hiện tại cũng không. Chỉ có một bản vẽ sơ đồ khối mờ nhạt, gần như không đọc được.
— Tài liệu tham khảo đâu anh? — Minh hỏi, giọng bình thản.
— Ờ… — Trưởng phòng hắng giọng, mắt không nhìn Minh — Tôi để quên ở nhà rồi. Mai tôi mang. Mà cậu cứ làm trước đi, phần nào cần thì hỏi tôi.
Minh gật đầu. Trong đầu anh, một nụ cười lạnh hiện ra.
*Chiêu cũ. Y hệt kiếp trước.*
— Vâng, em làm được. — Minh nói, cầm tập bản vẽ lên — Ba ngày, sáng thứ Bảy.
Trưởng phòng hơi ngửa người ra ghế, hai tay đan vào nhau. Một tia bất ngờ lóe lên trong mắt hắn — hắn không ngờ Minh nhận việc nhanh như vậy, không phàn nàn, không hỏi thêm.
— Tốt. — Hắn nói, cố giữ giọng điềm tĩnh — Ra làm việc đi.
Minh quay người bước ra. Khi cánh cửa khép lại sau lưng, anh nghe thấy tiếng thở ra nhẹ của trưởng phòng — một tiếng thở của kẻ vừa gieo xong cái bẫy.
Minh trở về bàn làm việc, đặt tập bản vẽ xuống. Lân lập tức rướn người sang:
— Gì thế?
— Thiết kế mạch tủ phân phối chính nhà xưởng số 1. Ba ngày.
Lân xuýt xoa:
— Cái đó khó đấy. Tao nghe nói năm ngoái có thằng kỹ sư làm ba tuần mới xong. Ông giao cho mày ba ngày?
— Ừ.
— Điên à? Mày không từ chối được à?
Minh lắc đầu, cầm bút lên:
— Từ chối thì ông ấy bảo tao yếu kém. Làm thì được, không sao.
Lân nhìn Minh một lúc, rồi lắc đầu quay về bàn. Hắn không hiểu. Làm sao hắn hiểu được — Minh đã làm cái này một lần rồi, kiếp trước. Cũng cái bẫy đó, cũng thiếu tài liệu, cũng ba ngày hạn chót. Kiếp trước anh đã thức trắng ba đêm, mò mẫm từng con số, tính đi tính lại đến phát sốt.
Lần này, anh chỉ cần nhớ lại.
Minh mở ngăn kéo bàn, lấy ra một tờ giấy trắng. Anh bắt đầu phác thảo — từng đường mạch, từng thông số, từng công thức tính toán. Trong đầu anh, bản thiết kế kiếp trước hiện ra rõ mồn một, như một tấm ảnh chụp.
Anh viết nhanh, dứt khoát. Bàn tay lướt trên giấy, không ngừng lại.
Lân ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng liếc sang. Càng nhìn, mắt hắn càng mở to. Những đường vẽ của Minh — thẳng, chuẩn xác, không một lỗi tẩy xóa — như thể anh đã vẽ nó hàng trăm lần rồi.
Đến bảy giờ tối, cả phòng kỹ thuật chỉ còn mỗi Minh.
Anh ngồi trước bàn, xung quanh là những tờ giấy nháp, bản vẽ phác thảo, và một cốc cà phê đã nguội từ lâu. Đèn huỳnh quang trên trần kêu *ù ù* đều đặn, hòa với tiếng quạt máy lạnh.
Minh ngừng tay, ngả người ra ghế. Anh nhắm mắt.
Kiếp trước, cũng cái bàn này, cũng cái đèn này. Anh ngồi đến hai giờ sáng, mắt cay xè, đầu óc quay cuồng vì thiếu ngủ. Trưởng phòng không đưa tài liệu — không phải “quên”, mà cố tình không đưa. Để anh thất bại. Để hắn có cớ mắng anh trước mặt giám đốc.
Và anh đã thất bại thật.
Bản thiết kế sai ba chỗ. Trưởng phòng đứng trước phòng họp, chỉ vào từng lỗi, giọng đầy vẻ thất vọng giả tạo: “Tôi tưởng cậu giỏi lắm cơ mà? Hóa ra chỉ thế thôi à?” Giám đốc kỹ thuật lắc đầu, nhìn anh như nhìn một kẻ vô dụng. Cả phòng im lặng, không ai dám nói gì.
Minh mở mắt.
Anh nhìn xuống bản vẽ trên bàn — bản vẽ đã hoàn thiện hơn một nửa, từng đường nét rõ ràng, chính xác. Lần này, không có sai sót. Lần này, anh không cần tài liệu tham khảo của trưởng phòng. Lần này, anh đã có sẵn mọi thứ trong đầu.
Anh cầm cốc cà phê lên, định uống một ngụm thì nhận ra nó đã nguội ngắt. Anh đặt cốc xuống, đứng dậy định đi pha cốc khác.
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng kỹ thuật mở ra.
Hoàng Lan đứng ở cửa, tay cầm một chiếc túi xách da màu nâu, trên vai khoác một chiếc áo khoác mỏng. Tóc cô hơi rối, như thể cô vừa ở ngoài đường về.
Cô nhìn thấy Minh, khựng lại.
— Anh vẫn chưa về?
— Chị cũng thế. — Minh cười — Tưởng chị về sớm rồi.
— Tôi có việc với đối tác, xong muộn. Về lấy vài thứ.
Hoàng Lan bước vào phòng, đi về phía bàn làm việc của mình ở góc phòng. Cô mở ngăn kéo, lấy ra một tập tài liệu. Khi xoay người định đi, cô nhìn thấy những tờ giấy trải đầy trên bàn Minh.
Cô dừng lại.
— Anh làm gì mà muộn thế?
— Thiết kế mạch tủ phân phối chính nhà xưởng số 1. — Minh nói, giọng nhẹ như không — Trưởng phòng giao, hạn ba ngày.
Hoàng Lan nhướng mày. Cô đặt túi xách xuống, bước lại gần bàn Minh.
— Cho tôi xem được không?
Minh gật đầu, đẩy bản vẽ về phía cô.
Hoàng Lan cúi xuống nhìn. Im lặng kéo dài. Cô lướt tay trên tờ giấy, theo từng đường mạch, từng ký hiệu kỹ thuật. Mặt cô không biểu cảm, nhưng đôi mày khẽ nhíu lại khi cô nhìn thấy độ phức tạp của bản thiết kế.
— Đây là phần khó nhất trong dự án. — Cô nói, giọng trầm — Sao trưởng phòng lại giao cho anh?
— Chắc muốn thử năng lực em.
Hoàng Lan ngẩng đầu lên nhìn Minh. Cô không nói gì, nhưng trong mắt cô có một tia sáng — không phải ngạc nhiên, mà là một thứ gì đó sâu hơn. Sự đánh giá lại.
— Anh làm được bao nhiêu rồi?
— Hơn nửa.
— Mới từ chiều tới giờ?
— Ừ.
Hoàng Lan nhìn Minh một lúc. Rồi cô kéo chiếc ghế bên cạnh, ngồi xuống.
— Tôi ngồi đây một lát được không? Tôi cũng có việc cần xem.
— Tất nhiên.
Hai người ngồi cạnh nhau trong căn phòng vắng. Minh cắm cúi vẽ, Hoàng Lan mở laptop, lướt qua các số liệu. Thỉnh thoảng cô ngước lên nhìn bản vẽ của Minh, rồi lại cúi xuống.
Không ai nói gì. Nhưng sự im lặng không hề nặng nề.
Minh vẽ xong một đoạn mạch, ngừng tay, kiểm tra lại các thông số. Anh tính nhẩm trong đầu — dòng điện định mức, hệ số an toàn, sụt áp trên đường dây — tất cả đều khớp.
— Anh tính nhẩm à? — Hoàng Lan bất ngờ lên tiếng, không ngước mắt khỏi màn hình.
— Ừ, tính nhẩm trước, vẽ sau. Đỡ mất thời gian.
— Tôi chưa thấy ai làm kỹ thuật mà tính nhẩm nhanh thế.
— Tại chị chưa gặp nhiều người thôi.
Hoàng Lan khẽ cười — một nụ cười rất nhẹ, gần như không đáng kể. Nhưng nó làm gương mặt cô bớt lạnh lùng hơn.
Cô đóng laptop lại, đứng dậy.
— Khuya rồi, tôi về. Anh cũng về sớm đi, mai còn làm tiếp.
— Vâng, em xong đoạn này rồi về.
Hoàng Lan cầm túi xách, khoác áo lên vai. Trước khi ra cửa, cô quay lại:
— Mà này, nếu anh cần tài liệu tham khảo gì về hệ thống điện nhà xưởng số 1, trong hồ sơ tôi có một bản vẽ tổng thể từ năm ngoái. Mai tôi gửi cho.
Minh ngừng tay. Anh ngước lên nhìn cô — cô đứng ở cửa, dưới ánh đèn hành lang, bóng đổ dài trên nền gạch.
— Cảm ơn chị.
— Không có gì. — Cô nói, giọng nhẹ — Tôi chỉ không thích chơi trò thiếu công bằng thôi.
Cánh cửa đóng lại. Tiếng giày cao gót vọng dần xa trên hành lang.
Minh ngồi im, nhìn ra cửa. Trong đầu anh, một ý nghĩ hiện ra:
*Cô ấy biết. Biết rằng trưởng phòng đang gài bẫy mình.*
Anh cúi xuống nhìn bản vẽ, rồi nhìn lên đồng hồ. Chín giờ tối. Anh còn hai ngày rưỡi.
Nhưng lần này, anh không cần ba ngày.
Mười một giờ đêm, Minh mới rời công ty.
Anh đứng ở trạm xe buýt, đường vắng tanh. Những ngọn đèn đường vàng vọt, hắt bóng xuống mặt đường nhựa loang lổ. Một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi bụi và khói xe.
Minh mở điện thoại, nhìn lại tin nhắn của Hoàng Lan từ trưa: *”Hồ sơ tủ điện nhà xưởng số 1 có vấn đề. Chiều anh qua phòng tôi xem nhé.”*
Chiều nay anh chưa kịp qua. Nhưng tối nay, cô đã tự tìm đến.
Anh cất điện thoại, lên xe buýt. Ngồi ở hàng ghế cuối, nhìn ra ngoài cửa sổ, anh nghĩ về những gì vừa xảy ra.
Trưởng phòng tưởng đã gài được anh. Hắn tưởng thiếu tài liệu, thiếu bản vẽ tổng thể, anh sẽ loay hoay như kiếp trước, làm sai, để hắn có cớ hạ bệ.
Nhưng hắn không biết — anh đã từng làm cái này rồi. Mồ hôi, nước mắt, và những đêm thức trắng kiếp trước — tất cả đều được lưu lại, chờ đến ngày này.
Và hắn cũng không biết — Hoàng Lan, con gái sếp tổng, vừa ngồi cạnh anh suốt hai tiếng đồng hồ, và cô đã nhìn thấy tận mắt những gì anh làm được.
Xe buýt chạy qua những con phố khuya vắng lặng. Minh tựa đầu vào cửa kính mát lạnh, nhắm mắt.
*Hai ngày nữa, khi anh nộp bản thiết kế này, trưởng phòng sẽ biết — con mồi mà hắn tưởng đã mắc bẫy, thực ra đang kéo hắn vào một cái bẫy khác.*
Môi Minh khẽ cong lên.
*Và lần này, kẻ bất ngờ sẽ không phải là anh.*
PHUONG NAM
Technology Solutions